Không Có Gì Lạ Đại Sư Huynh

Chương 5: Học được luyện đan thuật, sống cuộc đời thoải mái

Dịch: mafia777

***

Ngũ Sắc Kim Liên, đây là một loại thánh dược.

Nghe đồn nếu nuốt đóa Kim Liên này, có thể ngưng tụ Ngũ Sắc liên mạch, có chỗ tốt vô cùng lớn, loại vật này khả ngộ bất khả cầu, ngay cả Đại La Thánh Địa cũng không thể có vật như vậy.

Tử Vân sư muội trước mắt hắn, tuy nói thần thông phi phàm, nhưng cũng không đến mức có được loại vật như vậy chứ?

"Sư muội, vật này...?"

Lục Trường Sinh nhịn không được lên tiếng hỏi.

"Sư huynh, vật này là ta ngẫu nhiên lấy được, nghĩ tới sư huynh vừa bước vào tiên đạo, cần phạt mao tẩy tủy, bồi nguyên cố bổn, nên mới tới đây tặng cho sư huynh."

Tử Vân nói thẳng ra ý tứ của mình.

Giờ khắc này Lục Trường Sinh triệt để trầm mặc.

Hắn cuối cùng đã minh bạch một cái đạo lý.

Chỉ cần giá trị mị lực đủ lớn, băng sơn cũng sẽ biến thành lò lửa.

Ngũ Sắc Kim Liên a, loại thánh vật này mà xuất ra ngoài, chỉ sợ sẽ gây nên một hồi gió tanh mưa máu, nhưng mà đồ vật trân quý như thế, người ta lại trực tiếp tặng cho mình, dựa vào cái gì? Còn không phải là nhờ giá trị mị lực?

Sau khi cảm khái trong lòng, Lục Trường Sinh bắt đầu biểu diễn.

"Sư muội, vật này sư huynh không nhận."

Lục Trường Sinh lộ vẻ mặt chính khí nói, trực tiếp từ chối hảo ý của Tử Vân sư muội.

"Vì sao? Chẳng lẽ là sư huynh không thích vật này sao?" Tử Vân sư muội hơi kinh ngạc, nàng không hề nghĩ tới, vị sư huynh này của mình vậy mà lại cự tuyệt.

"Cũng không phải, vật này sư huynh cũng biết nó là cái gì, nhưng chính vì biết nó là cái gì, cho nên mới cự tuyệt."

"Mấy năm gần đây, sư huynh cũng có nghe qua những lời đồn về sư muội, sư muội mặc dù là hạng nữ lưu, nhưng lại lực áp quần hùng, vững vàng trở thành đệ nhị đệ tử Đại La ta, người ngoài nhìn vào tưởng rằng sư muội vô cùng may mắn, nhưng sư huynh lại hiểu được."

"Sư muội những năm này hết xông cấm khu, lại nhập hung địa, không ngại hiểm trở tới Đông Hoang thuần giao, tới Tây Mạc hàng ma, không biết đã phải trải qua bao nhiêu lần sinh tử, mới đổi lại được thành tựu bây giờ, một gốc Kim Liên này, sư muội nói thật nhẹ nhàng, chỉ là ngẫu nhiên lấy được, nhưng hung hiểm trong đó, sư huynh mặc dù không biết được đầy đủ, nhưng cũng có thể đoán được một hai phần."

"Cho nên sư huynh không muốn nhận, sư muội hãy tự mình dùng đi, vừa lúc Lang Gia Thánh Cảnh sắp mở ra, đối với sư muội mà nói, vật này càng thêm quan trọng, vả lại đối với ta, nó quả thật chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi."

Lục Trường Sinh nói một phen, làm cho Tử Vân hai mắt rưng rưng.

Tuy nàng cao ngạo lạnh diễm, nhưng chung quy vẫn là một nữ tử, mỗi một câu Lục Trường Sinh nói, đều xoáy vào tim gan.

