Làm Dâu Nhà Hội Đồng

Chương 5

Tôi trố mắt lên nhìn anh ta, đang lúc mọi người còn ngơ ngác thì tôi đã trả lời lại ngay mà không kịp suy nghĩ gì.

– Cậu bị gì vậy? Quen biết gì cậu mà cậu biểu tôi gả cho cậu?

Anh thanh niên kia đi vòng qua phía tôi, anh ta cười nói:

– Trước lạ sau quen, em gả cho qua đi, qua lấy bạc muôn bạc vạn rước em về.

Tôi càng nhìn càng muốn đấm cho anh ta một cái không trượt phát nào, bố tiên sư tên thần kinh!

Nhìn thẳng vào mặt anh ta, tôi quát lên:

– Ai rảnh?

Chàng thanh niên kia nhìn tôi kiểu khó hiểu:

– Em nói cái chi lạ vậy? Sao hông rảnh? Qua đang rảnh mà?

Tôi trề môi, cười nhạt:

– Tôi nói là tôi hổng rảnh, tôi hổng rảnh gả cho cậu… mắc cái giống gì tôi phải gả cho cậu?

– Út Quân, không được ăn nói hỗn hào!

Nghe tiếng dì Nguyệt quát lên cảnh cáo kèm theo ánh mắt không hài lòng của dì tôi liền rụt cái cổ về. Lại ngó sang cậu Cả, thấy cậu ấy nhìn tôi lắc đầu không muốn tôi nói nữa, tôi liền ngoan ngoãn bậm chặt môi lại, một câu cũng hổng dám thốt ra. Cờ rút đã hổng cho thì tôi đâu dám cãi.

Thấy tôi im lặng, cậu thanh niên kia liền quay sang người nhà của mình, vừa dõng dạc nói anh ta vừa chỉ về phía tôi.

– Cha, má… con muốn cưới em này làm vợ lớn.

Vãi cả vợ lớn!

Đang lúc mọi người còn hoang mang thì Kim Chi đã đi tới trước mặt cậu thanh niên kia, mặt cô ấy đỏ rần như kiểu sắp khóc đến nơi, cô ấy nghẹn giọng hỏi:

– Cậu Nghị, cậu nói vậy là sao, cậu đòi cưới con nhỏ này… rồi em… em thì sao hả cậu?

Anh thanh niên kia không một chút khó xử mà trả lời:

– Qua có hứa sẽ cưới em hông? Qua nhớ qua chưa có ngỏ lời với em mà?

Kim Chi giận đến nghẹn lời:

– Cậu! Cậu!

Tôi vô tình đứng giữa hai người bọn họ, một bên là Kim Chi mặt mũi méo xệch, một bên là cậu Nghị tinh thần phấn khởi bừng bừng. Cảm thấy tình hình có chút căng thẳng, tôi liền rút người lùi về sau mấy bước. Nhưng khi chưa kịp bước thì đã nghe giọng cậu Nghị lanh lảnh kéo tôi lại:

– Ế em đi đâu vậy? Qua hỏi em còn chưa trả lời cho qua biết mà em đi đâu.

Phải nói là nhây, đã người ta không muốn trả lời rồi mà tên này vẫn còn nhây riết, thiệt muốn đấm cho mấy phát ghê. Nhưng mà nói đi thì cũng nói lại… biết là tôi không thích thật nhưng nếu bây giờ từ chối thẳng thừng quá thì lại ảnh hưởng tới ông bà hội đồng. Dù sao nhà cậu Nghị cũng là khách quý của ông bà hội đồng, mà nếu như tôi đoán không nhầm thì hôm nay hai bên gia đình đang có ý làm mai mối xem mắt cho cậu Nghị và Kim Chi. Giữa chừng lại nhảy ra một con ất ơ là tôi làm cho mọi chuyện rối tung hết cả lên. Thôi, không cần nghĩ cũng biết tôi không xong với Kim Chi rồi.

Đang lúc không biết phải trả lời như thế nào thì mẹ của cậu Nghị lên tiếng cứu giải vây cho cả hai bên.

