Lấy Chồng Quyền Thế

Chương 3: Mình làm bạn gái cậu được không?

Nam m là sinh viên giỏi khoa phát thanh. Cô ta giống như Sở Mặc Phong, cũng là sinh viên ba tốt, học giỏi, ngoại hình đẹp, gia thế tốt. Tuy rằng danh hiệu hoa hậu giảng đường là từ phong, nhưng không ai dám ý kiến.

Khéo một điều là ba người Sở Mặc Phong, Lâm Thiển, Nam m từng học chung trung học. Sở Mặc Phong còn ngồi cùng bàn với Lâm Thiển.

Nam m thích Sở Mặc Phong là chuyện ai cũng biết. Bây giờ thấy Lâm Thiển bám trên lưng Sở Mặc Phong làm loạn, cô ta cực kì ghen ghét. Huống chi cô ta vẫn luôn coi thường Lâm Thiển.

Nguồn gốc thù hằn sâu xa giữa Nam m và Lâm Thiển, nhắc tới mà vẫn buồn cười.

Vừa vào trung học, Nam m trúng tiếng sét ái tình với Lâm Thiển lưu manh. Cô ta đưa thư tình, tỏ tình công khai, kết quả Lâm Thiển nói năm chữ - Tôi không muốn làm LES.

Lúc đó, Nam m ghê tởm, nôn mửa liên tục, ước gì có thể đánh chết Lâm Thiển. Vì phủi sạch nghi ngờ mình là LES, cô nàng luôn đối đầu với Lâm Thiển.

Sau đó, Nam m thích Sở Mặc Phong, thích vẻ lạnh lùng của cậu ta tới mức không khống chế nổi.

Ai ngờ Lâm Thiển lại ngồi cùng bàn với Sở Mặc Phong. Mỗi lần cô ta đến tìm Sở Mặc Phong đều gặp Lâm Thiển, lần nào cũng lúng túng xấu hổ.

Học xong trung học, vào cùng đại học, đúng là không phải oan gia không đụng đầu.

“Lâm Thiển, cậu xuống mau!” Nam m tức muốn hộc máu, “Đừng dùng bàn tay dơ bẩn làm ô uế Sở Mặc Phong!”

Lâm Thiển đã định tuột xuống, nhưng vừa nghe câu đó xong, cô ngừng lại, hai tay ôm chặt cổ cậu ta, cố tình kế mặt hỏi, “Sở Mặc Phong, đó là bạn gái cậu à?”

Vừa nghe thấy vậy, tim Nam m đập loạn thình thịch. Cô ta chờ đáp án từ Sở Mặc Phong cả tuần rồi.

Sở Mặc Phong bình tĩnh như không liên quan gì mình, “Không phải”

Nam m đau lòng, chờ lâu vậy mà lại là đáp án này, thật đau lòng quá.

Lúc này, ánh hoàng hôn chiếu tới, vừa lúc rọi lên mặt Lâm Thiển. Cô nằm trên lưng Sở Mặc Phong, nũng nịu cúi đầu, tóc con rũ xuống trước mặt, đôi mắt lém lỉnh, khuôn mặt nhỏ xinh xắn tỏa ra ánh sáng nhu hòa.

Cô dịu dàng hỏi, “Vậy... mình làm bạn gái cậu được không?”

Cô thích nhất là trêu ghẹo cậu ta. Hồi cấp ba ngồi cùng bàn, lúc rảnh rỗi cô sẽ thả thính cậu. Có lúc cậu ta nổi giận, có lúc lại đỏ mặt, quá đáng yêu, quá thú vị.

Lên đại học, cơ hội ngồi gần nhau không nhiều, đã lâu rồi cố đã không trêu chọc cậu ta.

Thời gian cứ như ngừng lại, trong vườn trường đầu thu, ánh hoàng hôn vàng rực, bóng cây loang lổ, còn có từng cơn gió mát thổi qua, xao động trái tim ngây thơ.

