Môn Khách Bất Đắc Dĩ

Chương 45

Đối với văn thư kết minh này, lần đầu tiên trong đời Công Tây Ngô nếm trải mùi vị thất bại.

Khi tất cả mọi bước trong kế hoạch đều được hắn bày bố ổn thoả, Dịch Khương lại giáng cho hắn một kích không kịp trở tay, nhưng điều hắn lo lắng nhất vẫn không phải điều này.

Hoàn Trạch của ba năm trước, mặc dù hắn có rất nhiều điểm chưa hiểu rõ nhưng vẫn có thể biết được nàng đang nghĩ gì, còn Dịch Khương của hiện tại hắn nhìn không thấu. Tỷ như trước đó khi hắn muốn thử thăm dò hỏi nàng phương pháp hợp tung, nàng dùng một nụ hôn để trả lời; hiện giờ khi hắn muốn kéo dài thời gian, nàng lại dùng chiêu đập nồi dìm thuyền nói với hắn, nàng căn bản không hề bận tâm Triệu quốc.

Lời nàng nói mấy phần là thật, lại có mấy phần là giả, hắn đã chẳng thể phân biệt được.

“Tề tướng đang đợi gì ư?” Dịch Khương thấy hắn hồi lâu không chút động đậy, thở dài rồi chợt hướng ra ngoài cao giọng gọi một tiếng: “Chuẩn bị phát binh!”

“Chậm đã.” Công Tây Ngô mím môi, cuối cùng nâng tay, quệt vài nét bút viết tên mình lên văn thư, sau đó đóng vương ấn Tề quốc.

Dịch Khương lập tức cầm lấy văn thư, thổi thổi rồi cuộn lại: “Kết minh đã định, Tề quốc liệu có phải nên phái binh cùng chống Tần không nhỉ?”

Công Tây Ngô nhíu mày, một khi phát binh cũng đồng nghĩa với việc tuyên cáo hợp tác với Tần quốc hoàn toàn chấm dứt.

Thế nhưng Dịch Khương không hề cho hắn cơ hội: “Ba ngày sau điểm ba mươi vạn binh tới tập hợp, có thể làm được không?”

Công Tây Ngô nhắm mắt: “Có thể.”

“Vậy có phải tốt không.” Dịch Khương cười đến mắt cong cong: “Huynh và ta liên thủ, thu hoạch toàn thắng.”

“Nói đến cùng muội vẫn nghĩ cho Triệu quốc.” Công Tây Ngô lạnh lùng nói.

Dịch Khương nghiêng đầu: “Hửm?”

“Tất cả mọi việc muội làm vẫn là vì giúp Triệu cứu Trường Bình đang trong nguy hiểm, nếu không sẽ không vào lúc chiến sự căng thẳng quay về Triệu quốc, cũng sẽ không ngay sau khi Triệu Quát ra chiến trường thì lập tức bức ta xuất binh.” Công Tây Ngô nhìn nàng: “Triệu thái hậu đối tốt với muội ta biết, nhưng thật sự đáng để muội hồi đáp đến thế sao?”

Nụ cười của Dịch Khương nhuốm chút buồn bã: “Ai tốt với ta ta đều ghi nhớ, huynh đối tốt với ta, ta cũng nhớ y như vậy.”

Công Tây Ngô thoáng ngạc nhiên.

Dịch Khương đưa tay mời: “Sư huynh đi thong thả, không tiễn.”

Giờ khắc này tựa như thể quay trở về ngày trước, không phải đứng trên lập trường chính khách đối đầu với nhau, chẳng qua chỉ là sư huynh muội gặp lại, nhưng Công Tây Ngô cảm nhận một cách rõ ràng sự xa cách trong mắt nàng, ngực thế nhưng có chút ách tắc, xoay người ra khỏi đại trướng.

Bên trong trướng khôi phục lại sự yên tĩnh không bao lâu thì Đông Quách Hoài vào gửi thư tín do Nguỵ Vô Kỵ tự tay viết.

Hắn gặp phải phiền phức, sau khi quân chủ bốn nước biết binh mã chia làm hai đường thì hết sức bất mãn, đang yêu cầu hắn giải thích.

