Lên Án

Chương 9: Đúng là ghét thật.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

[Cho anh ta vào đi]

------------------------

Edit: Chuâng thích ăn kẹo

Beta: Di

------------------------

Wattpad: _zhuene_

Wattpad: thiendireallyaaa

--------------------------

Lý Phong sau khi mua thuốc xong trở lại phòng thì thấy Kỳ Bạc Ngôn đang đứng chỗ cửa kính trong suốt uống rượu.

Tâm tình thoạt nhìn không tệ, cho dù trên mặt mới bị đánh còn chưa tiêu sưng.

Lý Phong bước tới đưa thuốc, Kỳ Bạc Ngôn không thích người khác chạm vào hắn thế nên Lý Phong làm trợ lý bên cạnh ngày thường cũng sẽ thật cẩn thận.

Anh dựa theo những lời vừa nghe được ở chỗ trợ lý Kỷ Vọng đưa ra phán đoán: "Bên cạnh Kỷ tiên sinh chắc hẳn không có ai."

Lý Phong nghe được tiếng cười khẽ, anh nghi hoặc nhìn Kỳ Bạc Ngôn, trong mắt hắn có vẻ vui mừng: "Thực đáng yêu, không phải sao?"

Có lẽ sẽ không có người nào cho rằng vị Kỷ tiên sinh cao lớn anh tuấn kia đáng yêu, Lý Phong im lặng không trả lời.

Kỳ Bạc Ngôn nâng ly rượu uống cạn: "Bộ dáng mạnh miệng, dáng vẻ tức giận đều rất đẹp." Kỳ Bạc Ngôn cũng không có bắt Lý Phong đáp lại, chỉ đang độc thoại thôi.

Hắn đặt ly rượu xuống, tùy tiện lấy ra một bình xịt phun lên miệng vết thương: "Ngày mai nhớ đưa anh ấy đến phim trường, đừng để anh ấy chạy mất."

Xịt thuốc xong Kỳ Bạc Ngôn từ trong túi lấy ra một điếu thuốc đã bị vò nát, Lý Phong thấy được: "Trong phòng không có bật lửa, bây giờ tôi đi mua." "Tôi không hút." Kỳ Bạc Ngôn nói.

Chuyện này Lý Phong đương nhiên biết, nhưng mà con người của Kỳ Bạc Ngôn ấy à, rất nhiều chuyện bỗng dưng đang yên đang lành nổi lên hứng khởi, đột nhiên muốn hút thuốc cũng không có gì kỳ lạ.

Lý Phong: "Vậy tôi về phòng trước đây."

Kỳ Bạc Ngôn cắn thuốc vào miệng, ậm ờ ừm một tiếng, cũng không biết đang nghĩ tới cái gì đột nhiên cười phá lên.

So với bầu không khí trong phòng này, thì bầu không khí trong phòng Kỷ Vọng thực sự ngưng trọng.

Tiểu Húc đi vệ sinh cũng phải nhẹ tay nhẹ chân, sợ ảnh hưởng đến sự yên tĩnh của Kỷ Vọng.

Chờ đến lúc Tiểu Húc ngủ một giấc tỉnh dậy, trời hẵn còn chưa sáng, cậu đứng dậy muốn đi uống một ly nước lại nhìn đến Kỷ Vọng vẫn còn đang nằm trên sô pha, định rón rén đi lấy chăn đắp cho Kỷ Vọng.

Nhưng Tiểu Húc mới bước được vài bước, Kỷ Vọng đã mở mắt ra bên trong lộ rõ tơ máu, giống như là thức trắng một đêm, lại giống như uống say rồi.

Giọng Kỷ Vọng khàn khàn: "Mấy giờ rồi?" Tiểu Húc nhìn đồng hồ trên tường khách sạn: "5 giờ".Thì ra cậu mới ngủ hai tiếng, vậy là hai tiếng này Kỷ Vọng còn chưa có ngủ.

Tiểu Húc có chút đau lòng: "Trong hành lý có Melatonin*, anh có muốn uống 2 viên không?"

(*Melatonin thường được chỉ định để điều trị rối loạn giấc ngủ, như mất ngủ và mệt mỏi do thay đổi múi giờ khi đi máy bay)

Kỷ Vọng ừm một tiếng, cậu là diễn viên, phải có tố chất chuyên nghiệp, ngủ không được cũng phải ngủ, nếu không trạng thái ngày hôm sau không tốt sẽ làm chậm trễ tiến độ của đoàn, cậu đền không nổi.

