Loạn Nhịp Vì Người

Chương 10

Duyên phận gặp lại sau bao năm xa cách.

Bao năm nay cô là người sống bằng cách nhìn sắc mặt người khác, Trình Giai Lạc còn không thèm che giấu, biểu thị sự khinh miệt cùng ngạo mạn trắng trợn, cô gần như nhận ra ngay lập tức.

Nhưng cô vẫn vờ như không nhận ra, lại nở nụ cười với Trình Giai Lạc: "Không đủ, thêm năm nghìn đi. Đồ của cậu đâu chỉ nặng, là siêu nặng."

Trình Giai Lạc mạnh tay chụp lấy đồng xu đang xoay trên bàn, bàn tay va chạm với mặt bàn phát ra tiếng vang chói tai, đâm vào trong lòng Phó Tư Điềm.

"Vậy thêm năm đồng nhé?" Thái độ của Trình Giai Lạc không có chút nào là muốn giỡn với cô, cậu ta hất cằm, cười như không cười nhìn Phó Tư Điềm: "Tôi nghe nói những người vừa học vừa làm như các cậu có rất nhiều loại công việc bán thời gian, hỗ trợ gọi cơm, lấy bưu phẩm cũng là một dạng để kiếm thêm thu nhập. Trước đây là do tôi không hiểu tình hình nên khất nợ cậu mấy lần, ngại quá."

Phó Tư Điềm đeo túi đi ngang qua Trình Giai Lạc, đi đến bồn rửa tay cạnh ban công. Cô đưa lưng về phía Trình Giai Lạc, dùng hết sức xoa lấy dấu hằn do túi dệt tạo ra trên hai tay, bình tĩnh trả lời: "Mình cũng có nghe nói, có điều mình không làm công việc chạy vặt này, cậu hiểu lầm rồi."

Cô tắt nước, trở vào trong ký túc xá, đứng sau lưng Trình Giai Lạc, duỗi tay cầm lấy một viên kẹo trên bàn Trình Giai Lạc, khẽ nói: "Nếu cậu ngại thì lấy viên kẹo này đi. Lần đầu tiên lấy bưu phẩm giúp cậu cậu cũng cho mình một viên, nói là hàng nhập khẩu. Rất mắc tiền, mình cũng không bị lỗ."

Cô nở nụ cười thân thiện vốn có. Như thể nắm đấm đánh nhầm vào bông gòn, Trình Giai Lạc nhất thời không nhìn thấu rốt cuộc Phó Tư Điềm có biết là cậu ta đang chế nhạo cô hay không.

Trước đây cậu ta cảm thấy khuôn mặt thanh tú yếu đuối này rất vô hại, khiến người khác không cách nào nảy sinh ác ý, bây giờ nhìn lại không biết sao lại thấy khuôn mặt này buồn nôn, đạo đức giả. Thật sự nuốt không trôi, Trình Giai Lạc nói thẳng: "So ra vẫn đâu mắc bằng bánh trung thu Thời Ý cho cậu hôm qua, nếu mà lúc đó tôi tặng cậu nhiều hơn thì được rồi, cậu nói có đúng không?"

Quả nhiên là việc cô bỏ phiếu cho Thời Ý. Khi thanh đao thật sự hạ xuống, Phó Tư Điềm lại cảm thấy dễ chịu hơn chút.

Cửa phòng tắm "cạch" một tiếng mở ra, Trương Lộ Lộ quấn tóc bưng thau rửa mặt, nhìn thấy ba người đang đứng giằng co bên cửa sổ sát sàn, lắp bắp: "Có... có chuyện gì vậy?"

Phó Tư Điềm và Trình Giai Lạc chưa lên tiếng, La Thiến đã đứng lên, trao đổi ánh mắt với Trình Giai Lạc, trả lời đầy ẩn ý: "Không có gì hết, thảo luận vật giá chút thôi. Mình đi lấy thức ăn nhanh."

Trương Lộ Lộ tưởng thật, đặt sữa rửa mặt lên giá sách trên rương đồ, "Sao tự nhiên lại quan tâm dân sinh đại sự vậy?"

Trình Giai Lạc cũng đứng lên trở về giường của mình, trả lời: "Sợ có ngày mình bị người ta đem bán chứ sao."

"Hả? Cái gì với cái gì cơ?" Trương Lộ Lộ không nghe rõ.

