Lão Bà Fan Hiểu Biết Một Chút

Chương 17: Hoắc Hi anh có phải đi nhầm tiết mục hay không?

Editor: Fuurin

•☆•☆•☆•☆•☆•☆•☆•☆•☆•☆•

Sau cửa là một đoạn đường rải đá nhỏ, hai bên trồng đầy hoa cỏ nhưng được xử lí rất sơ sài. Phần chuyển tiếp là ba bậc thang, cửa phòng khép hờ. Thịnh Kiều kéo theo hành lí đẩy cửa đi vào, lọt vào tầm mắt là phòng khách to rộng, có người ngồi trên sofa uống nước.

Thấy Thịnh Kiều, khuôn mặt tinh xảo hiện lên một tia không thể tưởng tượng được, nhưng lập tức ý thức được đang trong phát sóng trực tiếp lại nhanh chóng khôi phục biểu tình: "Người khách quý thứ hai là cô à."

Tiết mục đã bắt đầu phát sóng.

Vừa bắt đầu rating không tệ, dù sao các nhà đều muốn biết khách quý có phải idol của mình hay không. Giờ phút này còn đang suy đoán khách quý thứ hai là ai, người xem nhìn thấy Thịnh Kiều đi vào đều sợ ngây người, sau khi khiếp sợ đều nhao nhao không dừng được:

【 Còn tưởng rằng trước khi giải ước cô ấy sẽ bị Tinh Diệu tuyết tàng* chứ! 】

(*) Tuyết tàng: nghĩa đen là che giấu trong tuyết, ở đây có thể hiểu với ý gần từ "phong sát".

【Tuyết tàng là không có khả năng, Tinh Diệu nhất định sẽ lợi dụng lợi ích lớn nhất của cô ấy. 】

【 Đột nhiên có chút đau lòng cho Thịnh Kiều. 】

【 Lầu trên, đau lòng Thịnh Kiều, nghiêm túc hở? Tôi thấy nên đau lòng những khách quý còn lại thì hơn. 】

【 Nhớ lại những diễn xuất trước đó của Thịnh Kiều liền cảm thấy thật đáng sợ, đột nhiên không hi vọng idol nhà tôi tham gia. 】

【 Nhớ đến tổng nghệ Thịnh Kiều lần đầu ra mắt, bị làm cho sợ hãi luôn rồi. 】

【 Tôi nhớ rõ! Không lễ phép không giáo dưỡng lại còn lười biếng! Lại làm ra vẻ! Hận cả thế giới không thể xoay quanh cô ta! 】

【 Tôi jio đến*, cô ấy vẫn không nên tham gia tổng nghệ thì tốt hơn. Hai ngày này vừa thích cô ấy một chút, lo lắng bị cô ấy làm cho ghét luôn. 】

(*) 我jio得 - có bạn nào biết thì comment ở dưới cho mình nha, mình tra không ra T^T

【 Giá trị nhan sắc không thể chê, nhưng nhân phẩm thật không được. 】

【 Thảm là thảm, ngoại trừ đồng tình thì không thích nổi. 】

【 Cuối cùng cũng có người hiểu lí lẽ, theo tiết tấu hai ngày nay tôi còn tưởng rằng toàn mạng đều làm fan Thịnh Kiều rồi. 】

【 Toàn bộ dân mạng làm fan là không có khả năng, cả đời cũng không thể. 】

【 Theo dõi các loại thao tác của cô ta trong khoảng thời gian này đến nay, rõ ràng là lợi dụng sự kiện giải ước để tẩy trắng, tạo dựng lại danh tiếng, hơn nữa rõ ràng rất nhiều người đã trúng chiêu. 】

【 Xuất thân, tính cách đã sớm định như vậy, không đổi được. Thôi thì vẫn hi vọng cô ấy thuận lợi giải ước, sau đó rời khỏi giới giải trí, ai cũng mạnh khỏe. 】

Số lượng fan không nhiều lắm của Thịnh Kiều cũng ngồi không yên:

【 Kiều của tôi vừa mới vào cửa cái gì cũng chưa làm, một đám làn đạn diễn tinh* đã tự mình thêm diễn rồi. 】

(*) Diễn tinh: nghĩa mạng chỉ những người trong sinh hoạt hằng ngày thường tự thêm diễn, kĩ thuật diễn xốc nỗi gây chú ý với người xung quanh.

