Nàng Của Anh

Chương 8: Tiểu Tam

Khoạn đã Anh ta không phải là nam công? cổ lục lại trí nhớ của mình cố gắng vận dụng đầu óc linh hoạt của mình để làm rõ vấn đề.

Cô biết nhà họ Hàn thành lập công ty và anh ta là chủ ruột của Hàn Tịnh, vì vậy anh ta chưa đủ biến chất để có khả năng trở thành nam công hơn nữa anh ta cũng không thiếu thốn tới mức đó nếu nói như vậy xem ra thật là vô lý, chắc chắc là k có chuyện này rôi.

Bênh cạnh đó hắn càng chắc chắn không phải người

Hiểu Khê thuê tới, như vậy tự nhiên không thể là nam công được.

Một mở suy nghĩ hỗn độn cử hiện trong đầu cô.

Uyển Dư cảm thấy đầu mình rồi như tơ vò, đêm đó Hiểu Khê rõ ràng đã thuê một nam công bày mưu để hãm hại có nhằm chia rẽ tình cảm của cô và Tấn Chí Minh để làm ngư ông đắc lợi, làm sao có thể trở thành Hàn Tinh?

Chẳng lẽ Hàn Tinh đi nhầm phòng, c

Càng nghĩ về điều đó, Uyển Dư càng thấy bối rối, không nghĩ đến chuyện đó nữa, dù sao cô ấy thực sự không có cảm giác gì với Hàn Tịnh, anh ấy là cha của Diệp Gia Bảo và Diệp Uyển Nghĩ cũng được tốt hơn hết là cha của họ là một người đàn ông có nghề nghiệp đàng hoàng như bao người chứ không phải là trai bao điều đó cũng đã gỡ gạc được nỗi lòng của cô trong những năm qua.

Cảm giác được ánh mắt của Lục Minh Thành thoảng nhìn vào mặt cô trong chốc lát, Uyển Dự vô thức cụp mi xuống, thật tình cờ, ánh mắt cô rơi vào hai bờ mỗi mỏng hoàn mỹ của anh có chút hồng hào ẩm ướt trồng mê hoặc lòng người.

Sáng nay, đôi môi đó đã hôn cô.

Hơn nữa, cô còn chạm vào thứ giữa hai chân anh, nhớ đến thứ đó trong tay mình nhanh chóng trở nên lớn hơn và nóng hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn của Uyển Dư đột nhiên nóng như lửa đốt khiến cô cảm thấy khó thở

Cô vội vàng rời mặt đi, sau đó cô theo Hàn Tịnh gọi một tiếng: "Cậu."

Cậu?

Lục Minh Thành cau mày, anh ta trông rất già sao?

Hàn Tịnh gọi là Cậu Trẻ, bởi vì vai về anh ở đó, nhưng thật ra, anh hơn Hàn Tịnh một tuổi, khi Hàn Tịnh gọi anh là cậu, ngay lập tức khiến anh cảm thấy anh và hần không cùng tuổi như hai người thuộc hai thế hệ khác nhau vậy.

Nhìn thấy Lục Minh Thành cau mày, Uyển Dư không khỏi đánh trống làng một chút cô cứ vậy là đi, không phải là anh ta thực sự cho mình vào danh sách đen rồi chứ?

Suy cho cùng, anh ấy cũng là ông cậu của Diệp Gia Bảo và Diệp Uyền Nghi cũng là bậc trưởng bối của cô, nếu giữa họ luôn có một nút thắt nào đó không thể hoá giải, sau này gặp nhau sẽ rất khó xử.

Uyển Dư hắng giọng, nói điều gì đó để xoa dịu mối quan hệ giữa cô và Lục Minh Thành, "Ừm, cậu, xin lỗi, sáng nay, tôi có thể có điều gì đó sai sót, không đúng chừng mực mong chủ thông cảm, rộng lượng mà bỏ qua cho đừng để trong lòng

Tôi không muốn mắc nợ 500 nhân dân tệ cho một lần khám bệnh, bây giờ tôi trả tiền cô Lục Minh Thành nói.

"Boss, cô có biết cậu trẻ a? Câu trẻ còn nợ tiền của em sao?"

Hàn Tịnh hỏi Uyển Dư với vẻ mặt không tin.