Chuyện này cũng khó trách, vốn dĩ mục đích của bốn nước là hợp sức tấn công Tần, khiến Tần quốc từ bỏ hoàn toàn ý định đông tiến. Nhưng hiện giờ Nguỵ Vô Kỵ đưa người đi giúp Triệu quốc, còn Dịch Khương lại dẫn quân chủ lực tấn công Tề quốc, căn bản không phù hợp với ý định của họ. Huống hồ tin tức Dịch Khương công Tề biểu hiện rõ ràng Tề và ngũ quốc không đồng lòng, điều này khiến họ hoài nghi những gì Dịch Khương nói trước lúc hợp tung chỉ là lừa họ, Tề quốc căn bản không định gia nhập vào đội quân hợp tung.

Dịch Khương chỉ thấy may vì tin này đến muộn, sớm một bước thì có lẽ Công Tây Ngô đã có thể trở mình. Mới rồi hắn cố ý kéo dài thời gian đại khái là vì chờ tin này.

Giao đấu với đối thủ như vậy đúng là chuyện rất hại não, bởi vì tâm tư hắn hết sức cẩn mật, mỗi một bước đều phải thủ sẵn hậu chiêu.

Đúng lúc có thể lập tức nhổ trại quay về tiếp viện, hi vọng Nguỵ Vô Kỵ có thể kịp tới Trường Bình trước khi Triệu Quát tiếp quản.

Vừa nghĩ tới đây, tiền tuyến đã gửi tới tin tức — Triệu Quát đã thay Liêm Pha chấp chưởng bốn mươi vạn binh mã Triệu quốc.

Bốn mươi vạn…

Dịch Khương cầm chiến báo mà thất thần.

Trận chiến Trường Bình, Triệu quốc đại bại, bốn mươi vạn Triệu quân bị chôn sống.

Ngày trước đọc đoạn lịch sử này thì nó chẳng qua chỉ là một con số, nhưng hiện giờ nàng sống ở đây, những con người ấy đều là thực thể, mỗi một người đều là sinh m ệnh căng tràn sức sống, trong số họ có thể có người nàng đã từng gặp gỡ chào hỏi.

Dịch Khương không hề cảm thấy bản thân có bao nhiêu vĩ đại, nhưng nàng tin, vào thời điểm như thế này, bất luận là ai khi biết được thảm trạng sắp xảy ra đều sẽ nhịn không được mà muốn làm chút gì đó trong phạm vi năng lực của mình.

Triệu vương Đan không tin nàng là sự thật, nhưng Triệu quốc cho nàng nhiều thứ cũng là sự thật. Vào thời điểm khó khăn nhất lúc ban đầu, nếu như không có Triệu thái hậu, nàng cũng sẽ không thể trải qua những tháng ngày yên ả, càng không thể có được ngày hôm nay.

Đến tận bây giờ, nàng vẫn như trước không biết được đoạn lịch sử nào sẽ giống với cái mình biết, đoạn nào thì không, thậm chí là thay đổi. Nàng cũng từng muốn buông xuôi không màng đến nữa, mọi thứ ở nơi này đối với nàng mà nói vốn cũng không có quan hệ to tát gì. Nếu như kết quả đã được định sẵn từ trước, vậy thì ngàn vạn năm sau, nó cũng chỉ là mây khói thoáng qua trong chớp mắt.

Nhưng rốt cuộc nàng vẫn chẳng thể nào trơ mắt ngồi nhìn. Có lẽ điều trói buộc không phải vì tình cảm với Triệu quốc, cũng không phải vì lời hứa với Triệu thái hậu, mà là linh hồn của người hiện đại trong cơ thể nàng, tóm lại không cách nào coi thường sinh mệnh.

Nàng đặt chiến báo sang bên cạnh, tận lực không nghĩ tới nó. Đã tới nước này, việc nàng làm bất luận là thành hay bại, chỉ cần không thẹn với lòng.

Liêm Pha đang trên đường trở lại Hàm Đan, Thiếu Cưu cưỡi khoái mã đuổi theo, đầu đầy mồ hôi: “Liêm tướng quân, ngài cứ thế mà đi, không dặn dò câu nào sao?”

Liêm Pha bỏ đi chiến giáp thì không khác gì hán tử trung niên bình thường. Ông ngồi trên lưng ngựa, thở dài: “Ta hiểu rất rõ tính Triệu Quát, tiểu tử này nửa câu của người bên cạnh cũng không nghe lọt tai, ta dặn dò cũng chẳng có tác dụng.”

Thiếu Cưu vội lau mồ hôi: “Hắn không ưa Mặc gia chúng tôi, muốn tất cả chúng tôi rời đi, còn định chủ động tấn công. Nếu ngài không ra mặt, e là Triệu Quát sẽ thua đó.”

