Khu Vườn Giữa Hai Khung Cửa Sổ - Ngày Tháng Kỷ Niệm Của Chúng Ta

Chương 5: Loạn nhịp

            Vào một buổi tối tháng Mười, mẹ Tú gọi Nhi qua nhà chơi để dùng thử món chè chuối mẹ Tú vừa nấu. Hương nước cốt dừa và chuối thơm nức bay phảng phất khắp nhà. Quả thật, mẹ Tú rất có tài nấu nướng.

Tú và Nhi mỗi người cầm một chén chè lại ghế ngồi và bật TV lên xem. Khi bật lên là vừa ngay lúc phóng sự đang nói về lễ hội hoá trang mà giới trẻ thường gọi là Halloween. Tú chợt nhớ khu phố mình đang ở cũng sẽ tổ chức Halloween cho các gia đình trong khu nhà. Mẹ đã dặn là gia đình sẽ tham gia cho vui. Khi còn ở nước ngoài, năm nào cũng vậy, mẹ và bà đều bắt Tú tham gia, tuy rằng sau khi lấy được kẹo về thì mẹ cũng không cho ăn.

Tú xắn một miếng chuối đưa vào miệng. Nó mềm và không quá ngọt, không khiến người ăn bị gắt cổ. Nhìn qua Nhi, Tú thấy Nhi hình như cũng có ý nghĩ như mình.

“Ngon quá bác ạ. Ngon hơn cả mấy tiệm chè nổi tiếng.” Nhi lên tiếng trầm trồ về chén chè đang ăn. Tú nhìn thấy một chút nước cốt dừa còn dính trên môi Nhi.

“Trời ơi, con lúc nào nói chuyện cũng ngọt hết.” Mẹ Tú nói cảm kích.

“Không, cháu nói thật ạ.” Nhi cười và tiếp tục thưởng thức chén chè.

“À...Nhi?” Tú gọi. “Nhi bị dính...trên môi kìa.” Tú cố gắng giải thích.

“Oh” Nhi có vẻ bất ngờ, nhưng rồi khúc khích cười, “Trời ạ, Tú vừa thấy một cảnh chỉ trên phim Hàn Quốc mới có phải không? Em không cố tình đâu nhé.”

“Tú cũng thắc mắc là có cố tình hay không” Tú cười. “Để Tú giúp Nhi.”

Tú đặt chén chè xuống bàn, với lấy hộp giấy cạnh đó, và khi Nhi chưa kịp nói gì, Tú đã một tay giữ lấy mặt Nhi, tay còn lại rút tờ giấy ra và chậm lên môi Nhi.

“Chà, một đôi uyên ương.” Giọng chị Tâm bất ngờ vang lên.

Giật mình, Tú vội buông Nhi ra.

“Chị Tâm, tới rồi hả?” Tú bối rối nói như muốn đổi chủ đề. Chị Tâm đưa Tú một cái nhìn đầy hiểu biết. Tú nhìn qua Nhi thì thấy Nhi đang liếm môi. Tú liền nhìn qua phía chị Tâm thì thấy chị Tâm vẫn còn đang nhìn mình. Mặt Tú nóng bừng lên vì ngượng.

“Mẹ nấu chè và Nhi ăn bị...và—”

“Biết rồi,“ chị Tâm cắt lời Tú. “Hồi nãy bác có gọi chị. Giờ chị đi lấy một chén đây.” Chị Tâm đi ngang qua chỗ Tú ngồi và vỗ nhẹ lên vai Tú.

Nhi cười vì thấy Tú thật ngây ngô, còn Tú thì không hiểu vì sao mình lại run đến thế. Tú thú thật với chính mình là trong vài giây ngắn ngủi đó, đã có một ý định loé lên trong đầu Tú. Nếu chị Tâm không đến đúng lúc, chắc Tú cũng đã muốn thực hiện nó.

Khi Nhi chuẩn bị về, mẹ Tú nhất quyết gói lại hai hộp chè chuối để biếu cho ba mẹ Nhi, mặc cho Nhi có giải thích rằng ba mẹ mình ít khi ở nhà. Hôm đó, Tú xin mẹ về phòng ngủ, thay vì đưa Nhi về. Tú nghĩ sau việc tự nhiên cái ý định ấy hiện lên trong đầu, Tú không nên ở một mình với Nhi nữa. Vào phòng nằm một thời gian nhưng không thể chìm vào giấc ngủ. Lăn tới lăn lui trên giường, Tú ngẫm nghĩ về việc hồi nãy. Tú đã muốn chạm vào môi Nhi ngay lúc đó. Có phải điều đó có nghĩa là Tú đã thích Nhi hay không? Chị Tâm có thể nào nhận ra không? Bộ nó rõ ràng đến thế à?