– Nghị, chuyện chi cũng thủng thỉnh đã, còn người lớn ở đây mà con sỗ sàng như chi là không có được đâu. Lại đây, lại đây cho má.

Cậu Nghị vẫn một hai cương quyết:

– Trời ơi, thủng thỉnh gì nữa má ơi, con ưng em này thì má qua hỏi em này cho con là được rồi.

Nghe cậu Nghị nói vậy, Kim Chi liền oà lên khóc tu tu như đứa trẻ. Thấy cô ấy khóc, tôi đâm ra cảm thấy có lỗi. Rõ ràng là chuyện tốt của người ta mà giờ lại thành chuyện không tốt rồi. Không được, phải từ chối luôn từ bây giờ, không nên lập lờ kẻo thành đêm dài lắm mộng.

Nghĩ rõ ràng, tôi liền bước lên vài bước rồi nói với giọng thành thật nhất có thể:

– Dạ thưa ông bà hội đồng, thưa cậu Cả, thưa các vị khách quý ở đây… con biết con là phận nữ nhi thấp kém, đáng ra là con hông có được đứng đây thưa chuyện với mọi người nhưng riêng chuyện này nếu con hông nói thì con cảm thấy day dứt khó chịu trong lòng dữ lắm…

Tôi dừng lại một lát rồi mới lấy can đảm nói tiếp:

– Dạ thưa, cậu Nghị thân phận cao quý, cậu để mắt tới con coi như là con có phước có phần. Nhưng mà… con thành thực xin cậu bỏ quá cho con… thân phận con thấp kém không dám đèo bòng tới cậu… mong cậu suy xét lại mà thứ lỗi cho phận con nghèo hèn … con hổng dám trèo cao…

Cuối cùng cũng nói ra được, thiệt là nhẹ nhõm quá chừng. Nghe tôi nói như vậy, mặt mày bí xị của Kim Chi mới giãn ra được chút. Mà người lớn hai bên gia đình cũng thấy đỡ khó xử hơn nữa. Chỉ riêng cậu Nghị là không vui, cậu ta tiến tới hỏi tôi:

– Qua muốn cưới em là phước phần của em sao em hông nhận? Vậy chứ em muốn cái chi thì em mới đồng ý?

Tôi nhìn cậu, thẳng thắn trả lời:

– Tôi không muốn cái chi hết, tôi chỉ không muốn làm vợ cậu thôi.

Cậu Nghị có hơi sững sốt, gương mặt sáng láng của cậu chợt hằn lên tia bực dọc, đang lúc cậu định mở miệng thì ở phía này, Kim Chi đột nhiên khóc toáng lên.

– Mấy người về hết đi, về hết đi… hu hu… hu hu…

Vừa nói cô ấy vừa khóc, bà hội đồng xót con gái lắm nhưng không thể nào để mất mặt nhà hội đồng được. Bà đứng dậy, lớn tiếng quát:

– Kim Chi, mau tới xin lỗi hai bác, ăn nói cái chi mà kỳ cục không còn ra thể thống gì nữa hết. Ai dạy con như thế hử, mau tới xin lỗi cho má.

Kim Chi khóc tu tu, cô ấy rống họng lên cãi lại:

– Chớ má hổng thấy cậu Nghị hả? Con hổng cần, hổng cần lấy chồng gì nữa hết, má đuổi bọn họ về đi, đuổi về hết đi.

– Cái con nhỏ này, câm miệng lại chưa?

Phía bên kia, khách khứa coi bộ giận dữ lắm khi nghe Kim Chi nói như vậy. Bọn họ mặt mày chầm dầm đứng dậy hết cả, đại diện là mẹ cậu Nghị nói dửng dưng một câu chào hỏi cho có lệ rồi hết thảy kéo nhau đi về. Cả cậu Nghị cũng bị mẹ cậu ấy lôi đi, ra đến cửa vẫn còn nghe tiếng cậu ấy hằng học không chịu hợp tác đi về.