Liêm Pha do dự. Hiện giờ Triệu vương Đan có chút cố kỵ với ông, nếu còn nhúng tay vào việc của chủ tướng mới, nhất định sẽ lại mất lòng.

Chốn hoang vu không vật che chắn, bị mặt trời rọi khó chịu vô cùng. Thiếu Cưu đưa tay che đỉnh đầu, đang định hối thúc lần nữa thì phía trước bỗng truyền tới tiếng vó ngựa rầm rập. Nàng tập trung nhìn kỹ, “Ô” một tiếng, người tới vậy mà lại là Trường An Quân Triệu Trùng Kiêu.

“Liêm tướng quân định hồi kinh ư?” Triệu Trùng Kiêu không dẫn theo một tùy tùng nào, người mặc hồ phục ôm sát, eo và ống tay áo đều được bó chặt, kết hợp với trường kiếm, dáng vẻ như có thể lên chiến trường bất cứ lúc nào.

Liêm Pha ngạc nhiên, gật đầu: “Sao Trường An Quân lại tới?”

“Ta không an tâm nên đến xem thử.”  Triệu Trùng Kiêu liếc mắt nhìn về doanh địa đằng xa. Hắn quả thực không yên lòng, kể từ khi Dịch Khương luôn ngăn cản Triệu Quát ra chiến trường thì vẫn luôn cảm thấy không ổn.

“Trường An Quân chưa từng ra trận, chốn như thế này không được ở lại, chi bằng theo Pha cùng hồi kinh đi.” Liêm Pha vừa nói vừa ngoắc tay gọi binh sĩ tới che nắng cho hắn.

Triệu Trùng Kiêu lại phẩy tay: “Liêm tướng quân từng dạy ta một thời gian, ta miễn cưỡng cũng coi như đệ tử binh gia. Hiện giờ đứng trước cảnh quốc gia lâm nguy, sao lại trốn ở Hàm Đan hưởng phúc chứ.”

Liêm Pha giật mình: “Trường An Quân quả nhiên trưởng thành rồi, nếu Thái hậu ở trên trời có linh, không biết sẽ vui nhường nào.”

Mặc dù miệng nói vậy nhưng ông vẫn không thể để công tử này mạo hiểm, lại ba lần bảy lượt khuyên Triệu Trùng Kiêu theo mình hồi kinh.

Thế nhưng Thiếu Cưu lại kéo Triệu Trùng Kiêu: “Trường An Quân tới đúng lúc lắm, có n ngươi Triệu Quát chắc chắn không dám làm bậy, ngươi mau đi khuyên hắn đi!”

Nàng thực sự gấp lắm rồi. Triệu Trùng Kiêu suýt nữa bị nàng lôi tọt xuống ngựa, vội ổn định cơ thể, nổi giận đùng đùng: “Đức hạnh của ngươi sao lại hệt như chủ công nhà ngươi vậy, cứ thích động tay động chân!”

Thiếu Cưu cười hì hì: “Chủ công nhà ta nói hồi niên thiếu Trường An Quân thích mặc nữ trang, có phải ngươi vẫn nhớ chuyện nàng ấy kéo áo mình không hả?”

Triệu Trùng Kiêu tái mặt: “Không phải nói muốn đi khuyên Triệu Quát à? Dẫn đường!”

“Được, ya!” Thiếu Cưu liền đi trước mở đường.

Liêm Pha hết cách, quyết định vẫn nên mau chóng hồi kinh bẩm báo để Triệu vương Đan định đoạt, nào biết vừa định đi thì Triệu Trùng Kiêu gọi giật lại.

“Liêm tướng quân, chuyện ta ở đây vạn vạn lần không thể báo với Vương huynh.”

“………”

Trong địa doanh Triệu quân, mọi thứ trông có vẻ gọn gàng ngăn nắp đâu vào đấy, nhưng thực ra thì rất hỗn loạn.

Sau khi Triệu Quát tiếp quản chức vị chủ tướng thì việc hắn làm đầu tiên không phải thăm dò tiền tuyến mà là đổi hết toàn bộ phó tướng thành người của mình. Mà mỗi một phó tướng dẫn dắt đều là một đơn vị, sớm đã được huấn luyện ước thúc tề chỉnh.