Đúng vậy a, người ngoài nhìn vào, mình sinh ra đã có dị tượng, phúc khí vô song, khí vận hùng hậu, nhưng thực tế thì sao?

Mình đã bao lần gặp phải sinh tử trắc trở? Chịu đựng biết bao khổ sở mà thường nhân không cách nào tiếp nhận?

Thế nhân đều không nhìn thấy, cũng không muốn đi nhìn, bọn họ sẽ chỉ tin tưởng vào thứ trước mắt.

Giờ này khắc này, Tử Vân triệt để không biết nói gì, khó mà khống chế cảm xúc.

Nếu như trước đó, nàng chỉ là bị khí chất trên người Lục Trường Sinh thu hút, vậy bây giờ đã hoàn toàn khác.

Thế gian này cái gì khó tìm nhất?

Tri kỷ là khó tìm nhất.

Một người hiểu mình mới là khó tìm nhất.

Nghĩ tới đây, Tử Vân thu hồi Ngũ Sắc Kim Liên, nàng hít sâu một hơi, không muốn để Lục Trường Sinh lại thấy được tư thái yếu đuối của mình, nàng không nói thêm gì nữa.

Mà là quay người rời đi, đồng thời thầm thề trong lòng.

"Đợi ta lấy được cơ duyên, tất sẽ mang tới cho sư huynh Cửu Sắc Kim Liên trong truyền thuyết!"

Nàng âm thầm thề, sau đó rời đi.

Để lại Lục Trường Sinh đang một mặt mờ mịt.

Sao nói đi liền đi rồi?

Nói trở mặt liền trở mặt rồi?

Có nhất thiết phải thẳng thắn như thế không?

Này! Ta còn chưa nói hết mà.

Ngũ Sắc Kim Liên rốt cuộc có đưa hay không?

Này! Sư muội, ta không chảnh nữa, ta muốn mà, thứ này ta muốn đó.

Lục Trường Sinh ngây ngốc, mình còn chưa nói hết lời, sao nàng đã đi rồi?

Ngũ Sắc Kim Liên đó.

Tuyệt thế thánh dược cố bổn bồi nguyên đó.

Cứ như vậy bỏ lỡ cơ duyên rồi?

A a a a a a!

Ta già mồm làm cọng lông gì chứ?

Này! Cô mau trở lại!

Đây là lần đầu tiên sau khi xuyên qua thế giới tiên hiệp, Lục Trường Sinh lại cảm thấy mình bất lực như vậy.

Loại thánh vật vô thượng như Ngũ Sắc Kim Liên, cứ như vậy bỏ lỡ rồi.

Hít sâu một hơi.

Lục Trường Sinh nhìn theo Tử Vân sư muội dần dần rời đi, không biết nên nói cái gì.

Bất quá đây chỉ là một khúc nhạc dạo ngắn.

Mặc dù tương đối kinh ngạc Tử Vân vì sao lại có Ngũ Sắc Kim Liên, nhưng đối với Lục Trường Sinh mà nói, đây không phải là chuyện gì quan trọng.

Chuyện quan trọng trước mắt, chính là kế thừa chức vị Đại sư huynh này.

Đã là Đại sư huynh, nhân vật lãnh tụ của toàn bộ Đại La Thánh Địa, hiển nhiên chính mình phải có điểm nào đó không giống bình thường.

Chỉ dựa vào đùa giỡn thủ đoạn khẳng định là không được.

Mình nhất định phải lấy ra vài bản lĩnh thật, mới có thể phục chúng.

Tu hành liền không cần suy nghĩ nhiều.

Chỉ có thể tìm đường khác.

Luyện đan!

Ừm, không sai.

Lục Trường Sinh hiện tại chỉ có thể đem hi vọng đặt ở luyện đan.

Nếu có tạo nghệ nhất định ở phương diện luyện đan, vậy sẽ không nhục cái danh hào Đại sư huynh này.

Nghĩ tới đây, Lục Trường Sinh không khỏi bắt đầu phấn chấn.

