Mất - Minh Dã

Chương 15

Beta: Bing.

Chương 15:

Hứa Chiêu Đệ đợi lấy xong hai trứng gà cho hai cô gái trẻ xong lập tức lấy cho Thi Vân Dạng một trứng khác.

Thi Vân Dạng nhận lấy trứng gà còn nóng hổi, cô phát hiện một vấn đề, dù là ở trong này, hay là những gian hàng bàn ghế nho nhỏ ngoài kia, đều không còn một chỗ trống. Cô cũng chỉ có thể đứng ở ven đường ăn trứng gà, Thi Vân Dạng cảm thấy hình tượng của mình đã bị phá hư.

Hứa Chiêu Đệ nhìn Thi Vân Dạng, Thi Vân Dạng cầm trứng gà không ăn, Hứa Chiêu Đệ nghĩ rằng cô chê trứng gà của mình không đủ vệ sinh an toàn thực phẩm, nàng nghĩ Thi Vân Dạng mất trí nhớ mà còn bắt bẻ như vậy, nếu không mất trí nhớ không biết còn chê thành cái dạng gì.

"Nguyên liệu trong này thực ra rất sạch sẽ, nếu bây giờ cô ăn không vô, thì có thể ăn những món khác." Hứa Chiêu Đệ nói, nhưng nàng vẫn cảm thấy những thức ăn ở chỗ khác cũng không sạch sẽ hơn trứng gà của mình.

"Chẳng qua tôi chỉ suy nghĩ, làm sao có thể ăn cái trứng gà này ưu nhã một chút thôi." Thi Vân Dạng nói thật, hơn nữa cô đứng rất nề nếp, chân có chút mõi, mà cô vẫn đang mang giày cao gót, căn bản sẽ không đứng lâu được.

Hứa Chiêu Đệ nhìn Thi Vân Dạng một chút, lắc đầu một cái, bày tỏ quan tâm mà không giúp được gì, sau đó yên lặng coi quầy trứng gà của mình.

Thi Vân Dạng vẫn là đầu óc linh hoạt, đi đến gian hàng sửa điện thoại di động phía sau Hứa Chiêu Đệ, dựa vào sắc đẹp của mình, mượn được một cái túi nylon màu đỏ trải ra đất, loại này ở ngoài đường rất thường gặp, nội tâm rất chê, nhưng trãi qua hai ngày nay, cô cảm giác đã ăn rất nhiều khổ, đã không còn để ý mấy chuyện này.

Vì vậy Thi Vân Dạng liền ngồi ở ven đường, yên lặng mở bọc trứng gà, hình tượng là cái gì, không cần. Cô cũng không nhớ mình đã từng ăn loại thức ăn này trước đây chưa, nhưng dù sao mở ra cũng thấy rất thơm, cắn một miếng, lại cảm thấy không tệ, bất tri bất giác liền ăn hết toàn bộ, ăn xong, bụng cũng vừa no.

Hứa Chiêu Đệ ngẩng đầu liếc Thi Vân Dạng đang ăn rất ngon, nghĩ thầm chắc là cô thích. Thi Vân Dạng ăn trứng gà của mình không ngại, nội tâm Hứa Chiêu Đệ rất vui, đại khái là sau khi dẫn Thi Vân Dạng về nhà xong, đây là lần đầu tiên cảm giác tâm tình có chút vui thích.

Hứa Chiêu Đệ cũng phát hiện, trước kia đều là khách quen đến, hôm nay có rất nhiều người mới đến mua, hiển nhiên đều là nhờ Phương Phương đi, cho nên làm ăn cũng tốt hơn bình thường rất nhiều, nàng cơ hồ không được nghỉ ngơi xíu nào. Hứa Chiêu Đệ nhìn Thi Vân Dạng một chút, vóc người đẹp mắt, khuôn mặt tinh xảo, người mua muốn nhìn như vậy mới đi mua trứng gà sao? Dù sao Hứa Chiêu Đệ cũng không phải không hiểu được phí theo đuổi là cái gì, một trứng gà của nàng có 6 đồng, muốn nhìn mỹ nữ bình thường cũng không được, nhưng đến mua trứng gà của nàng, có thể nhìn thấy được đại mỹ nữ, tốt quá còn gì. Đặc biệt là Thi Vân Dạng ăn mặc đặc biệt thượng lưu xuất hiện ở chợ đêm, hơn nữa cũng cực kỳ xinh đẹp, giống như sự tồn tại bất ngờ, làm người khác không nhịn được nhìn thêm mấy lần.

