Lạc Long Truyền Thừa

Chương 7: Việt Lạc Thế Gia-Thiên Kiêu Chi Tử

Chạy trốn thục mạng cả ngày khỏi đám thuộc hạ của Miêu Tiểu Thư, Thiên Kiệt hắn lại may mắn được một tên béo mặc Kim bào có vẻ của một vị công tử nhà giàu cứu giúp,trông thì có vẻ cũng tầm tuổi hắn a. Hai người cùng nhau đi vào một Tửu lâu rồi cùng vào bàn.

Người này mặt mũi trắng trẻo,trên mắt còn đeo cái kính nhỏ nhỏ nhưng đôi mắt lại thoáng nhìn lại có chút gì đó không ổn cho lắm.

“Vị huynh đài này hôm nay may mà có huynh, nếu không xem ra hôm nay cái mạng nhỏ này của Ta, e là đã tan nát ở Miêu Gia rồi haizz.”

Thiên Kiệt nói lời cảm tạ không quên thở dài.

“Híhí Người Huynh Đệ đạo hữu, nào nào đến đây chúng ta cũng thưởng chút rượu, không cần khách khí ta là Kim Hữu Phát từ Kim Long Hội”

Kim Hữu Phát nói với Thiên Kiệt đầy hảo ý.

“À còn Ta Là Trần Thiên Kiệt từ Việt Lạc Gia hôm nay cũng là cảm ơn Kim Thiếu Gia đây”

Nói xong hắn cũng cầm bát lên cạch với Kim Hữu Phát một cái rồi uống.

“Đạo hữu đệ đệ này, hôm nay chúng ta gặp nhau cũng là có duyên. Lại nói ngươi cũng liều cái mạng lắm a. Ngay cả Đại Tiểu Thư Miêu Gia cũng dám chọc vào... aizaaa nhìn cổ ngươi những năm cái cũng là mặn nồng a.”

Kim Hữu Phát vừa nói trong lòng lại mang đầy thán phục.

“Chuyện này...”

“Hắc Hắc....Được được ta hiểu, chuyện này khó nói đúng không,Ta cũng có mấy cái đây”

Kim Hữu Phát hắn nói xong lại kéo cái cổ áo khoe mấy vết tím bầm ra như là kỷ vật. Rồi hai người lại tiếp tục nâng bát mà uống rượu....

Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua ô cửa vải chiếu vào trong phòng.

Thiên Kiệt khẽ rung mi mắt mà tỉnh dậy vẫn còn choáng váng mơ hồ

“Chết Tiệt! Ta là đang ở đâu”

Hắn lại tức mà mắng cái bản thân trong lòng.

Vội vàng nhìn xung quanh thầm nghĩ bụng chắc là cũng không có làm gì quá a. Bất quá chỉ là say không biết gì thôi.

“Cạch”

Tiếng mở cửa vang ra Kim Hữu Phát hắn bước vào với khuôn mặt đầy vết môi son trông rất sảng khoái.

Thiên Kiệt hắn nhìn vậy lại nuốt nước bọt ực một cái tái cả mặt liền hỏi

“Hữu Phát Huynh đêm qua ta…”

Hữu Phát lập tức dơ tay lên ngắt lời.

“À đêm qua đệ say quá lên ta đã gọi người đưa đệ về phòng ngủ cũng không có chuyện gì sảy ra đâu hắc hắc... Đắc tội với Miêu Tiểu Thư kia cái mạng béo của ta cũng bị ả đánh cho chết mất ”

Hữu Phát hắn thấy Thiên Kiệt lại cười nói ha hả.

“Hữu phát Huynh ta vẫn là phải nhanh chóng đi đến Việt Lạc Thế Gia. ngày sau sẽ gặp lại”

Thiên Kiệt hắn vỗ vỗ vai Hữu Phát rồi nhanh chóng đi ra khỏi.

“Àaa Kiệt Đệ Đệ Lần sau cần mua cần bán gì có thể đến Kim Long Hội ta”

Tiếng của Hữu Phát như với theo phát ra từ phía Tử Lâu.

