Lão Bản Và Tiểu Chó Săn

Chương 10

Từ Vị nhấc đàn guitar, đóng sầm cửa, chạy mất.

Chu Tư Dịch dựa vào ghế salon lấy ra một điếu thuốc nhen lửa, híp mắt nhả khói, từ cửa sổ quan sát Từ Vị trên lưng là đàn guitar, điên cuồng đạp xe.

Gió lùa làm áo sơmi của cậu bay lên, lộ ra thân eo gầy gò.

Một điếu thuốc hút xong, Chu Tư Dịch mới đứng dậy vào phòng ăn.

Từ Vị không đến bệnh viện, cậu trở về nhà.

Cả phòng một mảnh đen kịt, Từ Vị bật đèn cầm quần áo tiến vào phòng tắm.

Khí trời nóng bức, cả người đều dính nhớp, ở bệnh viện cũng không có chỗ tắm.

Nước lạnh gội rửa thân thể, lộ ra da thịt trắng mịn.

Từ Vị tắm rửa sạch sẽ, mặc quần đùi ngồi lên giường, không gian yên tĩnh, cậu lấy một điếu thuốc.

Dít một hơi sâu, khói thuốc làm cậu ho kịch liệt.

Từ Vị co ro đem mình chôn vào trong chăn.

Cậu cái gì cũng không muốn nghĩ.

Từ Vị bị chuông điện thoại di động đánh thức, cậu mở mắt mê mang vài giây mới cầm điện thoại lên, giọng nữ truyền tới "Từ Vị, cậu tối qua làm sao lại không tới? Không sao chứ?"

Là y tá Lưu.

"Tôi về nhà." Từ Vị nói "Tôi lập tức tới bệnh viện."

"Cũng không cần vội, dì bên này không có chuyện gì, hôm qua có hơi lo lắng một chút."

"Cảm ơn chị."

Cúp điện thoại, Từ Vị giặt quần áo xong mới chạy tới bệnh viện.

Khí trời nóng bức, chạy tới nơi áo đều ướt đẫm, cậu kéo áo phẩy phẩy vài cái hướng phòng của bệnh nhân nội trú đi tới.

Bỗng nhiên bên trong xông tới một nam nhân giơ tay đấm về phía Từ Vị, Từ Vị lắc mình né tránh, khuỷu tay hướng mặt đối phương đánh.

Nam nhân bị đẩy ra, Từ Vị hô to "Bảo vệ!"

Từ Vị không chú ý liền bị áp trên mặt đất, đầu sát sàn nhà lạnh lẽo, cậu không nhịn được nữa, một cước hướng bụng nam nhân, cậu đạp hai lần đối phương mới buông tay.

Đâu đâu cũng có tiếng thét chói tai, bảo vệ vọt tới.

Nam nhân bị lôi ra, mắt hắn đỏ như máu, lại ngập nước mắt, chỉ vào Từ Vị "Tao muốn mày đền mạng! Con trai tao chết rồi, mày cũng phải chết! Mày phải chết, cả nhà chúng mày đều là tội phạm giết người!"

Từ Vị ngồi dưới đất xoa đầu, cậu đứng lên, người này hẳn là ba của đứa trẻ trong vụ tai nạn.

Từ Vị quay người đi, cậu nắm chặt túi trong tay.

Đến phòng bệnh, mẹ vẫn còn đang ngủ, Từ Vị đặt xuống túi, cầm chậu nước đi ra ngoài lấy nước.

Phía sau vang tiếng bước chân, Từ Vị ngẩng đầu "Y tá Lưu."

"Mẹ cậu hồi phục rất tốt."

"Ừm."

"Qua mấy ngày có thể xuất viện, đưa về nhà chăm sắp cũng phải cần không ít tiền."

"Ừm."

"Người nhà kia tới tìm cậu?"

Từ Vị gật đầu "Nợ nhân gia."