Tú quyết định nhắn tin cho Nhi, vì dù sao Tú cũng nghĩ đến Nhi mà mãi không ngủ được.

Nhi ngủ chưa? Tú gửi tin nhắn.

Chưa đầy 10 giây sau, Tú nhận được hồi âm.

Nhi - Nhà kế bên: Chưa ngủ.

Tú: Vậy mình nói chuyện được không?

Nhi - Nhà kế bên: Ok

Tú: Vậy gặp Nhi ở ban công.

Gió đêm tháng Mười khá mát, nếu không muốn nói là se lạnh. Tú nhìn Nhi bước ra ban công chỉ với chiếc áo hai dây và quần short ngắn. Đột nhiên Tú chợt thấy nóng.

“Bộ Nhi không lạnh hả?” Tú ngại ngùng chỉ vào bộ quần áo Nhi đang mặc.

“Mặc đồ dài thì ngủ không thoải mái.”

“Tú ngủ không được.” Tú thú nhận.

“Em cũng vậy.” Nhi đồng tình.

Lý do Tú muốn nói chuyện giờ này cũng chỉ vì Tú muốn gặp Nhi. Tú cố gắng nghĩ ra một chủ đề để nói chuyện. Rồi Tú nhớ tới ngày Halloween sắp tới.

“Nhi có định tham gia lễ Halloween khu phố mình tổ chức không?”

“Chắc là không. Người ta tổ chức cho gia đình, cho mấy đứa nhỏ. Em đâu có ai.” Nhi trả lời.

“Đi với gia đình Tú đi.” Tú ngỏ lời. “Dù sao mẹ cũng bắt cả nhà phải tham gia để làm quen với lối xóm. Nhi đi cùng luôn, cho vui.”

Suy nghĩ một hồi, Nhi gật đầu. “Vậy thì vui quá.”

Hài lòng, Tú nói tiếp. “Nhi nhớ phải hoá trang đó nha.”

“Vậy em sẽ hoá trang thành nhân vật em yêu thích, Harry Potter!” Nhi cười rạng rỡ.

“Nhi và nửa dân số trên trái đất sẽ hoá trang thành Harry Potter.” Tú chọc.

“Harry Potter lúc nào cũng nổi nhé!” Nhi nhấn mạnh.

Tú mỉm cười. Lại có thêm thời gian nói chuyện với Nhi.

***

Lễ hoá trang chẳng mấy chốc đã tới.

Tú đến nhà Nhi để giúp Nhi chuẩn bị. Lần đầu tiên vào nhà, Tú không khỏi bỡ ngỡ vì độ giống nhau của hai bên.

“Sao ngộ quá. Hai căn giống y như nhau, chỉ có điều là căn kia nhỏ hơn nhiều thôi.” Tú thắc mắc.

“Vì bố mẹ em xây căn đấy cho em. Bố mẹ nghĩ nếu như em cần khoảng không gian riêng, thì em có thể qua bên đấy ở. Mà Tú biết câu chuyện này nó trớ trêu thế nào rồi.” Nhi cười. “Nhi có đồ để mặc chưa?” Tú nhanh chóng đổi chủ đề.

“Em tìm được cái áo len màu đỏ, nên em đã in chữ H cho Harry và đính nó lên.” Nhi khoe cái áo khi hai người bước vào phòng Nhi. “Giống cái áo len mà bà Weasley đã tặng cho Harry đó. Em cũng tìm được nhánh cây khô để làm đũa thần.”

“Nhi đúng là con mọt sách.” Tú nói.

Nhi cầm cái áo lên và ướm vô người. “Sao, nhìn được chưa?” Nhi hỏi Tú.

“Chưa đủ. Nhi cần vết thẹo của Harry nữa.” Tú quan sát. “Đưa Tú cái gì đó để vẽ đi.”

Nhi tìm được cây chì kẻ môi trong bao trang điểm và đưa cho Tú.

“Đứng yên nha.” Tú nói.

