Mất - Minh Dã

Chương 2

Beta: Bing.

Chương 2:

"Thế giới này, làm gì có người nào chỉ cần động tâm là muốn cái gì liền phải có cái đó, tình cảm đâu giống như những chuyện khác, tôi chỉ sợ tới tay cậu, muốn giữ lại cũng không được, mà ném đi cũng không xong." Tần Vãn Thư cảm thấy Thi Vân Dạng đang còn lúc nhất thời cao hứng nên bỏ đi sớm thì tốt hơn.

"Hừm, làm như cậu đồng ý ở cùng một chỗ không bằng, coi như Tả Khinh Hoan đi rồi, nhưng cậu vẫn đợi cô ta trở lại có đúng hay không?" Thi Vân Dạng hừ lạnh nói.

Tần Vãn Thư không phủ nhận, chẳng qua là vừa nghĩ đến Tả Khinh Hoan, tâm tình của nàng lại xuống thấp dị thường. Tả Khinh Hoan muốn đi bao lâu, Tần Vãn Thư không biết, nhưng nàng biết Tả Khinh Hoan nhất định sẽ trở lại, nhưng là cứ chờ đợi em ấy như vây thực sự là quá đau khổ.

"Đêm qua nhất định là cậu không ngủ ngon đi, khí sắc cũng không tốt, tôi đi lấy rượu đỏ, cùng uống một chút, sau đó đi ngủ." Thi Vân Dạng khoác tay lên vai Tần Vãn Thư nói.

"Tôi không sao, có thể tự điều chỉnh." Tần Vãn Thư cảm thấy mình không cần phải mượn rượu tiêu sầu, nàng có thể điều chỉnh tốt tâm tình của mình, nàng cũng không phải dạng người tiêu cực.

"Thỉnh thoảng phóng túng mình cũng sẽ không chết mà, chỉ cần là người, đều phải có thất tình lục dục, cậu cần gì phải kiềm chế như vậy chứ? Bây giờ trong lòng cậu khó chịu, uống một ly rượu đỏ xong rồi ngủ một giấc thật tốt, không còn khó chịu nữa, như vậy có cái gì không tốt đâu?" Thi Vân Dạng vừa nói vừa lấy một chai rượu đỏ thượng hạng từ trong tủ đưa đến, lúc tâm tình Đại tiểu thư không tốt, không có gì thích hợp với nàng hơn rượu.

Thi Vân Dạng mơ chai rượu đỏ ra rót cho mình và Tần Vãn Thư, khi đưa rượu đến cho Tần Vãn Thư, nàng lại không nhận.

"Vậy xem như cậu bồi tôi uống cũng được." Thi Vân Dạng cứng rắn đưa ly rượu về tay Tần Vãn Thư, đúng là Đại tiểu như, một chút cũng muốn khắc chế, nữ nhân như vậy bị Tả Khinh Hoan lấy được, Thi Vân Dạng nghĩ đến thôi cũng thấy không thoải mái.

Tần Vãn Thư lúc này mới nhận lấy ly rượu, nhìn màu đỏ đẹp mắt, nhẹ nhàng lay động một cái.

"Tả Khinh Hoan nói đi thì đi, cậu không tức giận sao?" Thi Vân Dạng nói, cô biết Tả Khinh Hoan bây giờ chính là cây châm trong lòng Tần Vãn Thư, ấn vào sẽ khó chịu, nhưng cô vẫn là không nhịn được mà châm vào, được rồi, là cô sợ thiên hạ quá thái bình đi.

"Tức giận!" Tần Vãn Thư thành thật trả lời, chung một chỗ là chuyện của hai người, Tả Khinh Hoan lại tự ý quyết định một mình, để lại mình, chỉ có thể bắt buộc tiếp nhận kết quả như vậy, làm sao nàng có thể không tức giận. Nhưng là nàng cũng không thể không hiểu cho tình cảnh của Tả Khinh Hoan, chỉ cố gắng điều tiết tâm tình của chính mình.