"Ba cậu nợ cũng không phải cậu nợ, đừng bi quan quá." Lưu y tá nói "cậu và mẹ cậu còn phải sống tiếp, không thể mềm yếu như vậy, bọn họ bắt nạt cậu, cậu phải đáp trả."

Từ Vị gật đầu "Cảm ơn chị."

Lưu Đình thở dài, nhìn dáng dấp Từ Vị như vậy hẳn sẽ không đánh trả.

"Cậu đừng cái gì cũng tự mình gánh, tìm một người tâm sự, tâm tình cũng có thể khiến tâm trạng tốt lên một chút."

"Ừm."

Từ Vị rất ít nói, Lưu Đình lại không thể nói quá nhiều.

"Vậy cậu làm việc của cậu đi."

Từ Vị trở về phòng, thấy mẹ đã tỉnh lại, Từ Vị kéo ghế tựa ra ngồi xuống, cầm tay bà lau lau "Buổi trưa mẹ muốn gì không?"

"Từ Vị à."

Từ Vị ngẩng đầu nhìn mẹ.

"Chúng ta đổi phòng bệnh đi, phòng đơn chi phí quá đắt."

"Phòng bệnh khác cũng không khác biệt, cũng không phải chúng ta muốn đổi liền có thể đổi."

Trần Linh thở dài, nói "Còn có bao nhiêu tiền?"

"Đủ dùng."

Trần Linh rất muốn khóc, nhưng đối diện với đôi mắt mạnh mẽ của Từ Vị lại nín trở lại "Vất vả cho con rồi."

"Không sao." Từ Vị nói "Mẹ tốt là được."

Từ Vị lau nước mắt trên mặt bà, thở dài.

Xài tiền như nước, cậu dự định ban ngày lại tìm công việc, buổi tối đi hát, như vậy có thể kiếm nhiều hơn một phần tiền.

Từ Vị không có thời gian ngủ bù, mở APP lên.

Công việc ổn định đều phải cần tốt nghiệp chính quy trở lên, công việc parttime lại rất đa dạng.

Cuối cùng Từ Vị tìm được một phòng tập thể hình cần tuyển người phát tờ rơi, một ngày sáu mươi tờ, kéo được một khách gấp đôi tiền công.

Con kiến dù bé thì vẫn là da thịt, tiền kiếm được đủ mình và mẹ lo sinh hoạt.

Từ Vị khí thế ngất trời bắt đầu, buổi tối đi Bạch Nhật Mộng hát, ban ngày phát tờ rơi.

Mấy ngày liền phơi nắng sớm thành người Châu Phi, thứ sáu Từ Vị bị điều đến quảng trường phát tờ rơi.

Cậu mặc T shirt của phòng tập thể hình, bởi vì nóng mà ống tay áo kéo đến bả vai lộ ra bắp thịt xốc vác.

Nữ sinh mặt tròn mua hai chai trà xanh, đưa cho Từ Vị một chai "Nóng chết rồi, đi vào trong trung tâm thương mại hưởng chút điều hoà."

"Không được phép vào trung tâm thương mại phát tờ rơi." Từ Vị từ trong túi lấy ra tiền lẻ "Trả cậu tiền nước."

Nữ sinh trợn to mắt "Một chai nước đến mức đó sao? Còn muốn trả tiền cho tôi? Cất khẩn trương, không tôi sẽ thực sự tức giận."

Nữ sinh năm nay học năm nhất đại học, cuối tuần cũng đi phát tờ rơi.

"Cảm ơn." Từ Vị lau mồ hôi, mở ra nắp chai ngẩng đầu uống hơn nửa, cần cổ phi thường đẹp đẽ.

Có sức quyến rũ mạnh, nữ sinh chăm chú nhìn lâu thêm.