Sở Mặc Phong nhìn cô, mí mắt đột nhiên giật giật, cặp mắt bình tĩnh lóe lên tia vui mừng.

Cậu vừa định mở miệng trả lời, Lâm Thiển đã dí dỏm nắm cằm cậu, tay kia đụng hầu hết, khích đểu nhìn Nam m, “Tôi giở trò với cậu ta, tôi làm bẩn cậu ta, cậu tới cắn đi!”

Nam m phát điên, chỉ Lâm Thiển mắng, “Mày là cái đứa không nam không nữ, cha mẹ mày sinh mày ra đúng là lãng phí đồ ăn. Chẳng trách mày bị vứt bỏ, ngay cả cha mẹ ruột cũng không cần thì mày sống làm gì?!”

Khuôn mặt vốn tươi cười của Lâm Thiển đông cứng lại. Cô nhảy xuống lưng Sở Mặc Phong, ánh mắt tàn độc, bởi vì cha mẹ là điểm mấu chốt của cô.

Nam Ấm chạy tới, giữ chặt Sở Mặc Phong đang định bỏ đi, “Cậu cách xa con tâm thần đó đi. Nghe nói đêm qua nó không về phòng ngủ, cũng không biết chơi bời với ai, đừng dính bệnh lung tung

Ai ngờ, Sở Mặc Phong hất tay Nam m ra, lạnh lùng nói, “Bạn này, hình như chúng ta không quen biết”

Mặt Nam m méo xẹo: “.”

Những người khác: “...”

“Hơn nữa, hôm qua cậu ấy có về nhà, không phải chơi bời gì hết. Cậu ấy là bạn cùng lớp với tôi, tôi không thể tránh cậu ấy được.”

Trước mặt mọi người, Sở Mặc Phong nói như tát vào mặt Nam m. Nam m tức muốn chết, người có thích sao lại đùa giỡn với cái con nữ không ra nữ, nam không ra nam kia? Người có thích sao lại vì con đàn ông mà tổn thương cô?

Lâm Thiển được lợi còn khoe mẽ, cười nói, “Há, đón nhận sự yêu thương của hai vị, mấy người hiểu rõ tôi ghê”

Gió thu thổi tới, Sở Mặc Phong đứng đón gió, dáng người cao gầy nổi bật. Cậu quay đầu nhìn Lâm Thiển, đột nhiên nói, “Để tôi suy nghĩ đã”

Sau đó bỏ đi.

Bỏ đi.

Lâm Thiển ngớ người tại chỗ, cậu ta nói gì vậy? Suy nghĩ cái gì?

***

Một nơi khác trong thành phố, Cố Thành Kiêu lái xe về nhà. Vừa tới cửa, mẹ Diệp Thiến Như đã ra đón, nhỏ giọng nhắc, “Con trai, gần đây ba con tăng huyết áp, con đừng chống đối ông ấy”

Cố Thành Kiêu chợt có linh cảm không tốt lành.

Là phúc không phải họa, là họa không tránh khỏi.

Ở trong nhà, Cố Nguyên ngồi nghiêm chỉnh trên sofa. Cha chinh chiến cả đời, cho dù về hưu vẫn không mất đi phong phạm đại tướng. Cố Thành Kiêu cung kính đi tới, giơ tay chào theo kiểu quân đội, “Ba, con đã về”

Cố Nguyên không dài dòng, nói thẳng trọng điểm, “Thành Kiêu, chuyện của con và Tử Kỳ có thể định rồi đấy”

“Con và Trịnh Tử Kỳ chẳng có quan hệ gì, định là định cái gì?”