Bất quá muốn trở thành một luyện đan sư hợp cách, nhất định phải có ba thứ.

Dược liệu, đan lô, đan phương.

Dược liệu là căn bản của hết thảy, mà đan lô là đạo cụ để luyện đan, về phần đan phương ở sau cùng, càng là thứ quan trọng nhất.

Có ba thứ này, mới có thể nếm thử luyện đan.

Vừa lúc, ba thứ này Đại La Thánh Địa đều có cả.

Căn cứ theo nguyên tắc dễ trước khó sau, Lục Trường Sinh lấy ra hạc giấy, sau đó viết thứ mình muốn lên hạc giấy, rồi ném hạc giấy lên trời, tự nhiên kế tiếp sẽ có người mang vật mình cần để lên hạc giấy, rồi lại đưa tới nơi này.

Đây là một loại pháp thuật Tiên gia rất đơn giản, nhưng ở trong mắt Lục Trường Sinh, lại tràn đầy mới lạ.

Sau nửa canh giờ.

Một con hạc giấy to lớn phe phẩy hai cánh, chở theo một đống lớn thư tịch bay tới.

Những thư tịch này đều là tư liệu có liên quan tới luyện đan.

Học tập hăng say, quên cả trời đất.

Vỉ sợ luyện ra đan dược ăn vào chết người, Lục Trường Sinh cảm thấy vẫn là nên xem nhiều sách vào, miễn cho thật sự xảy ra chuyện ngoài dự liệu, tạo thành vết nhơ trong đời.

« Tổng Cương Luyện Đan Thượng »

« Tổng Cương Luyện Đan Hạ »

« Mười năm luyện khí, trăm năm luyện đan »

« Luyện đan là một môn học vấn không tầm thường »

« Học được luyện đan thuật, sống cuộc đời thoải mái »

« Chuyện cũ không thể không nói giữa ta và luyện đan »

Thư tịch đủ loại thượng vàng hạ cám, nội dung đều là thượng đẳng, đáng tiếc trình độ đặt tên của tác giả quá cặn bã.

Bất quá danh tự mặc dù vừa thô vừa cặn bã, nhưng nội dung lại rất tốt, Lục Trường Sinh nghiêm túc học tập.

Không còn sản phẩm điện tử ở thế giới tiên hiệp, chỉ còn đọc sách là có thể khiến người ta khoái hoạt.

Giống như bây giờ, thời gian từng chút từng chút một trôi qua.

Trong khoảng thời gian này, Lục Trường Sinh hoàn toàn chìm đắm vào luyện đan.

Lúc đầu hắn nghĩ luyện đan chỉ là lấy ra dược liệu, sau đó dùng đan lô nấu thành dược dịch, cuối cùng ngưng tụ thành viên đan dược, đây chính là luyện đan.

Nhưng không ngờ tới, luyện đan cần phải học rất nhiều thứ.

Tuyệt đối không thể học được trong thời gian ngắn ngủi.

Mà điểm làm cho Lục Trường Sinh cảm thấy hưng phấn nhất.

Là luyện đan có chút tương tự với hóa học.

Cùng một loại dược liệu, nhưng số năm khác biệt, thì có khả năng luyện chế ra đan dược có hiệu quả khác biệt.

Trong thiên hạ, số lượng dược liệu đâu chỉ có hàng triệu hàng tỉ, mà đan phương chỉ có không đến 50 vạn loại, cái này mang ý nghĩa còn có rất nhiều loại đan dược đang chờ thế nhân phát hiện.

Nếu như mình đánh bậy đánh bạ, không cẩn thận chế ra một loại đan dược cực phẩm nào đó, không chừng sẽ được lưu danh thiên cổ, đến lúc đó chẳng phải có thể dễ dàng ngồi vững vị trí Đại sư huynh sao.

Kể từ đó.

Lục Trường Sinh học tập luyện đan thuật như điên.

Cứ như vậy, trong nháy mắt đã đến ngày cử hành Đại La thịnh hội.