Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 77

Chương 77: Tát vào mặt

“Không có gì cả, bình thường ở nhà mình đều

luyện tập như vậy”

Hãy vào  đọc tại truyen.one

Trần Hạ Thu Phương không mấy để ý nói.

Tốt xấu gì nhà cô ấy cũng mớ lớp dạy võ, một

nhóm ba bốn người không thành vấn đề.

Trong đầu Hạ Nhược Vũ tưởng tượng về cuộc

sống của bạn mình, đồng tình vỗ vai cô ấy nói: “Còn.

sống là tốt rôi, đừng nghĩ nhiều quá làm gì”

Nếu có cơ hội cô cũng muốn tới nhà cô ấy vì

muốn biết có phải người nhà cô ấy đều có sức

chiến đấu mạnh như vậy không?

“Gï?” Cô ấy ngẩng đầu mờ mịt hồi

“Không có gì, mình chỉ là tùy tiên nói thôi”

Cô không định nói về những khúc mắc trong

lòng, bèn đổi chủ đề: “Đi thôi, chúng ta sang bên kia

shopping” ãy vào  đọc tại truyen.one

“Ừ? Trần Hạ Thu Phương cầm lấy cốc nước trái

cây đuối theo.

Hai người qua bên đó, vừa đi vừa nói chuyện

phiếm: “Nhược Vũ, mấy ngày nay ở công ty sao lại

không tìm thấy cậu”

“Không có gì, mình chỉ muốn ở nhà nghỉ ngơi

một chút” Cô thuận miệng trả lời

Cô ấy cảm thán: “Có tiền đúng là có thể tùy hứng”

“Đi, vào xem” Cô bị thu hút bởi một chiếc.

váy dài màu trắng bên trong cửa hàng.

Nhân viên trong cửa hàng cao cấp đều có thế

nhìn quần áo trên người khách đế đánh giá họ là

người có tiền hay không, đáng tiếc hai người họ

ngày hôm nay lại ăn mặc vô cùng giản dị

Nhìn thấy người không có tiền, thái độ của

nhân viên cũng không mấy thân thiện nhưng vẫn.

thế hiện sự chuyên nghiệp: “Chào quý khách, hai vị

muốn xem quần áo, mời đi theo tôi.

“Cho tôi thử bộ quần áo kia” Hạ Nhược Vũ chỉ

về phía tủ kính nói.

Hãy vào  đọc tại truyen.one   Nhân viên thấy quần

áo trên người cô đang mặc, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh

thường: “Thưa cô, đây là mẫu mới nhất của công

ty chúng tôi, cả thành phố chỉ có duy nhất một bộ,

nó hoàn toàn được làm thủ công nên không thể thử”

Ý của câu nói này chính là chiếc váy này quá

đắt, các người không thế mua nổi thì đừng thử, nếu

như làm bấn thì không thế đền nối.

Hai người nghe ra được ý khinh thường trong

lời nói của cô ta, Trần Hạ Thu Phương liền tức giận

hói: “Nếu như chúng tôi đã vào đây thì chính là

khách hàng của các cô, yêu cầu của khách hàng

đưa ra, không phải là nên đáp ứng sao?”

“Nhưng..” Vẻ mặt nhân viên không mấy bằng

lòng. Hãy vào  đọc tại truyen.one

Trần Hạ Thu Phương còn muốn nói, Hạ Nhược

Vũ trực tiếp ngăn cỏ ấy lại, lấy tấm thẻ trong túi

xách đưa tới trước mặt cô ta: “Hiện tại tôi không

thứ, trực tiếp gói lại cho tôi”

Nhân viên nhìn tấm thẻ vàng trước mặt, cô ta

có chút không thể tin được, một người ăn mặc tùy.

tiên như thế mà lại có thể mua được một bộ quần

áo trị giá mười mấy nghìn USD này.

“Thưa cô, chiếc váy này có giá 12000 USD”

Hãy vào  đọc tại truyen.one Sẽ không phải cái

loại tiểu tam được người ta bao nuôi đấy chứ,

nếu trong thẻ không có tiền thì mất mặt lắm.

Cái gì?

12000USD, cái này cũng quá đắt đi, Trần Hạ

Thu Phương nghe thấy giá của chiếc váy không

tránh khỏi tặc lưỡi. Tuy cô ấy có thể mua được,

nhưng mà sẽ mất nửa tháng lương, cảm thấy không

đáng.

Tuy nhiên nó thực sự rất đẹp

Ý cười trên mặt cô càng sâu: “Tôi nói gói lại cho tôi”

“Được, tôi hiểu rồi” Nhân viên bán hàng khế run

khi nhận lấy thẻ, những nhân viên khác thấy đây có.

thể là một khách hàng tiêm năng, vô cùng nhiệt tình.

giới thiệu với hai người họ về những sản phẩm khác.