Còn ở phía này, sau khi cậu Nghị đi, Kim Chi nhìn tôi bằng ánh mắt thù hận, cô ấy chỉ vào mặt tôi sau đó khóc hét lên một tiếng rồi cong chân chạy mất. Bà hội đồng sợ tới xanh mặt, vội vàng kêu người đuổi theo sợ cô ấy làm chuyện gì dại dột. Ở gian nhà khách lúc này còn có tôi, cậu Cả với ông hội đồng. Ông hội đồng thì giận lắm nhưng cũng không trách mắng gì tôi mà chỉ bực dọc đi về phòng mình. Riêng cậu Cả thì lại im lặng không nói gì, cậu cứ nhìn tôi như kiểu đang tìm tòi cái gì đó nhưng khi thấy tôi nhìn lại thì cậu lại lơ đi rồi đứng dậy nối gót theo ông hội đồng đi mất dạng.

Thấy mọi người đi cả, tôi tự dưng lại thấy buồn buồn trong lòng. Chuyện thành như thế này cũng không phải do tôi muốn thế, với lại tôi cũng đâu biết là cậu Nghị kia cậu ấy thích tôi đâu. Mà với cái tình hình này, chắc nay mai gì tôi cũng bị đuổi khỏi nhà hội đồng mà thôi. Nghĩ tới đây, tôi lại thấy nản toàn tập, khó khăn lắm mới gặp được cậu Cả, chưa chi mà đã xa cách nhau rồi. Thiệt tình à!

………………………..

Ngày hôm đó, ông bà hội đồng không rảnh tìm tôi hỏi tội vì bận dỗ dành Kim Chi, đến chiều thì cậu hai Ngọc về, cậu ấy vào an ủi Kim Chi một lát thì cô ấy không khóc nữa. Đến sáng hôm sau, cậu hai Ngọc mới tìm tôi hỏi chuyện.

– Cậu Hai, Kim Chi sao rồi cậu?

Cậu Hai hớp chút nước trà, giọng cậu nhàn nhạt:

– Nó bình thường rồi.

Tôi nghe cậu nói thế cũng cảm thấy yên tâm phần nào, mặc dù tôi và Kim Chi không ưa gì nhau nhưng chuyện lần này tôi cũng có lỗi nên trong lòng ít nhiều cũng cảm thấy áy náy.

– Dạ cậu, cô ấy không sao là được rồi.

Thấy tôi nói thế, cậu hai Ngọc liền cau mày, cậu có chút không vui hỏi:

– Hôm đó em lên nhà trên làm cái chi, má đã không kêu em phụ thì em phụ làm gì? Có phải…

Nói tôi đây, cậu liền nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ dò xét:

– Có phải… em muốn tìm cách lên nhà trên đặng để được gặp mặt cậu Nghị hay không?

Ơ, sao cậu Hai lại hỏi tôi kiểu này cơ chứ?

– Cậu… cậu hỏi em vậy là có ý gì?

Cậu Ngọc chuyển tầm mắt sang hướng khác, cậu nói:

– Cậu không muốn có ý chi với em hết nhưng chuyện em mần khiến cậu rất khó hiểu. Em biết là cậu Nghị thích em, vậy mà em còn tìm cách giành bưng trà bưng nước với Bích Hà. Em nói coi, có phải em muốn được cậu Nghị thấy rồi rước em về làm vợ hay không?

Chuyện này… tôi biết thế quái nào được mà đổ tội cho tôi chớ?

Tôi đi tới trước mặt cậu Hai, tôi trả lời thẳng thắn:

– Em làm gì biết cậu Nghị là ai mà cậu nói em như vậy chớ. Vả lại, em từ chối thẳng cậu Nghị rồi, bộ cậu hổng nghe hay sao mà còn nói em muốn theo cậu Nghị về làm vợ.

Cậu hai Ngọc đứng thẳng dậy, cậu lớn tiếng nói:

– Vậy chớ ý em là chi? Em muốn làm cho Kim Chi mất hết mặt mũi đúng không? Em không ưa Kim Chi nên mới cố tình như vậy chớ gì?

What? Cậu Hai ăn nói ngang ngược thiệt á chứ.