Nhẹ nhàng, Tú vén tóc mái của Nhi qua một bên, để lộ ra phần trán cần được vẽ. Bởi vì Tú cao hơn Nhi, nên Tú nhẹ nâng mặt Nhi lên để vẽ cho dễ. Căn phòng bỗng nhiên im ắng đến lạ thường, tiếng động duy nhất Tú có thể nghe có lẽ là nhịp tim đang đập rất nhanh của mình. Tú vẽ được nét đầu tiên. Tú có thể cảm thấy hơi thở của Nhi, vì hai người đang đứng rất gần. Tú vẽ thêm nét nữa. Nét cuối cùng thật khó để vẽ. Tú cố gắng chú tâm để vẽ một đường thẳng, nhưng không thể nào làm được vì tim Tú như muốn vỡ ra ngoài. Môi của Nhi nhìn thật mềm, và Tú nghĩ rằng nếu như Tú không giải toả những cảm xúc trong lòng thì chắc Tú sẽ điên lên mất. Tú dùng vài giây tiếp theo để suy nghĩ mình nên làm gì, không biết có nên làm theo cảm xúc của mình không. Nhưng chưa kịp nghĩ xong, tiếng mèo kêu đã làm gián đoạn trận chiến tâm lý đang diễn ra trong đầu Tú.

Tú không biết từ lúc nào con mèo của Nhi đã vào phòng, và bây giờ nó đang nằm chễm chệ trên giường nhìn hai người.

Nhưng mà Tú biết chắc chắn một điều: Nhất định con mèo này nó ghét Tú.

“Um, một nét nữa.” Tú nói nhẹ, rồi phát hiện Nhi thở ra một hơi sâu sau đó.

Lễ hội Halloween rơi vào ngày thứ Sáu nên ai cũng vui mừng. Chẳng ai phải dậy sớm để đi làm, đi học vào thứ Bảy cả. Nhi trầm trồ thán phục cả nhà Tú vì ai cũng hoá trang thành các nhân vật hoạt hình. Tú là con sói, mẹ Tú là cô bé quàng khăn đỏ, anh Tuấn là thợ săn còn bà Tú là bà của cô bé. Cả nhà đi hơi trễ vì anh hai phải làm việc đến tận 8 giờ, nhưng khu phố vẫn đầy các gia đình đi chơi và xin kẹo. Khi chị Tâm đến, Nhi khá phấn khích bởi chỉ cần nhìn, Nhi đã biết chị Tâm hoá trang thành ai.

“Chị là Hermione Granger phải không?” Nhi hỏi.

“Đúng rồi. Cưng là Harry Potter phải không nè.” Chị Tâm cười. “Suy nghĩ giống nhau ghê!”

Nhi cười toe toét rồi quay sang Tú, người mà đang lắc đầu. “Biết Nhi muốn nói gì rồi.”

“Vâng. Em, chị Tâm, và một nửa dân số trên trái đất!” Nhi nháy mắt.

***

Đây là lần đầu tiên sau một thời gian dài Nhi cảm nhận được niềm vui gia đình. Không quan trọng là Nhi có đi cùng gia đình mình hay không, không quan trọng là có vài gia đình vừa nhìn thấy họ liền đóng cửa. “Chỉ cho con nít thôi” Một bác đã nói vậy trong lúc đang ngậm một cây kẹo mút. Quan trọng là Nhi đang ở đây với Tú, một người chẳng biết từ đâu đến, lại đột ngột xuất hiện trong cuộc sống của Nhi chỉ mới gần một tháng nay mà không có sự báo trước nào. Nhi cảm nhận được sự thay đổi ở thái độ của Tú dạo gần đây, và Nhi cũng cảm thấy dường như mình cũng có cảm giác gì đó với Tú. Nhưng Nhi không biết đó là cảm giác gì. Nhi chưa từng trải qua chuyện như vậy. Nhi đã được nghe và đọc nhiều chuyện tình buồn. Chuyện về những người bạn thân, về tình cảm không được đáp lại, về kết thúc không có hậu. Ở cái tuổi này, những điều đó là những điều Nhi hoàn toàn không muốn trải qua. Tuy nhiên càng ở gần Tú, thì tim càng đập loạn nhịp. Nhi nghĩ, mình có nên gạt bỏ những cảm giác đó qua một bên?

Nhưng rồi khi nhìn vào mắt Tú, ý định đó lại biến mất. Ngay cả trong bóng tối của màn đêm, mắt Tú sáng như sao trên trời và nó càng làm tim Nhi đập mạnh. Nhi chợt cười khi nghĩ đến bộ trang phục của Tú, một con sói. Nhi cứ như cô bé quàng khăn đỏ, chẳng thể nào cưỡng lại con sói đó.

