Hướng Dẫn Nâng Cao EQ

Chương 19

“Liên hoan lớp?” Hàn Văn Dật hỏi Tiền Tiền. Anh nghe được mấy câu lẻ tẻ, đoán được đại khái cuộc nói chuyện.

Tiền Tiền gật đầu: “ờ.”

“Em không muốn đi à?” Hàn Văn Dật nghe thấy lời từ chối của cô.

“Ờ…” Tiền Tiền tự mình cười mỉa. “Sống không đủ tốt nên ngại không đi.”

“Ồ,” Hàn Văn Dật nửa thật nửa giả thở dài: “Làm việc ở đây tính ra không được tốt.”

“…”

Ý thức mình nói bậy, Tiền Tiền vội ưỡn ngực, ngôn từ chính khí lẫm liệt bày tỏ lòng trung tâm với ông chủ lớn Hàn, “Tất nhiên không phải rồi! Văn phòng chúng ta là thiên hạ đệ nhất, tuyệt thế vô song! Em đây sợ rằng mấy cô gái nhỏ trong lớp mình biết ông chủ em là ai, ghen tị khóc tới mức mắt sưng húp ấy chứ!”

“…” Hàn Văn Dật dở khóc dở cười. “Tại sao em không muốn họp lớp?”

Máu trong người Tiền Tiền nhất thời cuồn cuộn dâng lên: “Nếu em nói ra, không cho phép anh cười cợt em”.

“Anh đã từng cười em sao?”

Tiền Tiền ngẫm nghĩ, ờ đúng thật.

“Trong lớp của em, có một nam sinh có cảm tình với em,” cô khó xử đè lên mi tâm, “Tôi nghe nói, hình như anh ta định nhân buổi liên hoan tốt nghiệp tỏ tình với em một lần…”

Lông mày Hàn Văn Dật tức thời nhướn lên.

“Em có thích cậu ta không?” Anh hỏi.

Tiền Tiền lắc đầu: “Cậu ta không phải mẫu hình em thích. Thực ra em đã từ chối cậu ta rất nhiều lần, cũng không biết cậu ta bị mù hay sao mà cứ thế.”

Lông mày Hàn Văn Dật nhướn cao vút lúc này mới an ổn rơi xuống.

“Em không biết tin này có chính xác không nữa, bạn nói cho em biết cũng nghe được từ bạn thân nam sinh kia. Dù sao, em đã nói Lục Thanh Thạch… đó là cậu nam sinh kia, ngay cả ánh nến và hoa đã chuẩn bị sẵn sàng, muốn tỏ tình với em trước mặt mọi người. “Tiền Tiền mặt mày ủ rũ. “Nếu tin này là thật, thì rất lúng túng. Cậu ta lúng túng, em cũng rất lúng túng.”

“Ồ …” Hàn Văn Dật gật gật đầu. Lục Thanh Thạch, vừa nghe tên là biết thằng nhãi này rất hay làm người ta ghét rồi.

Anh hỏi Tiền Tiền: “Em định làm gì?”

“Em không biết nữa.” Mặt Tiền Tiền sầu khổ. “Em không muốn đi cho rồi, thế thì không có chuyện gì cả. Nhưng đây là lần cuối cùng lớp em ăn liên hoan. Cả lớp, có cả giảng viên trong khoa đến nữa, chỉ có mình em vắng mặt thì không ăn nói được. Vả lại chỉ vì có mình cậu ta mà không gặp được mấy bạn khác, rất đáng tiếc.”

Tiền Tiền nhớ tới chuyện lần trước Hàn Văn Dật hiến kế giúp mình, lập tức lia mắt cầu giúp đỡ tới Hàn Văn Dật: “Anh ơi, anh nói thử nên làm sao để xử lý loại việc này tốt hơn ạ?”

Hàn Văn Dật mỉm cười, lời thoái thác hoa mỹ cũng rất giống lần trước: “Quyết định này phụ thuộc vào việc em muốn câu chuyện phát triển như thế nào.”