Phó Tư Điềm đứng ngẩn ra tại chỗ, viên kẹo trong lòng bàn tay cứng đến phát đau.

"Điềm Điềm?" Trương Lộ Lộ khều cô.

Phó Tư Điềm nhìn lại, vẫn là dáng vẻ ôn hòa dịu dàng. Cô cởi túi xách, đưa trái cây cho Trương Lộ Lộ, áy náy nói: "Chủ quán nói hôm nay hết thanh long rồi."

Trương Lộ Lộ cười hì hì: "Không sao không sao, có ăn là được rồi." Cô ấy xiên một miếng đưa đến bên miệng Phó Tư Điềm, Phó Tư Điềm lắc đầu, nói dối mình đã ăn no rồi, sau đó cũng leo lên giường.

Trương Lộ Lộ cắn dưa hấu, trực giác mách bảo ký túc xá có gì đó không đúng lắm nhưng lại không tìm được lí do, lắc lắc đầu, cho rằng là do bản thân mình nghĩ nhiều.

Ba ngày sau, sau khi liên tục thấy Trình Giai Lạc nhắm vào Phó Tư Điềm vài lần, rốt cuộc Trương Lộ Lộ cũng lờ mờ nhận ra – thật sự là có gì đó không đúng!

Tiết một tiết hai buổi sáng không có lớp, Phó Tư Điềm sợ làm ồn đến mọi người, cố gắng nhịn đến tám giờ mới dám rời giường, chuẩn bị đến căn tin ăn cơm. Trong ký túc xá cô nổi danh là động tác cực nhẹ nhàng, Trương Lộ Lộ còn cho rằng cô là mèo. Nhưng cho dù cẩn thận cỡ nào, Trình Giai Lạc cũng có thể kiếm chuyện mắng: "Ai vậy, nhẹ chút được không, không ngủ cũng phải để người khác ngủ chứ?"

Mười giờ tối, Tống Sở Nguyên và Chu Na lớp 5 có hoạt động nên về muộn. Bốn người trong ký túc xá đều đã lên giường, La Thiến tắt đèn. Phó Tư Điềm đang gấp rút chuẩn bị bài phát biểu cho cuộc họp của khoa, dùng rèm giường che kín ánh sáng, bật đèn bàn nhỏ lên, chỉ có một tí ánh sáng lọt ra khe hở mà thôi. Giữa trưa hôm sau, Trình Giai Lạc bắt đầu bóng gió trong vòng bạn bè: Có một số người thật sự thích đề cao bản thân, tắt đèn rồi nhưng một chút ý thức cũng không có? Biết sống sao cho vừa đây.

La Thiến bình luận: Tội nghiệp cậu quá, cũng tội nghiệp mình luôn.

Sáng thứ sáu lên lớp, Thời Ý đi ra ngoài cùng bí thư chi bộ đoàn lớp bên cạnh, có vẻ là định đến văn phòng của người hướng dẫn để họp. Lúc đi ngang qua Phó Tư Điềm và Trương Lộ Lộ, cô ấy cố ý dừng lại nhắc nhở Phó Tư Điềm một câu: "Nếu tiện thì bây giờ cậu dùng điện thoại điền vào bảng tình hình gia đình được không? Người hướng dẫn đang hối mình."

Phó Tư Điềm ngớ ra một lúc mới có phản ứng, xấu hổ trả lời: "Ôi, được chứ, ngại quá."

Khóe miệng Thời Ý cong nhẹ, lắc lắc đầu đi ra ngoài.

Cuối cùng Trương Lộ Lộ nhịn không được: "Tình hình gì, bảng tình hình gia đình hôm qua hai đứa mình điền rồi gửi luôn vô nhóm chat ký túc xá rồi mà?" Vì tiện cho việc thống kê, Thời Ý gom mọi người lại thành từng ký túc xá, điền xong thì nộp cho ký túc xá trưởng, sau đó ký túc xá trưởng chỉnh sửa tập hợp đủ rồi thì gửi cho cô ấy.

Ký túc xá trưởng của 1317 là Trình Giai Lạc.

Không cần nghĩ nhiều Phó Tư Điềm cũng biết tài liệu của mình ở đâu rồi.

"Điềm Điềm, cậu với Lạc Lạc có chuyện gì vậy? Mấy ngày nay cậu ấy cứ như ăn phải thuốc nổ ấy." Trương Lộ Lộ đè thấp giọng hỏi.