Lục Minh Thành trực tiếp không để ý tới Hàn Tịnh, lạnh lùng nhưởng mi nhìn Uyển Du: "ID WeChat." “Cái gì?”

Uyển Dư sửng sốt, không hiểu ý của Lục Minh

Thành.

* chuyển khoản." "0."

Uyển Dư trả lời và đọc ID WeChat của mình cho Lục

Minh Thành.

Uyển Dư cảm thấy ngày thường cô ấy thực sự xinh đẹp giỏi giang nhưng đứng trước mặt Lục Minh Thành lại trở nên lúng túng, những gì cô ấy có là một phụ nữ độc lập và thông minh trong thời đại mới, nhưng mỗi khi đối mặt với anh ta, cô lại cảm thấy minh chậm tiêu đến khó hiểu thật là quá mất mặt.

Gần như ngay lập tức, Lục Minh Thành thêm bạn WeChat của Uyễn Dư và chuyển tiền cho cô.

Hàn Tinh nhìn "Lục Cửu" trong cột bạn bè của Uyền Dư, thì không tin nổi vào mắt mình, chủ còn thêm WeChat của Boss?! Hàn Tịnh có chút ngạc nghiên cậu mình lại chủ động thêm Uyển Dư vào mục bạn bè cậu trẻ trở nên thân thiện như vậy từ bao giờ.

Anh ấy phải thêm WeChat của cậu đề khoe với mẹ mới được.

Tay nhanh hơn cả nào, Hàn Tịnh ngay lập tức giật lấy diện thoại của Uyển Dư, tìm ra ID WeChat của Lục

Minh Thành, nhân vào Add Friend.

Nhưng anh buồn bã nhận ra rằng anh đã bị Lực Minh

Thành từ chối "Tại sao lại từ chối thêm cháu làm bạn?"

Hàn Tỉnh lộ vẻ buồn bã, "Cậu, cậu không còn yêu cháu nữa phải không?"

Khỏe môi Lục Minh Thành giật giật: "Xin lỗi, gu ta không mặn như vậy."

Bầu không khi trở nên ngột ngạt một cách khó tả, nhưng may mắn thay vào lúc đó, dì Giang đã gọi, và Uyển Dư đã nhân cơ hội ấy để tránh thêm rắc rồi cô liền rời đi.

Dì Giang nói rằng cô ấy sẽ gửi một thỏa thuận ly hôn trong một thời gian ngắn.

Cuối cùng đã đến lúc li hôn...!không có xiềng xích của cuộc hôn nhân danh nghĩa đó, liệu cô có thể bắt đầu một cuộc sống, một tình yêu mới xứng đáng thuộc về cô?

Hàn Tịnh đã bắt đầu mơ tưởng về cuộc sống tuyệt với cùng vợ và con mình, anh thì thầm quanh Uyển

Dư và bày tỏ ý muốn cô về biệt thự của anh để gia đình họ chung sống cùng nhau.

Lục Minh Thành nói: "Người có chắc con người thực sự có thể sống ở đó không?"

Lời nói của Lục Minh Thành khiến Hàn Tịnh im lặng ngay lập tức, quả thực chuồng heo của anh ta bửa bên kinh khủng, bây giờ Uyên Dư mà nhìn thấy, chắc sẽ sợ hãi mà bỏ đi mất.

Hàn Tịnh kim nên mong muốn ngủ cùng vợ con trong tay, hẹn Diệp Uyển Dư sau khi dọn sạch ổ lợn, anh ấy có thể đón mẹ con cô về, và gia đình sẽ không bao giờ bị chia cắt nữa họ sẽ sống thật hạnh phúc bù đắp những tháng ngày mất mát trước đây.

Sau khi ký vào thỏa thuận ly hôn, Uyển Dư bị mất ngủ.

Ngay khi cô nghĩ đến ba từ "cảm giác mới", khuôn mặt đẹp trai với đường nét sâu sắc tuấn mĩ, cao quý và tiết chế mạnh mẽ của Lục Minh Thành bắt đầu hiện lên trong đầu cô, cả đầu cô toàn là hình ảnh của hán.

Đặc biệt là nơi nào đó trong anh, nóng như thiêu đốt, khác sâu trong tim cô khiến cô như rạo rực theo, cứ như bị chiếm hữu vậy.

