Hướng Dẫn Nâng Cao EQ

Chương 3

Hàn Văn Dật có bệnh sạch sẽ. Thói quen này không phải có từ nhỏ, có vẻ như là có năm học cấp hai hay cấp 3 gì thì phải. Lúc đó anh ta đột nhiên trở nên cực kì cực kì thích sạch sẽ, ngày ngày rửa tay hơn mười bảy lần mười tám lần, còn bắt buộc phải rửa sạch bằng xà phòng. Ở nhiều chỗ bên ngoài không cung cấp xà phòng, anh dưỡng ra luôn thói quen mới mang theo xà phòng giấy.

Anh nghiêm túc rửa tay ba lần bằng xà phòng, rồi ngẩng đầu lên. Đối mặt với gương mặt “thù hận thâm sâu” của Tiền Tiền trong gương.

Anh nhướn mày.

“Người anh em, điều gì khiến anh rời khỏi chủ nghĩa đế quốc gian ác, trở về với vòng tay mẹ tổ quốc thế?” Tiền Tiền u oán hỏi, “Chủ nghĩa cộng sản vẫy tay gọi anh về à?”

Hai người lớn lên cùng nhau. Hàn Văn Dật sang Mỹ du học được mấy năm, hàng năm về được mấy lần. Giờ Tiền Tiền gặp anh, mặc dù có phân nửa lạ lẫm, nhưng vẫn còn một nửa thân quen. Trước mặt người lớn trong phòng lúc nãy cô còn giả vờ ngoan ngoãn, còn hiện tại thoát khỏi tầm mắt họ, cô còn lịch sự khách sáo làm chi.

“Sao thế?” Hàn Văn Dật rút hai tờ khăn giấy lau khô tay, “Không chào đón anh về à?”

“Tất nhiên không chào đón rồi.” Tiền Tiền bĩu môi: “Anh vừa trở về, đồng nghĩa với chuyện mẹ tôi lại lập ra một tờ biểu tham khảo. Về sau bảo đảm bà thấy tôi chỗ nào cũng không vừa mắt nổi?”

Hàn Văn Dật nhún vai, biểu hiện chính anh cũng bất lực.

Anh biết mẹ Tiền Tiền coi anh là “con nhà người ta”. Nhưng đâu riêng mẹ Tiền Tiền, toàn bộ người trong đại viện, có được mấy bậc phụ huynh không lấy anh ra làm tấm gương giáo dục con cái đâu, kết quả là là anh không biết bị bao nhiêu đứa trẻ cùng lứa liếc mắt ghen ghét.

Anh có thể làm gì? Chả lẽ phải cố tình thi rớt, hay là đi “dạy bảo” cha mẹ họ? Ở tuổi đó, dường như làm gì cũng không đúng.

“Chỗ cao khó tránh khỏi lạnh lẽo.” Hàn Văn Dật nửa thật nửa giả cảm thán.

“……” Tiền Tiền liếc anh ta, “Nói cho anh nghe vừa không có ích mà để anh đắc chí hơn. Làm người sao không biết khiêm tốn chút đi?’

Mặt Hàn Văn Dật coi như chuyện đương nhiên rút thêm hai tờ khăn tay lau tay . Tiền Tiền thực sự không biết nói gì với người như anh nữa: Người ta ưu tú vậy mà, nếu mà bày đặt khiêm tốn, có vẻ không thành thật thì phải …… trên đời này sao có người thèm đòn thế này hả?

“Năm nay em tốt nghiệp?” Hàn Văn Dật lau khô tay, anh chuyển chủ đề.

Tiền Tiền chớp mắt một cái: “… Ờ.”

Hàn Văn Dật dường như đã phát hiện cô mất tự nhiên, nhìn chằm chằm vào cô  thêm mấy giây nữa.

“Công việc tìm có chưa?” Anh hỏi.

“Còn đi tìm đây này.”

“Em định làm gì?” Hàn Văn Dật tiếp tục hỏi.

Tiền Tiền hơi do dự. Cô học thiết kế nghệ thuật, trên thực tế, hướng đi của ngành này khá nhiều.

“Có lẽ …… tìm mấy công ty Internet, làm UI(2) chẳng hạn. Thời gian bận rộn chút, bù lại lương cao.” Tiền Tiền nói: “Anh hỏi kĩ càng làm chi? Anh giới thiệu việc làm cho em à?”

(2) UI (thiết kế giao diện người dùng) có khả năng tạo ra các thiết kế tương tác, các biểu tượng, màu sắc, text và một số yếu tố nhằm giải quyết các vấn đề có liên quan trực tiếp đến người dùng trang web.