“Em hy vọng câu chuyện phát triển như thế nào nào?” Hai hàng chân mày của Tiền Tiền đang sít sao với nhau. “Em hy vọng cậu ta đừng làm mấy việc như thổ lộ chút nào.”

“Ừ.” Hàn Văn Dật lặp lại lời của cô như máy hát: “Vậy thì hãy để cậu ta không thổ lổ với em.”

“À?” Những lời của Hàn Văn Dật làm cô đơ ngươi ba giây.

Cô nhìn Hàn Văn Dật mà không hiểu: “Ý anh là gì? Ý anh là em sẽ gọi cậu ta ngay bây giờ và nói thẳng với cậu ta là, ‘Này bạn, bạn tuyệt đối đừng nên làm mấy chuyện ngu si như tỏ tình trước mặt mọi người nha?’”

Vẻ mặt Hàn Văn Dật coi như hiển nhiên: “Tại sao lại không?”

Tiền Tiền: “…”

Tiền Tiền: “………”

Tiền Tiền: “……………”

Ơ đúng nhở. Tại sao lại không?

=====

Sau buổi tối tan ca, Tiền Tiền về nhà, không đi lên lầu ngay lập tức. Cô tìm một khu vườn nhỏ yên tĩnh, lấy điện thoại ra và tìm tên Lục Thanh Thạch trong danh bạ.

Do dự một lúc, cô khẽ cắn môi và nhấn nút gọi.

“Tút … Tút …Tút …”

Lục Thanh Thạch tan ca vừa về tới nơi tới chốn, đang chuẩn bị mở máy tính chơi game thì bất ngờ nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang. Gần đây, sau khi tan ca, cấp trên ngu xuẩn của cậu hay gọi điện thoại nói chuyện công việc miết. Cậu vừa nghe thấy tiếng chuông vang là thấy bực mình, cầm điện thoại lên rất không kiên nhẫn, còn lầm bầm trong miệng: “Mịa thiệt, sau này tan ca liền tắt máy … “

Khi nhìn thấy tên hiển thị người gọi, cậu ta ngẩn người.

Tiền Tiền??? Tiền Tiền!!!

Nhiều năm học chung đại học như vậy, dường như đây là lần đầu tiên Tiền Tiền chủ động gọi cho cậu!!!

Mang theo tâm trạng ngất ngây, cậu lập tức nhấn nút trả lời: “Alo? Tiền Tiền à?”

“Ờ, là tôi.”

“Sao cậu gọi cho tớ thế?” Lục Thanh Thạch hào hứng nói.

Tiền Tiền liếm liếm môi.

Thật lòng mà nói, chuyện này mở miệng không dễ chút nào. Trước kia có người từng tỏ tình với cô, từ chối thì cô cũng từ chối. Nhưng vấn đề là, lần này Lục Thanh Thạch còn chưa mở miệng nữa- mặc dù cậu ta từng đề cập nhiều lần, song cô cũng đã từ chối cậu ta nhiều lần tương đương – Dù sao, lần này, Lục Thanh Thạch còn chưa kịp nói gì làm gì mà cô đã chặn đầu tống người ta về, có vẻ cô hơi bị chảnh, giống như bản thân mình tốt đẹp lắm vậy.

Biết đâu cô chỉ nghe tin vịt, căn bản Lục Thanh Thạch không định biểu diễn đâu? Không chừng Lục Thanh Thạch quả thật chuẩn bị xong lần biểu diễn, nhưng bỏ rồi thì sao? Cảnh sát bắt ăn cướp nhưng đâu thể nào gã chưa kịp trộm đã ra tay bắt người, đúng không?…Tóm lại, Alexander.

Lục Thanh Thạch hồi lâu không nghe thấy cô mở miệng, hơi bối rối: “Tiền Tiền? Sao vậy? Cậu có nghe thấy tớ nói chuyện không?”

“… nghe được.” Tiền Tiền khẽ thở dài.

Cô lại nhớ lời lời Hàn Văn Dật nói với cô ban ngày.

– “Sự chân thành luôn luôn có tác dụng hơn trốn tránh.”

Câu này quả thực có ma tính, nó cứ đọng lại trong tai cô cả buổi chiều. Kết quả là tan ca, cô cắn răng một cái, cô thật sự chơi drama “muốn chân thành, không muốn trốn tránh”.

