[MinYu] Vợ Ngốc! Anh Sẽ Bắt Được Em

Chương 47: Hug me!

- “Minho...”

Yuri vẫn ôm gấu bông trên tay, đi theo sau Onew, nhưng lại luôn miệng gọi cái tên “Minho”.

- “Sao vậy?” - Onew bắt đầu cảm thấy khó chịu, tại sao lúc mất trí nhớ Yuri vẫn còn nhớ đến Minho cơ chứ, ngay cả tên của mình còn không nhớ cơ mà.

Chịu đựng việc người con gái mình đem lòng yêu thương lại gọi mình bằng tên của một thằng đàn ông khác thật sự vượt quá mức hạn định của Onew, mặc dù Onew đã sẵn sàng chấp nhận làm người thay thế.

Từ lúc Yuri đã tin tưởng Onew thật sự là Minho... cũng là lúc những hành động kỳ quặc của Yuri bắt đầu xuất hiện.

Bằng chứng là Yuri cứ đi theo sau Onew không rời, từ đôi môi xinh xắn kia liên tục thốt ra hai từ “Minho” không ngừng nghỉ.

Biết rằng Yuri chỉ là vô tình và hành động theo bản năng... nhưng lại khiến trái tim Onew đau nhói.

- “Minho...” - Yuri vẫn chậm rãi lặp lại cái tên quen thuộc đó, bước chân cũng ngừng lại theo Onew.

Hiện tại... Yuri chỉ cần biết, người con trai tên “Minho” có lẽ rất quan trọng đối với mình, và Yuri không muốn rời xa khỏi người con trai ấy dù chỉ một giây!

- “Em có chuyện gì sao?” - Onew nhíu mày, ngoảnh mặt về phía sau nhìn Yuri, thật khó chịu!

Nếu lúc này, Yuri gọi tên của Onew có phải tốt hơn không?

Tại sao lúc nào cũng là Minho?

Yuri vẫn chăm chú nhìn Onew, sau đó khẽ lắc đầu một cái, tiếp tục cất cao giọng.

- “Min... ho...”

Đúng là ngang bướng!

Làm sao để nói cho Yuri biết được rằng Onew thật sự không muốn Yuri gọi mình bằng tên Minho đây?

Hết cách rồi... ngay cả đường rút lui cũng không có...

Onew mệt mỏi quay đầu lại, tiếp tục bước đi, một đôi chân khác cũng bắt đầu cất bước, nối tiếp theo những bước chân của Onew.

*Cạch*

Cánh cửa phòng bật mở, vẫn mà một sắc thái đối lập giữa hai gam màu đen và trắng hiện ra trước mắt, u uất và tĩnh lặng hệt như tâm trạng của Minho lúc này...

Minho lặng người trước căn phòng lạnh lẽo quen thuộc, vẫn hằn sâu lại một bóng dáng không hề phai nhạt, thậm chí Minho vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm của Yuri còn vương lại đang phảng phất trong phòng.

Sinh ra và lớn lên trong thế giới tranh chấp quyền lực, Minho vẫn không thể bảo vệ được người con gái mà mình hết lòng yêu thương.

Vốn dĩ Minho đã rất tự tin... tin rằng mình đủ sức che chở và bảo vệ cho Yuri, những gì Yuri cần làm chỉ là một sự im lặng tuyệt đối.

Nhưng Yuri dù cho đã thật sự im lặng, thật sự tin tưởng và ngả vào vòng tay của Minho... Minho vẫn không thể nào nắm giữ được Yuri, đánh mất chỉ trong một khoảng thời gian quá ngắn.

Yuri quả thực quan trọng hơn cả Sulli, kể cả khi Sulli còn sống chắc cũng không thể nào lấp đầy khoảng trống vốn là vị trí của Yuri trong lòng Minho lúc này. Khoảng thời gian ở bên cạnh Yuri quá ngắn, nhưng lại đủ sức khiến Minho đau khổ hơn khi Sulli nhắm mắt từ giã cõi đời gấp ngàn lần.