【 Xem phát sóng trực tiếp đi, đừng ồn, Kiều của tôi lớn lên thật đẹp mắt.】

【 Không hiểu rõ về một người tốt nhất đừng mở mồm nói bậy, nếu không bị vả mặt thì người đau là chính mình đấy. 】

............

Thịnh Kiều cũng không biết làn đạn phát sóng trực tiếp đã loạn thành một đoàn. Nữ sinh đang mỉm cười với cô ở trước mắt cô có biết, tên Nhạc Tiếu, diễn qua vài bộ phim thần tượng, lấy hình tượng tiểu công chúa đơn thuần ngọt ngào, được xem là khuôn mặt mối tình đầu quốc dân.

Nhưng quốc dân có nhận biết hay không là một chuyện khác, dù sao thì địa vị của cô ấy còn không bằng của cô.

Thịnh Kiều mỉm cười đáp lại: "Lần đầu gặp mặt, chào cô."

Thay dép lê, để hành lí ở góc phòng, Nhạc Tiếu đã rót cho cô li nước, quan tâm hỏi: "Hẳn là bị lạnh đến đông cứng rồi, mau uống chút nước ấm, may mắn nơi này còn có máy sưởi, trước khi đến tôi còn rất lo lắng, tôi sợ lạnh nhất."

Vừa nói vừa cười một tiếng, cười rộ lên còn có cái lúm đồng tiền nhỏ bên má, thật là ngọt chết người.

Chỉ là ngẫu nhiên vẫn có ánh mắt dò xét lơ đãng quét lại đây, mang theo tia tìm tòi nghiên cứu và khác thường.

Thịnh Kiều cũng không thèm để ý, dù sao trong người có "nhiệt độ", lễ phép khách sáo hàn huyên vài câu cùng Nhạc Tiếu, cửa lại có động tĩnh, hai người đồng thời đứng dậy, một thiếu niên dáng người mảnh khảnh mang theo rương hành lí cực lớn đi vào.

Ngôi sao Lục Nhất Hàn xuất đạo khi còn nhỏ tuổi, hiện tại tuổi chỉ có mười lăm, xem như diễn viên gạo cội. Cậu vừa lên cao nhất, trong nhà vẫn lấy việc học làm trọng, một năm chỉ nhận một bộ phim, ánh sáng hấp thụ không đủ, thân hình cũng không nẩy nở, nhân khí tương đối đơn bạc.

Bất quá nhân duyên cùng người qua đường của cậu không tồi, mọi người cũng thật thích cậu:

【 Vậy mà lại có đệ đệ! 】

【 Thịnh Kiều ngàn vạn đừng có duỗi ma trảo với đệ đệ đấy nhá. 】

【 Tiểu đáng thương mới mười lăm tuổi, cầu buông tha. 】

【 Con trai lại mang theo bài tập nghỉ đông đến tham gia tiết mục, không biết lần này có người phụ đạo toán học cho con không, mẹ già đau lòng đến tan nát cả trái tim rồi đây. 】

【 Cảm giác tổ tiết mục mời Thịnh Kiều là vì nhiệt độ giải ước, hoàn toàn không suy xét đến cảm nhận của những khách quý khác. 】

【 Trước sự kiện giải ước Thịnh Kiều gần như sắp nguội rồi nhỉ. 】

【 Chưa đến mức đó, dù sao vẫn có thể cọ nhiệt độ của Hoắc Hi. 】

【 Tổ đạo diễn khẳng định sẽ không bỏ qua việc cue* Hoắc Hi trong tiết mục. 】

(*) Theo mình tìm được thì cue có nghĩa sự ám chỉ, ra hiệu.