Kỷ Vọng rất ít khi uống Melatonin, bởi vì cậu ít khi mất ngủ, bình thường chất lượng giấc ngủ cũng rất tốt, dù sao vẫn còn trẻ cũng mới 24 tuổi, tham gia diễn xuất cũng được 4 năm rồi.

Kỳ Bạc Ngôn ra mắt muộn hơn cậu 1 năm, nhưng rất nhanh đã trở nên nổi tiếng, địa vị cũng cao hơn cậu.

Kỷ Vọng một hơi nuốt 5 viên Melatonin, trước khi đi ngủ còn muốn hút một điếu thuốc nhưng làm thế nào cũng không tìm thấy bao thuốc của mình đành phải từ bỏ, mang bịt mắt đắp chăn đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Tiểu Húc thức dậy chuẩn bị đi mua bữa sáng cho Kỷ Vọng, nhưng vừa mở cửa đã thấy khuôn mặt tươi cười của Lý Phong, trực tiếp đóng sầm cửa lại. Đúng là đồ điên, làm sao lại âm hồn bất tan thế chứ!

Điện thoại đột nhiên rung lên, Lý Phong nói với Tiểu Húc qua Wechat: "Mang bữa sáng cho các cậu, thuận tiện đưa các cậu đến đoàn phim luôn."

Tiểu Húc dùng sức chọc chọc màn hình: "Không cần!"

Nghĩ sao vậy, cậu mới là trợ lý của Kỷ Vọng đấy nhé, không cần Lý Phong xen vào việc của người khác. Với lại Lý Phong là trợ lý của Kỳ Bạc Ngôn, cá mè một lứa, một bụng xấu xa.

Lý Phong gõ cửa, giọng nói ôn nhu: "Anh Húc, đừng gây khó dễ cho em, ông nội Kỳ bảo em đưa các anh đến phim trường."

Tiểu Húc giở giọng xem thường, còn là ông nội cơ đấy.

Cánh cửa phòng tắm sau lưng cậu mở ra, Kỷ Vọng mang theo khuôn mặt ướt nhẹp đi ra: "Cậu đứng ở cửa làm gì thế?"

Tiểu Húc không được tự nhiên nói: "Lý Phong đang ở bên ngoài." Sợ Kỷ Vọng không rõ, Tiểu Húc bổ sung: "Là trợ lý của Kỳ Bạc Ngôn!"

Kỷ Vọng lau nước trên mặt: "Cho anh ta vào đi."

Tiểu Húc khiếp sợ a một cái, lại không dám làm trái lời Kỷ Vọng, không tình nguyện mà mở cửa ra, cảnh giác trừng mắt nhìn Lý Phong.

Lý Phong đem bữa sáng đặt lên bàn ăn: "Kỷ tiên sinh, đến ăn cháo đi."

Tiểu Húc quét mắt đến mấy món trên bàn, đến cả cậu cũng không có cách nào tìm ra chỗ để bắt bẻ. Buổi sáng Kỷ Vọng thích ăn cháo, thích ăn bánh bao áp chảo*, rồi còn phải uống 1 ly sữa bò.

*Bánh bao áp chảo

Kỷ Vọng hào phóng ngồi xuống, còn gọi Tiểu Húc lại đây ăn cùng, Tiểu Húc xán lại, sau khi Lý Phong đưa bữa sáng xong liền rời khỏi phòng, không có ở lại khiến người ta thấy chướng mắt, thật sự rất thức thời.

Người đi rồi, Tiểu Húc mới nói: "Anh, đây là Kỳ Bạc Ngôn đưa đó."

Kỷ Vọng thấy bộ dáng cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, buồn cười nói: "Người khác đưa cho bữa sáng, đồ ăn miễn phí có ngu đâu sao lại mà không ăn."

Tiểu Húc ngoan ngoãn ngồi xuống, đưa cho Kỷ Vọng ly sữa: "Em còn nghĩ.....anh ghét hắn lắm."

Kỷ Vọng cắn một miếng bánh bao: "Đúng là ghét thật."

Tiểu Húc không thể hiểu được, là do bản thân cậu còn quá nhỏ chưa trưởng thành, nên không thể tự nhiên thành thục như anh Vọng, ghét một người cũng không ảnh hưởng đến việc thưởng thức bữa sáng mà người đó mang tới.

Lý Phong đưa Kỷ Vọng đến đoàn phim bằng xe tầm thấp. Buổi chiều cậu mới có cảnh diễn, trong khi đợi thì cậu đã trang điểm trước. Lúc này trợ lý đạo diễn đến đưa cho Kỷ Vọng một kịch bản mới.

