Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 112

Chương 112: Buổi tối đưa cô về

Nhìn bóng dáng hai người rời đi,

một giây sau, tay Hàn Công Danh nắm

chặt thành quyền, đấm mạnh vào

tường, bàn tay chấn động đến run nhẹ,

ánh mắt tựa như một con sói cô đơn

trên sa mạc, thâm trầm đáng sợ.

Nhược Vũ là người phụ nữ của anh

ta, anh ta tuyệt đối không cho phép bất

kỳ kẻ nào cướp Nhược Vũ khỏi tay anh

†a. Mạc Du Hải thì sao.

Anh ta tuyệt đối sẽ không buông

tha dễ dàng như vậy.

Trong xe. Đọc full tại truyen.one

Hạ Nhược Vũ nhìn khung cảnh

khác thường bên ngoài thì hỏi: ‘Mạc Du

Hải, anh lái xe nhầm hướng rồi à, đây

đâu phải đường về nhà tôi.”

“Ừ, đây là hướng về nhà chúng ta”

Mạc Du Hải bình tĩnh nói.

Hai má Hạ Nhược Vũ trở nên đổ

bừng: “Cái gì mà nhà chúng ta, đừng

có nói hươu nói vượn, em và anh còn

đang cãi nhau đấy”

“Hiểu rồi.”

Người đàn ông vẫn từ tốn nói,

giống như cô đang vào vai hát kịch vậy.

“Lười nói với anh” Hạ Nhược Vũ

quay đầu đi chỗ khác, trong lòng vẫn lo

lắng về chuyện của Minh Thư.

Chỉ muốn nhanh chóng thay quần

áo rồi nhanh chóng đến bệnh viện

thăm.

Mạc Du Hải như nhìn ra tâm sự

trong lòng cô, nhẹ nhàng nói: “Cô ấy

không sao.”

Có điều có một việc anh chưa nói,

làm bác sĩ, anh có nghĩa vụ giữ bí mật

cho bệnh nhân.

Hạ Nhược Vũ thở dài một hơi,

không có tinh thần nói: “Người không

sao, nhưng mà chắc tinh thần bị tổn

thương lắm, còn cả đứa bé cũng mất

rồi.

“Mỗi người đều phải chịu trách

nhiệm với bản thân, gánh lấy cái giá

tương ứng. Cô ấy đã lựa chọn người

đàn ông kia thì nhất định phải chịu hậu

quả” Mạc Du Hải lạnh nhạt giải thích

cho cô.

Hạ Nhược Vũ kinh ngạc quay đầu

nhìn anh, trên mặt anh vẫn là vẻ lạnh

nhạt như trước: “Mạc Du Hải, em rất tò

mò, anh có phải gánh chịu cái giá phải

trả nào không”

Cô chỉ thuận miệng hỏi một câu,

không nghĩ là anh sẽ trả lời.

Nhưng anh lại nói: “Có.”

“Là chuyện gì?” Cô tò mò hỏi. Dạng

đàn ông mưu kế như Mạc Du Hải cũng

có chuyện không khống chế nổi sao.

Thật đúng là kỳ quái.

Ánh mắt anh lấp lóe, không trả lời

thẳng: “Nếu như em là cô ấy, em sẽ làm

thế nào?”

“Anh đang ám chỉ chuyện mất đứa

nhỏ à? Hay là chuyện bị tên cặn bã lừa

gạt tình cảm?” Hạ Nhược Vũ thu lại ánh

mắt, cơ thể bé nhỏ khẽ chuyển, nhìn

con đường phía trước, trong lòng

không biết đang nghĩ gì.

Mạc Du Hải nắm chắc tay lái, nhẹ

nhàng hỏi: “Nếu như có nguyên nhân

cho lời nói dối thì sao”

“Ôi, đàn ông chẳng phải đều thích

bảo đó là mấy lời nói dối có thiện chí

hay sao?” Cô cười khẩy, sau đó thâm

trầm nói: “Ông trời sẽ tha thứ cho anh

†a, còn em chỉ có trách nhiệm đưa anh

†a đi gặp ông trời.”

Trong từ điển của cô lừa dối là

không dễ dàng tha thứ, hành động của

Hàn Công Danh khiến cô phải suy xét

lại tam quan của mình, thậm chí cô bắt

đầu hoài nghị, lúc trước người đàn ông

ôn tồn lễ độ kia là do cô tưởng tượng

ra.

Ngưng một chút, Hạ Nhược Vũ

dường như là phản ứng lại, nghỉ ngờ

nhìn anh: “Mạc Du Hải, có phải anh có

gì giấu em không?”

Sao lại nghe ra ẩn ý trong lòng nói

của anh.

“Không” Biểu cảm trên mặt anh

không đổi, thản nhiên nói.

Hạ Nhược Vũ gật đầu không hỏi

lại, lúc nhàm chán sẽ nghĩ đến vài

chuyện có ý nghĩa, cô bắt đầu vụng

trộm quan sát người đàn ông bên cạnh.

