Lay Động Tiếng Lòng

Chương 19: Chương 19

Mặc dù bị sặc, nhưng Kha Nhược Sơ không hề chán ghét mùi thuốc này, có lẽ mùi thuốc lá hoà lẫn vào mùi nước hoa, cũng trở nên dễ ngửi hơn.

Khoảng cách rất gần, mùi nước hoa trên người Thịnh Như Ỷ, Kha Nhược Sơ cũng ngửi được rất rõ, không phải loại mùi hương dịu nhẹ, nhưng cũng không quá cay nồng.

Mùi hương vừa vặn làm người ta say mê, cũng rất phù hợp với thần thái của Thịnh Như Ỷ.

Mùi hương chính là điểm cộng của phái đẹp, lời này không hề giả.

Đột nhiên, Kha Nhược Sơ cảm thấy bản thân quá khô cằn, cả ngày đều ở bệnh viện, không thể dùng nước hoa, mùi thuốc khử trùng như thấm vào cơ thể cô rồi.

"Khói thuốc còn không ngửi được, còn bày đặt muốn hút thuốc." Thịnh Như Ỷ nghiêng đầu cười, lúc sau cô đưa điếu thuốc trong tay đưa cho cho sư đệ Kha Nhược Sơ, "Còn muốn thử không?"

Trong lòng Thịnh Như Ỷ thầm đoán, Kha Nhược Sơ không dám.

Kha Nhược Sơ nhìn chằm chằm vào điếu thuốc đã cháy một nửa, Kha Nhược Sơ không biết làm sao, lại không rụt rè mà nói, "Muốn."

Thịnh Như Ỷ còn chưa nói gì.

Kha Nhược Sơ đã lấy điếu thuốc trong tay Thịnh Như Ỷ, ba ngón tay chạm vào đầu thuốc.

Động tác cứng đờ mà lại vụng về.

Nhận lấy điếu thuốc, trong lúc nhất thời Kha Nhược Sơ lại túng, không biết nên làm sao, đành yên lặng nhìn Thịnh Như Ỷ.

Thật là muốn hút thuốc sao?

Thịnh Như Ỷ cũng nhìn Kha Nhược Sơ, ngạc nhiên, cũng không ngăn cản mà chậm chạp nói, "Ngốc chết đi được, thuốc không phải cầm như vậy, lấy đầu ngón tay mà kẹp lại."

Tai thì nghe người ta mắng mình ngốc, nhưng mà lại không có chút bực bội, Kha Nhược Sơ mím môi cười, đầu giống như bị chạm mạch, bị người ta mắng ngốc thế mà còn cười rất vui vẻ.

Kha Nhược Sơ học lấy cái cách Thịnh Như Ỷ hút thuốc, dùng ngón tay kẹp điếu thuốc, sau đó đặt lên khoé môi mình.

Cô nghĩ không ra, đều là hút thuốc mà sao Thịnh Như Ỷ có thể làm động tác nhàn hạ như vậy, còn cô thì cứng ngắt khó chịu.

Cánh môi mới chạm vào đầu điếu thuốc, trong thoáng chốc Kha Nhược Sơ cảm thấy vi diệu, có lẽ nhớ đến điếu thuốc này vừa được Thịnh Như Ỷ hút qua, mà đôi môi xinh đẹp của cô, cũng đang ngậm lấy điếu thuốc này.

Hai người cũng hút chung một điếu thuốc, cảm giác có chút...!ái muội.

Thịnh Như Ỷ nhắc nhở, "Trước hút một hơi."

"Vâng." Kha Nhược Sơ thu hồi lại tâm trí, cẩn trọng mà hút một hơi.

Mắt Thịnh Như Ỷ quan sát đôi môi mềm mại của cô gái này, cô khẽ liếm môi, mỉm cười, đột nhiên cảm thấy đêm nay cô rất giống "bad girl" dạy "good girl" học cái xấu.

Cô một bên ngồi xem một bên chỉ dạy, "Sau đó hít lấy không khí, sau đó chậm rãi thở ra...."

Kha Nhược Sơ làm theo.