Rốt cuộc phải diễn thêm cái gì, ngày hôm qua đạo diễn cũng chưa có nói. Kỷ Vọng cầm kịch bản mới này mở ra xem, sau khi xem xong mặt cũng đen lại.

Vai diễn của cậu từ thích khách đang thầm mến con gái tội thần lại biến thành một kẻ ái mộ tướng quân.

Thuở nhỏ ngưỡng mộ tướng quân, biết được sau này tướng quân bị con gái tội thần mê hoặc, liền động sát tâm, muốn loại bỏ chướng ngại vật trả lại con đường không vết nhơ nào cho tướng quân.

Ấu trĩ! Nực cười! Cố tình gây sự! Chu Liệt không phải một đạo diễn lớn sao, sao lại để cho Kỳ Bạc Ngôn càn rỡ như vậy?!

Kỷ Vọng tức đến mức đi vòng vòng trong phòng hóa trang, cuối cùng vẫn nén giận ngồi xuống. Hiện tại cậu chỉ muốn quay xong MV này càng sớm càng tốt, sau đó không cần nhìn đến Kỳ Bạc Ngôn nữa.

Trên phim trường đã dựng xong cảnh mới. Vốn là cảnh nữ chính đưa thuốc cho tướng quân, bây giờ lại đổi thành màn đêm vừa buông xuống thích khách đã đến thăm tướng quân, đưa thuốc cho tướng quân, đã thế còn muốn bày tỏ tấm lòng 'son' của mình.

Kỷ Vọng không hề che mặt, toàn bộ khuôn mặt đã được trang điểm tỉ mỉ. Chuyên gia trang điểm cho cậu cũng đổi thành người khác, tay nghề thành thạo hơn.

Kỷ Vọng ngồi đằng sau lều che nắng, cầm tách cà phê trong tay chậm rãi uống. Đạo diễn đứng bên cạnh cầm máy tính bảng nói với hắn, khi Kỷ Vọng vừa đến, ánh mắt hai người đồng thời nhìn vào cậu.

Vẻ mặt Chu Liệt so với ngày hôm qua hòa hoãn hơn một chút: "Tiểu Vọng à, tạm thời đưa cậu thêm một số lời thoại, cậu nhớ được không? Nếu không nhớ được cũng không sao, hậu kỳ sau này lồng tiếng là được."

Kỷ Vọng thấp giọng nói: "Đây không phải đang quay MV ạ, vai phụ còn có thoại?"

"Như vậy càng có ý nghĩa." Kỳ Bạc Ngôn nói, cũng không biết 'ý nghĩa' trong lời hắn rốt cuộc là có ý gì.

Kỷ Vọng lười quan tâm.

Một giờ sau, ở trong lều màn đêm buông xuống, trong căn phòng cũ nát, thích khách chậm rãi đến gần tướng quân đang mê man trên giường.

Vết thương của tướng quân được buộc bằng một mảnh vải màu đỏ, là của con gái tội thần xé từ váy mình ra.

Mạt Mệnh nhẹ nhàng tháo mảnh vải màu đỏ kia ra ném xuống đất, lấy kim sang dược trên người ra nhẹ nhàng rắc lên vết thương của tướng quân.

Tướng quân giật mình tỉnh dậy, vừa muốn động thủ lại thấy rõ mặt của thích khách.

"Vậy mà lại là ngươi!" Tướng quân kinh hãi.

Kỷ Vọng cụp mắt xuống, nâng tay Kỳ Bạc Ngôn: "Là ta."

Máu rất thật, chảy trên làn da trắng nõn của Kỳ Bạc Ngôn, không hề dễ nhìn nhưng lại rất chói mắt.

Kỷ Vọng nâng mi lên: "Tướng quân, không thể giữ Từ Nhàn lại được."

Ánh mắt Kỳ Bạc Ngôn nhìn thẳng vào mặt cậu, cũng không có nhập tâm lắm, giống như đang cố nhớ lại lời thoại: "Ngươi vì sao phải làm như vậy?"

"Bởi vì Mạt Mệnh yêu người rất nhiều năm rồi."

Cậu kiềm chế, thống khổ, giống như bị tình cảm chôn sâu vô tận dưới đáy lòng tra tấn cả thể xác và tinh thần, vành mắt cậu vì vậy mà đỏ lên.

Kỷ Vọng: "Những năm gần đây, trong lòng ta.......chỉ có một mình người." Cậu chân thành tha thiết nói.

Nhưng nhìn vào ánh mắt Kỳ Bạc Ngôn, lại không giống như trong kịch bản, không có thâm tình, chỉ có lãnh đạm, thậm chí còn có một tia chán ghét.

------------

[22082021]