Bởi vì âm lượng của con người có hạn, hiệu lệnh của chủ tướng được ban ra thông qua cờ xí đủ màu đủ sắc. Phó tướng tiếp nhận chỉ thị, lại dùng hiệu lệnh đã quy định rõ ràng truyền đạt tới thiên phu trưởng, bách phu trưởng*, cuối cùng lại thông qua bọn họ truyền đạt tới mỗi một binh sĩ.

*Đại khái giống đại đội trưởng, tiểu đội trưởng trong quân đội. Thiên phu trưởng: quản lý 1000 người, bách phu trưởng: quản lý 100 người.

Phương pháp chỉ huy tác chiến cố định như vậy được gọi là “ước thúc”. Các doanh bình thường phân chia đóng ở các nơi, ước thúc cũng không giống nhau. Binh sĩ tầm thường nhất tiếp xúc nhiều nhất chính là tướng lĩnh phân cấp ở từng doanh, chứ không phải chủ tướng chỉ huy tối cao. Cho nên đội quân càng đông nhường nào thì càng cần ước thúc để đảm bảo quân đội hành động thống nhất với nhau.

Nhưng Triệu Quát khiến mọi việc loạn xạ hết cả lên.

Việc đầu tiên Triệu Trùng Kiêu làm khi tới Triệu doanh chính là đi gặp Triệu Quát, nhưng Triệu Quát nhốt mình trong đại trướng trung quân của mình, cùng các phó tướng vừa nhậm chức nghiên cứu đối sách, từ sớm đã phân phó với binh sĩ, bất cứ ai cũng không được làm phiền.

Thiếu Cưu đành trước dẫn Triệu Trùng Kiêu đi khảo sát tình hình trước mắt, vừa đi vừa giới thiệu với hắn chỗ nào có đặt cơ quan. Mặt trời nóng rát, mặt đất ẩm ướt vì xây dựng công sự bị đào lên nên sớm đã khô thành cát vàng, những nơi bước chân đi qua đều mang theo từng đợt bụi mù.

“Hai mươi vạn binh mã của Tín Lăng Quân sắp tới rồi, vốn ta và Liêm tướng quân dự định kéo dài thời gian tới khi Dịch tướng dẫn quân chủ lực đến, nhưng hiện giờ Triệu Quát không cho chúng ta tham dự vào.” Thiếu Cưu là người nóng tính, khó khăn lắm mới có thể nhịn xuống.

Triệu Trùng Kiêu mím môi, cảm giác Dịch Khương biết mọi chuyện càng lúc càng tăng.

“Trước đây ta chưa từng nghĩ rằng nàng ta có bản lĩnh như vậy.”

Thiếu Cưu ngây ra, hơn nửa ngày mới biết người hắn nói là ai. “Đấy là vì ngươi không hiểu nàng ấy, không phải ta trước đây cũng ngứa mắt nàng ấy sao. Con người đó cũng quái đản lắm, ngươi mà không bức nàng ấy tới một mức độ nào đó thì sẽ thật sự không chắc nhìn ra được năng lực của nàng ấy đâu.”

Triệu Trùng Kiêu liếc Thiếu Cưu một cái: “Thế nàng ta đột nhiên ra ngoài ba năm là bị bức à? Đột nhiên lại quay về hợp tung cũng là bị bức à?”

Thiếu Cưu sờ mồ hôi trên cổ, lấy tay quệt đi: “Chuyện nay ta cũng không rõ, nàng ấy đột nhiên bảo chúng ta chạy đi, rồi lại đột nhiên bảo chúng ta quay về.”

Nói tới đây Triệu Trùng Kiêu liền bực bội. Rốt cuộc từng làm chủ công của nàng, nhưng nàng ta muốn đi muốn về ngay một tiếng chào hỏi cũng không có.

Thiếu Cưu quay đầu nhìn gương mặt đanh lại của hắn, tò mò hỏi: “Trường An Quân bị gì vậy?”

“Không có gì.” Triệu Trùng Kiêu nhìn về phía đại trướng trung quân, nghi hoặc nói: “sao còn chưa ra nữa chứ?”

Thiếu Cưu chợt kéo tay áo hắn, Triệu Trùng Kiêu quay đầu, thấy nàng chỉ về phía xa xa: “Ngươi nhìn bên đó kìa.”

Nơi đó cát bụi cuồn cuộn, dường như có đại đội nhân mã đang tức tốc rời đi. Ngựa hoảng người loạn, trông có vẻ hoảng hốt lo sợ.

“Đó là quân Tần?”

