Làm Bộ Gái Thẳng

Chương 3: Yêu đương...? Haizz

Hàng người phía trước lại di chuyển, ta không muốn tiếp tục cùng hắn thảo luận, chỉ tranh thủ trả lời cho xong mấy tin nhắn không quan trọng rồi buông điện thoại xuống, chuyên tâm cùng Mạnh Nhất Sênh nói chuyện phiếm.

Từ lúc mang thai, cổ vẫn luôn nói bản thân nhàm chán, vừa vặn công việc của ta cũng không bận rộn, bởi vậy người thường xuyên cùng cổ ra ngoài chính là ta.

Mạnh Nhất Sênh lắc lắc cánh tay của ta, tỏ vẻ hoang mang: "Chi Chi, người ta hay nói thích ăn chua là con trai, cay là con gái, gần đây mình toàn muốn ăn ngọt vậy là sao chứ?".

Ta cầm chắc cây dù che nắng, nhìn cổ cười một cái: "Nhưng lần trước bạn cũng thích ăn chua, qua hai ngày sau lại thích ăn cay, bạn có chắc mấy cái đó đáng tin sao?".

"Cũng đúng."

Ta lắc đầu thở dài: "Mang thai ngốc ba năm."

Cổ nắm tay thành quyền đánh nhẹ lên vai ta, còn dậm chân một cái: "Không thèm để ý tới bạn."

Mạnh Nhất Sênh bản chất đơn thuần, ngay cả làm bộ sinh khí cũng y chang con nít, ta giương khóe miệng kéo cánh tay cổ đi lên phía trước: "Đi đi, mua cho bạn bánh kem dâu tây."

Đi ra ngoài phơi nắng, cơ thể cùng linh hồn mốc meo của ta đều phơi đến không chỗ trốn, buổi tối về đến nhà ta liền cảm giác chính mình vừa mới sống lại lần nữa, cho dù toàn bộ hành trình đều là đứng dưới tán ô, lại còn không ngừng thoa kem chống nắng.

Lúc Tạ Oánh trở về, ta đang nằm trên sô pha đắp mặt nạ. Cửa đóng một cái rầm thể hiện tâm tình của cổ, ta biết chắc chắn là cổ lại có chuyện rồi, bằng không sẽ không sập cửa lớn như vậy.

Bị mặt nạ cản trở không tiện thể hiện biểu tình, ta đành hơi há miệng, nhìn qua phía cổ đang đổi giày hỏi: "Sao đó? Làm gì mà tức giận như vậy?".

Lần này ngay cả lời thô tục Tạ Oánh cũng không bộc phát, cổ treo túi xách lên giá, sắc mặt thâm trầm, ngồi xuống bên cạnh ta, không nói một câu.

Ta "Hmm" một tiếng nghi hoặc cùng khó hiểu, không biết đã xảy ra chuyện gì nên ta cũng không tuỳ tiện an ủi, chỉ có thể lẳng lặng đợi cổ lên tiếng. Khi nào cổ bắt đầu chửi thề thì cổ mới không nghẹn nữa.

Cuối cùng ta chỉ chờ được một tiếng thở dài, chưa hết...cổ còn cúi đầu rơi nước mắt.

Thấy bộ dáng này, ta cơ bản đã đoán được là chuyện gì, ta cũng bất chấp mặt nạ, ngồi dậy tóm khăn giấy trên bàn trà nhét vào ngực cổ: "Ba mẹ ngươi lại tìm ngươi đòi tiền hả?".

Tình huống gia đình Tạ Oánh đối với ta mà nói là có chút phức tạp. Lúc cổ dọn khỏi nhà, gia đình cổ sảng khoái đáp ứng, bởi vì chẳng qua trong nhà cũng chẳng muốn thấy cổ, thậm chí cảm thấy cổ ở nhà là lãng phí lương thực, không có công việc đứng đắn, chỉ biết ham ăn biếng làm.

Nhưng thực tế đương nhiên không phải vậy, ngược lại mới đúng, Tạ Oánh làm việc rất siêng năng, kinh nghiệm còn nhiều hơn ta, tuy rằng ta thu phí cao hơn một chút, nhưng cổ chạy đơn nhiều hơn nên tính ra kiếm nhiều hơn ta, vậy mà vẫn không lấp đủ lòng tham tiền của ba mẹ, mỗi tháng họ đều tìm cổ đòi tiền, lý do vẫn luôn là nuôi em trai cổ.

Thằng em đang học sơ trung, nó học không giỏi, đưa tiền chỉ biết đi tiệm net lên mạng, nhưng ba mẹ Tạ Oánh lại cưng chiều nó, cũng không cảm thấy loại hành vi này không tốt, thậm chí còn hy vọng sau này nó có thể trở thành tuyển thủ eSports.