【 Nhóm Hi Quang ở đây vừa ra nước mũi vừa rớt nước mắt quỳ cầu tổ đạo diễn buông tha Hoắc Hi. 】

【 Vốn dĩ rất chờ mong tổng nghệ này, vậy mà lại mời Thịnh Kiều, cáo từ. 】

【 Nhóm Hi Quang cùng tôi ra cửa quẹo trái. 】

Làn đạn lại một trận náo nhiệt, ngoài phòng lại lần nữa truyền đến tiếng nói chuyện với nhau, Thịnh Kiều nghe có chút quen tai, quay đầu nhìn xem, một cô gái vóc dáng cao cao từ cửa tiến vào. Trời lạnh như vậy mà cô ấy chỉ mặc một bộ áo da, môi son màu tối, nhìn có vẻ vừa khốc vừa lãnh.

Thịnh Kiều không quen biết cô gái này, nhưng dựa vào một thân cao gần 1m8 của cô ấy mà suy đoán, đây hẳn là người mẫu nhỉ? Sau đó cô lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc: "Ai da, lạnh chết tôi, mau vào đi mau vào đi, đừng cứ đứng ở cửa."

Vừa vào cửa, giày còn chưa đổi, thấy Thịnh Kiều trong phòng, đôi mắt lập tức sáng lên, ném hành lí rồi hoan hỉ nhào đến chỗ cô: "Kiều Kiều! Kiều Kiều của tôi, tôi nhớ cô muốn chết."

Vẻ mặt Thịnh Kiều ghét bỏ đẩy Chung Thâm ra, chỉ vào cửa: "Đổi giày trước đi."

Chung Thâm không nghĩ đến sẽ cùng cô tham gia cùng một tổng nghệ, vui vẻ không nhịn được, quay đầu đi đổi giày, đổi xong lại lộc cộc chạy lại bên cạnh cô.

Trước kia dân mạng không hiểu rõ tính cách của Chung Thâm, thấy anh ta lớn lên tuấn tú đẹp trai như vậy, còn tưởng là là một tên yêu nghiệt, không nghĩ đến vậy mà lại là tiểu bảo bảo, nhớ đến lần trước anh ta tương tác cùng Thịnh Kiều, cuối cùng cũng lý giải.

Lúc này cô gái có vóc dáng cao cao kia đã đổi xong giày rồi đi vào, thanh lãnh chào hỏi mọi người: "Tôi tên Phùng Vi, khẽ mỉm cười*."

Nhạc Tiếu tiếp lời: "Tôi tên Nhạc Tiếu, mỉm cười cười*. Chúng ta sau này sẽ trở thành chị em mỉm cười!"

(*) Phùng Vi - 冯微,Vi tiếu vi 微笑的微 (khẽ mỉm cười)

(*) Nhạc Tiếu - 乐笑,Vi tiếu tiếu 微笑的笑 (mỉm cười cười)

Phùng Vi phối hợp cười một chút, nhưng rõ ràng không quá hứng thú khiến cho Nhạc Tiếu có hơi xấu hổ.

Mọi người nhìn lẫn nhau, tính cách Nhạc Tiếu hướng ngoại, mắt thấy mọi người không có gì để nói thì dẫn đầu đề nghị: "Nếu không chúng ta đi xem phòng trước đi."

Lục Nhất Hàn nói: "Còn một người vẫn chưa đến, chúng ta không đợi sao?"

Chung Thâm nói: "Đến trước được trước, mặc kệ nó. Đi đi đi, đi xem phòng trước." Lại quay đầu kéo Thịnh Kiều, "Kiều Kiều, tôi muốn ở cùng với cô!"

Thịnh Kiều: "Tránh ra."