“Không sai.” Thiếu Cưu buồn bực, lẽ nào bọn chúng thật sự sợ Triệu Quát? Vừa thay chủ tướng thì đã dọa quân Tần sợ tới bỏ chạy rồi?

Công Tây Ngô nói là làm. Sau ba ngày, binh mã của Dịch Khương đã tăng thêm ba mươi vạn. Nàng gửi thư cho Ngụy Vô Kỵ, hẹn hắn hội họp ở phía đông cách Trường Bình trăm dặm.

Ai ngờ hôm khởi hành, tướng lĩnh chủ soái của Tề quân lại đột nhiên đổi người.

Dịch Khương tròn mắt nhìn Công Tây Ngô mặc hồ phục cùng ủng dài, cưỡi ngựa đi tới, nhất thời không biết nên nói gì.

Theo lý mà nói, hiện tại hắn nên tránh đi mới phải, nếu không Tần quốc thấy Tề quốc phái binh đã đủ điên rồi, còn thấy hắn đích thân dẫn quân, chẳng phải là sẽ tức sùi bọt mép luôn ư?

“Sư muội đừng kinh ngạc, ta chỉ muốn xem thử Triệu quốc mà muội luôn bận tâm có thể khởi tử hồi sinh như thế nào thôi.” Hắn mang theo Côn Ngô kiếm, cưỡi ngựa đến cạnh nàng.

Dịch Khương nhìn hồ phục trên người hắn, cảm giác dường như trời cũng không nóng bức đến vậy, “Ta cũng chỉ có thể tận lực thử một lần.”

Công Tây Ngô quan sát nét mặt nàng, nhưng không cách nào nhìn ra được manh mối gì.

Đông Quách Hoài mang theo cấp báo tiền tuyến đưa tới, Dịch Khương nhận lấy liếc nhìn, lập tức biến sắc.

“Sao vậy?” Công Tây Ngô đứng cạnh nàng hỏi.

“Triệu Quát xuất binh rồi.” Dịch Khương siết chặt dây cương, hạ lệnh toàn quân khởi hành.

Công Tây Ngô chợt phát hiện, so với Triệu quốc, dường như nàng càng quan tâm chiến sự Trường Bình hơn.

Đáng tiếc ông trời không tốt. Dọc đường liên tục mưa to, đường lầy lội khó đi, đại đội nhân mã phải dừng lại tránh mưa.

Cảm xúc của Dịch Khương thế nào có thể dễ bề đoán được. Thời điểm thế này, ngay cả ông trời cũng đang cản bước nàng, thật sự định sẵn như thế sao?

Hạt mưa to như hạt đậu rơi trên đại trướng, bầu trời âm u như thể chìm vào màn đêm, chỉ thi thoảng có tia chớp lóe lên mang theo ánh sáng.

Từ bên cửa trướng, Dịch Khương quay đầu lại, Công Tây Ngô đang ngồi sau thư án xử lý công vụ, ngọn nến trên án thư chập chờn khi mờ khi tỏ theo gió, nhưng hắn vẫn hết sức chuyên chú.

Nàng thật sự không hiểu hắn đã bận rộn như vậy sao còn muốn lãnh binh, còn ở trong trướng của nàng chờ đợi. Nếu không phải hắn âm thầm phá hủy kết minh Tề Triệu Ngụy, để Tần quốc từng bước từng bước dẫn dụ Triệu quốc đi tới tình cảnh hiện tại thì cũng sẽ không dẫn tới tất cả mọi việc như bây giờ. Mỗi lần nghĩ đến chiến sự Trường Bình, nàng đều rất khó dùng thái độ bình thường để cư xử với hắn. Nhưng hiện giờ đã kết minh lần nữa, không đối mặt cũng không được.

Hỏa đầu quân bưng thức ăn tiến vào, Công Tây Ngô rốt cuộc cũng ngưng công việc trong tay, ngước lên nói: “Sư muội muốn cùng dùng cơm chứ?”

“……”

“À, ta bận quá nên quên mất, đây là đại trướng của muội, chuyện này muội nên hỏi ta mới phải.” Hắn thu dọn từng cuộn văn thư, đặt gọn trên án.

Dịch Khương đành phải ngồi xuống đối diện: “Sư huynh muốn cùng dùng cơm chứ?”

“Ừm.” Hắn gật gật đầu.

Dịch Khương bĩu môi một cái, bảo hỏa đầu quân lại đưa tới một phần cơm.

