Làm Lão Đại Tại Thế Giới Huyền Học

Chương 36

Trải qua nguy hiểm lần trước cùng  sự kiện cổ độc của Ngô Hạo, Trương Lỗi đã thành fan cuồng của Lục Nghiêu, không hỏi một tiếng, trực tiếp nghe theo. Tống từ sửng sốt một chút, mặc dù không rõ Lục Nghiêu muốn làm  gì, nhưng cũng đoán được đại khái là liên quan đến trận pháp. Kiến thức về trận pháp của hắn không đủ, ở phương diện này, quả quyết lựa chọn nghe theo.

Ba người vào chỗ, không ngừng công kích, đồng thời Lục Nghiêu còn hết sức lợi dụng địa hình đến cải biến trận pháp, từng bước một chỉ dẫn Trương Lỗi, Tống Từ.

"Trên trái,  dưới phải."

"Trương Lỗi chuyển vị. Tống từ chiếm khôn vị."

"Càn tam liên, khôn sáu đoạn."

"Chấn ngửa vu, cấn che bát."

"Cách bên trong hư, khảm bên trong đầy."

...

Mấy lần về sau, Tuệ Nương phát hiện không đúng, ả cười lạnh:"Thiên địa Tam Tài trận!"

Một giây sau, ả đổi phương pháp công kích, lợi dụng chênh lệch pháp lực mạnh mẽ, mỗi lần đều so với Lục Nghiêu sớm hơn một bước chặt đứt công kích kế tiếp của bọn hắn, bất quá ba chiêu, phá trận.

Lục Nghiêu sợ hãi:"Cô biết trận pháp?"

"Năm đó, ta chính là bị tên đạo sĩ kia dùng nằm yêu trận vây khốn, thiếu chút nữa thì hồn phi phách tán. Ăn một cái thiệt thòi lớn như thế, mấy chục năm qua, ta không có một ngày nào không nghiên cứu trận pháp. Chính là để về sau sẽ không té ngã hai lần ở cùng một nơi!"

Tuệ nương mười phần đắc ý, Lục Nghiêu lại nói: "FLAG không nên tùy tiện phá, sẽ dễ dàng bị đánh lại!"    (Mình k biết Flag là gì nên để nguyên)

Một giây sau, Tuệ Nương mới hiểu ra ý tứ của Lục Nghiêu, ả phát hiện thân thể của mình không thích hợp, thần sắc đại biến: "Đây không phải Thiên địa Tam Tài trận!"

Lục Nghiêu không có trả lời, ngược lại nhìn xem trên người ả chậm rãi lộ ra vảy cá nói: "Thì ra là cá chép tinh!"

Xảy ra quá mức nhanh chóng, Tuệ Nương nhìn lại nhan sắc xấu xí của mình. 

Ả đột nhiên bạo khởi, cuồng phong hiện, ba người Lục Nghiêu một lần nữa bị quăng ra ngoài, lần này so sánh với lần trước lợi hại hơn nhiều. Ba người vất vả một lần nữa đứng lên.

Hiển nhiên, Tuệ Nương phát hiện Lục Nghiêu là chủ lực, khuôn mặt ả trở nên tàn nhẫn:"Có chút bản lĩnh. Sẽ còn trận trong trận. Đáng tiếc là vẫn còn non một chút."

Cơn gió một lần nữa đánh tới, Lục Nghiêu lăn trên mặt đất một vòng, mới chật vật tránh đi. Cũng hiểu ra tình cảnh hiện tại. 

Bên trong sơn động này không có cung cấp lấy một cái mê huyễn trận để hắn dùng. Trong đầu hắn biết rất nhiều trận pháp, nhưng hôm nay hắn không có đầy đủ năng lực để bố trí. Huống chi, có những trận pháp cần người, mà bọn họ hiện tại chỉ có ba người. Không thể mượn lực địa thế, phải làm sao đây?

Lục Nghiêu một bên tránh né công kích mãnh liệt của Tuệ Nương, một bên suy nghĩ biện pháp nhanh chóng.

Đột nhiên, một cái roi bay qua không trung, thừa dịp Tuệ Nương không chú ý, cuốn về phía cái hông của ả, tám cái bóng lớn nhỏ hơi mờ hình cầu từ trong ngực Tuệ Nương bay ra. Lục Nghiêu tay mắt lanh lẹ,  bắt lấy thời cơ đem cả ba người đi vào không gian giới chỉ, cũng thấy rõ người tới đây. 

Diêu Cảnh Tuyên!

Tuệ Nương sờ ở giữa eo lưng một cái, chậm một bước, không nghĩ tới thuyền lật trong mương, bị một đứa con gái tính kế, trong lòng giận dữ, ra tay càng không lưu tình.

Diêu Cảnh Tuyên biết mình không phải đối thủ, có thể một kích tất trúng là bởi vì tấn công bất ngờ, nguyên nhân cũng là do Tuệ Nương khi chiến đấu  bị ba người Lục Nghiêu hấp dẫn. Hiện tại...

Ầm!

