[MinYu] Vợ Ngốc! Anh Sẽ Bắt Được Em

Chương 8: Anh phải phạt em!

Minho xông vào phòng, cảnh tượng trong phòng khiến Minho khựng người lại...

Yuri đang cầm một con búp bê bằng vải, chiếc kim trên tay đâm vào người con búp bê ấy, gương mặt tái nhợt giật mình quay sang nhìn Minho...

Con nít ba tuổi nhìn cũng biết việc xấu xa mà Yuri đang làm là gì...

Nhìn con búp bê trong tay Yuri, Minho nheo mắt, cố gắng giữ bình tĩnh.

-“Em tự nhốt mình trong phòng để làm cái trò này đó hả?”

-“Mặc kệ tôi, không cần thứ máu lạnh như anh quan tâm.”-Yuri nhìn con búp bê trong tay, sau đó tiếp tục “công việc” của mình.-“Đâm này! Đâm này! Chết đi! Chết đi...”

Mặc kệ đám người hầu đang nhìn mình với đôi mắt khinh khi, mặc kệ Minho nghĩ thế nào... Yuri vừa “niệm chú” vừa đâm liên tục vào người con búp bê bằng vải tội nghiệp, trút hết cơn giận của mình.

Minho khoát khoát tay với đám người hầu, sau đó đóng cửa phòng lại...

Yuri ngẩn người nhìn Minho đang tiến lại gần mình, nụ cười trên gương mặt của Minho khiến Yuri rùng mình.

Minho cúi người xuống, đôi mắt màu hổ phách nhìn Yuri chằm chằm.

-“Tính làm loạn phải không?”-Giọng nói đúng chất của ác quỷ vang lên, gương mặt Minho áp sát vào mặt Yuri.

-“Đã nói là mặc tôi!”-Yuri đặt con búp bê vải cùng cây kim xuống, ra sức đẩy Minho ra.-“Đồ ác độc.”

-“Em vẫn còn giận chuyện hôm trước à?”-Minho nắm chặt tay Yuri lại, giọng nói không mấy thân thiện.-“Nếu em còn giận, anh sẽ lại làm như vậy... thậm chí là hơn nữa kia.”

-“Muốn làm gì thì mặc anh, bây giờ để tôi yên.”-Yuri quay mặt sang hướng khác, chán ghét trả lời Minho.

-“Anh phải phạt em!”-Minho cười nhạt, sau đó đè Yuri xuống.-“Phạt gì đây nhỉ?”

-“Tránh ra! Đừng chạm vào tôi!”-Nét mặt Yuri đanh lại, đưa đôi mắt đầy căm hận nhìn Minho.

Minho nắm chặt tay lại tạo thành một hình nắm đấm, sau đó giơ cao lên chuẩn bị sẵn sàng tư thế...

Hành động của Minho khiến Yuri tái mặt, đôi mắt nhắm chặt lại, cả người run lên...

1s...

2s...

3s...

4s...

...

Mãi không thấy có bất kỳ động tĩnh gì bất thường, Yuri từ từ mở mắt, gương mặt Minho đang cúi gầm xuống...

Chợt bàn tay Yuri được nhẹ nhàng nâng lên, chiếc nhẫn trơn màu bạc được Minho lồng vào ngón tay áp út.

-“Em mà dám tháo nó ra thì...”-Minho nói chậm rãi, sau đó trừng mắt uy hiếp Yuri.-“... không xong với anh đâu.”

-“Anh dành nó tặng cho cô gái khác đi! Tôi không thích đeo nhẫn.”-Yuri nhìn chiếc nhẫn trên tay nhíu mày, không phải vì Yuri không thích đeo nhẫn, mà do Yuri không muốn đeo chiếc nhẫn chứng minh cho mối quan hệ “mờ ám” của hai người.

Vẻ mặt Minho vẫn dửng dưng không quan tâm, lạnh lùng ra lệnh.

-“Không thích cũng phải đeo.”

Đôi khi Minho cũng cảm thấy bất lực trước cô vợ bướng bỉnh này... Yuri có thể được xếp vào danh sách những người không thể ở yên một chỗ mà cứ thích đi quậy phá khắp nơi...

Đột ngột Minho ôm chặt Yuri vào lòng, Yuri tất nhiên sẽ không ngoan ngoãn để yên cho Minho muốn làm gì thì làm, nên cứ cố tình đẩy Minho ra.

-“Ngồi yên!”-Minho gằn giọng, sau đó tháo sợi dây chuyền trên cổ của Yuri ra.-“Anh tịch thu chiếc nhẫn này, nhân tiện anh sẽ giúp em quẳng con búp bê chết tiệt kia.”

Minho đưa lại sợi dây chuyền cho Yuri, chiếc nhẫn ban đầu được thay thế bằng chiếc nhẫn của Minho... Minho đứng dậy, nhìn Yuri bằng ánh mắt uy hiếp cho đến khi Yuri đeo sợi dây chuyền vào cổ. Con búp bê vải và cây kim cũng “may mắn” được Minho cho vào sọt rác.

Trước khi bước ra khỏi phòng, Minho không quên quay lại tặng cho Yuri một nụ cười đáng sợ.

-“Nên nhớ, em không được tháo sợi dây chuyền ra hay thay chiếc nhẫn của anh bằng chiếc nhẫn khác.”-Minho nói đều đều, sau đó nhấn mạnh câu cuối.-“Anh có rất nhiều cách để trừng phạt em đấy.”

Yuri đơ người, nhìn theo bóng Minho khuất sau cánh cửa...

...

Minho nheo mắt nhìn tập hồ sơ điều tra về Yuri, những tấm hình Yuri thân mật với rất nhiều chàng trai khác nhau đập vào mắt Minho, đồng thời như một vết dao cứa nhẹ vào trái tim của Minho...

Nở một nụ cười nhạt, Minho cẩn thận cất tập hồ sơ vào ngăn bàn, sau đó thản nhiên bước về phòng mình.

...

Giữa ranh giới của sự sống và cái chết, hai bóng hình đứng đối lập với nhau...

Đôi cánh trắng... Thiên thần...

Và đôi cánh đen... Ác quỷ...

Cả hai như hình ảnh phản chiếu trong gương, những khuyết và ưu điểm được củng cố cho nhau... Nhưng mãi mãi cả hai chỉ là hai đường thẳng song song...

... Viễn tưởng...