Công Tây Ngô khêu ngọn nến, đại trướng thoáng chốc sáng hơn rất nhiều. Trong trướng yên tĩnh, hắn cũng không phải người lắm lời, chút bồn chồn kia trong lòng Dịch Khương dường như cũng nhạt đi, cúi đầu hớp một ngụm canh.

Bầu không khí vốn yên lặng bị ngụm canh này phá hỏng. Nàng quay phắt mặt đi thè thè lưỡi, lại hớt hải bưng chén trà lên uống một ngụm. Cũng không biết liệu có phải thời tiết xấu khiến tâm tình hỏa đầu quân không tốt theo, canh hôm nay quả thật mặn tới đòi mạng.

Ngẩng đầu nhìn phía đối diện, Công Tây Ngô hoàn toàn không chút cảm giác, chén canh kia đã uống được vài hớp, đang cầm thìa tiếp tục đưa lên miệng nhưng bị Dịch Khương duỗi tay ngăn lại.

“Canh này mặn như vậy, đừng ăn.”

Công Tây Ngô không hề bận tâm: “Ta cũng không cảm nhận được.”

“Ta biết, đầu lưỡi huynh không có cảm giác, nhưng cơ thể sẽ có cảm nhận. Ăn quá mặn không tốt cho dạ dày cũng như cho thận…” Bỏ đi, nói với hắn tên mấy cơ quan này hắn cũng không hiểu, Dịch Khương ngắn gọn: “Dù gì không tốt cho sức khỏe.”

Lúc này Công Tây Ngô mới đặt thìa canh xuống, ánh mắt cẩn thận quét một lượt trên người nàng: “Khó trách sức khỏe sư muội tốt lên nhiều, thì ra chú trọng dưỡng sinh như vậy.”

“Đó là đương nhiên, cái gì cũng không quan trọng bằng sinh mạng, cơ thể khỏe mạnh chính là tiền vốn.”

“Nếu như Hoàn Trạch ngày trước cũng biết nghĩ như vậy thì tốt rồi.”

Dịch Khương ngẩn ra: “Đúng ha, nếu như nàng ấy cũng biết nghĩ như vậy, có lẽ ta đã không ở nơi này rồi…”

Công Tây Ngô không khỏi đưa mắt nhìn nàng: “Ta tin Dịch Khương và Hoàn Trạch là hai người khác nhau, dù ta không cách nào lý giải. Sư muội có thể nói cho ta biết Hoàn Trạch hiện giờ ở đâu không?”

Dịch Khương vẫn luôn thích điểm này của hắn, chuyện không cách nào nói rõ ràng với người khác nhưng lại có thể chia sẻ với Công Tây Ngô khiến nàng không còn cảm thấy mình là kẻ lạc loài. Nàng chống má suy nghĩ: “Hoàn Trạch hiện tại có lẽ cũng sống rất tốt. Nàng xuất hiện ở nơi mà trước giờ nàng chưa từng đến, nơi đó không có liệt quốc hỗn chiến, con người cũng không phân cao thấp sang hèn, làm gì cũng có pháp luật quy định. Nàng không có bản lĩnh cũng không sao, bởi vì nơi đó không dùng tới những thứ này. Nàng còn có cha mẹ hết mực yêu thương nàng, cho dù nàng biến thành thế nào đi nữa cũng sẽ không rời không bỏ mà chăm sóc nàng. Đương nhiên nàng còn có học bạ không tệ, nếu đồng ý còn có thể có được công việc tốt, sau này cũng có thể gặp được một người tốt…Ngoại trừ không gặp được huynh, thì chuyện gì cũng rất tốt.”

Công Tây Ngô tuy không hiểu cho lắm nhưng nhìn nét mặt nàng dường như đã bay tới một nơi xa xôi, trong ánh mắt chứa đầy hi vọng phía trước thì nhịn không được khẽ giọng hỏi: “Muội cũng muốn đi tới nơi này?”

“Đương nhiên muốn. Ta không chỉ muốn một lần, nếu như có một ngày ta vừa tỉnh dậy mà đã ở nơi đó thì tốt biết mấy, tất cả mọi thứ ở đây tựa như một giấc mơ, chuyện gì cũng chưa từng xảy ra…”

Án thư nhẹ vang lên một tiếng, Dịch Khương hoàn hồn lại, quay qua nhìn, chén rượu bên tay Công Tây Ngô lăn trên đất, rượu bắn hết lên vạt áo hắn. Hắn cúi đầu lau, như thể hoàn toàn không nghe thấy lời nàng nói.