Nào ngờ, lần đầu tiên phổi được nhận khói thuốc, cái cảm giác kia....

Mới hít một cái, Kha Nhược Sơ lập tức quay đầu đi, sặc đến mức ho khan, so với ngửi mùi thuốc còn khó chịu hơn nhiều.

Chỉ là sau khi sặc, cô ngây ngốc cười, mặc dù sặc rất khó chịu, nhưng cảm thấy áp lực cũng giảm một chút.

"Cảm giác thế nào?"

Tư thế hút thuốc của Kha Nhược Sơ lúc này tự nhiên hơn ban nãy, cô nhìn Thịnh Như Ỷ mà cười, "Vẫn còn có thể."

Sặc đến đỏ cả mặt, mà miệng còn nói có thể? Thịnh Như Ỷ chửi thầm, miệng cô gái này thật cứng mà.

Kha Nhược Sơ cúi đầu nhìn điếu thuốc trên tay, ma xui quỷ khiến, cô lại đưa lên miệng nhấp một hơi, chỉ là chưa kịp nhấp thì điếu thuốc trong tay đã bị đoạt lấy.

"Đứng hút." Thịnh Như Ỷ nói.

Kha Nhược Sơ khó hiểu, "Tại sao ạ?"

Thịnh Như Ỷ nhướng mày nói, "Em là bác sĩ, không biết hút thuốc lá có hại cho sức khoẻ à?"

Kha Nhược Sơ cười nói, "Bác sĩ khoa hô hấp bệnh viện em cũng hút nha."

Thịnh Như Ỷ mới vừa nói hút thuốc lá có hại cho sức khoẻ, thế nhưng vẫn hút tiếp một hơi, sau khi thả khó ra, cô mới lười biếng nhìn Kha Nhược Sơ.

Kha Nhược Sơ yên lặng.

Cái dáng vẻ hút thuốc của Thịnh Như Ỷ, làm cho cô bị mê hoặc, thật là....

Gợi cảm quyến rũ muốn xỉu.

"Tâm trạng không tốt thì kiếm việc khác làm đi, đừng hút thuốc, biết chưa?"

Thịnh tổng hút thuốc so với người ta còn nhiều hơn mấy chục lần, thế mà lại bắt đầu dạy dỗ người ta.

Một bên thì bản thân nhả khỏi, một bên thì kêu người khác đừng hút thuốc, có chỗ nào đủ thuyết phục không? Kha Nhược Sơ khó có một lần mà mắng thầm, cô ngẩng đầu nói, "Vậy tại sao chị còn hút?"

"Thói quen khó bỏ." Thịnh Như Ỷ nói rất nhẹ nhàng.

Chỉ cần hạ quyết tâm cai thuốc là có thể bỏ được.

Kha Nhược Sơ còn muốn nói vậy nhưng mà cảm thấy đây là cuộc sống của người ta, cô không có quyền can thiệp.

Thịnh Như Ỷ nhìn ra được Kha Nhược Sơ không thích ngửi mùi thuốc, dư lại nửa điếu, cô hững hờ mà dập tắt, cũng không hút nữa.

Ở bên ngoài tiểu khu, muỗi rất nhiều.

Hay đậu lên người mà cắn.

Thật phiền.

Thịnh Như Ỷ sờ cánh tay, một hành động nhỏ như đã nằm trong đáy mắt Kha Nhược Sơ.

Thời gian không còn sớm.

Mặc dù, Kha Nhược Sơ hy vọng đêm nay có người ở cùng cô, nhưng mà cũng không thể không biết xấu hổ mà bắt người ta ở cùng cô cả đêm, "Chị, cũng đã khuya rồi, chị về đi."

"Em định ngồi ở bên ngoài cả đêm à?" Một câu nói của Thịnh Như Ỷ đã chọc thủng tâm tư của Kha Nhược Sơ.

Trên mặt Kha Nhược Sơ bị muỗi cắn, cô gãi gãi mấy cái, trên mặt lập tức hiện lên mấy vết cào, "Em cũng về ngay thôi."

Cô thật sự không giỏi nói dối, đặc biệt là ngay trước mặt người ta.