“Người lớn chúng ta đều biết tình cảm của Tử Kỳ dành cho con. Ba mẹ cũng rất hài lòng Tử Kỳ, nếu cứ kéo dài, con bé sẽ già mất”

“Khoan đã, ba..” Cố Thành Kiêu cắt ngang, “Ba, con nói thẳng với ba, Trịnh Tử Kỳ có tình cảm với con là chuyện của cô ấy, còn con không có ý gì với cô ấy hết. Con và Trịnh Tử Kỳ chỉ là quan hệ đồng nghiệp, không hơn không kém.”

Cố Nguyễn trừng mắt nhìn anh, đã sớm đoán con trai sẽ nói vậy, vì thế ông bình tĩnh nhưng cương quyết, nói, “Đây là giấy hôn ước hồi đó ba và Liên trưởng Thẩm đã ký. Giấy trắng mực đen rõ ràng, ngày mai con đến nhà họ Thẩm xem đi.”

Ban đầu Cố Thành Kiêu còn không hiểu, vừa thấy giấy hôn ước trên bàn, anh vừa sợ vừa giận, “Ba, đây là thời đại nào rồi, cái gì mà hôn ước từ bé? Có tầm thường vậy không?”

“Ba nói con không nghe?” Tuy là câu hỏi nhưng giọng điệu lại khẳng định. Cố Nguyên ra lệnh ở bộ đội đã quen, không tránh khỏi có chút mạnh mẽ. Nếu không phải vì sức khỏe, hẳn ông còn lên chức nữa.

Cố Thành Kiêu cố nói, “Ba, con mới 28 tuổi, không vội kết hôn”

“Con không vội nhưng con gái người ta vội” Hôm nay, không phải nhà họ Trịnh thì là nhà họ Thẩm, Cố Nguyên quyết định, “Nhân lúc rảnh rỗi, giải quyết chuyện chung thân đại sự đi”

Cố Thành Kiểu hít sâu hai cái, nhẫn nại nói, “Ba, chuyện này thứ cho con trai bất hiếu, không thể đồng ý”

Cố Nguyễn vừa nghe liền vỗ bàn, “Con đừng nghĩ ba về hưu thì không trị được con. Hai năm nay ba nói đông thì con cố ý đi tây, chuyện khác con ngỗ ngược ba không nói, nếu con dám cãi lại chuyện này, ba lập tức cách chức con.”

“Ba... Người...?” Con không phải con ruột à?

Thấy hai cha con cãi nhau, Diệp Thiến Như vội vàng kéo hai người ra. Tính tình cha con đều bướng bỉnh như nhau, ồn ào lên rồi không ai nhường ai, “Được rồi được rồi, nói ít vài cầu đi. Con trai, 28 tuổi không vội kết hôn, nhưng công việc của con không có thời gian để gặp đối tượng. Con gái tốt đều bị người ta chọn hết rồi”

“Mẹ biết con không thích Tử Kỳ, mẹ không ép con. Còn chuyện đính hôn lúc bé với nhà họ Thẩm, mẹ nghe ngóng rồi, dù là ngoại hình hay tuổi tác, con gái của Liên trưởng Thẩm đều xứng với con. Hơn nữa, con bé còn đẹp hơn Trịnh Tử Kỳ, gia thế trong sạch, gia giáo tốt, bề ngoài hay tính tình đều là hạng nhất”

Dù gì nhà họ Cố cũng là gia đình quân đội nổi tiếng, con dâu dĩ nhiên phải trăm dặm tìm một. Nếu không phải đã từng thăm dò, Diệp Thiến Như cũng không đồng ý với chồng.

Cố Thành Kiêu chợt hiểu, thì ra mẹ gọi anh về là bẫy anh. Hai người phu xướng phụ tùy, mục đích muốn ép cưới.

Bọn họ biết anh và Trịnh Tử Kỳ là không thể, liền lấy Trịnh Tử Kỳ làm vật so sánh, ép anh phải gặp mặt kết hôn với thiên kim họ Thẩm.

Chuyện tình cảm kết hôn, chẳng lẽ giống như mua bán sao?