Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 87

Chương 87: Vô cùng mâu thuẫn

Không khí của bữa tiệc thay đối bất ngờ, ánh

mắt của những người khác bắt đầu có những ý

nghĩa sâu xa.

Ánh mắt của họ đang dò xét chuyện trước đó

Hạ Nhược Vũ đã thừa nhận chia tay nhưng hiện

tại lại đang ngồi cùng nhau, chẳng lẽ vẫn còn vấn

vương tình cũ?

Lâm Minh Thư mắt nhìn thấy, trong lòng đau

đớn nhưng trên mặt vẫn xem như không có

chuyện gì xảy ra.

Trong lòng mọi người đều tò mò, nhưng lại

ngại không dám hói, bắt đầu nhớ lại quãng thời

gian trước đây khi còn ngồi trên ghế nhà trường.

Hạ Nhược Vũ thấy ánh mắt của mọi người

không còn nhìn mình nữa liền thấp giọng nghiến

răng nghiến lợi nói: “Hàn Công Danh, anh đây là

có ý gì?”

“Anh còn có thể có ý gì đây, chỉ là muốn ngôi

bên cạnh em thôi” Hàn Công Danh gật đầu nâng

ly với cô, thản nhiên đáp lại.

“Chúng ta đã chia tay rồi, anh như vậy sẽ

khiến cho Lâm Minh Thư khó chịu đấy” Cô biết

trong lòng Lâm Minh Thư thấy khó chịu, nhịn

không được mà nói giúp cô ta

Ánh mắt anh ta trầm xuống: “Ai nói với em

chuyện này, là Lâm Minh Thư hay là ai khác?”

“Không có, là tôi tự mình đoán thôi.” Ánh mắt

cô lóe lên rồi phủ nhận.

Anh ta thấy cô nói vậy, giọng điệu cũng dịu đi

“Nhược Vũ, em không cần nghĩ ngợi chuyện đó, anh

với Lâm Minh Thư chỉ là bạn bè, trong lòng anh

chỉ có một mình em”

“Vậy thì không cần thiết nữa” Cô lạnh lùng đáp lại

Hàn Công Danh muốn nói gì đó, màn hình đã

quay trở lại, người phục vụ dọn món ăn ở phía

sau, đành phải từ bỏ.

Ngoại trừ chuyện này thì tất cả vẫn vui vẻ

“Hàn Công Danh, hiện tại cậu đã trở về, có dự

định gì không? Định làm ở công ty đó hay là tính

kinh doanh riêng?”

Hàn Công Danh khi đó là người có thành tích

xuất sắc đồng thời cũng là học trưởng, nên thu

hút rất nhiều sự chú ý

“Ù, tôi vừa trở về nước, vẫn còn quen với một

công ty và các xu hướng trong nước, có mấy

công ty cũng đã thuê tôi làm cố vấn, tôi vẫn đang

cân nhắc” Ngoài vẻ ngoài không nghiêm túc ra

thì Hàn Công Danh quả thực rất có tài.

Anh ta không bao giờ để bản thân mình bất

lợi, khi nói có một vài công ty tìm tới mình còn cố

ý nhìn Hạ Nhược Vũ.

Thật không may là cô vẫn đang mải mê ăn

uổng và không hề để ý tới điều đó.

Trong lòng anh ta có chút thất vọng.

Những người khác khi nghe nói Hàn Công

Danh có rất nhiều công ty tuyển dụng, họ đều

trầm trồ thán phục: “Hàn Công Danh, cậu thật

giỏi. Nếu chúng tôi có thể có một công việc tốt

như vậy cũng rất tuyệt”

Bạn đang đọc tại truyen.one

“Đúng vậy, đặc biệt là trong hai năm qua,

nhiều công ty đã cắt giảm nhân sự, rất nhiều

người đã bị sa thải”

Nhiều người trong bữa tiệc lãng lẽ thở dài,

buồn chán khi nghe đến điều đó.

Có một số người muốn cụng ly với Hà Nhược Vũ.

Cô để tay lên miệng ly che lại, ý tứ rất rõ rằng,

hôm nay cô không uống.

“Người đẹp, thật khó mới có thế gặp được.

nhau, ngay cả uống một ly cũng không được, có

phải là cậu không nế mặt tôi không?” Người đàn

ông này trước đây khi còn đi học thầm mến Hạ

Nhược Vũ, khó khăn lầm mới có thể gặp mặt, anh

ta không muốn bỏ qua cơ hội tốt như vậy.