Diêu Cảnh Tuyên bị đánh bại, roi trong tay đều thiếu chút nữa văng ra ngoài.

Tình thế ngày càng nguy cấp, ánh mắt Lục Nghiêu lấp lóe, tiến lên vung ra thanh đồng kiếm, đón lấy sát chiêu của Tuệ Nương hướng về Diêu Cảnh Tuyên, đỡ cô dậy, cùng Tống Từ đối mặt: "Tứ Tượng trận!"

Thiên Cương Tứ Tượng!

Diêu Cảnh Tuyên khẽ giật mình, hiểu được. Tự giác dời đến vị trí phía nam. Tống Từ đã đi hướng bắc. Chỉ có Trương Lỗi chật vật vò đầu:"Tứ Tượng trận là cái gì, tôi không có học!"

Lục Nghiêu đưa tay đẩy phía sau Trương Lỗi, đem hắn đẩy về phía đối diện mình.

Quay đầu lại nhìn Diêu Cảnh Tuyền nói: "Lui ba bước, đánh gãy cột đá bên trái cô!"

Diêu Cảnh Tuyên ánh mắt khẽ động, lui ba bước? Vị trí này... Không phải Tứ Tượng trận!

Đáy lòng vô cùng nghi hoặc, nhưng cô vẫn là làm theo, cột đá bị đá gãy, hòn đá to lớn nện xuống, thanh đồng kiếm xuất thủ, kiếm khí đưa toàn bộ  chúng đánh về phía trung tâm Tuệ Nương.

Tuệ Nương hừ lạnh:"Trò vặt!"

Lục Nghiêu khóe miệng khẽ nhếch, đem thanh đồng kiếm ném cho Tống Từ: "Cắm ở bên phải cậu ba thước."

Tự giác lui về phía sau hai bước, cắn nát ngón tay vẽ lên lòng bàn tay một tấm bùa chú.

Thanh đồng kiếm cắm xuống đất, một đám lửa bắn ra.

Tuệ Nương phát hiện, xung quanh mình trong nháy mắt dấy lên một ngọn lửa lớn cháy rừng rực.

Tống Từ cùng Diêu Cảnh Tuyên không khỏi hít một hơi thật sâu, đây là trận pháp gì? Không đúng! Tuyệt đối không thể nào là Tứ Tượng trận!

Trương Lỗi cũng không cùng bọn họ nghĩ nhiều như vậy, chỉ cảm thấy ngọn lửa này thật kình bạo.

"Đại ca! ** a! Đây là muốn làm thịt cá chép kho tàu sao!"

Lục Nghiêu: "Cá chép nướng! Không có dầu không có muối không có gia vị, thịt kho tàu cũng không làm được!"

Tống Từ & Diêu Cảnh Tuyên:"..."

Các người sợ là đã quên trước đó bị đánh có bao nhiêu chật vật?

Trương Lỗi ngạc nhiên mở ra không gian giới chỉ của mình:"Tôi có! Tôi có mang theo!"

Lục Nghiêu:... Câm nín...

Tuệ Nương càng tức, nghiến răng nghiến lợi, đem linh lực của mình phóng ra, tự động hình thành vòng bảo hộ, đem hỏa nguyên ngăn cách bên ngoài. Thế nhưng là ả rất nhanh liền phát hiện dị thường, vòng phòng hộ phạm vi càng ngày càng nhỏ, cho dù ả cố gắng chống đỡ, bất quá chỉ là vòng phòng hộ tốc độ thu nhỏ chậm lại một chút mà thôi.

Đại hỏa thiêu thân là chuyện sớm hay muộn. Mấy tên nhóc con này bày ra trận pháp có thể có bao nhiêu lợi hại? Lấy năng lực ả bây giờ là không thể! Cái này... Cái trận pháp này hoàn toàn không giống như mấy người trẻ tuổi có thể hoàn thành. 

Giống như là... Giống như là trong điển tích có ghi lại Ly Hỏa trận đã thất truyền. 

Thiên Cương Ly Hỏa!

Tuệ Nương sắc mặt trắng bệch trong nháy mắt!

Khó trách vòng phòng hộ của ả là hệ Thủy cũng chẳng có tác dụng gì.

"Tuệ Nương! Tuệ Nương!"

Tề Tam không ngừng lao ra khỏi vòng phòng hộ vây khốn mình, Tuệ Nương quay đầu, một màn này cùng đạo sĩ năm đó cũng tương tự. Ả bị nhốt trong trận, sinh tử một đường. Hắn ở ngoài trận, sốt ruột hốt hoảng.

Thiên Cương Ly Hỏa, ả không biết làm sao để phá, cũng không phá được. Nhưng ít ra lần này, ả sẽ không làm liên lụy hắn, sẽ không để hắn vì chính mình lại chịu tội.

Tuệ Nương buồn bã cười một tiếng: "Anh Tam, có thể gặp anh, là may mắn lớn nhất của Tuệ Nương. Tuệ Nương vô phúc, không thể bồi bạn bên cạnh anh."