Đầu ngón tay Phó Tư Điềm đang bấm điện thoại thoáng ngừng lại, rũ mi nói: "Mình làm cậu ấy không vui, cậu ấy đang giận mình. Không sao đâu, từ từ sẽ ổn thôi."

Trương Lộ Lộ muốn hỏi xem là chuyện gì, nhưng nhìn Phó Tư Điềm có vẻ không muốn nói thêm liền cắn răng không hỏi nữa.

Phó Tư Điềm tìm được tờ khai của mình trong nhóm chat ký túc xá, gửi cho Thời Ý.

Thời Ý đang ngồi trong văn phòng người hướng dẫn cùng với các lớp trưởng và bí thư chi bộ đoàn của lớp khác chờ người hướng dẫn họp xong, nghe thấy điện thoại rung hai lần, vội vàng mở màn hình lên.

Quả nhiên là tin nhắn của Phó Tư Điềm.

Cô ấy bấm nhận tin, hơi thở không khỏi chậm lại. Mở tờ khai, ánh mắt từ tốn lướt xem tư liệu –

Thành viên trong gia đình, cha: Phó Kiến Đào, nghề nghiệp: làm nông, quê quán: Nịnh Thành; mẹ: Vương Mai Phân, quê quán: Nịnh Thành; chị em gái: Phó Tư Du, ngày tháng năm sinh cho thấy cô bé chỉ nhỏ hơn Phó Tư Điềm một tuổi.

Cái bớt chỉ là trùng hợp thôi à.

Không phải cậu ấy. Tâm trạng Thời Ý trầm xuống, không hẳn là buồn nhưng ít nhiều cũng có chút thất vọng. Cũng phải thôi, thế giới lớn như vậy, giữa người với người làm sao có nhiều duyên phận gặp lại sau bao năm xa cách được. Cô ấy tắt tờ khai, nhàn nhạt mỉm cười.

Buổi chiều ăn cơm ở căn tin, Phó Tư Điềm đi cùng Trương Lộ Lộ đến điểm chuyển phát lấy album idol mà Trương Lộ Lộ đã hóng từ rất lâu. Trên đường đi Trương Lộ Lộ nhận được tin nhắn của Tống Sở Nguyên ở ký túc xá, bảo rằng vừa nãy thang máy bị trục trặc làm sợ muốn chết, dặn mọi người nếu có quay về ký túc xá thì đừng đi thang máy, đã có người đi báo cho dì quản lý ký túc xá cho người đến sửa rồi.

Lúc quay về ký túc xá, thang máy vẫn đang hoạt động như bình thường.

Phó Tư Điềm và Trương Lộ Lộ không biết đây là đã sửa rồi hay là vẫn chưa sửa, cũng không rõ thang máy bị trục trặc mà Tống Sở Nguyên nói là cái nào. Để cho an toàn, hai người quyết định đi lên bằng thang bộ.

Vừa đi đến tầng năm thì chạm trán với Trình Giai Lạc đang ôm một chồng sách. Trương Lộ Lộ tươi cười chuẩn bị chào hỏi, Trình Giai Lạc liền trưng khuôn mặt khó ở ra, tỏ vẻ không nhìn thấy hai người các cô, mắt nhìn thẳng phía trước đi xuống lầu.

Chữ "Lạc" nghẹn trong họng Trương Lộ Lộ. Cô ấy và Phó Tư Điềm liếc nhìn nhau một cái, không nói gì, xem như chưa có gì xảy ra tiếp tục đi lên thêm hai tầng. Phỏng chừng Trình Giai Lạc không còn nghe được, Trương Lộ Lộ bức xúc: "Không thể nào mà không nhìn thấy tụi mình được, cậu ta có ý gì đây?"

Phó Tư Điềm cảm thấy có lỗi: "Hẳn là cậu ấy không phải nhắm vào cậu. Là do thấy cậu đi cùng với mình nên không muốn nói chuyện. Xin lỗi nhé, là do mình làm cậu bị liên lụy."

Trương Lộ Lộ không giấu gì: "Mình biết, hồi sáng mình có hỏi La Thiến chuyện của hai cậu, La Thiến nói hai người bất hòa do chuyện tranh cử. Nhưng cũng đã vài ngày trôi qua rồi, mắc cái gì cậu ta vẫn còn làm khó dễ."