Tôi bực đến mức thở không thông, cậu biết quát lên thì tôi cũng biết quát lên. Tôi phản pháo:

– Cậu đừng có lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, em không ưa gì Kim Chi thiệt nhưng mấy chuyện nhơ nhuốc đó em hông có rảnh để làm. Bộ cậu tưởng ai cũng như em gái cậu hả, ăn no ở không suốt ngày kiếm chuyện hại người ta. Xin lỗi cậu nha, hổng rảnh, em hổng rảnh.

Cậu Hai giận đỏ mặt, cậu lớn tiếng với tôi:

– Út Quân, em quá quắc lung rồi đó, ai cho em cái quyền ăn nói kiểu đó với tôi?

Tôi nhìn cậu, một chút nhường nhịn cũng không có, tôi nạt lại:

– Chớ ai cho cậu cái quyền định tội oan cho em, cậu nói sai về em thì em phải cãi lại chớ. Em có bị ngu đâu mà để cậu muốn nói sao thì nói. Còn cậu hổng thích em ở trong cái nhà này nữa thì cậu đuổi cổ em ra đường đi. Xin lỗi cậu, em về với má em, hổng cần tiễn.

– Em!

Cậu hai Ngọc lúc này không còn chút gì nho nhã của thường ngày nữa rồi, cậu giận dữ lắm nhưng lại không dám làm gì tôi. Cậu ngang ngạnh, tôi ngang ngạnh hơn cậu, để coi ai thắng ai thua.

Hai bọn tôi trợn mắt nhìn nhau một lát, cuối cùng vẫn là cậu Ngọc xuống nước làm hòa truớc. Cậu nói:

– Thôi đi, em hông có thì thôi, cậu hông hỏi em nữa. Cậu cũng chỉ là hỏi cho ra chuyện thôi chớ có định tội gì cho em đâu mà em nạt nộ cậu lung vậy.

Tôi bĩu môi:

– Em hông nói lại chắc cậu nghĩ oan cho em rồi đó đa, cậu coi là do bà vú té đè lên em chớ em có bưng trà lên đâu. Cậu muốn hỏi thì cậu cũng phải hỏi bà vú chớ, chưa chi cậu đã hỏi tội em, em ở đây một thân một mình, ai muốn ăn hiếp em là ăn hiếp hà. Thôi đi, lát nữa em xin phép dì cho em đi chớ ở đây em sống hổng đặng.

Vừa nói tôi vừa vờ khóc lóc, cậu Ngọc thấy vậy liền quýnh quáng hết cả lên. Cậu đi tới gần tôi, vừa xin lỗi vừa an ủi:

– Sao tự dưng lại khóc? Ban nãy còn cãi lại cậu hay lung lắm mà? Thôi nín đi, cậu hông hỏi nữa… cậu xin lỗi em… được chưa?

Nghe cậu Hai dịu giọng xin lỗi, tự dưng lòng tôi lại mềm nhũn hết cả ra. Thôi chết rồi, cảm xúc của tôi với thể xác này của Út Quân lại đối nghịch nhau nữa rồi… không được rồi… không được rồi…

Thấy cậu Hai có ý đi đến gần, tôi liền lui về sau mấy bước để thoát khỏi cậu. Không nhìn vào mặt cậu, tôi liền cúi đầu nói nhỏ:

– Được được rồi cậu… em… thôi để em về phòng nghỉ một chút… tự dưng em thấy nhức đầu chóng mặt lung quá đa.

Nghe tôi nói nhức đầu, cậu Hai liền nói:

– Ừ nếu vậy em mau mau về phòng nghĩ ngơi đi, để cậu kêu con Nhỏ tới hầu cho em.

– Dạ cậu.

………………..

Lúc bé Nhỏ tới phòng tôi cũng là lúc tôi nằm vật ra giường. May là khi nãy tôi về phòng kịp chứ không thôi là tôi phải lết đi về phòng rồi. Thật sự ngay lúc này, tôi cảm thấy cơ thể mình rất mệt, kiểu như toàn thân rã rời mặc cho tinh thần vẫn rất tỉnh táo. Bé Nhỏ xoa bóp tay chân cho tôi mà tôi cứ như người trên mây, đầu thì nặng trịch, còn cơ thể này cứ như không còn là của tôi nữa vậy. Tôi nằm đó, hai mắt nhìn lên nóc mùng, chợt nhớ tới một chuyện tôi liền nói với bé Nhỏ:

– Nhỏ?

