Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Chương 83: (¯`•._) Ô Ngộ (4)

Vì để thuận lợi trở lại trên thuyền lần nữa, bàn bạc xong, chúng tôi trở về phòng mình ngủ. Có điều, tôi nằm trên giường rất lâu vẫn chưa buồn ngủ, tôi đứng lên đẩy cửa, đi ra ngoài sân.

Khách sạn này tối nay chỉ có hai người chúng tôi ở, phòng cô tắt đèn rồi, cô đã ngủ rồi sao? Đúng thôi, tâm cô ấy rất lớn, cho dù trời có xảy ra chuyện lớn gì cô ấy vẫn có thể ngủ yên. Nghĩ đến đây, tôi khẽ mỉm cười, lấy một điếu thuốc, ngồi ở trên ghế, chậm rãi hút thuốc.

Một lát sau, cô mở cửa. Cô ấy mặc áo khoác, mang dép lê đi tới. Tôi không nhúc nhích, cô ngồi xuống bên cạnh tôi, hỏi: “Anh cũng không ngủ được sao?”

“Ừ.”

Cô ấy hỏi: “Làm sao bây giờ? Nếu như hai chúng ta vẫn không ngủ được, có phải sẽ không trở lại được trên thuyền không? Lần trước chúng ta ngủ mới trở lại được.”

Tôi nói: “Vậy thì cứ thuận theo tự nhiên đi, xem tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.”

Cô nói: “Anh có vẻ rất điềm tĩnh.”

Tôi nói: “Sợ có tác dụng gì? Em thấy chúng ta có chỗ phản kháng trước năng lực thần bí đó sao?”

Lời này có vẻ quá vô tình, Đàm Giảo im lặng một lúc rồi nói: “Có những thứ, nếu chưa thử sao biết là không được?”

Lòng tôi như bị cảnh đêm bóp lấy, tôi nhìn cô, trong mắt cô thoáng xẹt qua tia sang khiến tôi khó nắm bắt được, tôi rít một ngụm khói, không nói tiếp, chỉ nhìn về phía trước.

Chúng tôi im lặng một hồi, đột nhiên cô ấy đưa tay qua rút điếu thuốc của tôi. Tôi nghiêng đầu nhìn cô, cô ấy cầm điếu thuốc giấu ra phía sau:

“Mấy ngày nay anh hút thuốc rất nhiều, chẳng phải anh nói muốn cứu em gái anh, mẹ anh và bảo vệ tôi sao? Đừng hút tiếp nữa được không?”

Trái tim tôi hơi đau đớn, tôi nói: “Đưa thuốc cho tôi.”

Cô ấy nói: “Không đưa.”

Tôi thò tay ra muốn lấy, nhưng cô ấy lộ nét mặt kiên định, nghểnh cổ lên, trong mắt hiện lên tia nghịch ngợm, tôi vươn tay đến sau lưng cô, cách mặt cô rất gần, đè tay cô lại, chạm được điếu thuốc. Cô ấy ngẩng đầu lên, ánh mắt lưu luyến nhìn tôi.

Chỉ có hai chúng tôi.

Trong sân, trong bóng tối, trên ghế dài chỉ có 2 người chúng tôi.

Cô ấy vẫn không nhúc nhích, nhưng tôi cảm nhận được cả người cô ấy đang run rẩy, như đã hạ quyết tâm quyết định gì đó rất khó khăn, cô từ từ nhắm mắt lại.

Tôi cầm được điếu thuốc, nghiêng đầu tránh đi, rồi buông lỏng cô ấy ra.

Trong sân rất yên tĩnh, tôi thầm mắng mình trong long: Ô Ngộ~ Mày chính là tên khốn kiếp!

Cô ấy mở mắt ra, sắc mặt lạnh như băng.

“Đàm Giảo…”

“Đừng nói gì cả.”

Cô ấy bình tĩnh cắt ngang lời tôi: “Anh muốn hút thì hút đi, tôi chỉ quan tâm anh như một người bạn mà thôi. Lần sau.. mặc kệ anh.”

“Ừ.” Tôi nói: “Bỏ qua đi, đừng quản nữa.”

Cô ấy đứng lên. ‘Bịch’ một tiếng, nặng nề đóng cửa phòng lại. Tôi còn ngồi thêm một lúc nữa.

Khi tôi định trở về phòng, tôi bỗng nhiên chú ý đến nhà họ Trần cách đây một nghìn thước, có đèn sáng lên, tôi vô thức ngẩng đầu lên sân thượng lầu hai.

Trần Như Anh đang đi ra một mình.

Tôi nhìn thấy cô ấy mặc váy ngủ màu trắng, tóc dài rối tung, nhưng cả người rất gầy rất gầy, mặt nhọn hơn, xương gò má lộ ra, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

Cô ấy nhếch môi, ánh mắt trống rỗng, đứng ở trong núi đen, đứng ở trên ban công căn nhà lẻ loi trên núi, sau đó khóe miệng dần rướn lên nụ cười quỷ dị.

Tôi ngơ ngẩn.

Trước đây, cô ấy không phải như thế.

Trước khi lên thuyền, cô ấy không giống như vầy.