“Bên anh đang tuyển người.” Hàn Văn Dật nói, “Có hứng thú thì tới chỗ anh làm thử.”

Tiền Tiền ngạc nhiên một lát, sau đó lông mày xoắn thành thắt nút.

“Quên đi đi! Anh giới thiệu công việc em đây còn suy nghĩ, anh để em làm việc cho anh à? Đánh chết em cũng không đi đâu! Lúc còn bé lúc nào mẹ em chả nói……” Tiền Tiền bắt chước giọng điệu Tiền Mĩ Văn, ”Mày xem Hàn Văn Dật người ta đi, thi môn nào môn nấy max điểm, giáo viên nào cũng chọn người ta đại diện lớp. Mấy nếu không học giỏi, sau này người ta làm ông chủ, còn mày chỉ có làm công cho người ta thôi! …… “

Cô bắt chước sống động như thật, Hàn Văn Dật dường như đang nhìn thấy Tiền Mĩ Văn xụ mặt trệ môi lải nhải trước mắt mình.

“Muốn biến một câu làm sấm của mẹ em thành thật à, làm vậy coi được sao? Anh muốn nửa đời sau của em bị đè chết dưới câu “không nghe lời người già, chịu thiệt ngay trước mắt” của bà à!” Tiền Tiền tưởng tượng ra cảnh đó, da gà nổi cùng người khá nhu, rất có cốt khí hất cằm lên, “Không, không, tuyệt đối không! Em đây dù cho chết đói đầu đường, cũng không làm chó săn của Hàn lão bản!”

Hàn Văn Dật nhìn Tiền Tiền mà buồn cười. Một hai năm không gặp, tướng mạo thì càng trổ mã xinh đẹp tinh tế ra, nhưng tính tình chả đổi được chút nào.

“Chỗ bên anh quả thật đang tuyển dụng, nếu em muốn thì đến thử xem. Hoặc có bản học có bản lĩnh giỏi giang thì giới thiệu cho anh cũng được.” Hàn Văn Dật rửa tay xong, xoay người đi về hướng phòng bao, “Quay lại thôi.”

Hàn Văn Dật bỏ đi, Tiền Tiền quay đầu nhìn mình trong gương rồi mới đi. Gương mặt cô trong gương cười hi hi ha ha, nhưng trong lòng lại vương chút khó chịu.

Nhớ năm xưa, Tiền Mĩ Văn nói cô không chịu học cho giỏi thì chỉ có đi làm công cho Hàn Văn Dật, cô vô cùng không phục. Mỗi lần đều mạnh miệng đớp lại, nói học tốt thì có ích gì, sau này ai làm công ai còn chưa biết đâu, không chừng sau này cô xoay người, còn Hàn Văn Dật thảm thương tới cầu xin cho anh ta chút tiền lương đấy!

Lời nói hùng hồn năm xưa còn văng vẳng bên tai, mà nay ….hoàn cảnh đã đánh bại con người rồi!

Quay trở lại phòng bao, hai vị trưởng bối còn trò chuyện một lúc, ăn gần no rồi, cũng nên giải tán.

Lát nữa Lâm Bội Dung còn có việc, công ty cho tài xế qua đón bà. Hàn Văn Dật tự mình lái xe tới, Lâm Bội Dung sai con trai đưa mẹ con họ Tiền về.

Tới gara, Tiền Tiền vừa thấy, được lắm, Hàn Văn Dật lái chiếc bảo mã (BMW)! Nhà họ Hàn này đúng là người người có xe, xe xe đều xịn, Bentley BMW Porsche, nhìn lại có thể mở trạm xe rồi đấy. Mà người họ Tiền yêu nhất chính sách tiết kiệm năng lượng tối đa, nên đi ra ngoài toàn là tàu điện ngầm. Tuy rằng trước kia thành tích của cô luôn luôn không đuổi kịp người ta, song khi cả hai cùng nhau ngồi lề đường ăn bánh mật, cô vẫn luôn cảm thấy thật ra họ không lệch nhau mấy. Vậy mà trong chớp này, khoảng cách giai cấp đã kéo xa tới vậy.

Sau khi lên xe, Tiền Mĩ Văn có việc muốn tới ngân hàng, để Tiền Tiền về trước. Thế là Hàn Văn Dật dừng xe trước cửa ngân hàng cho Tiền Mĩ Văn xuống, rồi quay đầu xe đi, trên xe chỉ còn thừa hai người: anh và Tiền Tiền.

“Này, nói tới “liệu pháp gia đình” là làm gì thế?” Người lớn không còn, Tiền Tiền thư thả hơn nhiều, cuối cùng hỏi ra thắc mắc trong lòng.