Nhỏ kề sát tới trước mặt tôi, con bé hỏi:

– Dạ cô Quân, con nghe nè cô.

Hai mắt tôi khẽ nhắm, tôi mệt mỏi nói:

– Con… con chạy về nhà má… kêu má cô tới đây một chuyến… nhanh đi con…

– Cô… cô mần sao vậy? Sao mình mảy cô lạnh ngắt vậy nè cô? Cô… cô có sao hông cô?

Tôi nghe rõ tiếng của bé Nhỏ nhưng mắt lại không thể mở ra được, tôi chỉ còn biết cố hết sức mà nói thôi.

– Kêu… má cô… nhanh!

– Dạ hu hu… cô ơi cô đợi con nghen cô, con đi liền… con đi liền nè cô.

Bé Nhỏ vừa khóc vừa tung cửa chạy, ngay lúc con bé chạy đi cũng là lúc cơ thể tôi mất đi hoàn toàn sức lực. Thật khó có thể tưởng tượng được cái cảm giác cơ thể cứng đờ như khúc gỗ nhưng thần trí lại tỉnh táo đến đáng sợ. Tôi… tôi giống như là bị nhốt… phải… chính xác là tôi đang bị nhốt trong chính cơ thể này của Út Quân.

Không biết là qua bao lâu, tôi vẫn cứ nằm ù lì một chỗ không động đậy. Không phải là tôi chết nhưng cơ bản là cơ thể tôi không còn sức để sống dậy. Tôi nằm đó, tôi nghe rõ tiếng từng người vào gọi lây tôi dậy nhưng tôi lại không thể trả lời họ được. Cứ thử tưởng tượng đi, tôi giống như là bị nhốt trong một không gian đen tối, có thể nghe có thể cảm nhận nhưng lại không thể trả lời cũng không thể nhìn thấy. Thay vì bị mắc kẹt trong không gian rộng rãi thì tôi lại bị nhốt trong không gian chỉ vừa vặn bằng một cơ thể con người. Vừa không thể hoạt động chân tay lại vừa không thể nói chuyện hay là nhìn thấy được bất cứ ai. Cảm giác tù túng bí bách nó khiến tinh thần tôi kiệt quệ dần dần, dần dần…

Tôi không hiểu, tôi thật sự không hiểu tôi đang gặp phải chuyện gì nữa. Xuyên không đến đây là chuyện tôi không hề muốn cũng chưa từng nghĩ tới. Mà xuyên đến thì thôi đi, bây giờ lại phải chịu cảnh linh hồn bị thể xác giam giữ. Thiệt tình, tôi chả hiểu kiểu gì nữa, hay là mục đích ai đó đem tôi tới đây là để giam cầm tôi như thế này?

Mẹ kiếp, thế bây giờ muốn như nào thì nói luôn một thể để tôi biết tôi còn tính. Cho ở hay không cho ở thì nói một câu, chứ ép người quá đáng kiểu này là tôi đây tự sát cho chết cả đôi đấy nhé.

Ơ… dễ chịu hơn rồi đây này… lạ thế nhở?

Cơ thể từ từ thả lỏng hơn một chút, tôi cơ bản có thể cử động được các đầu ngón tay rồi… ơ hay nhỉ, mới hù có tí mà sợ rồi đây này.

Mặc dù đã thấy dễ chịu hơn nhưng tôi vẫn bị thể xác này khống chế không thể mở mắt được. Bên tai tôi vẫn nghe được tiếng người nói nói hỏi hỏi nhau rất ồn ào, tôi còn cảm nhận được có người đang bắt mạch xem bệnh cho tôi rồi cả mở mắt tôi ra xem xem tôi đã chết hay chưa nữa. Ông bà hội đồng cũng tới xem tình hình của tôi, cậu hai Ngọc cũng tới kể cả Bích Hà, chỉ là không biết cậu Cả có tới hay không thôi…

