Khi Ta 17

Chương 16

Tôi mừng vì cuối cùng hắn cũng tươi tỉnh lên một chút, hơn nữa tôi cũng muốn thấy hắn cuời nữa, hắn cười đẹp ghê á. 

“ Làm gì mà ngẩn ra thế?? Dọn dẹp đi kìa.” – Cà Chua huých tôi đau điếng.

“ Hay thấy người ta cười một cái mà xao hết cả xuyến lên rồi?? Phải không?? Phải không???” 

Tôi dẹp cái bản mặt gian manh của nó qua một bên.

“ Cút ra, trẫm không muốn ngươi hầu hạ trẫm. Cải thái tử phi, trẫm muốn nàng.”

“ Cái con điên, có tin tao vặt lông mày không hả??”

Tôi nhắc trước cho mấy bạn mà có ý đồ gì với Củ Cải, kể có tốt hay chỉ là trêu chọc thì trước hết phải quan sát kỹ thật kỹ xung quanh, xem Cà Chua nó nấp ở đâu và nó có cầm dao hay không nhé. Mà tôi khuyên chân thành tốt nhất đừng có đùa với lửa, đáng sợ lắm!!!

Trong mắt tôi, Cà Chua nó được liệt vào danh sách cực kỳ nguy hiểm, tức là loại có rào gai sắt xung quanh và gắn biển Danger ở khắp xung quanh ấy. Sao? Bạn cần bằng chứng à? 

Ok, tôi chính là bằng chứng sống đây. 16 tuổi, nó hốt hết 80 cuốn Conan, nằm lòng những cách giết người. 17 tuổi, bạn bè đang đắm chìm trong ngôn tình thì nó nghiền ngẫm mấy cuốn trinh thám tới mức nát bươm, điển hình như: Mười tội ác, đề thi đẫm máu,… mấy cuốn phải thật kinh dị, giết người chém nhau loạn xì ngầu mới đúng gu của nó. Còn nữa, hè nào tôi cũng phải sống chết ngăn cản nó qua nhà tôi ngủ ké. Biết sao không? Nửa đêm, nó đòi mở phim kinh dị xem, không tính những bình luận kiểu “ Phim này dở,nhìn không thật ” thì nó còn cười ha hả, vỗ đùi đen đét trong khi tôi thì lạnh hết cả người, đến nỗi đi vệ sinh còn không dám đi. 

Túm quần lại mà nói, nếu bạn làm phật ý nó thì tốt nhất quỳ xuống ôm lấy chân nó xin tha thứ liền, ngay và luôn đi.

Còn vì sao mà tôi sống được với nó hả? Đơn giản lắm, tôi có Củ Cải làm kim bài miễn tử, hehe.

“ Các bạn đã dọn xong chưa? ” 

Tiếng thầy phụ trách vang lên sang sảng.

“ Dạ, rồi.”

“ Tốt lắm, ngay bây giờ tôi sẽ cho triển khai hoạt động ngày hôm nay...”

Thầy phụ trách bảo chúng tôi bắt thăm tạo nhóm, một nhóm gồm 7 người. Tôi nhóm 4, Cà Chua và Củ Cải nhóm 6. Chậc, đến ông trời cũng tác hợp cho chúng nó nữa.

“… Nhóm 4, cho tôi thấy cánh tay của bạn….”

Tôi ngó tìm đồng đội và suýt sặc nước bọt, nhóm 4 có 6 nam và 1 nữ, đồng nghĩa với việc tôi là đứa con gái duy nhất trong nhóm. Đã thế, trời đánh thánh vật như nào cái thằng nhãi Thiên Ân lại cũng chung nhóm với tôi nữa chứ. 

“ Đây là nhiệm vụ của các em.”

Thầy phụ trách chìa tờ giấy cho tôi. Trách nhiệm của chúng tôi là truyền và giữ lửa cho trại, tức là lấy gỗ, đảm bảo đủ gỗ để lửa trại không bị tắt. Mà từ nhà kho để gỗ về trại thì mất những 30p đi bộ. 