“Là phương pháp thông qua tư vấn tâm lý.” Hàn Văn Dật nói, “Giúp đỡ thân chủ* loại trừ các vấn đề trong mối quan hệ gia đình và rào cản với những người xung quanh.”

*来访者: Người đến chơi, khách truy cập… mình tự ý đổi thành thân chủ. Trong các mối quan hệ ngành nghề tâm lý gồm: thân chủ- người trị liệu, không có tồn tại vấn đề khách hàng gì cả. Nên mình đổi vậy.

“Nghe có vẻ khá giống “lão làng” quá vậy.” Tiền Tiền chun mũi một cái.

“Lão làng” là trưởng lão rất có uy tín ở thời Ngô, hàng xóm láng giềng xưa kia, trong nội bộ gia đình có gì mâu thuẫn thì kéo nhau qua nhà trưởng lão để phân xử. Tuy nhiên, trưởng lão giải quyết mâu thuẫn, thường không nói tới luật pháp, cũng không thể nói như thế nào mới là công bằng, mà chỉ nói tình cảm, do đó  tới cùng chỉ là việc nửa vời. Ví dụ thế này, bà vợ bị ông chồng đập, chạy tới chỗ trưởng lão khóc la, trưởng lão liền gọi hai vợ chồng lên quở trách hai câu rồi đuổi họ về, thế là hai vợ chồng nuốt giận tiếp tục sống với nhau. Đó là với thời đại trước, còn ở thời mới của người trẻ tuổi bây giờ, nhắc tới lão làng, đã không còn sự kính trọng và nhiệt tình, mà ít nhiều mang vẻ khinh thường kèm miệt thị.

Xe dừng trước đèn đỏ.

“Vì vậy,” Hàn Văn Dật thờ ơ nói, “Anh về cướp bát cơm của ‘Lão làng’ đó.”

Tiền Tiền nhìn anh bằng ánh mắt ngạc nhiên.

“Loại trừ rào cản với những người xung quanh ……” cô lặp lại nội dung câu vừa rồi Hàn Văn Dật nói. “Chuyện vậy mà cũng tìm nhà tư vấn? Thực sự lạ quá …… Có người vì chuyện này mà đi tư vấn thật sao?”

“Có.” Hàn Văn Dật nhìn cô trong gương chiếu hậu “Chỉ là không nhiều. Tâm lý học chủ yếu được biết qua khoa thần kinh học, trước giờ đều áp dụng theo phương pháp trị liệu, chữa trị những tổn thương về mặt tâm lý. Nhiều người coi nhà tư vấn như một bác sĩ, cảm thấy mình bị bệnh thần kinh mới cần tìm bác sĩ tâm lý -mà thường thì ít ai sẵn sàng tự nhận mình là người mắc bệnh thần kinh”.

Mí mắt Tiền Tiền giật giật. Hàn Văn Dật đang nhìn đường phía trước, không nhận thấy phản ứng của cô.

Anh tiếp tục: “Cho nên rất nhiều người thà lên weibo than thở, rồi được mấy cao nhân mạng giúp đỡ đưa ra mấy ý tưởng tầm phào phiến diện …… Thực tế thì so tung xúc xắc quyết định, hiệu quả như nhau.”

Tiền Tiền không lên tiếng.

Đúng lúc này, điện thoại cô “ting” một cái, mở ra xem, là tin nhắn của Ngô Ny Ny gửi.

Nini thích ăn khoai tây nghiền: “Không phải cả mày cũng chê tao phiền luôn hả, mày không để ý tới tao TT_TT”

“Ôi chết mất!” Tiền Tiền đọc tin xong, ngay lập tức ão não vỗ tay lên trán một cái. Lúc nãy trong nhà hàng cô chỉ lo nghĩ nên trả lời Ngô Ny Ny ra sao mới được, kết quả nói qua nói lại mấy câu với Hàn Văn Dật, cô quên luôn Ngô Ny Ny rồi!

Cô cầm điện thoại, do dự không biết trả lời gì gì cho Ngô Ny Ny đây.

Xe dần dần chậm lại, tới nơi Tiền Tiền ở.

Sau khi xe dừng hẳn, Tiền Tiền không vội xuống xe. Cô do dự một lúc rồi cũng mở miệng hỏi: “Này, nhà đại tâm lý học, em có vấn đề cần anh tư vấn.”

Hàn Văn Dật nhíu mày: “Gì?”