Tôi nằm đó, nằm rất lâu, mãi khi nghe tiếng con bé Nhỏ kêu tên tôi thì tôi mới cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng. Tôi cũng không biết nói thế nào nhưng tôi nghĩ chắc chắn là mẹ của Út Quân có cách làm cho tôi tỉnh dậy được, chắc chắn là như thế…

Mẹ Út Quân tới, bà ấy nắm lấy tay tôi rồi vuốt ve mặt tôi, tôi nghe thấy bà ấy khóc gọi tên tôi, cái cách bà ấy gọi tên con gái nghe sao mà chạnh lòng quá. Nhưng dù cho có gọi thế nào thì tôi vẫn không thể tỉnh dậy được.

Tôi cũng không biết đã qua bao lâu, mãi tới khi tôi dần kiệt sức với khối cơ thể này thì đột nhiên tôi có cảm giác như có ai đó đánh cái “phốc” vào đầu tôi khiến tôi giật mình rồi bừng mở mắt ngồi bật dậy. Cũng ngay giây phút đó tôi biết mình không còn bị giam cầm bởi khối cơ thể này nữa rồi.

– Út Quân… Út ơi… con ơi!

Tôi ngồi bật dậy, hai mắt mở thao láo nhìn mọi người xung quanh. Cái điều mà tôi ngạc nhiên nhất đó là khi tôi nhìn thấy cậu Cả đang đứng ở đầu giường nhìn tôi. Cậu Cả nhìn tôi chăm chú, trên vai cậu là con chim đại bàng với đôi mắt sáng quắc. Tôi ngơ ngác nhìn cậu, cậu lại dùng đôi mắt phượng nhìn tôi, cuối cùng vẫn là cậu lên tiếng nói trước:

– Cô tỉnh rồi đó hả, nếu tỉnh lại rồi thì được rồi. Về!

Cậu vừa nói cũng vừa quay người bước đi thẳng ra bên ngoài, cứ như là xong nhiệm vụ rồi vậy.

Mọi người thấy tôi tỉnh lại tất cả đều bu xung quanh giường tôi hỏi han sức khỏe của tôi. Nhất là cậu Hai và ông bà hội đồng, ba người bọn họ là nhiệt tình hơn cả. Sau khi để thầy lang bắt mạch cho tôi xong, thấy tình hình ổn định, dì Nguyệt mới kêu mọi người ra ngoài, để lại trong phòng có tôi, dì ấy và mẹ Út Quân.

Mẹ Út Quân thấy tôi tỉnh liền cứ ôm lấy tôi mà khóc suốt. Thấy bà khóc tôi lại thương đứt ruột nên hai mắt cũng nhòe lệ theo. Chắc có lẽ do mẫu tử tình thâm nên tôi không hề cảm thấy chút nghi kỵ gì cứ như bà ấy là mẹ ruột của tôi vậy. Vừa ôm bà ấy vừa an ủi dỗ dành, mãi lát sau bà ấy mới chịu nín khóc. Bà hội đồng cũng nhịn không được mà tới ủi an vài câu.

– Bà Quảng khóc cái chi mà khóc miết hà, con nó tỉnh lại rồi chớ có phải hông tỉnh lại đâu. Bà khóc người ta ngó vô lại tưởng là tôi ức hiếp con bé Quân chớ hổng giỡn chơi à nghen.

“Mẹ” tôi liền mếu máo trả lời:

– Tại bà hội đồng nói thì tôi mới dám thưa chớ tôi là tôi hông có khơi chuyện ra trước nghen bà.

Dì Nguyệt sững sờ, bà ấy liền hỏi:

– Chớ chuyện chi, bà nói cái chi tôi hổng hiểu?

Mẹ tôi nín khóc, bà bắt đầu kể lể:

– Tôi nói thiệt nếu bà hổng còn thương cho con Quân nữa thì cứ biểu tôi một tiếng, vợ chồng tôi tới rước con nhỏ về liền. Chớ có đâu vì một chuyện trời ơi đất hỡi mà bà để con nhỏ ra nông nổi này. Bà cũng biết giờ vợ chồng tôi còn có mụn con là nó, nó chết đi sống lại một lần rồi, tôi hổng có muốn để nó chết thêm lần nữa. Con Quân mà có mệnh hệ gì thì vợ chồng tôi tự dặn cho bà coi.

