Lộc Môn Ca

Chương 5

Vương Thế Chiêu nghe xong lời này thì lắp bắp kinh hãi. Đợi phản ứng lại thì mặt hắn lập tức đen sì, tức giận tới cực điểm. Nếu hắn nhớ không lầm thì tuy Bình Dục tính tình xảo trá, thường xuyên móc mỉa mình nhưng lại không phải kẻ tham lam nữ sắc.

Dĩ vãng khi Cẩm Y Vệ ra ngoài uống rượu, người khác đều trái ôm phải ấp, chỉ có hắn là rất ít khi chịu để hầu gái hầu hạ mà chỉ lo nói chuyện vui vẻ. Vì Bình Dục làm việc này rất khéo nên lúc đầu hắn cảm thấy không có gì quái lạ nhưng lâu dần hắn mới sinh nghi, thầm đoán chẳng nhẽ Bình Dục có đam mê bí mật nào đó không thể nói được. Trong lòng hắn mừng thầm.

Đám ngôn quan và ngự sử chỉ cần dùng nước miếng là có thể khiến một người sống sờ sờ chết tươi, nếu tìm ra được bí mật này rồi đem nó làm nhược điểm uy hiếp hắn thì nói không chừng có thể hất Bình Dục ra khỏi vị trí Chỉ Huy Sứ và để hắn lên thay.

Hắn nóng lòng chứng thực suy đoán của mình, lại âm thầm mượn người ở Đông Xưởng của chú để dò hỏi khắp nơi. Vơ vét tin tức nửa tháng hắn mới biết năm đó Tây Bình Hầu bị đày ra biên ải, Bình Dục là con trai út của Tây Bình Hầu nên bị sung quân ở Tuyên Phủ. Lúc đó hắn từng gặp phải một chuyện cực kỳ nhục nhã.

Lúc ấy bộ tộc Mông Cổ Ngoã Lạt dưới sự chỉ huy của Đại Hãn Thản Bố càng ngày càng hùng mạnh, thường xuyên quấy rối biên cảnh. Tuyên Phủ là thành trấn ngay biên giới nên thường xuyên đứng mũi chịu sào.

Có một lần Thản Bố tập kết mấy ngàn kỵ binh tập kích Tuyên Phủ vào ban đêm. Sau một trận ác chiến có mười mấy người bị bắt làm tù binh. Lúc ấy Bình Dục là binh lính bị sung quân ở Tuyên Phủ, trong lúc chiến đấu bất hạnh bị bắt giữ.

Thản Bố áp giải tù binh trở về bộ lạc, tự mình chọn lựa mấy người tướng mạo tuấn mỹ trẻ tuổi từ trong số bọn họ để làm phần thưởng cho một vị vu nữ đi theo quân.

Vu nữ kia là một dị nhân có tiếng trong bộ tộc, cực kỳ am hiểu chiêm tinh bói toán, có thể biết trước cát hung nên từ lâu đã là đối tượng được tranh đoạt trong những bộ lạc Mông Cổ. Thản Bố phải phí sức chín trâu hai hổ mới đưa được bà ta về phe mình.

Dưới sự chỉ dẫn của vu nữ kia Thản Bố đã thâu tóm được không ít bộ lạc bị phân tán, binh mã cũng vì thế càng ngày càng hùng mạnh. Sau đó hắn phát động vài trận đánh nhanh thắng nhanh tới Tuyên Phủ và Kế Châu, trong đó có vài trận có mưa đá và mưa to hỗ trợ khiến hắn thắng được vài lần.

Thản Bố nếm được ngon ngọt thì càng coi vu nữ là kỳ nhân, hầu hạ như thượng khách. Vị nữ vu sư này ở trong quân của Thản Bố vài năm, tuy địa vị cao nhưng lại không tham vàng bạc, càng không có ý tranh công mà chỉ có một đam mê duy nhất. Vì tập luyện bí thuật nên bà ta đam mê thiếu niên lang có bộ dạng tuấn tú, đặc biệt rất yêu thích nam tử Trung Nguyên.

Cho nên mỗi lần xuất chinh Thản Bố sẽ đưa tù binh bắt được đến cho bà ta lựa chọn. Mà lần đó Bình Dục là một trong những người được chọn. Lúc ấy hắn chẳng qua mới 15, 16 tuổi, vì diện mạo anh tuấn nên bị vu nữ kia chọn trúng.

Vị nữ vu sư kia đã hơn 40 tuổi, thân thể to lớn béo mộng, lúc hành lạc thích cột chặt nam tử vào trên ghế. Bình Dục cũng không phải ngoại lệ.

Chờ đám người hầu ở bên ngoài phát hiện động tĩnh bên trong không đúng vọt vào mới kinh ngạc phát hiện không biết từ khi nào Bình Dục đã thoát được dây trói. Cả người hắn trần trụi đang hung hăng đánh nữ vu sư cả người không một mảnh vải kia. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, xuống tay rất nặng, nữ vu sư bị đánh khiến thịt mỡ trên người rung lên, miệng thì liên tiếp kêu đau, suýt nữa thì chết không kịp ngáp.