Đáng tiếc cô vẫn không hề nể mặt anh ta:

“Thật xin lỗi, tôi bị dị ứng với cồn, không thế uống

được”

Người đàn ông đó vấn không có ý muốn

buông tha cho cô: “Nói như thế nào thì cũng từng

là bạn học, về sau không biết khi nào mới có thể

gặp lại xem như cậu nế mặt tôi nhấp một ngụm

cũng được”

Hàn Công Danh nghe vậy, ở bên cạnh đã

nâng ly lên trước mặt cô: “Thân thể cúa cô ấy

không tốt, tôi thay cô ấy uống”

Cậu bạn đó ban đầu có chút sửng sốt nhưng.

chỉ còn cách nâng ly lên, nói: “Nếu đối lại là người

khác tôi đương nhiên sẽ không phục nhưng chính

là vì cậu đây luôn khiến chúng tôi bội phục nên tí

sẽ không để ý”

“Cảm ơn” Hàn Công Danh uống hết một ly

rượu, säc mặt ứng đó, nhưng vẫn cố duy trì nụ

cười yếu ớt

Người đàn ông đó rời đi, Hạ Nhược Vũ lập tức.

không vui nói: “Tôi không cần anh uống rượu thay

tôi, tự tôi có thể từ chối cậu ta.”

Nếu như Lâm Minh Thư chứng kiến việc anh

ta làm chắc chẩn cô ta sẽ cho rắng cô và anh ta

vấn còn gì đó.

Cô cấn thận nhìn về phía Lâm Minh Thư, cô ta

đang nói chuyện với người khác, dường như

không chú ý tới bên này.

Lâm Minh Thư sao có thể không để ý tới, chỉ

là cô ta cổ gắng ép bản thân không được để lộ ra.

bên ngoài, lòng bàn tay đã bị cô ta bấm vào để

giữ bình tĩnh.

Chút đau đớn ấy sao có thể so với nỗi đau

trong lòng cô ta.

Quả nhiên Hạ Nhược Vũ đã nói dối cô ta, căn

bản cô vẫn còn luyến tiếc khi chia tay với Hàn

Công Danh

Cái gì mà hy vọng cô ta có thể hạnh phúc,

đều là giả dối, uổng công cô ta đã tin tưởng, kết

quả chính là giả.

Cái gì mà chị em thân thiết, cái gì mà bạn bè,

sự dối trá của cô khiến cô ta cảm thấy ghê tớm,

Hàn Công Danh thấy cô thoáng thất thần,

trong lòng đang thương xót cho anh.

Anh ta không thể chịu được khi thấy cô khó

Giọng nói quen thuộc, con người quen thuộc,

chỉ là bọn họ đã sớm không còn như trước kia

nữa, Hạ Nhược Vũ nhìn xa xăm: “Hàn Công Danh,

anh không cần nói với tôi những chuyện vô nghĩa

như vậy, tôi đã sớm không còn quan tâm đến anh

nữa rồi”

“Anh cũng không cần vì tôi mà làm như vậy,

anh nên nhớ mình vừa mới xuất viện”

“Nhược Vũ, em vẫn còn quan tâm tới tôi sao?”

Ánh mắt ảm đạm của Hàn Công Danh lập tức

sáng lên.

Hạ Nhược Vũ lập tức cảm thấy có chút hối

hận vì lắm lời: “Anh đã quên chuyện chúng ta cãi

nhau ở bệnh viện rồi sao?”

“Nhược Vũ, anh biết khi đó anh không tốt

nhưng anh chỉ muốn chúng ta quay lại” Đặc biệt

là sau chuyện không nên xảy ra với Lâm Minh Thư

lúc chiều, tất cá lửa giận trong lòng anh ta đều

biến mất chỉ còn lại cảm giác thiếu tự tin.

Không còn cách nào khác, Hạ Nhược Vũ vỗ

vai người bên cạnh nói: “Bạn học, có thế đối chỗ

cho tôi được không?”

Bạn học bên cạnh bất đác dĩ nhìn thoáng qua,

lập tức hiểu được hai người họ đang cãi nhau, lắc

đầu nói: “Nhược Vũ, cậu vẫn nên ngồi đây đi. Hàn

Công Danh đối với cậu như thế nào, chúng tôi

đều biết, tất cả mọi người cũng đang chờ uống

rượu mừng của hai người”

Hạ Nhược Vũ không nói gì nữa.

©ô chỉ có thể phớt lờ người đàn ông đang.

ngồi bên cạnh mình.

Ăn uống, hàn huyên cũng đã hơn mười giờ tối

Chỉ còn vài phút nữa là tới thời gian hẹn với

Mạc Du Hải, Hạ Nhược Vũ đứng lên chuẩn bị rời đi

Hà Nguyên Phương đột nhiên nói: “Mọi người

đã lâu không gặp, tôi có một người bạn mở quán

bar ở tầng dưới, chúng ta cùng nhau xuống dưới

thể lỏng một chút đi”

“Mọi người đừng từ chối, tiền tôi trá, càng

nhiều càng vui, nếu muốn uống rượu trên tầng

cũng được, muốn nghỉ ngơi ở lại cũng có phòng”

“Mọi người ở lại nhé, tôi có việc phải đi trước”

Hạ Nhược Vũ không muốn tham gia, trong đầu

không khỏi nghĩ tới những lời Mạc Du Hải đã nó

trong lòng vô cùng mâu thuẫn.