"Vậy cậu định thế nào?" Thi Vân Dạng nheo mắt hỏi.

"Tôi tôn trọng quyết định của em ấy." Mặc dù trên miệng Tần Vãn Thư nói vậy, nhưng ly rượu lại đưa đến miệng, uống một hớp thật lớn. Con người, có lúc khó tránh khỏi "khẩu thị tâm phi".

"Cảnh giới của Đại tiểu thư tôi thực sự luyện không tới, nếu đã rời đi, thì nên cút càng xa càng tốt cho tôi, không có người nào là không thể thay thế." Thi Vân Dạng lạnh lùng nói, không có ai có tư cách lãng phí tình cảm và thời gian của cô.

"Tôi thật hy vọng có ngày, cậu cũng sẽ nếm được tư vị muốn bỏ mà không thể bỏ, nếu không cậu cũng sẽ không tùy ý nói ra những lời như thế." Tần Vãn Thư chậm rãi nói.

"Chờ kiếp sau đi." Thi Vân Dạng xua xua tay.

Tần Vãn Thư bất tri bất giác đem rượu trong tay uống hết, Thi Vân Dạng lập tức lại rót cho Tần Vãn Thư một ly.

Thể chất Tần Vãn Thư rất dễ say, uống chưa được mấy ly Tần Vãn Thư đã say ngã.

Thi Vân Dạng đi đến, nhìn Tần Vãn Thư say ngã trên ghế salon. Đây là khuôn mặt quen thuộc của Tần Vãn Thư, vẫn tinh xảo xinh đẹp, khí chất ưu nhã như lần đầu cô nhìn thấy, mà hiện tại, ngay giờ phút này, Thi Vân Dạng vẫn thấy Tần Vãn Thư thật đẹp. Nhìn gương mặt xinh đẹp của Tần Vãn Thư, Thi Vân Dạng không biết suy nghĩ cái gì, liền đem môi của mình chậm rãi dán lên môi Tần Vãn Thư, cảm giác lòng mình vẫn rất bình tĩnh, cô liền biết, Tần Vãn Thư nói đúng, cô muốn có được Tần Vãn Thư chỉ là bởi vì cô không thích Tần Vãn Thư bị Tả Khinh Hoan chiếm làm của riêng, bởi vì cô cảm thấy ai cũng không xứng có được Tần Vãn Thư.

Thi Vân Dạng cầm chăn đắp kín người Tần Vãn Thư đang nằm trên ghế salon xong, liền trang điểm thật xinh đẹp đi ra cửa, cho đến bây giờ cô cũng chưa biết ngủ sớm là cái gì, cuộc sống của cô ban đêm mới bắt đầu.

Bản thân Thi Vân Dạng đã cao, giờ mang thêm đôi giày cao gót 10 phân, cả người đều tản ra loại cảm giác trương dương và phong tao, nữ nhân như vậy, vừa nhìn liền biết rất khó có thể bị chinh phục.

Thi Vân Dạng đi xuống lầu, lấy chiếc xe cao ngạo giống như mình, lao đi như gió cuốn.

.....

Hứa Chiêu Đệ mới vừa dọn dẹp xong, thì nhận được điện thoại của em trai nàng Hứa Thừa Tông, nàng lập tức có loại dự cảm bất thường.

"Chị, em đụng người..." Hứa Thừa Tông hết sức hốt hoảng nói, tim hắn bây giờ đã loạn thành một đoàn.

"Em báo cảnh sát nhanh đi, đưa người ta đến bệnh viện .."Hứa Chiêu Đệ nghe vậy, trong lòng thình thịch một cái, quát lên với em trai nàng.

"Xe của em là độ lại.... em cũng có uống một chút rượu... em sợ quá đã chạy mất rồi... nên làm sao bây giờ..." Hứa Thừa Tông quá sợ hãi đến mức lời nói ra miệng cũng run rẩy.