Lúc nghe Tạ Oánh kể chuyện này, ta còn thấy hết hồn, ba mẹ cổ đang nằm mơ hay gì? Cho rằng lên mạng chơi vài cái game là có thể trở thành tuyển thủ, sau đó nằm không thu tiền dưỡng lão??

Tạ Oánh lớn hơn ta một tuổi, năm nay cổ 25, diện mạo dễ nhìn, ta còn cảm thấy là cổ ngày càng đẹp ra, hồi trước chỉ là thấy trong mắt cổ trong sáng không chứa tạp chất nhìn thật dễ chịu, cho nên mới nhanh chóng trở thành bạn bè.

Con người cổ cũng đúng là thuần khiết, gia đình có thái độ không tốt với cổ, thậm chí có thể hình dung bằng từ tồi tệ, nhưng cổ vẫn đều đặn mỗi tháng gửi tiền cho họ, đủ tư cách làm một đứa con gái hiếu thuận.

Ta liên tưởng đến bản thân, nếu là ta thì chắc không được như vậy, có khi còn cùng gia đình cắt đứt liên lạc.

Nhưng ta không có ba mẹ, nếu họ còn trên đời cũng sẽ không đối xử ta như thế, bởi vậy thấy Tạ Oánh đau xót ta chỉ có thể cảm thấy khó chịu khổ sở dùm cho cổ, chứ không thể nào tỏ vẻ đồng cảm như bản thân mình cũng bị.

Vui vẻ có thể là chuyện hai người, hoặc là chuyện của nhiều người, nhưng thống khổ chỉ có thể từ bản thân mình cảm nhận được, trừ bỏ chính mình không có người khác.

"Tạ Hạo đánh nhau với người gặp trên mạng, đánh người ta nhập viện, phụ huynh đối phương yêu cầu bồi thường."

Tạ Hạo chính là em trai Tạ Oánh, ta không có chút cảm tình nào với thằng nhóc chưa gặp mặt này, đã mười ba mười bốn tuổi rồi mà không hiểu chuyện được chút xíu nào, chỉ biết mang rắc rối cho gia đình, trong ấn tượng của ta, đây không phải lần đầu tiên hắn gây ra loại chuyện này.

Cổ vẫn không nhúc nhích, nước mắt cứ rơi rớt trên cánh tay, ta lấy khăn giấy lần nữa lau nước mắt cho cổ, vừa lau vừa an ủi: "Khóc nữa liền rất khó coi."

Tạ Oánh giương mắt nhìn ta, hốc mắt đo đỏ, cổ giật nhẹ khoé môi cất tiếng nói: "Chi Chi, mấy lúc như vầy ta liền cảm thấy hâm mộ ngươi, không phải chịu bất cứ trói buộc gì."

Ta sửng sốt, động tác tay cũng dừng, ta không biết nên đáp thế nào, tựa như ta hâm mộ Mạnh Nhất Sênh, Tạ Oánh là bạn ta đồng thời cũng hâm mộ ta.

Qua vài giây ta chỉ cười nhẹ: "Phấn chấn lên."

Ta đem khăn giấy và mặt nạ đều ném vào thùng rác, lại quay đầu nói với cổ, "Ngày mai khách hàng sẽ chuyển nốt tiền cho ngươi."

Giai đoạn này chỉ có kiếm tiền mới làm chúng ta vui vẻ, ba cái tình cảm lằng nhằng đều có thể dẹp sang một bên.

Nói đến đây lại làm ta nhớ tới trái dừa hôm nay hỏi ta có tiếp đơn luyến ái hay không, ta cầm điện thoại qua, click mở WeChat đưa cho Tạ Oánh xem lịch sử trò chuyện.

"Ta có kể ngươi nghe là ta đã gửi kết bạn với Tiêu Chu đúng không? Kết quả số WeChat hắn viết không phải của hắn, mà là của người khác.

Tạ Oánh đang xem lịch sử trò chuyện của ta, trên cơ bản cổ đã bình phục tâm tình, người có đôi khi chính là như vậy, khóc xong sẽ dễ chịu hơn nhiều.

Không quá vài giây, ta liền nghe thấy hai chữ quen thuộc: "Đm!".

Cổ xem như đã khôi phục cảm xúc, ta liếc mắt nhìn cổ: "Cạn lời đúng không? Muốn ta cùng nữ nhân yêu đương."

"Ngươi không nhận hả?!" Tạ Oánh lộ vẻ thảng thốt, "Mặt nàng quá đẹp a!".

Ta ngây ngẩn cả người: "Hả?" Ta trả lời đứng đắn, "Ta giống kiểu chỉ nhìn mặt người sao?".

"Không phải, đây là Thi Cảnh Hòa, ngươi biết nàng không?"

Cổ hỏi như vậy nên ta liền cẩn thận tìm tòi một chút trong đầu, phát hiện đúng là có chút ấn tượng với cái tên này, ta ngập ngừng gật đầu: "Tiểu minh tinh?".