Bởi vì sự việc này quá mức chấn động, không ít người trong tộc Ngõa Lạt đến giờ vẫn còn nhớ như in. Lúc đó Bình Dục nhân lúc loạn đoạt lấy kiếm, liên tiếp chém giết vài tên nô bộc sau đó đoạt ngựa phóng một hơi tới trước quân doanh muốn chạy trốn.

Thản Bố biết được tin này thì giận dữ vô cùng, lập tức dẫn người vây quanh thiếu niên to gan lớn mật kia. Sau khi bắt được, hắn trói người vào cột gỗ, tự mình cầm roi quất mấy chục roi.

May mà lúc màn đêm buông xuống Trương Lỗ tướng quân trấn thủ Tuyên Phủ đem quân tập kích bộ lạc của Thản Bố, thuận tay cứu Bình Dục và những tù binh khác ra nếu không sợ là Bình Dục đã chết ở nơi đó chứ làm sao có chuyện cứu được tiên hoàng hai năm sau đó, càng không có chuyện khôi phục được tước vị Tây Bình Hầu cho cha.

Vương Thế Chiêu nghe thấy chuyện này thì cười thầm một thời gian dài, ai ngờ được Bình đại nhân uy phong cỡ này lại từng có một khoảng thời gian chật vật như thế.

Hắn vô cùng tò mò, không biết lúc ấy Bình Dục cùng vị nữ vu sư kia ở trong trướng là tình hình thế nào. Hẳn là bạo liệt lắm thì mới khiến Bình Dục tới tận bây giờ còn không thèm gần nữ sắc. Nghĩ đến đây hắn hồ nghi lại tức giận mà nhìn về phía Bình Dục. Vừa rồi lúc tên kia nói chuyện còn cười nhàn nhạt, không thấy có bao nhiêu hứng thú với Phó Lan Nha.

Bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng khác khiến hắn lập tức đề phòng. Chẳng lẽ Bình Dục nổi lên nghi ngờ với cái chết của Chu tổng quản sao? Hắn nhanh chóng nhìn lại tình hình vừa rồi một lần nữa, Chu tổng quản chết cực kỳ lưu loát sạch sẽ, không nói một lời nào không nên nói, cũng không để lộ sơ hở gì……

Nhưng…… Nếu kẻ này bị người ta hạ độc thì người xuống tay là ai?

Hắn nhanh chóng quét mắt qua một lần, ánh mắt nhịn không được dừng trên người mỹ nhân có đôi mắt sáng, mái tóc đen kia sau đó hắn cười thầm chính mình nghĩ quá nhiều. Nàng kia chỉ là một tiểu cô nương yếu nhược chưa trải sự đời, cho nàng 10 lá gan nàng cũng không dám giết người.

*****

Phó Lan Nha lạnh lùng nhìn Bình Dục đến gần, đột nhiên nói: “Bình đại nhân, án của phụ thân và huynh trưởng của ta còn chưa thẩm tra, cũng chưa định tội, ấn theo luật lệ triều đình thì một ngày chưa định tội ngươi không thể làm nhục gia quyến của quan viên. Thứ hai vừa rồi Chu tổng quản trong phủ ta đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, lúc ấy trong viện cũng có không ít người của ngươi, sao ngươi không lục soát người của mình trước, ngược lại khai đao với đám nữ quyến tay không tấc sắt như chúng ta?”

Bình Dục nghe lời nói sắc bén của nàng thì châm chọc cười nói: “Không hổ là nữ nhi của Phó Băng, thật là nhanh mồm dẻo miệng giống phụ thân ngươi. Nhưng Cẩm Y Vệ hành sự, ngọn nguồn chỉ cần cùng Hoàng Thượng báo cáo, không cần tốn lời với kẻ khác. Phó tiểu thư ngươi là cái thá gì chứ?”

Lâm ma ma ở một bên rưng rưng khẩn cầu nói: “Đại nhân, tiểu thư nhà ta chưa lấy chồng, sao có thể để nam tử soát người được? Nàng là người hiểu lễ nghĩa nhất, nếu bởi vậy luẩn quẩn trong lòng tìm đến cái chết thì đại nhân cũng không tiện báo cáo công việc với triều đình.”

Bình Dục nhìn chằm chằm Phó Lan Nha nói, “Xem ra vị ma ma này của ngươi còn không hiểu quy củ của Cẩm Y Vệ rồi. Tồn tại tất nhiên là không dễ nhưng nếu đã rơi vào tay chúng ta thì muốn chết càng không dễ. Chỉ cần ta không cho thì tiểu thư nhà ngươi muốn chết cũng không xong. Phó tiểu thư là người thông minh, chớ tốn nhiều lời làm càn quấy, đến lúc đó ta không ngại ở trước mặt mọi người lục soát cả người ngươi đâu.”