Sống mũi cao thẳng, môi mỏng,

lông mày kiếm, trên thái dương rủ

xuống mấy sợi tóc đen, gương mặt anh

tuấn của anh hoàn hảo không thể bắt

bẻ.

Người ta nói đàn ông có sống mũi

cao thẳng thì phương diện kia rất mạnh

mẽ, mấy đêm được chứng kiến, cô có

thể khẳng định câu nói này là đúng, thế

nhưng còn một câu, đàn ông môi

mỏng thường bạc tình.

Điều này thì cần chờ kiểm chứng.

Càng nhìn càng đẹp trai, trên thế

giới này thật sự có người đàn ông xuất

sắc như vậy sao, ngoại trừ tính cách

lãnh đạm, không quan tâm sự đời ra thì

tổng thể khiến cho người ta không tìm

ra vấn đề.

“Em nhìn thấy hài lòng chứ?”

Hạ Nhược Vũ vẫn còn đang đắm

chìm trong “sắc đẹp” của anh, bất thình

lìn nghe vậy thì ngơ ngác đáp lại: “Hài

lòng.”

Qua mấy giây cô mới phản ứng lại,

mình bị người nào đó trêu đùa, tức hổn

hển nhìn chằm chằm chằm anh: “Mạc

Du Hải, sao anh xấu xa thế”

“Có sao?” Là ai nhìn đến thất thần

chứ? Mạc Du Hải nhếch miệng cười.

Hạ Nhược Vũ tự biết mình không

cãi lại anh, càng sẽ không giơ mặt ra

cho anh đánh, không có gì xấu hổ hơn

là nhìn trộm người khác và bị bắt tại

chỗ.

May thay, bọn họ nhanh chóng về

biệt thự.

Không để ý tới Mạc Du Hải nữa, cởi

dây an toàn, đẩy cửa xe xuống dưới.

Chỉ là đã mấy ngày không trở về,

nhìn đồ đạc trong biệt thự, Hạ Nhược

Vũ cảm thấy có chút kỳ quái không

hiểu vì sao, giống như đã lâu không

gặp.

Lên lầu, đồ đạc trong phòng ngủ

vẫn như trước khi cô rời đi.

Dừng một chút, cô vụng trộm hít hà

không khí, lại đi tới bàn trang điểm mở

ra, lúc này gương mặt mới lộ ra nụ cười.

Rất tốt, phòng không có mùi của

những người phụ nữ khác, cũng không

có thêm mỹ phẩm.

Xem ra hai ngày cô đi, Mạc Du Hải

ở nhà một mình, không đưa Lục Khánh

Huyền về.

Thay quần áo xong đi xuống lầu,

vừa lúc nhìn thấy Mạc Du Hải đặt điện

thoại xuống, ánh mắt Hạ Nhược Vũ khẽ

động, cũng không hỏi nhiều.

“Đi nào”

“Ừ” Mạc Du Hải liếc nhìn một chiếc

túi khác trên tay cô, cất điện thoại rồi

bước ra ngoài.

“Tối nay về với anh.”

“Đi đâu?” Cô vẫn còn băn khoăn

ánh mắt vừa mới cúp điện thoại xuống

của anh, không chú ý nghe anh nói.

Hẳn là chuyện khó giải quyết lắm

mới khiến anh lộ ra vẻ nghiêm túc như

vậy.

Mạc Du Hải nhìn vẻ ngơ ngác, ngốc

nghếch của cô, nhẹ nhàng bồi thêm

một câu: “Nhà họ Mạc”

Cả người cô đều choáng váng:

“Không phải nói cho em suy nghĩ một

chút à?”

Cô đồng ý đi lúc nào, với cả tốc độ

này có phải quá nhanh không.

Đọc full tại truyen.one

“Chỉ là một bữa cơm thôi.” Mạc Du

Hải ra hiệu cô không cần lo lắng.

Hạ Nhược Vũ sững sờ, sau lại tiếp

tục lắc đầu: “Không phải vấn đề cơm

nước, tự nhiên em tới như vậy là có

chuyện gì!”

Trong đầu người đàn ông này đang

nghĩ gì chứ?

“Bọn họ biết rồi” Hôm qua anh đã

thông báo.

“Anh cũng không nói với em một

tiếng để em chuẩn bị tốt tâm lý chứ,

anh như này là tiền trảm hậu tấu, em

không đồng ý, em không đi” Giọng điệu

của Hạ Nhược Vũ rõ ràng có chút bối

rối và mất tự nhiên.

Mạc Du Hải bình tĩnh nhìn về cô:

“Em đang lo lắng cái gì, nàng dâu xấu

cuối cùng vẫn phải gặp mẹ chồng thôi”

“Ai nói em xấu!” Hạ Nhược Vũ trả

lời, sau khi nói xong mới kịp phản ứng,

đây chẳng phải là thừa nhận chuyện

mình là vợ anh sao?

Người đàn ông cười ranh mãnh, cô

đột nhiên đỏ bừng mặt: ‘Em không có

ý đó, dù sao em không đi, tự anh đi mà

đi”

Dựa vào cái gì mà nói cô là nàng

dâu xấu, cô xấu chỗ nào!

©