Và Nhi hiểu được rằng mình đã gặp nguy.

Điện thoại Nhi đột ngột vang lên và Nhi ngạc nhiên khi thấy mẹ gọi cho mình. Bắt điện thoại lên, Nhi dạ vâng vài câu rồi cúp máy.

“Chết rồi, em phải về liền đây.” Nhi báo với Tú. Nhi không biết rằng hôm nay bố mẹ lại về nhà.

“Sao vậy Nhi?” Tú hỏi, lo lắng.

“Bố mẹ em về rồi. Em không có nói chuyện đi ra ngoài tối nay.”

“Có cần bác nói với ba mẹ không con? Nếu ba mẹ biết con đi với gia đình bác thì chắc không sao đâu.” Mẹ Tú hỏi sau khi nghe được Nhi nói chuyện với Tú.

“Không sao đâu bác ạ, cháu lo được chuyện này. “ Nhi lễ phép từ chối, vì Nhi biết rằng bố mẹ sẽ không nhận bất cứ lời giải thích nào. Nhưng cho dù Nhi có nói gì, thì Tú cũng đòi đi theo. Tú bảo, “Vì Tú mời nên Nhi mới bị la, nên Tú phải ở cùng Nhi để giải quyết chuyện này chứ.”

Nhi cầu mong bố mẹ sẽ không phản ứng thái quá.

Chiếc xe Range Rover màu trắng đậu bên ngoài là báo hiệu rõ ràng chứng tỏ bố mẹ Nhi thật đang ở nhà. Tú nắm lấy tay Nhi để trấn an nhưng Nhi buông ra, không muốn bố mẹ thấy.

Cửa mở và bố mẹ Nhi đi ra với biểu cảm khó đọc được trên mặt. Nhi cúi mặt, không dám nhìn thẳng.

“Nhi,“ Mẹ Nhi lên tiếng. “Con vừa đi đâu đấy?”

“Bạn ấy—” Tú lên tiếng nhưng Nhi huých nhẹ vào tay.

“Con tham gia lễ hội hoá trang với mọi người trong khu phố.” Nhi trả lời cẩn thận.

“Còn cậu...cô bạn này là ai?” Mẹ Nhi hỏi, nhìn sang Tú, mặt nhăn nhó có tí khó chịu.

“Đây là bạn Tú. Nhà bạn ấy thuê nhà mình kế bên.” Nhi vẫn chưa dám nhìn lên bố mẹ.

“Nhi, bố mẹ thật là thất vọng đấy. Chẳng phải con đã biết nguyên tắc của nhà mình rồi sao?” Mẹ Nhi mắng. “Tối thứ Sáu là phải ở nhà làm bài tập. Cho dù không có bài tập để làm đi nữa, thì giờ này cũng là quá giờ rồi. Còn chẳng hề gọi điện báo một tiếng!”

“Mấy giờ là quá giờ?” Tú hỏi nhỏ Nhi.

“Mười.” Nhi thì thầm.

“Con đã 18, đừng để bố mẹ phải lo mãi thế. Phải biết chịu trách nhiệm chứ.” Bố Nhi bắt đầu lên tiếng.

“Hai bác cũng có bao giờ quan tâm Nhi đâu..” Tú lẩm bẩm.

“Ơ, cậu này.. “ Mẹ Nhi thốt lên. “Đây là chuyện gia đình chúng tôi. Tôi đang dạy con tôi thì liên quan gì đến cậu?”

Thở dài, Nhi nói, “Tú à, em nghĩ Tú hãy về nhà đi.”

Bây giờ Nhi cũng chẳng dám nhìn Tú.

“Nhi, họ thật vô lý với Nhi đó. Nhi có làm gì sai đâu.” Tú giận dữ.

“Làm ơn đi mà. Em năn nỉ Tú đó.” Nhi nói như muốn khóc.

“Được rồi.” Tú hạ giọng. “Nhi không cần thì Tú về đây.”

Tú quay lưng và bước đi. Ngay lập tức Nhi cảm thấy hối hận. Hai người vừa có những bước đột phá mới trong mối quan hệ, thế mà đêm nay Nhi đã phá hỏng nó.

“Vào nhà mau, Nhi.” Mẹ Nhi ra lệnh.

Từ lúc bước vào nhà đến khi về phòng, Nhi cứ suy nghĩ không biết mình đã phá huỷ cơ hội của mình với Tú hay chưa. Cho dù Nhi cũng chưa biết đó là cơ hội gì.

-Hết chap.5-