Lâm ma ma sợ tới mức im luôn. Bà ta e ngại Bình Dục sẽ nhục nhã Phó Lan Nha ở trước mặt người khác vì thế đành ngậm nước mắt không dám nói nhiều.

Phó Lan Nha trầm mặc cùng Bình Dục đối diện, con ngươi an tĩnh lạnh lẽo dần bốc lên hai ngọn lửa bừng bừng. Bình Dục cũng lạnh lùng nhìn nàng, không hề thoái nhượng. Sau một lúc lâu Phó Lan Nha rốt cuộc cũng hiểu mình chẳng có bất kỳ lập trường nào để cò kè mặc cả vì thế nàng xoay người đi tới căn sương phòng dùng để soát người kia.

Vương Thế Chiêu trơ mắt nhìn Bình Dục buông tay đi theo phía sau Phó Lan Nha vào phòng, trong lòng tức đến lộn ruột. Chỉ mong tật xấu không thích gần mỹ nhân của Bình Dục kia vẫn còn, nếu Bình Dục đắc thủ chiếm được tiện nghi của mỹ nhân như Phó Lan Nha thì chẳng phải hắn đi chuyến này không công rồi sao?

*****

Phó Lan Nha vừa đi vừa cố gắng suy nghĩ, rốt cuộc cũng nhớ ra cha mình từng nói tới một chuyện: Hai năm trước, tiên hoàng đi Tuyên Phủ thăm quân doanh, đến đêm thì gặp phải đám cháy lớn do mật thám của địch cài vào đốt. Lúc ấy con trai út của Tây Bình Hầu đã cứu được tiên đế. Tiên hoàng tìm được đường sống trong chỗ chết thì cực kỳ tán thưởng người nọ có dũng có mưu, lúc dò hỏi thân phận không biết vị Tây Bình Hầu công tử kia rốt cuộc trả lời thế nào mà Hoàng Thượng nghe xong vui vẻ cực kỳ, chẳng những phục tước vị cho Tây Bình Hầu mà còn triệu vị công tử kia vào Ngũ Quân Doanh ở kinh thành rèn luyện.

Nếu nàng nhớ không lầm thì Tây Bình Hầu đúng là họ Bình. Nhớ rõ cha nàng lúc ấy nhắc đến con út của ông ta thì từng than thở: Người này tuy gặp đại kiếp nhưng không mòn ý chí, nằm gai nếm mật mấy năm, cuối cùng cũng tỏa sáng, đương nhiên không phải vật trong ao.

Đáng tiếc vì nàng kiêng kị thanh danh của Cẩm Y Vệ nên không chịu chú ý sự thay đổi trong nội bộ của bọn họ và đương nhiên hiện tại chẳng có tí đầu mối nào về lai lịch của Cẩm Y Vệ Đô Chỉ Huy Sứ hiện tại. Nhưng nếu đứa con trai út của Tây Bình Hầu kia thật sự là vị Bình đại nhân này thì đúng là oan gia gặp nhau. Bởi vì năm đó đúng là cha nàng cầm đầu mọi người buộc tội khiến Tây Bình Hầu bị tước chức vị, sung quân tới Tuyên Phủ.

Trách không được khi hắn nhắc tới cha nàng thì giọng nói tràn đầy khinh thường. Nàng cười khổ, cái gì gọi là nhà dột còn gặp mưa suốt đêm chính là hoàn cảnh hiện giờ của nàng.

Cửa sổ trong sương phòng đóng chặt, chỉ có một ngọn đèn lập lòe. Nàng đi tới giữa phòng thì quay đầu lại đứng yên, lẳng lặng nhìn Bình Dục đang đứng cách nàng mấy bước chân. Nàng biết việc tối nay chỉ là bắt đầu, nếu cha thật sự bị định tội thì sau đó còn không biết bao nhiêu việc nhục nhã khác đang chờ nàng. Đáng tiếc từ trước đến nay nàng không thích chịu thua, càng không thể nào gào khóc đòi sống đòi chết. Chỉ cần cha và anh còn sống một ngày thì còn có cơ hội lạt lại án.

Nếu bọn họ đã chết thì cái gì cũng chẳng còn.

Bình Dục ngẩng đầu nhìn bài trí trong phòng sau đó mới đi tới trước người Phó Lan Nha, khoanh tay nhìn nàng từ trên cao. Thấy Phó Lan Nha trước sau đề phòng mà nhìn mình, hắn nhếch khóe miệng sau đó bỗng nhiên duỗi tay túm lấy cổ tay Phó Lan Nha. Chẳng qua khác với Vương Thế Chiêu, lúc này hắn vẫn còn nhớ phải cầm tay nàng qua ống tay áo, miễn cho da thịt hai người chạm nhau.

Phó Lan Nha trốn ra sau nhưng không thể tránh thoát, trong lòng nàng thầm hận khiến cả người cũng không nhịn được hơi rùng mình.