Đoàn người vừa đi đến đầu bậc thang thì cửa truyền đến động tĩnh.

Mọi người nhao nhao quay đầu lại nhìn, chàng trai mang mũ lưỡi trai màu đen kéo theo hành lí đi vào, ngẩng đầu nhìn một vòng, duỗi tay gỡ mũ và khẩu trang xuống.

Sau đó Thịnh Kiều nghe được vài tiếng hút khí của người xung quanh.

Còn có một câu của Nhạc Tiếu, tiếng la được ép đến thật thấp: "Trời ạ, là Hoắc Hi."

Dưới chân Thịnh Kiều mềm nhũn, thiếu chút nữa là quỳ xuống.

Làn đạn động tác đồng loạt: Fuck.

Không phải đã nói tiết mục này mời đều là những người đã nguội* sao? Hoắc Hi anh có phải đi nhầm tiết mục hay không???

(*) Chỗ này trong bản cv dùng từ "hồ bức". Lúc mình tra thì thấy giải nghĩa của cụm này là chỉ những đồ vật quá hạn, hoặc những minh tinh không còn phát hỏa, không có lưu lượng. Mình không biết có từ gì thay thế được cụm từ này nên dùng cụm từ như trên. Ai có từ nào hay hơn thì nói nha.

Hoắc Hi và Thịnh Kiều? Đây là tổ hợp khủng bố gì vậy? Tên hai người này ở cùng một chỗ chính là đầu đề bát quái đấy! Tổ tiết mục hẳn là vì Hoắc Hi mới mời Thịnh Kiều? A a a hiện tại đào tẩu còn kịp sao!

Fan hâm mộ của Hoắc Hi còn chưa rời khỏi phát sóng trực tiếp liền lập tức điên lên rồi.

【 Nhân viên tiết mục tổ? Vì nhiệt độ người cũng không muốn làm phải không? 】

【 cmn hôm nay tôi phải giết chết tổ tiết mục ai cũng không được cản. 】

【 Phòng làm việc của Hoắc Hi ăn phân sao? Nhận tiết mục không chọn sao? Bị Thịnh Kiều hố còn chưa đủ hay sao? 】

【 cmncmncmncmncmncmn 】

【 Thịnh Kiều thật mẹ nó giống như thuốc cao bôi trên da chó, đi chỗ nào dính chỗ đó, một đứa con gái tốt xấu gì cũng phải tự biết giữ lại mặt mũi đi chứ? 】

【 Cô ta người cũng không muốn làm, còn muốn mặt cái gì nha~ 】

【 Ảnh nude cũng dám chụp, còn muốn mặt cái gì nha~ 】

【 Lầu trên quá phận rồi, việc nào ra việc đó, vụ ảnh nude Thịnh Kiều là người bị hại. 】

【 Hi Quang là bị Thịnh Kiều hố đến sợ, nói không lựa lời, mọi người thông cảm. Việc nào ra việc đó, không nên lấy chuyện ảnh nude ra công kích nghệ sĩ, nhưng mà những chuyện xấu xa Thịnh Kiều buộc chặt nhà chúng tôi làm ra trong mấy năm nay, sẽ không bởi vì cô ta là người bị hại mà không tồn tại! 】

【 Cầu xin cô sau khi giải ước thì cút ra khỏi giới giải trí đi, đừng ra gây tai họa cho người khác. 】

Cứ như vậy, một lát sau, tin tức Hoắc Hi Thịnh Kiều tham gia chung một tổng nghệ đã truyền khắp toàn mạng. Nhóm Hi Quang còn chưa xem phát sóng trực tiếp tức đến muốn phát nổ nhưng lại không thể làm gì, chỉ có thể ở dưới Weibo phòng làm việc công kích đoàn đội làm việc chẳng ra gì, nhận cái tổng nghệ rách nát. Lại qua nhắn dưới Weibo của Thịnh Kiều, dặn làm da của cô buộc chặt một chút, còn dám gây chuyện xấu xa gì thì sẽ xé đến mẹ của cô cũng không nhận ra.