Ban đầu bị nhìn, Thi Vân Dạng còn có cảm giác bình thường, nhưng khi bị quá nhiều người nhìn, cô cảm thấy mình giống như động vật trong vườn thú bị người ta vây xem, còn là loại động vật đặc biệt hiếm hoi phát ra ánh sáng lạ, ý nghĩ này làm trong lòng Thi Vân Dạng chùng xuống, cô muốn đi về, nghĩ vậy cô lập tức chạy đến trước người Hứa Chiêu Đệ.

"Khi nào chúng ta quay về đây?" Thi Vân Dạng hỏi, cô có cảm giác mình và Hứa Chiêu Đệ đã ra ngoài rất lâu rồi, bốn giờ rưỡi đến đây, giờ đã chín giờ rưỡi, năm tiếng đồng hồ, cô tính sơ sơ, Hứa Chiêu Đệ bán được tổng cộng 93 quả trứng, được chừng 558 đồng, lời hơn phân nửa, cũng lời được 300 đồng, như vậy tính ra, mỗi tháng Hứa Chiêu Đệ thu nhập được hơn 1 vạn, tiền thu vào đạt cỡ trình độ của đại gia, nhưng sao cuộc sống của Hứa Chiêu Đệ lại nghèo túng như vậy, quả thật không đúng a.

Thi Vân Dạng đâu biết trước kia Hứa Chiêu Đệ rất khó khăn, sau khi mở được quầy trứng gà này mới ổn định hơn một chút, hơn nữa hôm nay vì cô nên buôn bán mới tốt như vậy. Bình thường phải đến 12h rưỡi tối Hứa Chiêu Đệ mới bán được tám chín chục quả, bán xong mới trở về, cuối tuần khá hơn một chút cũng chừng trăm quả thôi.

"Còn một chút nguyên liệu, chờ bán hết rồi về nha." Hứa Chiêu Đệ cũng lo xa, nên hay chuẩn bị rất nhiều, hơn nữa hôm qua cũng không có đi bán, mà còn phải nuôi thêm một đại tiểu thư Thi Vân Dạng nên nàng mới chuẩn bị nhiều hơn bình thường một chút, muốn bán đến khuya, không nghĩ đến hôm nay làm ăn tốt như vậy, mới 9 giờ đã bán gần xong. Giờ Hứa Chiêu Đệ mới phát hiện, thì ra vóc người đẹp mắt hữu dụng như vậy.

"Còn bao lâu nữa?" Thi Vân Dạng ghét bị vây xem, cũng cảm thấy rất nhàm chán, hận không được quay về nhà liền, mặc dù cô biết quay về nhà cũng không làm gì, nhưng lại có cảm giác mong đợi về nhà.

"Chắc khoảng nửa tiếng nữa." Hứa Chiêu Đệ trả lời.

"Ò." Thi Vân Dạng cũng chỉ có thể đợi thêm nửa tiếng đồng hồ.

Nửa tiếng sau, Hứa Chiêu Đệ bán xong tất cả trứng gà, trở thành gian hàng về sớm nhất, nàng thực vui vẻ, có lúc làm ăn không được tốt, 2h mới bán xong, cho nên bán xong sớm như vậy, tâm tình cũng không tệ lắm.

Thi Vân Dạng thấy Hứa Chiêu Đệ rốt cục cũng bắt đầu dọn dẹp gian hàng, tâm tình có chút giống như mấy cô bán hàng ngoài trời, muốn về nhà liền.