“Khụ,” Tiền Tiền hắng giọng một cái, rốt cuộc mở miệng, “Lục Thanh Thạch, tôi nghe chút tin đồn. Ờm … là liên quan tới việc phát sinh trong buổi liên hoan lớp tối mai.”

Lục Thanh Thạch sửng sốt. Trong chớp mắt cậu hiểu ra Tiền Tiền đang nói tới việc gì.

Cậu chuẩn bị thừa dịp liên hoan tốt nghiệp tối mai tỏ tình với Tiền Tiền lần nữa. Cậu đã chuẩn bị xong đạo cụ, hoa hồng, nến và bóng bay. Cậu vì chuyện này mà bắt đầu tập đàn từ vài tháng trước, chuẩn bị đàn guitar hát bài “Bong bóng tỏ tình” ngay tại chỗ. Cậu còn thu mua mấy bạn học có quan hệ tốt, để họ tham gia trình diễn vào buổi tỏ tình này.

Trong bốn năm qua, cậu ta bị từ chối nhiều lần rồi. Nhưng cậu không cam tâm cứ thế từ bỏ. Cậu muốn cố hết sức cho một lần cuối cùng, da mặt gì gì đó không cần thiết, bất cứ giá nào cũng đánh cược một lần, dâng tặng lòng chân thành và nhiệt tình lớn nhất của mình cho Tiền Tiền. Cậu muốn ôm mỹ nhân về, bất luận được hay không, ít ra nhiều năm sau khi cậu nhớ lại sẽ không phải thấy hối hận muốn tát vào bản mặt mình, tự trách mình sao không đủ cố gắng, cứ thế mà bỏ lỡ người tình trong mộng thời trẻ…

Song, điều cậu lo lắng vẫn xảy ra. Cậu vốn hy vọng rằng hôm ấy mình có thể tạo cho Tiền Tiền một niềm vui bất ngờ. Khi cậu nhờ bạn bè giúp đỡ, cậu không ngớt dặn dò bọn họ đừng để lỡ miệng. Nhưng mấy thằng trời đánh này không để lời nói đó trong lòng, truyền tới truyền lui, rốt cuộc cuối cùng vẫn truyền tới tai Tiền Tiền trước hạn.

Thấy Lục Thanh Thạch im lặng, Tiền Tiền hiểu tin vịt không sai rồi.

Cô hít một hơi thật sâu: “Thế này đi, Lục Thanh Thạch, có lẽ trước đây tôi biểu đạt còn chưa rõ ràng lắm, có những chỗ khiến cậu hiểu lầm …”

“Đừng!” Lục Thanh Thạch cao giọng cắt ngang lời cô, “Đừng nói nữa!”

Tiền Tiền: “…”

Nếu là trước kia, đối phương hiểu ý cô muốn nói rồi, cô cũng tới đó là dừng lại. Người ta thích cô, chứ có phải có thù với cô đâu, tội gì phải đuổi đánh cùng đường, vứt lòng tự trọng của người ta xuống đất mà giẫm đạp. Hầu hết người trưởng thành đều thức thời, đụng phải tường nam vài lần là nên làm gì thì làm đó cả, nhưng hết lần này tới lần khác Lục Thanh Thạch cứ cố chấp.

“Cậu nghe tôi nói hết đã.” Cô phớt lờ lời từ chối của Lục Thanh Thạch, khăng khăng nói tiếp. “Lục Thanh Thạch, cậu là một người rất tốt, tôi không phải muốn phát cho cậu thẻ người tốt đâu… ây ya, thực ra là vầy. Cậu thích tôi, tôi rất biết ơn, tôi thực sự rất biết ơn. Ai không thích được người khác yêu thích chứ? Nhưng, hai ta không hợp, không đúng, chính là không thể.”

Lục Thanh Thạch hơi ngạc nhiên nhìn điện thoại. Tiền Tiền không phải là người không cho người ta mặt mũi. Từ xưa tới giờ, cô luôn lấy một thái độ lảng tránh để từ chối cậu, hầu như chưa lần nào mạnh mẽ như vậy.