“aizzz sao lại gặp lắm chuyện như vậy, mất hai ngày rồi mà vẫn chưa về được Gia Tộc a, ta từ lúc nào lại phóng đãng như vậy”

Hắn lại mắng cái bản thân lêu lổng này rồi, Thiên Kiệt hạ chân trước Cổng Việt Lạc Gia đưa tờ giấy cho Thủ Môn một lúc sau được người đến dẫn vào

“Thiếu Gia mời người đi cùng ta vào trong gặp gia chủ”

Vừa ngắm xung quanh nơi đây tựa hồ như một cái nôi luyện võ, Ở Giữa là là một lôi đài To lớn còn xung quanh đều là bãi tập.

Ở Giữa Lôi đài tựa hồ Là một người đàn ông Trung Niên cùng bốn Lão Già xung quanh Nhìn qua cũng có thể nhận thấy được là Gia chủ Cùng bốn vị trưởng lão trong thế gia.

“Trần Thiên Kiệt bái Kiến Việt Vân Gia Chủ Cùng bốn vị Trưởng Lão”

Thiên Kiệt Ôm quyền cúi người cái loại lễ nghi này cũng là học được ở chỗ Tư Linh Tỷ Tỷ aa có điều vẫn là phiền chết đi được.

Tất cả các Võ giả trong Thế gia từ lớn đến nhỏ nhất cũng khoảng chừng cùng tuổi của Thiên Kiệt, cũng dừng luyện tập mà đến xem vị Thiếu niên này.

“Tốt tốt lắm hahaa, Là người của Lân Lão Gia ta đưa về chắc chắn cũng không tầm thường aa, ta cũng đã xem quá tờ giấy mà Lão Lân Gia gửi rồi. Kiệt Nhi cứ ở đây mà tu luyện Ta và bốn vị trưởng lão sẽ bồi luyện hết sức ahaha ”

Việt Vân đi đến mà vỗ vỗ vai Thiên Kiệt.

“Hôm nay ta Thông báo với toàn bộ Thế Gia, Trần Thiên Kiệt là người mà Lão gia gia chủ chuyền thư đưa về, chọn làm Thiên kiêu chi tử của thế gia để bồi dưỡng, hai năm sau cùng thi đấu tranh chân Long An Ngoại Môn đệ tử ”

Vừa nói xong nhiều tiếng reo hò vang lên.

Có một vị trí mà không ai để ý là đám Thiên Kiêu Chi Tử.

Chúng biết đây là thêm một kẻ được đưa vào,… tài nguyên tu luyện lại cứ thế bị chia ra mà cái vé vào Long An Ngoại môn đệ tử kia cũng chỉ có hai cái giờ cũng thêm người tranh đoạt cũng chẳng vui gì.

“Theo tâm thư của Lân Lão gia hôm nay sẽ tổ chức võ hội cho đám Thiên Kiêu Chi Tử, Trong bốn người trẻ ai đứng nhất bảng Thiên Kiêu sẽ được nhận một viên Lam cấp-Tầm Cốt Đan- Giúp tấn giai vượt qua ngưỡng Bình phong tiến vào Luyện Cốt."

“Hừm Lão Già kia còn muốn thử ta. Đánh, cũng được! Cũng lâu rồi ta cũng chưa có đánh đấm gì”

Thiên Kiệt thoáng nghĩ trong lòng.

Đột nhiên có một người bước lên ôm quyền về phía Thiên Kiệt khiêu chiến.

“Thiên Kiệt Đệ Đệ không biết ta có thể cùng đệ luận võ một hồi không”

Hắn lại là đám người trong lũ Thiên Kiêu Chi Tử lúc trước mặt mũi có mang theo hung hiểm.

Thiên Kiệt do ở lâu trong Rừng đã Luyện sát khí với nhiều loại Ma Thú khác nhau nên cũng cảm giác được chút ác ý từ tên trước mắt này.

