Mặc Dao Độc Phi!

Chương 30: 30 Đàm Bì Bì

Ánh đèn từ nến trong phòng của Thiên Quân Dao vừa tắt.1

Góc khuất ngoặc ở hành lang gần phòng của cô, tà y phục trị cư màu đen của Vũ Mặc phủ xuống.

Hắn liếc nhìn lại về căn phòng đó.

Rồi lại ánh mắt lạnh lùng kia: "Ra đây đi"

Hắn hèm giọng ra lệnh.

Một bóng đen từ trên mái nhà nhảy xuống, thân thủ không tồi.

"Ngươi về rồi sao?"

Hắn nhìn thẳng vào hắc y nhân đi, nói: "Bì Bì?"

Hắc y nhân đó kéo khăn che mặt ra, quỳ xuống hành lễ với Âu Dương Vũ Mặc.

"Công tử"

Là một nữ nhân, cô ta cột tóc đuôi gà.

Mặc một bộ y phục đen, tất cả đều giúp cô ta tiện trốn được trong bóng tối.

Đàm Bì Bì, ám vệ riêng của Âu Dương Vũ Mặc.

Dù là nữ nhân, nhưng với thân thủ của mình, cô ấy luôn không ngán bất kì ai.

Trước đây vì một số cơ duyên, Đàm Bì Bì được Vũ Mặc nhận về, luyện trở thành ám vệ riêng của mình.

"Bản vương nghĩ ngươi sẽ còn bế quan trên núi một thời gian nữa đấy chứ"

Vũ Mặc nói với giọng điệu không lên, cũng không xuống.

Đơn giản là chỉ là không bất ngờ, càng không thất vọng điều gì.

Thái độ hờ hững.

Nhưng...!

Không như Âu Dương Vũ Mặc, ánh mắt Đàm Bì Bì đối với hắn luôn không rời.

Một lần thu nhận, một đời kính phục, Bì Bì vẫn luôn đặt Vũ Mặc trong tâm nhưng lại không thể nói ra.

"Là Bì Bì chậm trễ, để công tử đến Thê Châu một mình nguy hiểm"

Vẫn quan sát căn phòng kia của Thiên Quân Dao.

Hắn quay mặt lại, hướng mắt xuống.

"Bản vương không sao.

Chỉ là Bì Bì à"

Đàm Bì Bì ngước mặt lên nhìn hắn.

Ngũ quan Bì Bì cũng rất tốt.

Mặc dù chỉ là mắt một mí, nhưng lại có khuôn mặt trái xoan, hàm mặt vuông vức.

Đôi mắt không to, nhưng có thể thấy được sự linh hoạt và sắc sảo trong đó.

"Ngươi bảo "chậm trễ"? Thế sao ở cổ tay áo của ngươi lại ám nhiều bụi rõ đến thế kia?

Âu Dương Vũ Mặc cau mày, mắt chỉ vào tay áo của Bì Bì, giọng điệu không còn nhẹ nhàng như vừa nãy nữa.

Đàm Bì Bì nhận ra, liền lập tức cúi đầu.

Bàn tay phải mở ra, đặt lên nắm đấm tay kia, một vài phần hốt hoảng.

"Công tử anh minh, chuyện này..."

Không để cô ta nói hết một câu.

Âu Dương Vũ Mặc lại nói tiếp.

"Thiên Quân Dao là Vương phi được Hoàng thượng ban hôn cho bản vương.

Ngươi không cần phải thắc mắc.

Bản vương tự có chừng mực xem xét"

Rõ ràng ý của Vũ Mặc chính là không cho phép Đàm Bì Bì tiếp tục theo dõi Thiên Quân Dao.

Trong lòng không can tâm, Bì Bì đảo mắt, mím môi: "Là thuộc hạ đã quá phận.

Xin công tử trách phạt"

Vũ Mặc nhìn Đàm Bì Bì.

Cơ mặt hắn dần giãn ra.

"Đứng lên đi"

Bì Bì một mực cúi đầu hơn, không đứng lên.

Là cô ấy đang xin tha lỗi, hay là không can tâm để đứng lên nhìn thẳng vào Vũ Mặc?

Nhìn Đàm Bì Bì như thế, Vũ Mặc vốn không muốn để tâm.

Thở nhạt ra một tiếng rồi phất áo, quay người bước đi.

Tiếng chân của Vũ Mặc xa dần, nhỏ dần.

Đàm Bì Bì lúc này mới từ từ ngẩng đầu lên.

Cô nhìn về hướng Âu Dương Vũ Mặc vừa rời đi.

Xong, lại nhìn về phía gian phòng kia của Thiên Quân Dao.

Đôi mắt cau có khá giống Vũ Mặc, không lòng không can tâm.

"Bên cạnh công tử lâu như thế, lại không thể được ngài ấy đặt vào mắt bằng ả ta sao?".

Đàm Bì Bì nghĩ trong đầu.

Lần này nghe tin Âu Dương Vũ Mặc bất ngờ bị ban hôn.

Đàm Bì Bì cũng vì thế mà chưa luyện xong nội công còn đang dở dang, khiến nội tạng bên trong bị ảnh hưởng.

Phụt.

Đàm Bì Bì thổ huyết ra một ít máu.

Nhưng có lẽ nguyên nhân không hẳn chỉ có như thế....