Ly Hôn Rồi, Cảm Ơn!

Chương 75: Vì dục vọng của bản thân

Không phải là chưa từng nghĩ tới, cái chết của cô có liên quan đến người khác.

Lúc tai nạn phát sinh, Đàm Hinh bất quá chỉ mới hai mươi bảy, tám, vẫn chưa tới ba mươi tuổi, người đã chân chính đắc tội qua, hoặc là nói người hận cô, không đếm nổi một bàn tay.

Nhưng cô cũng không cho rằng, những cái kia mâu thuẫn nhỏ văt, sẽ lên tới chuyện sống chết.

Cho nên, cô xem vận mệnh của bản thân như một nữ phụ lót đường, chỉ cần cách nhân vật trong kịch bản thật xa, không làm gì ảnh hưởng đến nhân vật chính, có thể sẽ bình yên vô sự.

Về sau, Quý Yến nói cho cô, cái chết của cô là có người cố ý, không phải ngoài ý muốn.

Nói cách khác, đây không phải vận mệnh nguyên bản của cô, mà do người khác áp đặt, bởi vì dục vọng của bọn họ, cướp đi thứ quý giá nhất của cô, sinh mệnh chỉ có một lần.

Thế nhưng vì sao, rốt cuộc cô đã làm sai điều gì?

Cô không hiểu.

Dù cho là Đàm Diệu Uy, hay là Phương Lập Tân, hoặc là Đậu Linh, Đàm Hiểu San... Những người này lấy tình yêu hoặc nỗi hận vĩ đại của mình xem như chuyện đương nhiên mà bức bách cô, tổn thương cô, thậm chí là sát hại cô.

Nhã Nhã lại đã làm sai điều gì, đứa bé kia mới lên đại học, tại năm tháng rực rỡ nhất lại gặp bất trắc.

Những người này đi hại người, lương tâm sẽ bất an hay không, sẽ tự trách hay không, sẽ hối hận chứ? Hay là chỉ là đắc chí, không mang một chút nào gánh nặng nào sống tiếp.

Như vậy, người đã mất nên yên nghỉ như thế nào.

Có đôi khi, cô bị ác mộng làm bừng tỉnh, ở trong sương mù nhìn thấy từng khuôn mặt dữ tợn, tựa như là ác quỷ.

Kỳ thật có loại quỷ nào đáng sợ hơn người chứ.

Đàm Hinh đứng người lên, nói: "Hôm nay nói đến đây thôi, cám ơn anh đã chịu nói cho tôi biết, nhưng... Tất cả những chuyện anh làm với Quý gia, còn có Quý Yến, ta vĩnh viễn, vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho anh."

Nói xong, kéo cửa phòng trà ra, đang muốn ra ngoài, lại nghe sau lưng truyền đến một tiếng cười nhẹ không quan tâm.

Đàm Hinh dừng bước lại.

Phương Lập Tân nói: "Tôi không cần sự tha thứ của em, nếu không cũng sẽ không nói cho em biết hết thảy, oán hận cũng tốt, căm hận cũng được, chỉ cần trong mắt của em có tôi, đã đủ rồi. Xưa nay tôi không phải là người tốt lành gì, em sớm phải biết điểm này, tôi là người xấu."

Anh đưa mắt lên nhìn đồng hồ, giọng nói vô cùng đạm bạc: "Quý Yến cũng sẽ nhanh đến, trên đảo này có mười mấy người lính đánh thuê, không bằng chúng ta đánh cược một ván, xem anh ta có thể còn sống mà mang em đi hay không."

Đàm Hinh rủ mi mắt xuống, ngực phập phồng kịch liệt, từ khi biết được chân tướng kiếp trước, mình cùng Nhã Nhã là nạn nhân vô tội, đủ loại ký ức trong đầu dần dần lướt qua.

Vì sao hạnh phúc luôn dễ dàng bị ngăn trở.

Cô xoay người nhìn về phía anh, ánh mắt quật cường, chỉ có con ngươi sáng ngời phủ một tầng hơi nước, chớp mắt nhẹ một cái, một giọt chất lỏng óng ánh trượt xuống từ khóe mắt, thậm chí chính cô cũng không phát giác được.

Cô gằn từng chữ một: "Anh dám làm tổn thương anh ấy, tôi sẽ liều mạng với anh."

Phương Lập Tân bỗng khẽ giật mình.

Đây là lần đầu anh nhìn thấy Đàm Hinh rơi lệ. Cho dù kiếp trước, lúc Đàm gia sụp đổ, trải qua hôn nhân thất bại, một mình rời khỏi thành phố S đến nước Anh xa xôi, cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt.

Anh vẫn cho là, nước mắt là biểu tượng của yếu ớt, hoàn toàn không thể gộp cùng với cô gái trước mắt này.

Thế nhưng lúc này, mắt cô rưng rưng, ánh mắt lại kiên định so với bất cứ lúc nào.

Cô không phải là người yếu ớt, cho tới bây giờ đều không phải.

"Em, vì sao..."

Đàm Hinh cắn chặt răng, trầm giọng nói: "Tôi nghĩ mãi không ra, tôi không hiểu, rõ ràng tổn thương người khác, vì sao các người có thể lý lẽ thẳng thừng như vậy. Chẳng lẽ không áy náy sao, bởi vì dục vọng bản thân các người khiến cho người khác gánh vác thống khổ nặng nề, mà lại không có ý hối cải chút nào! Lúc tôi, anh có cảm giác gì? Có phải như trút được gánh nặng, bởi vì anh thà hủy hoại tôi, cũng không muốn để người khác có được."