Thầy phụ trách còn nháy mắt với tôi.

“ Nhớ chăm sóc bạn gái “mì chính cánh” của nhóm nhé.”

Khỉ gió!

……………………………………………………………

“ Cạch…”

Một khúc gỗ trên tay tôi rơi xuống.

Tôi chật vật ôm 7 thanh còn lại vào lòng, cố không để bị rơi. Nặng quá, đỡ khúc này thì khúc kia lại ngấp nghé chuẩn bị rơi, mấy tên con trai lại phăm phăm đi về phía trước. Tôi khều khúc gỗ, khom người xuống định nhặt.

“ Lạch cạch…”

Mấy khúc còn lại cùng rơi luôn, một khúc còn rơi vào chân tôi đau điếng. Tôi ngồi phịch xuống ôm chân, đau thấu xương.

Nghe động, lũ con trai quay lại. 

“ Sao thế? ”

“ Có vác được không đó? ”

............................

Tôi cười gượng.

“ Không sao, mọi người cứ đi trước đi, tớ đuổi theo liền.”

Đằng nào cũng là lượt đi cuối rồi, tôi cũng không muốn làm phiền họ.

Thế nên họ bỏ về trại trước. 

Tôi khó nhọc xách mấy khúc gỗ lên, đi về trại như một con ốc sên.

Được một đoạn mấy khúc gỗ lại rơi xuống. Tôi tức tưởi đập đập mấy khúc gỗ.

“ Cho mày rơi vào chân bà này...”

Đáng lẽ mày nên nhờ bọn con trai xách dùm 1, 2 khúc, Bảo Bình ngu ngốc.

“ Không vác được thì nói là không vác được, việc quái gì mà cậu phải chịu đựng một mình như thế hả? ”

Tôi ngước lên. Ồ, là Thiên Ân. Trông hắn có vẻ tức giận, bị mất đồ sao?

“ Ngu ngốc...”

Tôi ngơ ngác nhìn hắn xách mấy khúc gỗ lên, một cách nhẹ bẫng. Thế mà lúc nãy tôi đã phải chật vật biết bao.

“ Nhanh chân lên.”

Tôi “A” một tiếng, cuống cuồng chạy theo hắn. 

Hắn để gỗ vào một góc rồi kéo tôi vào một góc. 

“ Chờ tôi.”

Rồi hắn chạy mất dạng. Thế mà tôi cũng ngoan ngoãn ngồi im như cún vậy.

Sau đó hắn quay lại, xách theo một hộp cứu thương nhỏ. Khi tôi còn chưa hiểu hắn định làm gì thì hắn đã vén quần tôi lên quá đầu gối.

“ A, nè nè...”

“ Ngồi im cho tôi.”

Vết thương hồi nãy bị thanh gỗ gây ra đã thâm tím, hơi tróc da nên tạo thành vệt máu nhỏ.

“ Đồ bờm. Xách có mấy thanh gỗ cũng làm mình bị thương.”

Thảo nào từ lúc nãy hắn cứ nhìn chằm chằm vào chân tôi. Tôi còn tưởng hắn biến thái thích nhìn chân con gái nhà lành.

Một tay hắn nâng chân tôi, đặt lên chân hắn, tay kia cầm bông y tế nhẹ nhàng xoa. Mặt tôi nóng bừng vì xấu hổ. 

“ Không cần đâu, để tôi tự làm.”

Tôi giãy đành đạch như cá thiếu nước. 

“ Ngồi im.”

Hắn từ tốn xoa thuốc vào chân tôi, nhẹ nhàng cẩn thận. Tôi chăm chú nhìn hắn bôi thuốc. Cả hai đều không lên tiếng khiến không khi càng thêm ngượng ngùng.

“ Xong rồi.”

“C....”

Tôi còn chưa thốt ra được tiếng cảm ơn thế mà hắn đã bỏ đi một mạch. Thiệt cái tình