Cả tôi và bà hội đồng đều ngơ ngác nhìn nhau, bà hội đồng ngạc nhiên kèm bực dọc hỏi:

– Bà Quảng, bà ăn nói cái chi mà hồ đồ hết biết vậy đa. Tôi mần cái chi mà bà chê trách tôi lung vậy, đâu… bà nói rõ ràng cho tôi nghe coi.

Mẹ tôi bắt đầu khóc tu tu lên, nước mắt nước mũi hòa làm một thấy mà tội.

– Có phải hôm qua cậu Nghị đòi cưới con Út Quân nên bà đâm ra ghét con nhỏ rồi nói nặng nói nhẹ để con nhỏ thành ra như vậy hông hả bà Nguyệt?

Tôi hơi hoảng trước cách hỏi thẳng thắng trực tiếp này của mẹ tôi, bà ấy không kêu bà hội đồng nữa mà kêu bằng tên cúng cơm… chắc hẳn là hai người bọn họ thân với nhau lắm.

Bà hội đồng nhìn tôi rồi tức giận đập xuống giường cái “bốp”, bà có chút lớn tiếng:

– Cha chả, sao bà có thể nghi ngờ tôi vậy hả Liễu, bộ con Quân nói cho bà nghe như vậy hả hay sao mà bà bắt lỗi tôi?

Nghe bà hội đồng hỏi thế, tôi lật đật thanh minh:

– Dạ không có… không có…

Mẹ tôi lúc này mới giãn cơ mặt ra mà trả lời:

– Bà nghĩ con Quân nó dám nói cái chi ở đây cho tôi nghe hả bà Nguyệt? Bà nuôi con nhỏ bao nhiêu năm rồi hổng lẽ bà hổng hiểu tánh tình của nó. Cỡ mà hôm nay nó có chết ở chỗ này nó cũng hông hề hé răng một câu nào đâu nên bà đừng có hỏi vậy mà tội nghiệp cho con nhỏ.

Bà hội đồng hết nhìn tôi rồi lại nhìn sang mẹ tôi, bà thở dài ngao ngán:

– Vậy chớ ý bà muốn cái chi, bà nói thẳng ra luôn đi chớ nói vòng vo như vậy làm giống gì. Tôi thì lạ gì tánh tình của bà nữa mà bà làm eo làm sách với tôi.

Nghe bà hội đồng nói như vậy, mẹ tôi mới thở nhẹ ra một hơi, gương mặt đanh đá của bà dần dần trở lại không còn dáng vẻ khổ sở như khi nãy nữa. Chợt nhìn thấy mẹ tôi như vậy, tôi lại thấy dường như là bà hội đồng bị mắc lừa rồi.

– Chuyện cậu Nghị hỏi cưới con Út Quân, tôi nói trước với bà luôn là tôi hông tán thành. Bà nói sao đó thì nói chớ tôi là tôi nhứt quyết hông gả con sang bên đó.

– Chuyện này… bộ nhà bên kia có động tĩnh gì tới bà rồi hử?

Mẹ tôi bĩu môi:

– Đương lúc bà còn đang do dự hổng biết ăn nói với tôi mần sao là nhà bên kia người ta hớt tay trên bà cho bà mai bà mối qua dò la rồi. Tôi cũng có nói thẳng, tôi hông chịu gả con Quân đi, nếu hông phải là cậu hai Ngọc nhà bà thì ai tôi cũng hông gả.

Ớ, vụ gì đây? Vụ gì?

Bà hội đồng nhìn tôi với ánh mắt hơi e ngại, mà tôi tôi gần như đớ người khi nghe mẹ tôi nói như vậy. Chẳng nhẽ… mục đích tôi tới đây ở là để bồi dưỡng tình cảm với cậu Hai?