"Người như anh, thật sự hiểu yêu là gì à."

Phanh ——!!

Cửa bị đóng lại.

"Không phải..." Anh thấp giọng thì thào.

***

Sân bay thủ đô nước R.

"Này."

Là Đào Tĩnh.

Quý Yến nhíu mày lại, không để ý đến cô, nhanh chân đi về phía cửa ra vào.

Đào Tĩnh uống nước trái cây, ở sau lưng anh, hỏi: "Anh tra được vị trí rồi?"

"Đừng làm ảnh hưởng đến tôi."

Ba ngày này, anh chỉ ngủ không đến năm tiếng, ánh mắt không nhìn thấu suy nghĩ, tinh thần cũng đã gần như đến cực hạn.

Anh nhất định phải lập tức, lập tức nhìn thấy Đàm Hinh.

Trong mắt Đào Tĩnh hiện ra một tia thận trọng, "Tôi tới đón tiểu Hinh về nhà, đây là chuyện chị gái phải làm."

Quý Yến tránh né đi ra ngoài.

Ra khỏi sân bay, có một người Nhật Bản trẻ tuổi chờ đó, Quý Yến đem vali vào cốp sau, dùng tiếng Anh trao đổi vài câu với anh ta.

Đào Tĩnh nghe thấy, bọn họ là quen biết trên mạng,người đàn ông kia tựa hồ rất tôn trọng Quý Yến.

Rõ ràng lớn tuổi hơn một chút, nhưng lại dùng kính ngữ.

Đến bến tàu, người đàn ông kia nói, ca nô đã chuẩn bị xong, chúc bọn họ hết thảythuận lợi.

Quý Yến nói cám ơn một tiếng, không khách sáo, trực tiếp nhảy lên ca nô, sau đóĐào Tĩnh đuổi theo, hai người xuất phát đến một đảo nhỏ không biết tên.

"Có kế hoạch tác chiến không, " Đào Tĩnh mở tư liệu tra được, nói:"Phương Lập Tân tìm không ít đồ tốt."

Quý Yến nói: "Toàn bộ đánh bại là được."

Đào Tĩnh trầm mặc một lát, vươn tay đem tập tư liệu ném xuống biển, nói: "Đúnglà hợp ý tôi."

***

Phòng quan sát.

Đàm Hinh gõ cửa hai lần, không có được sự cho phép, trực tiếp đẩy cửa ra.

Cô biết, khắp nơi trên toà biệt thự này đều có giám sát, mà phòng này làphòng điều khiển chính.

Một người mặc bộ y phục cũ kỹ, cao lớn, da trắng đang trực ban, giương mắt,huýt sáo, nói: "Tiểu thư xinh đẹp như hoa ơi, có gì phải làm sao."

"Hoa?"

Người đàn ông không có ý tốt nhìn cô, nói: "Đúng vậy, một đóa mảnh mai, mỹlệ, khiến cho người ta muốn chìm ngập vào biển hoa."

Đàm Hinh đối với đánh giá của anh ta không ý kiến.

Người đàn ông kia nói: "Nghe nói trên đảo sẽ có khách không mời mà đến,Hoa tiểu thư có phải đang nghĩ cho bạn trai hay không, cho nên muốn thông qua cameragiám sát nhìn một chút."

Đàm Hinh ừ một tiếng.

Người đàn ông kia buông thõng tay, nói: "Rất tiếc nói cho ngài biết, trướcmắt còn chưa phát hiện ra bóng dáng của bọn họ, nói thật tôi không cho rằng anhta có thể thuận lợi đến đảo, trên biển có người của chúng tôi tuần tra, một khiphát hiện sẽ trực tiếp đánh chết, tiểu tử kia nói không chừng đã đến một thế giớikhác rồi."

Con ngươi Đàm Hinh đột nhiên co lại, mặc dù sớm biết Phương Lập Tân sẽ gây bấtlợi cho Quý Yến, nhưng không ngờ tới anh ta lại ra tay nhanh như vậy.

Cô ép mình tỉnh táo lại, Quý Yến nếu biết cô ở chỗ này, chắc chắn sẽ không đơnthương độc mã tới, không có việc gì đâu.

Cô bỗng nhiên cong môi, hỏi: "Anh có khát không."

Người đàn ông bị nụ cười tỏa nắng của cô làm cho sững sờ, Đàm Hinh cầm ly nướcmình mang tới, đổ vào máy móc quan sát trong phòng.

Xoẹt xẹt tiếng vang của dòng điện, người kia vội vàng ngăn cản nhưng không kịp,máy móc đã bị tối đen.

"Cô đang làm gì vậy!"

"Trượt tay."

Người đàn ông liền vội vàng xoay người đi xử lý máy móc bị nước vào, Đàm Hinhbình tĩnh đi ra ngoài.

Đa số người được điều đi đánh lén Quý Yến, những người còn lại ở trên đảo khôngnhiều, có thể camera giám sát nhất thời cũng sẽ không được sửa chữa tốt, chuyệncô có thể làm còn rất nhiều.

Kế tiếp là nơi nào đây, đúng, phòng cung cấp điện.

Vừa vặn, trời cũng sắp tối rồi.

(Ji: Hôm nay được hẳn 3 chương nhé, sắp hết rồi các bạn ơi.

Không biết sức phá của chị mãnh liệt thật!!!)