Cậu muốn nói gì đó, nhưng Tiền Tiền không cho cậu cơ hội để nói, hít một hơi sâu.

“Trước đó tôi có nghe được cậu đã chuẩn bị kĩ cho ngày mai, tôi đã hỏi lớp trưởng, mai tôi có thể không đi được không? Tôi nghĩ chỉ cần tôi không đi thế thì không có gì cả. Nhưng đây là cơ hội cuối cùng mà mọi người đoàn tụ, sau này gặp nhau khó biết bao. Tôi không hi vọng có chút tiếc nuối nào.”

Lục Thanh Thạch khẽ giật mình. Cậu không biết vụ này. Để tránh lời tỏ tình của cậu, Tiền Tiền không muốn tham gia liên hoan tốt nghiệp?!

“Tiền Tiền,” giọng cậu khàn khàn “Cậu ghét tôi đến vậy sao?”

“Tôi không ghét cậu, tôi sợ. Tôi sợ mấy việc thế này. Tôi không muốn cậu bị khó xử trước cả lớp. – Thật đấy, khi tôi từ chối người khác trong lòng tôi cũng chả dễ chịu gì. Tôi không có thù hận gì với cậu, mà ở đây còn có tình nghĩa bốn năm bạn học. Tôi không muốn bị mọi người làm đùa giỡn, để tôi làm những chuyện tôi không hề muốn làm, tôi cũng không muốn bị người người chỉ trỏ lòng dạ tôi sắt đá… rõ ràng buổi liên hoan tốt nghiệp nên có một kết thúc viên mãn. Mọi người đều vui vẻ tóm tắt quá khứ và nhìn về tương lai. Tôi không muốn chỉ bởi vì mình tôi mà quét sạch hết hứng của mọi người … nhưng đây rõ ràng đâu phải thứ tôi nên hứng chịu. Cậu có hiểu cảm giác của tôi không?”

Lời này khiến Lục Thanh Thạch quá đỗi ngạc nhiên. Thực ra cậu không có ý đồ xấu xa gì, nhưng thiếu hụt lòng đồng cảm. Nếu Tiền Tiền không nói cho cậu ta biết điều này, cậu thật sự chưa bao giờ xem xét tới cảm nhận của Tiền Tiền.

Mà cô nói cô sợ và cô không muốn rất nhiều lần, song cô vẫn như cũ chỉ rõ ràng về một kết cục – dù cho cô sợ những điều đó xảy ra, nhưng nếu những điều đó thực sự xảy ra, cô nhất định vẫn làm như vậy.

“Chúng ta thực sự không có chút khả năng nào sao?” Lục Thanh Thạch đáng thương hỏi.

“Ừ. Rất xin lỗi.”

“Tại sao? Cậu không có người thích mà, tại sao không cho tôi cơ hội thử?”

Tiền Tiền buột miệng: “Sao cậu biết tôi không có?”

Lục Thanh Thạch chợt ngẩn ra! Bởi vì Tiền Tiề không có bạn trai, dường như có rất ít nam sinh có quan hệ thân thiết, nên cậu luôn nghĩ mình vẫn còn cơ hội.

Thế mà Tiền Tiền đã có người thích rồi?!

Cậu không biết nói xong câu này ngay cả Tiền Tiền cũng khẽ ngẩn người. Trong tâm trí cô vẫn còn lẩn quẩn mấy chữ chân thành, chân thành và chân thành của Hàn Văn Dật khoanh tròn, có mấy lời chưa kịp cản đã vội vã tuôn ra.

Lời nói ra như bát nước hất đi. Cô hít một hơi thật sâu, dứt khoát nói tới cùng.

“Lục Thanh Thạch, tôi không muốn làm cậu buồn đau, nhưng cũng không muốn để bản thân lúng túng. Cho nên, đừng làm vậy … xin cậu đấy.”

Bên kia điện thoại, Lục Thanh Thạch hồi lâu không đáp lại.

*| Bài Bong Bóng tỏ tình của Châu Kiệt Luân 告白气球 – 周杰伦