Không thể nào định rõ cảm giác hiện tại của Minho, nhưng Minho đã thật sự chìm đắm vào nỗi ân hận và đau đớn cùng cực.

Hận chính mình không thể đảm bảo sự an toàn cho Yuri.

Minho thật sự không tin, không thể tin được chỉ trong nháy mắt, Yuri đã hoàn toàn bốc hơi khỏi cuộc sống của Minho.

Dường như Minho vừa phải trải qua một giấc mơ, đầu óc vẫn còn mông lung, không tài nào phân biệt được những gì đang và đã xảy ra...

Không đúng, đây không chỉ đơn thuần là một giấc mơ... mà là một cơn ác mộng!

Chỉ cần ngủ một giấc thì sau khi tỉnh dậy, trên gương mặt đáng yêu kia vẫn sẽ lại xuất hiện, nở một nụ cười dịu dàng và tinh nghịch.

Yuri vẫn chưa hề biến mất khỏi cuộc sống của Minho, đúng không?

Tất cả mọi thứ liên quan đến Yuri vẫn còn hiện diện trong căn phòng băng giá này...

Chứng tỏ, Yuri vẫn còn sống, vẫn tồn tại...

Minho ngồi lên chiếc giường mềm mại, với tay lấy quyển sách “Alice ở xứ sở thần tiên” được Yuri đặt ngay ngắn trên mặt bàn, đột ngột thốt ra một câu nói đầy đau đớn.

- “Anh vẫn chưa... đọc đoạn kết của Alice... cho em...”

- “Đừng nhìn anh như thế nữa.” - Onew mệt mỏi gấp quyển sách trong tay lại, ngay cả đọc sách cũng không được để yên.

Yuri ngồi trên giường, vẫn ôm khư khư con gấu bông đã tiện tay vớ được trên giường khi đi theo Onew lúc nãy, đôi mắt vẫn dán chặt vào “Minho”.

Không hiểu vì lý do gì, Yuri có cảm giác con gấu bông này được dành riêng cho mình, nên cứ ôm nó mãi không rời, một phần vì Yuri thích sự mềm mại và thoải mái khi ôm nó.

Onew ngồi yên trên chiếc ghế sofa nhỏ được đặt ở góc căn phòng xinh xắn được bày trí khá cầu kỳ, hai tay đan vào nhau, nhướn mày nhìn Yuri đang tiếp tục chăm chú quan sát mình như một vật thể lạ lẫm.

Không hẳn là Onew đã chuẩn bị căn phòng này cho Yuri từ trước, mà là vì nó từng là phòng của Sulli nên mới được trang trí theo phong cách dễ thương như thế này.

Lý do tại sao Onew không đọc sách ở phòng mình mà lại sang phòng Yuri, chắc không cần nói cũng biết...

Để Yuri một mình, Onew cảm thấy không yên tâm...

... nhưng khi đối diện với Yuri của hiện tại, Onew lại cảm thấy khó chịu và căng thẳng.

Onew bất giác thở dài một tiếng, đứng thẳng người dậy, đi lướt qua Yuri, nhưng lại bị một bàn tay nhỏ nhắn níu lại.

- “Min... ho...”

Lần này là mọi dây Onew kinh và động mạch đã hoàn toàn tê liệt, đông cứng gây mất cảm giác.

Onew chỉ biết, trái tim mình một lần nữa lại nhói lên khi giọng nói trong thanh kia cất tiếng.

- “Sao?” - Vốn không phải là loại người lạnh lùng kênh kiệu, nhưng lúc này dù chỉ nói duy nhất một từ ngắn gọn để trả lời Yuri cũng trở nên quá khó. Nửa muốn gạt bàn tay đang níu chặt lấy vạt áo của mình ra, nhưng nửa khác lại muốn ôm Yuri vào lòng một cách cẩn trọng.

Thật mâu thuẫn!

Không một tiếng trả lời...

- “Em sao vậy?” - Onew bắt đầu mất kiên nhẫn, khó chịu gằn từng chữ, sức chịu đựng của con người có hạn, và Onew dĩ nhiên cũng thế.