“Được! ta cũng muốn Khởi động tay chân một chút. Trần Thiên Kiệt-Luyện Thể Đỉnh Phong Xin được chỉ giáo”

Vừa nói ra lời kia khiến cho không ít lời ngẩn ngơ mà cười chê, Vân Việt Gia chủ mặt như tối sầm lại bốn vị trưởng lão thì sắc mặt khó coi như muốn nói Lão Lân Gia thế nào lại đưa tên nhóc yếu kém này ở đâu về.

Tên Đồng tuổi đứng trước mặt Thiên Kiệt cười phá lên đắc ý “hắc hắc , Tiểu đệ đây là muốn dọa ta cười chết à. Chỉ là Luyện thể Đỉnh phong còn không đủ làm bao cát cho Ca Ca đấm đâu, hôm nay có vẻ phải khiến đệ chịu đau một chút rồi. Lâm Khanh-Luyện khí Lục trọng Xin được tiếp chiêu”

Lời vừa dứt tiếng trống vang lên Lâm Khanh vận khí lực toàn thân lao thẳng đến tốc độ rất nhanh, phóng một quyền đến thẳng mặt của Thiên Kiệt,…

Tất cả mọi người xung quanh đều thấy thế mà không khỏi thở dài, đám người lúc trước đứng cạnh tên Lâm Khanh Thì Cười lên ác ý,… Còn có mấy Tiểu cô nương bên kia vì sợ hãi mà cũng lấy tay che cả mắt lại không dám nhìn.

Tất cả chỉ như cái chớp mắt Thiên Kiệt vừa lách đầu một cái đã né được một quyền đầy khí thế của Lâm Khanh, mọi người xung quanh cũng thấy vậy mà ngạc nhiên.

“Khanh Huynh đến cả mấy con Thiết Trư trong rừng cũng biết luật đánh người không đánh mặt...”

Nói lời chế diễu xong Thiên Kiệt nhảy lên xoay người Đấm quyền khiến Khiến cho Lâm Khanh tiêu tán khí lực, Tất cả chỉ nhanh như cái chớp mắt.

Lâm Khanh tuy đã kịp thu tay đỡ nhưng lực trọng kích vẫn khiến hắn bắn lui về sau bốn đến năm bước song Vận khí mới khôi phục giữ được thể trạng.

Mọi người xung quanh xem cảnh tượng mà cũng thất kinh.

“Vẫn ở Luyện Thể lại có thể đấm quyền mạnh như vậy áp bức cho Luyện Khí Ngũ trọng Tán Khí mà thoái lui!!!??? ”

Vân Việt chấn động mà phải nói lời khen ngợi bất đắc dĩ.

“haha Ta là đã Khi Dễ Đệ đệ quá rồi”

Lâm Khanh nói xong Phủi tay lấy lại uy.

“Haha Khanh huynh hôm nay không tung hết thực lực ra e là cũng không tiếp được chiêu của ta đâu”

Thiên Kiệt cười to một tiếng nói.

Lâm Khanh lại vẫn chuyển Khí Lực toàn thân bắt đầu tụ ra hai cánh tay.

“Tiểu Đệ đệ chuẩn bị tiếp chiêu này đi”

Việt khang lại vào thế võ lao thẳng đến [Thiết giác quyền]-Tiếng võ kỹ thi triển từ Phía Việt Khang phóng đến cỗ kình khí áp cho Thiên Kiệt cũng phải cẩn trọng mà lui một bước chân.

Mấy trưởng lão thấy vậy liền cũng hoảng hốt

“Lại dùng Võ kỹ rồi, đây là muốn dùng sức uy áp đánh nhanh thắng nhanh sao.”

Thiên Kiệt mặt vẫn bình thản vô sự như chưa có gì vậy...

“Vân Lang Kích”

Thiên Kiệt cũng thi triển võ kỹ của hắn lại vào thế. Phóng đến như một con Lang Tinh Tung cước thẳng vào Thiết Giác Quyền Của Lâm Khanh...