Phó Tư Điềm đứng ở góc độ của Trình Giai Lạc, thấu hiểu: "Tức giận thì có thể qua nhanh nhưng cảm giác ghét mình chắc không dễ gì mà hết được. Cho cậu ấy thời gian vậy."

"Sao cậu còn nói đỡ cho cậu ta." Trương Lộ Lộ bất đắc dĩ, "Với cả chuyện này cũng không phải hoàn toàn là lỗi của cậu. Bỏ phiếu vốn dĩ là thích chọn ai thì chọn người đó, ai quy định bắt buộc phải bầu cho cậu ta."

Phó Tư Điềm hiểu đạo lý này. Nhưng cô nghĩ Trình Giai Lạc thật sự bị tổn thương, là cô có lỗi với Trình Giai Lạc, dù sao tổn thương này cũng là do cô tạo nên."

"Huống hồ cậu ta ít hơn Thời Ý ba phiếu, dù cho có thêm một phiếu của cậu thì cũng vẫn thua Thời Ý thôi."

Phó Tư Điềm lắc đầu: "Tuy kết quả là như vậy nhưng về mặt cảm xúc đối với Giai Lạc mà nói cũng không giống nhau."

"Vậy cũng không còn cách nào, đây là sự thật thôi." Trương Lộ Lộ nói xong, tâm tư bắt đầu bay xa: "Nói thật là Thời Ý quá đỉnh, ai cũng tưởng Lạc Lạc ăn chắc rồi. Ê, có phải quan hệ của cậu và Thời Ý rất rốt không?"

Vẻ mặt Trương Lộ Lộ hiếu kỳ: "Cậu khai ra đi, có phải Thời Ý có gì đó với Cao Nhất Bồi không?"

Phó Tư Điềm kinh ngạc, ngực bắt đầu cảm thấy buồn bực khó chịu, theo bản năng hỏi tới: "Cái gì?"

"Mình nghe mấy bạn nữ ở ký túc xá khác nói, đám con trai lớp mình có một nhóm chơi game, lúc tranh cử Cao Nhất Bồi công khai nhắn trong nhóm, nói là nếu Thời Ý được chọn, cậu ta mời mọi người ăn cơm. Nếu không có gì thì Cao Nhất Bồi nhiệt tình vậy làm chi? Như vầy là theo đuổi được rồi hay là chưa nhỉ?" Nói xong, Trương Lộ Lộ còn ái muội dùng vai đụng vào người Phó Tư Điềm, "Haiz, mình phát hiện ra ấn tượng đầu tiên đối với một người thật sự là sai bét. Thoạt nhìn Thời Ý lạnh lùng như vậy, không ngờ lại tẩm ngẩm tầm ngầm thân thiết với đám con trai. Mới có bao lâu đâu mà đã làm lớp trưởng Cao của chúng ta đắm đuối, dốc hết lòng."

Đáy lòng Phó Tư Điềm trào lên cảm giác nóng nảy, hít sâu để kiềm lại, vừa định mở miệng ngăn Trương Lộ Lộ đừng nói như đúng rồi, bỗng nghe thấy Trương Lộ Lộ hoảng hồn chửi nhỏ: "Cái đệch..."

Phó Tư Điềm ngẩng đầu nhìn theo tầm mắt của cô ấy, lúc bấy giờ mới nhận ra bọn họ đã leo tới lầu 13. Cách nửa tầng lầu, một tay Thời Ý ôm giấy tờ, dựa vào bên cạnh bệ cửa sổ, nghiêng đầu lẳng lặng nhìn xuống phía hai người bọn họ.

Không biết đã nghe bao lâu, nghe được bao nhiêu rồi.

Ánh mắt cô ấy dừng một chốc trên người Phó Tư Điềm, không nói câu nào xoay người đi vào bên trong cánh cửa dẫn đến hành lang.

------------------------------------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Thời Ý: Cậu để người ta bắt nạt à?

Bé thỏ trắng gật đầu.

Thời Ý nhíu mày: Không được, từ rày về sau chỉ có mình mới được bắt nạt cậu, nhớ chưa hả?

Phó thỏ con chút chít chỗ hiểu chỗ không, dần dần biến thành màu hồng: Nhưng mà... mình chỉ muốn cắn cậu.