- “Min... ho...” - Yuri buông thõng cánh tay đang ghì chặt lấy con gấu bông, tiếp theo là buông vạt áo của Onew, kèm theo động tác dang rộng hai tay, nhìn Onew với đôi mắt sâu thẳm. - “... ôm... em...”

- “Em... vừa nói gì?” - Onew không thể tin được mình vừa nghe những gì, chỉ còn cách tự mình khẳng định lại câu nói vừa rồi của Yuri.

- “... ôm.” - Yuri ngập ngừng một lúc, gương mặt ửng hồng cúi gầm mặt xuống, nhưng vẫn giữ nguyên cái tư thế đáng yêu vừa rồi.

Lần này Onew có thể nghe rất rõ, và chỉ duy nhất một từ ngắn gọn lại có thể khiến trái tim Onew đạp loạn cả lên.

- “Em bảo anh... ôm em?” - Thật không ngờ Yuri lại có thể nói như thế, chẳng lẽ mỗi khi ở bên Minho thì Yuri luôn có những hành động đáng yêu đến mức này sao?

Gạt bỏ hai từ “Minho” quan trọng, Onew chỉ còn biết duy nhất một điều... Yuri đang muốn mình ôm cô ấy!

Đáp lại câu hỏi của Onew là một cái gật đầu dứt khoát...

Dĩ nhiên trong hoàn cảnh này, dù cho có muốn cũng không thể từ chối được.

Onew ngồi xuống bên cạnh giường, cận thận kéo Yuri vào lòng mình, nhưng vẫn chưa kịp hoàn thiện động tác thân mật ấy, một chất giọng nhẹ nhàng vang lên khiến Onew lập tức sững người.

- “Min... ho...” - Lần này, Yuri chủ động vòng tay ôm Onew, rút ngắn khoảng cách giữa hai người, sau đó lại vùi mặt vào vòm ngực mạnh mẽ kia.

Thật đáng sợ...

... khi vừa bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài không hạn định, đầu óc lại hoàn toàn trống rỗng, không hề lưu lại bất cứ vết tích nào khác ngoài một cái tên quen thuộc.

Yuri đang cố gắng tìm sự ấm áp từ “Minho”, siết chặt vòng tay hơn.

Nhưng tại sao cảm giác lại lạ lẫm đến thế này? Hoàn toàn không thể lấp đầy khoảng trống bên trong Yuri.

Không sao... không sao cả...

Rồi Yuri sẽ lại quen với vòng tay ấm áp này, sẽ nhanh thôi...

- “Min... ho...” - Yuri bất giác lại một lần nữa gọi tên Minho, đôi mắt từ từ nhắm lại, cảm nhận sự ấm áp từ người bên kia.

Vẫn là hai từ quen thuộc, nhưng đã khiến trái tim Onew ngừng đập...

Onew buông thõng hai tay, sau đó dùng lực đẩy mạnh Yuri ra, tiếp theo đứng thẳng người dậy, quay người bước đi, không hề ngoảnh mặt nhìn Yuri lấy một cái.

Đây rõ ràng là con đường mà Onew đã chọn, nhưng tại sao lại hành động một cách vô ý thức như thế này cơ chứ?

Onew bước nhanh ra khỏi phòng, trái tim vẫn nhói lên từng đợt.

Không làm được... không thể làm được...

Thật sự Onew không thể đối diện với Yuri như thế này được, không nỡ bỏ rơi Yuri ở lại một mình trong tình trạng như thế này, nhưng mọi hoạt động của cơ thể cứ phản ứng một cách tuỳ tiện, không được như ý muốn.

Yuri ngẩn người, vẫn ngồi yên lặng trên chiếc giường êm ái, bất giác lại lùi dần về phía sau cho đến khi tựa hẳn người vào tường.

Từ đôi mắt trong sáng kia, vô thức lại chạy dài một dòng lệ trong suốt.

Yuri ôm lấy con gấu bông, siết chặt, cả người run lên không ngừng, một giọt nước trong suốt đã nhẹ nhàng rơi xuống những sợi bông mềm mại của gấu bông ấm áp, sau đó hoàn toàn tan biến.

- “Min.. Min... ho...”