"Đi vào đó một chút hết nóng chúng ta lập tức đi ra, không phát tờ rơi trong đó, sợ cái gì." Nữ sinh quay đầu hướng cửa trung tâm thương mại nhìn, rất đông "Hôm nay có hoạt động nên nhiều người, giám đốc sẽ không chú ý tới chúng ta đâu."

"Cậu đi đi, tôi không đi."

Từ Vị muốn kiếm nhiều tiền một chút, nhìn thấy cách đó không xa có một nhóm người, vội vã chạy tới đưa tờ rơi "Bơi lội, tập thể hình tìm hiểu một chút, huấn luyện viên chuyên nghiệp _____ "

"Từ Vị?"

Từ Vị không kịp đề phòng rơi vào tầm mắt Chu Tư Dịch, Chu Tư Dịch mặc âu phục màu lam sậm, sơmi đen, lưng thắng tắp.

Từ Vị lúc này mới phát hiện nhóm người này toàn bộ là đi cùng hắn, trước hô sau ứng.

Từ Vị xấu hổ đưa tay cầm tờ rơi lên che mặt, tờ rơi bị nhăn nhúm, trong tầm mắt hắn là một đôi tay khớp xương trắng nõn rõ ràng.

Từ Vị cầm tờ rơi, ngẩng đầu lên kinh ngạc "Chu tổng."

"Bơi lội tập thể hình?" Chu Tư Dịch tiếng nói trầm thấp, nhả chữ rất chậm.

"Đúng, chính là phòng tập thể hình này." Từ Vị lập tức đưa một tờ cho Chu Tư Dịch, hướng cổ của hắn nhìn, mùa này mặc âu phục thật đúng là không sợ nóng "Rất gần đây."

"Công việc của cậu?" Chu Tư Dịch dừng bước lại, mười mấy người cũng ngừng lại, rất khí thế.

"Không phải, chỉ là giúp đỡ bạn bè một chút." Cậu làm việc cho Chu Tư Dịch, lại ở đây làm công việc khác, dù sao cũng không hợp quy tắc "Hôm nay bạn tôi có việc không tới được."

Từ Vị da thịt màu nhạt màu phủ một tầng mồ hôi mỏng, đôi mắt đen láy sáng ngời.

Mặc trên người T shirt giá rẻ của phòng tập thể hình, chân dài tay dài, cơ nhục rõ ràng.

Chu Tư Dịch nhìn tờ rơi, nghiêng đầu cùng thư kí nói "Các cậu đi trước."

"Rõ."

Thư kí dẫn người rời đi, Chu Tư Dịch đi tới chỗ bóng mát cởi áo khoác xuống khoát lên khửu tay, giơ tay tháo nút áo sơmi, cúc áo ngọc thạch trong vắt rực rỡ.

"Dị ứng kia của ngài đã tốt lên chưa?" Từ Vị chỉ cảm thấy không khí chung quanh có phần ngượng ngập, Chu Tư Dịch trên người như có như không mùi nước hoa quanh quẩn, Từ Vị tự ti xấu hổ, bộ đồng phục này hai ngày không giặt, đã có mùi.

"Ừm." Chu Tư Dịch quanh năm quen sống trong nhung lụa, ngón tay bóng loáng trắng noãn, nắm tờ rơi giá rẻ, Từ Vị cũng cảm thấy rất không thích hợp, muốn đem tờ rơi lấy lại.

"Nơi này rất nóng." Từ Vị nói.

Chu Tư Dịch ngước mắt nhìn Từ Vị, Từ Vị bị nhìn đến cả người đổ càng nhiều mồ hôi.

"Đi đến chỗ tốt hơn đi." Từ Vị né tránh ánh mắt Chu Tư Dịch.

Chu Tư Dịch giơ tay đặt lên vai Từ Vị, cậu giật mình, cả bắp tay như đóng băng.

Chu Tư Dịch bất chợt nở nụ cười, đôi mắt đẹp đẽ híp lại "Cậu cũng có cơ tay? Tập thể hình rất chăm chỉ đi?"