“Em có một người bạn, vừa nhắn tin cho hay nó đã chia tay với bạn trai- mà em nhớ không lầm thì đây là lần thứ ba hai đứa đó đã chia tay trong năm nay”, nhưng năm nay mới qua được nửa năm, “Nói thật lòng, em thấy lần này bọn họ cũng muốn chia cũng không chia được.”

Hàn Văn Dật lắng nghe cô nói.

“Nó thường xuyên oán trách về bạn trai đó với em, lúc ban đầu thì oán trách với em bạn trai nó không tốt thế này thế nọ, nghe thế em nghĩ đàn ông xấu xa vậy thì cần gì dây dưa cho tốn sức? Ngay lập tức khuyên chia tay sớm cho khỏe. Nhưng em nói một tiếng bạn trai nó không tốt, nó liền quay sang bênh vực bạn trai nó, gì mà ‘thực chất anh ấy không tệ tới vậy, thật ra anh ấy vẫn còn rất tốt’ …… mặc dù biết nó sẽ không mách lẻo gì với bạn trai nó, nhưng em không thích cảm giác làm người xấu như vậy, khó diễn tả quá.”

“Đôi khi em thấy đứa bạn này của em, làm người chưa đủ trưởng thành, muốn khuyên nó sửa chút ít. Nhưng mà em nói như vậy thật, chắc nó không vui gì cho ham.”

Tiền Tiền nhớ có lần cô nói với Ngô Ny Ny “Mày làm vậy có hơi quá đáng đó” Vẻ mặt Ngô Ny Ny lúc ấy lộ vẻ giật mình vô cùng. Sau đó, Ngô Ny Ny có nói, hai đứa là bạn thân nhất, cô ấy cho rằng dù cho trái đất nổ tung thì Tiền Tiền vẫn đứng về phía cô ấy, vì thế giây phút Tiền Tiền thốt ra câu này, cô ấy đau lòng.

“Tóm lại nói theo nó cũng không đúng, không nói theo nó cũng không đúng, bây giờ mà em nghe thấy nó nhắc tới tên bạn trai nó là lòng cực kì phiền muộn. Nhưng nó lại là khuê mật tốt của em, em không thể mặc kệ được.” Tiền Tiền hỏi Hàn Văn Dật, “nhà đại tâm lý học à, anh giúp em phân tích phân tích xem, lúc này em nên nói gì mới phải đây?”

Hàn Văn Dật nói: “Em nói gì còn tùy theo vào mục đích của em là gì.”

“Mục đích của em là gì?” Tiền Tiền không hiểu “Nó kiếm em than thở, em thì có thể có mục đích gì chứ?”

“Em là muốn cô ấy đừng làm phiền em nữa, hay muốn cô ấy hết buồn khổ?”

Tiền Tiền có hơi do dự. Thành thật mà nói, cô không muốn nghe Ngô Ny Ny oán trách bạn trai nó những lúc hai đứa giận dỗi, nhưng cũng không muốn thấy Ngô Ny Ny như vậy, chủ yếu khó nói ra nó làm vậy là sai, cực kì phiền lòng. Nhưng hai đứa đã là khuê mật tốt của nhau, tình cảm nhiều năm như vậy, không có chuyện gì mà không kể nhau nghe, cô cũng thường giày vò Ngô Ny Ny không ít. Vì chút chuyện này mà khiến tình cảm cả hai rạn nứt thì không đáng.

“Em hi vọng nó vui vẻ.” Tiền Tiền nghĩ kĩ rồi trả lời.

“À, vậy em cảm thấy cô ấy tìm em than thở, mục đích của cô ấy là gì?”

“Mục đích của nó?” Tiền Tiền nhìn thoáng qua. Mỗi lần Ngô Ny Ny trả lời cô, từ trong tin nhắn Ngô Ny Ny tiết lộ ra, cô thấy Trương Tây sai chỗ này thì sẽ nói Trương Tây sai, cô thấy Ngô Ny Ny có vấn đề chỗ kia thì chỉ ra đó là vấn đề của Ngô Ny Ny. Song cô chưa bao giờ nghĩ qua, vậy mục đích Ngô Ny Ny là gì?

“Dù sao”, Hàn Văn Dật đột nhiên chuyển chủ đề, “Người bạn này của em rất ích kỷ, không đáng làm bạn, em chớ nên chơi nữa.”

Tiền Tiền bị sốc, máu nóng liền dâng lên não.

“Anh còn chưa biết người ta là người ra sao, đã vội kết luận như vậy, có vẻ không tốt thì phải?!” Cô nhấn mạnh, “Cô ấy là bạn thân nhất của tôi!”