Thời điểm trên mạng nháo thành một đoàn, Hoắc Hi đã đổi xong giày đi đến, quét một vòng, khuôn mặt vẫn luôn đạm mạc lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, "Người đều đến đủ."

Chung Thâm đỡ lấy Thịnh Kiều cả người đang phát run, kề sát bên tai nghiến răng nghiến lợi nói: "Cô không chịu thua kém giùm tôi một chút! Run cái gì mà run!"

Vô ý hay cố ý, mọi người đều nhìn xem Thịnh Kiều ở một bên. Ai lại không biết mấy năm nay cô buộc chặt Hoắc Hi xào nhiều ít tai tiếng cọ nhiều ít nhiệt độ đâu, hiện tại chính chủ gặp nhau, còn không biết sau này ở chung như thế nào.

Thịnh Kiều cảm nhận mấy tầm mắt đều đặt ở đây cũng sắp muốn khóc.

Chung Thâm đánh vỡ không khí xấu hổ này: "Người đã đủ thì chọn phòng đi, nhanh lên nhanh lên, ai cướp được phòng tốt thì là của người đó." Dứt lời, liền kéo Thịnh Kiều bò lên lầu.

Lầu hai có năm phòng, bốn phòng đơn một phòng đôi. Chung Thâm chạy nhanh nhất, nhìn hai phòng đầu cầu thang trên lầu, phát hiện trong đó có một phòng có nhà vệ sinh riêng liền đẩy mạnh Thịnh Kiều còn trong trạng thái mộng bức vào, quay ra sau la lớn: "Phòng này là của Kiều Kiều, ai cũng không được giành đấy!"

Rồi nhanh chóng mở cửa ở sát vách ra, đứng ở trước cửa: "Tôi muốn phòng này, tôi muốn ở gần Kiều Kiều."

Nhạc Tiếu nửa đùa nửa bất mãn nói: "Cũng phải có người ở phòng đôi nha, hai người không thể bá đạo như vậy."

Lục Nhất Hàn ở bên cạnh mở miệng: "Em nguyện ý ở phòng đôi, có ai muốn ở cùng với em không?" Dứt lời lại nhìn xem Hoắc Hi, lại ngượng ngùng: "Chỉ còn lại Hoắc Hi ca ca, hẳn là không nguyện ý, ha ha ha."

Hoắc Hi nói: "Tôi sao cũng có thể."

Anh từ trước đến nay vốn tính không tranh không đoạt, tính tình tương đối lạnh nhạt, lời nói cũng ít, người như vậy thật ra không thích hợp tham gia tổng nghệ, bởi vì quá ngay thẳng. Nhưng tiết mục tổ nhìn trúng là nhân khí của anh, có Hoắc Hi ở đây thì cho dù không nói lời nào ngồi cả ngày fan cũng vui vẻ xem.

Người xem phát sóng trực tiếp quả thực bị Chung Thâm làm cho tức chết rồi.

【 Chung Thâm mắc tật xấu gì vậy chứ, cũng quá bá đạo rồi. 】

【 Tiết mục vừa mới bắt đầu hai người đã tách đội riêng rồi. 】

【 Gần mực thì đen! Hiện tại Chung Thâm làm sao lại làm cho người ta chán ghét như Thịnh Kiều vậy chứ! 】

【 A a a tôi sắp tức chết rồi, Hoắc Hi của chúng ta không thể cùng người khác ngủ cùng một phòng đâu! Bảo bối sao lại thiện lương như vậy mà không nói ra chứ! 】

【 Thật sự quá khinh người, muốn xông vào đánh chết Thịnh Kiều. 】

【 Ai biết địa chỉ thu tiết mục, tôi muốn qua đó giết người. 】

Thịnh Kiều biết Hoắc Hi có chứng lựa chọn hoàn cảnh ngủ rất nghiêm trọng, không thể cùng người khác cùng phòng cùng giường, anh cần không gian cực kỳ bí ẩn an tĩnh mới có thể đi vào giấc ngủ.