Hãy vào  đọc tại truyen.one Ý đồ chính là muốn họ mua thêm.

Nhân viên bán hàng liền quẹt thẻ, 12000USD đã

được thanh toán, tươi cười trá lại cho Hạ Nhược Vũ,

cũng cẩn thận lấy chiếc váy kia đi đóng gói

Cham vào chiếc váy được làm bắng tơ lụa,

trong lòng cô ta ghen ty không thôi, đáng vẻ cô ta

không kém, vì sao lại không được một người có

tiền bao nuôi như vậy.

Cô ta vừa cố ý kiếm tra thẻ của Hạ Nhược Vũ,

là thẻ không giới hạn, toàn bộ thành phố chỉ có ba

chiếc, cô ta cũng là lần đầu tiên được nhìn thấy.

“Thưa cô, hàng của cô đã được đóng gói xong””

Hạ Nhược Vũ không nhận lấy, cứ như vậy mà

nhìn cô ta.

Lúc này trong lòng Trần Hạ Thu Phương liền

cảm thấy có chút kỳ quá, với tính cách của Nhược.

Vũ, sao có thế bỏ qua, xem ra trong lòng cô đã có

kế hoạch, cô ấy chỉ cần đứng xem kịch thôi.

Cô ta thấy Hạ Nhược Vũ không có ý muốn căm

lấy, cản cản môi, biết cô chính là muốn gây khó dễ.

với thái độ lúc đầu của cô ta, chỉ có thể cười nói:

“Thưa quý khách, cô còn cần gì nữa không ạ?”

Những nhân viên khác thấy một màn như vậy,

đều không nói gì.

Hạ Nhược Vũ gật đầu, có chút khó xử nói: “Làm

sao bây giờ, đột nhiên tôi lại cảm thấy không thích

nó nữa, cô hãy cất nó đi”

“Quý khách…”

Nghe thấy vậy cô ta thực sự chỉ muốn bật khóc,

hoàn lại một số tiền lớn cho khách hàng như thế thì

cô ta sẽ bị trừ lương.

Cô thở dài một hơi ra về đáng tiếc: “Quả thực là

tôi không thích nữa, muốn trả lại”

Cô đã mua rất nhiều hàng hiệu, quy định của

những cửa hàng này là gì, cô cũng biết được một

phần, cho nên mới có thể hào phóng mà thanh toán

như vậy.

“Quý khách, thật xin lỗi, vừa rồi là thái độ của

tôi không tốt, tôi không nên làm như vậy, mong cô

có thể lượng thứ” Cô ta chỉ có thể tự nhận lỗi về mình.

Nụ cười của cô lập tức biến mất: “Tôi nói tôi

muốn trả lại, cô không nghe thấy sao?”

Nhân viên bán hàng bị biểu tình trên mặt cô làm

 

cho hoảng sợ, lúc này bên ngoài có một người đàn

ông hơn ba mươi tuổi đi vào.

“Xin chào, tôi là quản lý của cửa hàng, có

chuyên gì xảy ra cô có thể nói với tôi, tôi nhất định

sẽ xử lý tốt.

Trần Hạ Thu Phương đúng lúc đem chuyện này.

nói cho anh ta nghe.

Sắc mặt quản lý càng ngày càng trở nên khó.

coi, lớn tiếng hỏi: “Có phải như vậy hay không?”

Nhân viên bán hàng không thế phản bác, sợ hãi

cúi thấp đầu.

“Cö chính là muốn chọc tức tôi, tôi mới chỉ ra

ngoài một chút, cô liền gây phiền phức lớn như vậy,

ngày mai cô không cần phải đi làm nữa”

Quản lý mắng xong, lập tức quay về phía Hạ

Nhược Vũ, bày ra bộ dạng lấy lòng nói: “Là lỗi của

chúng tôi, thật xin lôi vì đã khiến cho quý khách có

một trải nghiệm mua sắm không thoải mái, hay là

chúng tôi sẽ giảm giá cho cô chiếc váy mà

cô ưng ý”

Hàng mới giá quá cao nên bán không được,

nếu giảm giá 10% anh ta cũng phải gánh áp lực vôi

cũng lớn.

Hạ Nhược Vũ thấy thái độ của anh ta không tôi,

cô cũng không muốn gây sự nữa: “Vậy được”

10% có thế tiết kiệm được một số tiền khá lớn,

không lãng phí.

Vẻ mặt của nhân viên võ cùng thám thương,

thiếu chút nữa là té xíu, muốn mở miệng cầu xin lại

không biết phải nói gì, cô ta đi làm còn chưa được

bao lâu đã bị sa thải.

‘Về nhà cô ta cũng không biết phải ăn nói như thế nào.