Sáng hôm sau, Uyển Dư đến Bệnh viện Y học Cổ truyền Trung Quốc Hà Thành để báo cáo với hai mắt gấu trúc.

Vừa bước vào văn phòng, cửa văn phòng đóng sầm lại.

Một người phụ nữ tầm ba lăm ba sáu tuổi, tức giận đứng ở cửa, cô ta lại đá vào cửa phòng làm việc như muốn trút giận: "Diệp Uyền Dư đâu?! Gọi Diệp Uyền Dư ra nói chuyện rõ ràng với tôi!"

Uyển Dư thật sự không biết mình đã làm gì người phụ nữ này, nhưng mọi người đều nhìn cô với ánh mặt hiếu kỳ như này thì có không thể là con rủa rut có được.

"Đại tỷ, em là Uyền Dư, có chuyện gì vậy?" “Đồ mặt dày, cô quyến rũ chồng tôi, tôi giết cô!”

Sau đó, người phụ nữ giơ tay tát vào mặt Uyển Dư một cái

Uyển Dư chưa bao giờ bị đối xử như vậy, trước giờ cô luôn đường đường chính chính mà sống chưa từng đắc tội ai, phẩm hạnh vốn rất tốt đẹp nay bỗng nhiên bị một người phụ nữ xa lạ làm cho vấy bần, cô bóp cổ tay người phụ nữ, áp lực vô hình trong giọng nói khiến người phụ nữ phải lùi lại một bước.

" chỉ có nhâm không? Em mới về nước em dụ chồng chi thể nào được?"

Cơ thể béo ú của người phụ nữ run lên, nhưng nghĩ đến một một nghìn tế mà Hiểu Khê đưa chị, cô ta vẫn cần rằng nói: "Chó cải, đừng có mà không biết xấu hổi.

Cô có dũng khí để quyến rũ chồng người khác, mà không dám nhận sao, tiên nhân!"

Người phụ nữ nhìn thấy xung quanh có rất nhiều người, giọng nói lập tức tăng lên một quãng tám: "Mọi người, vào xem thử đi! Tên đĩ thõa này dụ dỗ chồng người khác, phá hoại gia đình người khác, ai trong các người dám đến gặp cô ta chữa bệnh? Đừng bao giờ đến tìm cô ta chữa bệnh mất chồng như chơi đấy chồng tôi đã bị cô ta che mắt lấy hết tiền ăn học con cái đưa cho cô ta! Không biết bệnh viên suy nghĩ thế nào, lại nhận thử tiên nhân này vào làm việc.

Lẽ nào lãnh đạo bệnh viên đối với cô cũng là cái quan hệ đó khuôn mặt Uyển Dư lạnh đi "Cô nói tôi dụ dỗ chồng cô, cô có bằng chứng gì?" "Chuyện này còn cần bằng chứng sao? Tôi thấy cô lên giường với chồng tôi, lão ta cũng thừa nhận rồi!

Cô, tiên nhân, không xứng làm bác sĩ.

Lãnh đạo bệnh viện đâu hết rồi? Các người phải đuổi việc cô ta đi"

Cô ta hét lên bằng giọng nói chua then thét, sợ rằng người khác sẽ không nghe thấy.

Sau khi nghe những lời của người phụ nữ, đã có rất nhiều bản luận xung quanh Hiểu Khê "Còn trẻ lại xinh đẹp thế kia, đúng là đáng tiếc, đạo đức giới trẻ bây giờ suy thoái quá." "Đúng vậy, thật không biết xấu hổ khi đi dụ dỗ chồng người khác."

Làm sao có thể để loại người này đến làm việc trong bệnh viện? Loại người này nên bị đuổi đi "Đúng, nên sa thải Nếu không đuổi người như vậy, ai dám đến bệnh viện này khám bệnh? Nếu chồng tôi cũng bị dụ dỗ thì sao?"

Ở đây náo nhiệt như vậy, trường phòng Tiêu Hạnh Người phụ nữ vội vàng chạy tới: nghe thấy liền chạy tới, vừa nhìn thấy Tiêu Hạnh, "Nhìn anh thế này, là lãnh đạo ở đây phải không? Bác sĩ của anh dụ dỗ chồng tôi thật là không biết xấu hổ, anh hôm nay phải cho tôi một lời giải thích rõ ràng nếu không mọi chuyện sẽ không chỉ dừng lại ở đây dâu ".