Cô nhanh chóng đi ra khỏi phòng: "Tôi cũng có thể ngủ phòng đôi."

Lục Nhất Hàn liền cười: "Tiểu Kiều tỷ tỷ, chị muốn ngủ cùng một phòng với em không?"

"Đi đi đi, nhóc cái thằng nhóc thúi này, ai muốn cùng nhóc ngủ một phòng, nghĩ hay thật đấy." Chung Thâm đương nhiên biết Thịnh Kiều một lòng suy xét vì Hoắc Hi, hận sắt không thành thép trừng mắt nhìn cô một cái, cuối cùng không tình nguyện nói: "Được rồi, anh và nhóc ngủ phòng đôi đi, để ba người nữ còn lại ngủ phòng đơn."

Lời đã nói đến nước này mọi người cũng không nói thêm nữa, Hoắc Hi ở phòng có giường lớn và phòng vệ sinh riêng, ba người nữ cũng tự chọn phòng riêng cho mình, Chung Thâm và Lục Nhất Hàn ở phòng đôi.

Nhóm Hi Quang thay phiên ra sân khấu công kích Thịnh Kiều cuối cùng cũng hơi ngừng lại nghỉ lấy sức.

Sắp xếp phòng xong rồi mọi người bắt đầu dọn hành lí. Thịnh Kiều lên đường gọn gàng, ở dưới lầu đã lấy đồ dùng sinh hoạt ra bỏ vào tủ lạnh phòng bếp, trong rương liền không còn dư thừa thứ gì, nhẹ nhàng mang lên lầu. Ngược lại Nhạc Tiếu và Phùng Vi mang theo hai cái rương cồng kềnh lại đây, giờ phút này lên lầu có chút phí sức.

Thời điểm trải giường chiếu thì nghe thấy tiếng Nhạc Tiếu ở dưới kêu, "Ai giúp tôi và Vi Vi mang cái rương nè."

Lục Nhất Hàn đang đi WC, Chung Thâm là tên ngại phiền toái, nửa ngày, Thịnh Kiều nghe thấy tiếng Hoắc Hi ở đối diện mở cửa.

Cô cọ một cái nhảy từ trên giường xuống, bước một bước dài lao ra, chạy như bay xuống lầu trước Hoắc Hi, "Tôi tới!"

Hoắc Hi vừa mới kéo cửa ra: "....."

Nhạc Tiếu có chút khó xử, "Tiểu Kiều, cái này rất nặng, vẫn nên gọi con trai đến dọn đi."

Như vậy sao được? Để idol của tôi làm người khiêng vali cho cô? Cô sao không lên trời luôn đi.

Vẻ mặt Thịnh Kiều đầy ý cười: "Không nặng không nặng, sức lực của tôi rất lớn, để tôi làm!"

Cầm tay cầm, nhấc lên trên một cái. Mẹ nó, rương của cô là bỏ sắt vào à?

Mặt Thịnh Kiều đều đỏ lên, dùng hết sức bú sữa mẹ mang cái rương lên, Nhạc Tiếu ngượng ngùng chỉ xuống lầu nói: "Còn một cái nữa."

Thịnh Kiều: "....."

Thở hồng hộc dọn xong rương của Nhạc Tiếu, Thịnh Kiều nhìn hành lí của Phùng Vi, hít sâu một hơi, đang muốn tiếp tục dọn, Phùng Vi đè lại, cười cười nói: "Tôi tự mình làm, cảm ơn."

Được được được, cô tự mình làm là được, mẹ nó mệt chết tôi.

______☆______

Tác giả có lời muốn nói:

Kiều Kiều: A a a mình rối quá, xin hỏi nên dùng tư thế gì tham gia tổng nghệ cùng idol của mình?

18/08/2019