Nghe cô nói vậy, Thịnh Như Ỷ lập tức đứng lên.

Kha Nhược Sơ cho rằng Thịnh Như Ỷ phải đi, cũng đứng dậy theo, lúc định nói hẹn gặp lại....

Thịnh Như Ỷ nói, "Đi thôi."

"Sao ạ?" Kha Nhược Sơ hỏi lại.

Một cơn gió thổi đến, Thịnh Như Ỷ xoa xoa cánh tay đang ngứa, rũ mắt nhìn Kha Nhược Sơ, "Thu lưu em một đêm a, đừng ở chỗ này làm thức ăn cho muỗi."

Dưới ánh đèn đường, Kha Nhược Sơ nhìn thấy cánh tay bị muỗi cắn của Thịnh Như Ỷ đã sưng đỏ lên, trong lòng cảm động, "Chị...."

"Hửm?"

"Chị thật tốt." Kha Nhược Sơ nhìn Thịnh Như Ỷ không chớp mắt, thực ra là muốn nói cảm ơn, nào ngờ mở miệng lại ba chữ ngốc ngốc kia.

Thịnh Như Ỷ nghe xong, lập tức nở nụ cười.

Cảm giác rất mới lạ, "tra nữa" hay "đồ hỗ đản" cô nghe đã quen rồi, còn chưa nghe ai nói cô tốt cả.

Thịnh Như Ỷ không trả lời chỉ nhìn Kha Nhược Sơ mà cười, Kha Nhược Sơ cảm thấy đầu óc cô choáng váng rồi mới nói vậy.

Thật lâu sau, đôi môi đỏ của Thịnh Như Ỷ mới hé mở, nhìn kỹ người trước mắt, cười nói, "Này cô gái nhỏ, em có biết ngây thơ quá sẽ dễ bị người khác lừa không?"

Kha Nhược Sơ im lặng không lên tiếng, không biết tại sao đối phương lại nói vậy, giống như đang phản bác lời nói vừa rồi của cô.

Nhưng mà Kha Nhược Sơ cảm thấy cô không có nói sai.

Quyến rũ gợi cảm, cao ngạo nhưng không phản cảm, thậm chí đến cái đẹp cũng làm cho người ta đố kỵ.

Cái này là suy nghĩ của Kha Nhược Sơ về Thịnh Như Ỷ ngay từ lúc nhìn thấy Thịnh Như Ỷ.

Nhưng mà sự ôn nhu của Thịnh Như Ỷ, Kha Nhược Sơ biết đó chính là bản chất thật của Thịnh Như Ỷ.

Vào đêm sinh nhật cô, bản thân cô uống say đánh chủ ý bậy bạ ôm lấy Thịnh Như Ỷ, Kha Nhược Sơ nhớ rất rõ, Thịnh Như Ỷ rất ôn nhu mà nói với cô một câu, "Sinh nhật vui vẻ."

Mặc dù chuyện đêm đó xảy ra, Kha Nhược Sơ muốn quen đi, nhưng cô vẫn không quên được Thịnh Như Ỷ an ủi cô, rồi nói "Sinh nhật vui vẻ."

Rõ ràng khi đó hai người là người dưng, nhưng cô lại cảm thấy ấm áp cũng thực cảm động.

Xưa nay, Kha Nhược Sơ không thích ai trêu ghẹo cô, có đôi khi Bạch Mông nói quá nhiều cô cũng sẽ tức giận, nhưng mặc kệ Thịnh Như Ỷ trêu chọc cô thé nào, thậm chí còn đùa giỡn cô, thì cô vẫn không chán ghét Thịnh Như Ỷ....

"Nhưng đúng là chị rất tốt a." Kha Nhược Sơ nhìn chằm chằm vào đồng tử của Thịnh Như Ỷ, có chút cố chấp nói ra.

Thịnh Như Ỷ không nói gì, không mặn không nhạt mà nói với Kha Nhược Sơ, "Đi thôi."

"Vâng." Kha Nhược Sơ nhìn vóc dáng cao gầy trước mặt, ánh mắt vẫn luôn dõi theo, trong lòng bỗng dưng muốn hiểu thêm về con người này.....