Thôi, tôi hiểu rồi, chẳng trách chi mà cơ thể của Út Quân lại chống đối lại với tôi, thì ra là do tôi có tư tưởng nɠɵạı ŧìиɦ với cậu Cả…

Bà hội đồng phe phẩy cái quạt trên tay, bà từ tốn nói:

– Liễu à, thì tôi cũng có nói cái chi đâu. Con Quân đã hổng ưng thì tôi cũng hổng ép con nhỏ được. Còn chuyện bà gả nó cho ai thì tôi đâu có dám xen vào. Tôi cũng đã nói từ đầu với bà, nếu mà thằng Ngọc nó có cảm tình với Út Quân thì người làm dì như tôi đây sẵn lòng đem sính lễ qua hỏi cưới con Quân liền nhưng với điều kiện là con Quân cũng thương lại thằng Ngọc. Nhưng nói chi thì nói, riêng cái chuyện bà nói tôi hạnh hoẹ con Quân là tôi hổng chịu, tôi là dì của nó, mần sao mà tôi làm như vậy được.

Mẹ tôi dường như đạt được ý nguyện, bà liền buông tôi ra rồi sáp tới chỗ bà hội đồng mà tỉ tê lớn nhỏ. Đến bây giờ tôi mới hiểu lý do vì sao bà hội đồng chịu nuôi tôi, đến cuối cùng cũng là do mẹ tôi bắt ép. Tự dưng nghĩ tới đây, tôi lại thấy thương thương dì Nguyệt sao sao đó. Khi khổng khi không lại bị bắt ép cưới vợ cho con trai mình, thiệt là bất hạnh mà.

Nói một hồi qua lại, bà hội đồng cuối cùng cũng ngã mũ cười nói rôm rả rộn ràng với mẹ tôi. Hai người bọn họ nói một hồi ở phòng tôi rồi lại kéo nhau về phòng bà hội đồng. Nhìn bọn họ tay trong tay, tôi thiệt không hiểu rốt cuộc mẹ tôi tới đây để làm cái giống gì nữa. Thăm tôi hay là thăm bà hội đồng vậy? Ngộ dữ hen!

________________

Mẹ tôi ở lại một đêm ngủ với tôi, sáng sớm hôm sau thì bà đi về. Tối hôm đó hai mẹ con tôi tâm sự đủ thứ, bà cũng có đề cập tới chuyện của tôi với cậu hai Ngọc nhưng tôi cũng chỉ ậm ừ cho qua chứ không có bàn nhiều tới. Thiệt ra cũng không phải là tôi không quý cậu Hai nhưng nếu so giữa cậu Hai và cậu Cả thì tôi lại thích cậu Cả hơn một chút. Với lại, tôi cũng không biết tôi sẽ ở lại đây trong thân xác này của Út Quân là bao lâu nên tôi không dám tính tới chuyện trọng đại của cô ấy. Giả sử một ngày nào đó Út Quân thật quay trở về mà tôi lại chọn từ chối mối hôn sự này thì khi đó… Út Quân sẽ ra sao? Cô ấy thích cậu Hai, điều đó là không thể bàn cãi rồi đó. Còn tôi, tôi dù sao cũng là ở tạm mà thôi, tôi lấy cái quyền gì can thiệp vào chuyện của cô ấy cơ chứ.

Haiz, càng nghĩ càng thấy bế tắc. Nếu được thì ngay bây giờ cho tôi và Út Quân xuyên lại đi, đừng để mọi chuyện đi quá xa rồi mới chịu cho bọn tôi quay trở về. Thật sự, tôi không dám chắc được tương lai tôi có đồng ý theo sự sắp xếp này hay không hay là giữa chừng lại chuyển sang một hướng khác. Vì tôi khác với Út Quân, cảm xúc và suy nghĩ của tôi cũng khác cô ấy. Thà là tôi sống theo ý mình để rồi ra sao thì ra chứ sống theo ý của người khác… chi bằng gϊếŧ tôi chết cho rồi đi. Nhưng tôi nghĩ nếu đã cho tôi xuyên về đây thì ít nhất phải có một cái gì đó khác lạ chứ nhỉ. Chứ nếu cứ theo số phận đã định sẵn thì tôi xuyên về đây làm gì chứ, nghĩ có phải không?