"Không phải, nhưng ta cảm thấy cũng không sai biệt lắm." Tạ Oánh trả điện thoại lại cho ta, lấy di động của cổ mở Weibo, sau khi thao tác một phen lại đưa màn hình tới trước mặt ta, "Là hot girl mạng."

Trái dừa gửi hình cho ta không có đóng dấu Weibo, hắn cũng không nói tên nàng, ta tất nhiên không biết đối phương là ai, chỉ biết người trong hình rất đẹp.

Vả lại ngày thường ta lên mạng cũng sẽ không đi chú ý mấy người nổi tiếng có sức ảnh hưởng, chủ yếu là ta cảm thấy họ cũng không hơn người bình thường bao nhiêu, cuối cùng mọi người đều không thoát khỏi con đường mở shop taobao, huống hồ ta cũng chỉ là một cái nick mờ nhạt trên Weibo, quen mặt Thi Cảnh Hòa mới là lạ.

Tạ Oánh đứng dậy, nhìn xuống ta: "Ngươi xem trước, ta đi tắm rửa một cái, mệt chết ta, gã bạn trai thuê ta ba ngày này dưới chân đạp Phong Hỏa Luân hay sao á, đi như bay, cái này mà hẹn hò gì, hẹn con mẹ nó chứ hẹn, hưởng thụ tình yêu vui vẻ? Thúi ùm!".

Ta cười ra tiếng, Tạ Oánh vỗ nhẹ lên đầu ta: "Ngươi cười cái rắm!".

Cổ đi vào phòng tắm rồi ta mới bắt đầu lướt xem Weibo Thi Cảnh Hòa.

Ta không trả lời trái dừa, trái dừa cũng không gửi thêm tin nào nữa, ta đoán chừng đi tìm người khác rồi, dù gì cũng không phải chỉ có mình ta hành nghề này.

Tạ Oánh miêu tả không sai, Thi Cảnh Hòa là một hot girl mạng, có hơn ba triệu fans, chân dung Weibo là một hình vẽ đơn giản, được ghim lên cao nhất Weibo là một tấm hình, lời miêu tả đơn giản hai chữ: Khen ta!

Kêu người ta khen mà còn hung dữ như vậy? Ta bĩu môi, nhấp ngón tay click mở hình ảnh.

Sóng biển kích khởi dưới ánh chiều tà, nàng mặc một cái váy màu đỏ để lộ đôi chân trần, nước biển làm ướt một chút góc váy, cũng bởi vậy mà dán chặt trên cẳng chân trắng muốt của nàng.

Gió tựa hồ không nhỏ, tà váy của nàng bị thổi về một phía, vòng eo mảnh khảnh cũng theo đó được phát hoạ, dáng người thật rất đẹp.

Hai dây áo mỏng manh treo trên vai nàng, làm người khác không khỏi chú ý đến bờ vai xinh đẹp cùng xương quai xanh gợi cảm, cổ thon dài, đường cong cánh tay cũng rất mỹ cảm.

Nhìn tiếp lên trên chính là mặt nàng, gương mặt này thi thoảng lướt mạng ta cũng có thấy qua, bởi vì trang đầu dường như lúc nào cũng có người chia sẻ hình ảnh, nhưng mấy lúc đó ta không có nhìn kỹ làm chi.

Đôi mắt cong cong, bên khoé môi hiện rõ đồng điếu, rõ ràng chỉ là nhếch môi cười mà thôi, nhưng làm ta trong nháy mắt ngây người.

Ta chớp chớp mắt, thoát khỏi trạng thái này, vì lòng còn sợ hãi mà phải tự vỗ vỗ ngực.

Trong nháy mắt kia, ta xém chút nữa bị đuôi mắt phong tình của nàng câu lấy hồn.

Ta dụi mắt, lần nữa đem tầm mắt đặt tại tấm hình, nhưng không nghiêm túc chuyên chú như vừa rồi.

Thật không dám giấu giếm, ta nhìn trúng bộ váy đỏ này của nàng, thậm chí còn nghĩ rằng nếu ta mặc vào so với nàng thì có chênh lệch lớn thế nào?

Nàng thoạt nhìn rất cao, mặc váy liền tôn dáng người, hơn nữa không hiểu sao ta cảm thấy nàng rất có khí chất, cho dù chỉ là hơi nhếch miệng cười.

Bài này đăng vào tháng 7, hơn 20.000 lượt share, bình luận hơn 10.000, fans quả thật quá nhiều.

Ta lười mở coi bình luận, hiện tại chỉ quan tâm nàng có mở shop bán đồ hay không, ta thích cái váy này, mặc vào mùa hè thì hết sảy. Nhưng ta lướt xuống mấy bài đăng cũ, đều không thấy có gì liên quan tới shop đồ.

Ta thất vọng, thở dài.

Nàng vậy mà lại không mở shop, chúng ta đây càng sẽ không có điểm chung...

Yêu đương sao...?

Haizzz.