Từ Vị hầu kết lăn "Có tự tập một chút."

Chu Tư Dịch chạm vào lồng ngực rắn chắc của cậu, đem tờ rơi lấy mất, quay người đi vào bên trong "Buổi tối tới phòng làm việc của tôi một chuyến."

Chu Tư Dịch nhanh chân đi vào trung tâm thương mại, thư kí đang đợi vội vã chạy theo.

Có người mở cửa, tiếp nhận áo khoác Chu Tư Dịch.

Hắn đi ở chính giữa, bị người vây quanh.

Sơmi quần dài đen, chỉnh chu tỉ mỉ, hắn khuất khỏi tầm mắt cậu.

"Từ Vị."

Vai bị vỗ xuống, Từ Vị quay đầu lại thấy nữ sinh mặt tròn, cậu giờ mới phản ứng được trong tay còn cầm chai trà xanh, ngửa đầu đem phần nước còn lại uống hết.

Buổi tối tới phòng làm việc của hắn? Chu Tư Dịch tại Bạch Nhật Mộng có văn phòng?

"Làm sao vậy?"

"Buổi trưa cậu ăngì? Cùng ăn cơm trưa chứ?" Nữ sinh mặt tròn đưa cho Từ Vị một chai nước chanh "Bên kia có chương trình, miễn phí nước chanh, cho cậu chai này lát tôi lấy tiếp."

"Cảm ơn, tôi đau dạ dày không uống đồ lạnh." Từ Vị từ chối, nói "Buổi trưa tôi phải đến bệnh viện chăm sóc mẹ, không thể ăn cơm với cậu được."

Nữ sinh mặt tròn tiếc nuối, Từ Vị dời mắt, vỗ lên xấp tờ rơi dày "Đến phát cho xong, khẩn trương nào."

Từ Vị một tay phát một tay lấy di động, gọi cho quản lý phòng tập.

Rất nhanh bên kia bắt máy, Từ Vị nói "Bên này khách hàng không nhiều, hay là tôi đến khu vực trung tâm thiết bị kia phát tờ rơi?"

"Bên thiết bị điện nhiều khách hàng hơn?"

"Tôi cảm thấy như vậy." Từ Vị nghiêm túc phân tích "Ở đây mấy phòng tập thể hình quy mô đều rất lớn, chúng ta cùng họ cạnh tranh không có ưu thế, hơn nữa bên này yêu cầu rất cao."

Quản lý dừng lại chốc lát, nói "Những người khác tiếp tục ở lại đó phát, cậu qua bên kia xem thử."

Từ Vị giương khoé miệng "Ok, vậy tôi qua bên đó."

Từ Vị đem tờ rơi còn lại nhét vào túi, treo lên xe đạp thẳng đến trung tâm thiết bị điện.

Từ Vị làm phát tờ rơi cũng không tệ lắm, buổi tối quyết toán được một chút tiền thưởng.

Lĩnh xong tiền Từ Vị cơ hồ chạy như bay đến Bạch Nhật Mộng, cậu mang theo sơmi quần dài, mặc T shirt cùng quần cộc.

Trong lồng ngực phát ra âm thanh hổn hển, khoá xe lại, Từ Vị xông thẳng lên lầu.

Trong phòng chờ không có ai, bọn họ còn đang trong thời gian họp.

Từ Vị duỗi cánh tay dài cởi T shirt, phía sau có tiếng mở cửa, Từ Vị cầm túi quần áo vội vội vàng vàng nép vào bên trong.

"Từ Vị."

Cậu giật mình nhìn ra cửa, Chu Tư Dịch một thân lười biếng đứng dựa vào cánh cửa "Nơi này là nơi để cậu thay đồ à?"

(Chu Tư Dịch: đến nhà tôi thay là tốt nhất:)))))

[MH: đã theo nhau đến đây rồi thì xin một lượt bình chọn nào ????????).