Tiền Tiền nhớ rõ khi còn học trường trung học, cô vì tiết kiệm tiền để mua truyện tranh mà ngay cả tiền cơm trưa cũng tham luôn. Sau khi Ngô Ny Ny biết được, không chỉ lấy tiền tiêu vặt tiết kiệm được tài trợ cho bạn tốt mà còn mang cơm hộp theo mỗi ngày. Cứ tới bữa trưa, hai cô gái ngồi cùng nhau ngồi trên thềm sân với một hộp cơm, đứa này một muỗng, đứa kia một muỗng. Vừa ăn vừa xem mấy nam sinh chơi bóng rổ trong sân. Dù Ngô Ny yêu đương làm cô phiền lòng, nhưng không có nghĩa cô cho phép ai đó nói xấu Ngô Ny Ny.

Tiền Tiền đang login vào trạng thái chiến đấu, nhưng Hàn Văn Dật lại mỉm cười, biết điều lắng nghe mà lên tiếng xin lỗi: “Xin lỗi, anh không nên nói bạn thân của em như vậy, là anh suy nghĩ chưa đủ thấu đáo.”

Anh ta nói lật mặt là lật mặt, thái độ sai lại thành khẩn vô cùng, trái lại lửa giận của cô đang dâng nửa vời, phát tác cũng không xong, không phát tác cũng không xong.

“Chẳng qua là em muốn nghe ý kiến của anh, quả thật anh cho em một gợi ý.”

“Gì?”

“Nếu em muốn làm gì đó cho cô ấy, có lẽ,”. Hàn Văn Dật nhắc nhở, “Trước tiên em cần phải hiểu rõ cô ấy. Hiểu thực chất cô ấy cần gì.”

Tiền Tiền nhìn anh sững sờ. Hiểu sao?

“Nếu cô ấy hỏi em là bạn trai của cô ấy có phải rất tệ bạc hay không? Có lẽ cô ấy hi vọng em giúp cô ấy lấy lại công bằng; nếu cô ấy hỏi em là cô ấy phải làm sao mới tốt? Là cô ấy hy vọng em có thể góp chút ý cho cô ấy; Nếu cô ấy vừa  không hỏi em cái gì vừa không vui…… có lẽ cô ấy chỉ muốn tâm sự hết nỗi lòng, muốn biết hóa ra còn có người sẵn sàng lắng nghe mình dốc lòng, sẵn sàng đi cùng cô ấy, cho cô ấy cảm giác mình không cô đơn nữa. “

Tiền Tiền mấp mé môi nhưng không biết phải nói gì.

Cô đột nhiên hiểu ra, lúc nãy Hàn Văn Dật không có ý chỉ trích Ngô Ny Ny, mà ý đồ muốn cô đặt mình vào tình trạng của Ngô Ny Ny để phân tích tâm trạng cô ấy! Cô rất là khó chịu khi Hàn Văn Dật lên án Ngô Ny Ny. Dù cô là người nhìn việc không nhìn người, nhưng cô không muốn thấy Hàn Văn Dật giúp cô theo kiểu “cùng chung mối thù” chỉ trích khuê mật của mình……

Ngô Ny Ny cần gì?

– Chắc nó đang đau lòng, không chịu nỗi, cần khuê mật an ủi về mặt tinh thần thôi.

Tiền Tiền nhấc điện thoại lên, vật vã với mấy từ, song vẫn còn chút do dự.

“Nếu em không biết mình có thể giúp gì cho cô ấy,” Hàn Văn Dật nhắc nhở, “Không ngại thì em mở miệng hỏi thẳng cô ấy cần gì là được?”

Câu này đánh thức Tiền Tiền. Tiền Tiền không ngần ngại, tay lướt như bay biên tập tin nhắn, gửi đi.

“Lúc nãy tao ăn cơm bên ngoài với người ta, quên rep lại cho mày. Mày bị úng não à, sao tao có thể bỏ rơi mày được chứ?”

“Tao biết tâm trạng mày không tốt, nhưng không biết an ủi mày thế nào, nếu không lát tao qua mày nhé? Hay mày muốn tao làm gì? Nói mau đê!”

“Không có gì đâu, có tao ở đây rồi.”

Tin nhắn mới gửi qua được vài giây, Ngô Ny Ny đã trả lời. Cô ấy đáp lại mấy icon [gào khóc].

Mấy phút sau, Ngô Ny Ny đã gửi tin: “Đêm nay mày dạo phố với tao đê, tao muốn ăn một bữa no đủ!”

Tiền Tiền hứa: “Tao xong bên đây lập tức bay qua mày!”

“Bảo bối à!”, Ngô Ny Ny gửi qua một chuỗi mặt khóc lóc khác. “Có cưng thật tuyệt!!!”