Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 90

Chương 90: Mạc Du Hải, anh mau đến cứu tôi

 

“Nhược Vũ à, cô bị sao thế, có chỗ nào khó

chịu š?” Hà Nguyên Phương giống như đã sớm

biết trước, kêu lên một tiếng, sau đó đưa tay ra đỡ

lấy cô.

Hạ Nhược Vũ vẫn còn tỉnh táo nhưng mà toàn

thân không có chút sức lực nào hết, cô muốn đấy

cái tay đang véo mình đau đớn nhưng Hà Nguyên

Phương lại càng dùng sức bóp chặt lấy tay cô.

Thậm chí cô còn bắt đầu tự hỏi liệu có phải

người phụ nữ này có sức mạnh của Dung ma ma.

không, làm cô đau muốn chết.

Nhưng mà cô không có sức để ngăn cản.

Hàn Công Danh nghe nói Hạ Nhược Vũ không

thoải mái thì lập tức lo lắng đi đến: “Nhược Vũ à,

em bị sao thế, không phải lúc nãy vẫn còn rất tốt

sao?”

“Nguyên Phương, rốt cuộc Nhược Vũ bị sao.

thế?” Lâm Minh Thư cũng vội vàng hỏi.

Hà Nguyên Phương cũng ngẩn ra: “Tôi cũng.

không biết nữa, có lẽ là do uống rượu nhanh quá.

Mọi người có ai có thể ra ngoài mua thuổc giải

rượu về không?”

“Được rồi, cô chăm sóc Nhược Vũ giúp tôi, tôi

sẽ đi mua ngay” Hàn Công Danh nói xong thì định

đi ra ngoài.

Lâm Minh Thư vội vàng nói: “Công Danh, anh

chờ một chút, tôi cũng đi, tôi biết dưới lầu có một

tiêm thuốc”

‘Thật ra cô ta biết rõ bản thân tuyệt đối không.

được ở lại đây mà thôi, trong lòng cô ta tự an ủi

Không phải cô ta không muốn cứu người mà là cô.

ta không có cách nào để giúp hết, đây đều là lỗi

của Nhược Vũ.

Anh ta do dự một lát rồi mới gật đầu: “Được”

Hạ Nhược Vũ muốn bọn họ ở lại, nhưng đầu

óc choáng váng không có sức nói chuyện, chỉ có

thể trơ mắt nhìn người đi khỏi.

Hai người họ vừa đi khỏi thì Hà Nguyên

Phương lập tức lộ rõ bộ mặt thật, cô ta buông

lỏng tay để cho Hạ Nhược Vũ ngã xuống đất, đắc

ý nói: “Hạ Nhược Vũ, để tôi xem cô còn chạy thế

nào được”

Hạ Nhược Vũ dù có ngốc thì cũng biết là do.

cô ta bỏ thuốc. Cô nhìn xung quanh, phòng riêng

vốn dĩ nhiều người náo nhiệt, không biết từ lúc

nào chỉ lại còn vài người, mà trong đó còn có vài

khuôn mặt xa lạ, tất cả đều đang nhìn về phía cô.

©ô cố hết sức hỏi: “Hà Nguyên Phương, tại

sao cô lại muốn làm như thế?”

Dù bình thường bọn họ không thích nhau

nhưng cũng không đến mức phải bỏ thuốc để hại cô.

Một tia thù hận lướt qua mắt Hà Nguyên

Phương, cô ta hẳn học nói: “Hạ Nhược Vũ, cô

đừng có giá vờ vô tội với tôi, nếu không phải do

nhà họ Hạ các người cướp mất dự án đó thì công

ty của ba tôi làm sao có thể tuyên bố phá sản

chứ:

Hôm nay cô ta đến là để trả thù cho ba mình.

Đây là xã hội cạnh tranh lẫn nhau, nếu thật sự

là vì cạnh tranh thất bại mà phải báo thù thì trên

thế giới này sẽ có rất nhiều người muốn báo thù,

suy nghĩ trong lòng Hà Nguyên Phương quá cực.

đoan

Huống chỉ cô cũng không biết mọi chuyện

như thế nào, nhưng mà chuyện quan trọng lúc

này cần phải làm đó là ổn định cô ta trước: “Cô có

thế nói cho tôi biết trước, tôi có thế giao dự án

này cho nhà cô:

Chỉ vì không lấy được một cái dự án mà phải

tuyên bố phá sản, điều này cho thấy công ty của

họ có vấn đề riêng, việc đóng cửa chỉ còn là vấn.

đề thời gian, nhưng mà trùng hợp gặp gia đình cô

mà thôi.

Hà Nguyên Phương căn bản không thèm

nghe những lời cô nói, cô ta cười một tiếng, rồi

đột ngột dừng lại, sau đó hung dữ nói:

muộn rồi, tất cả đều là lỗi của nhà họ Hạ các

‘Đã quá người, hôm nay cô đừng hòng trốn khỏi đây”

“Cô muốn làm. Hạ Nhược Vũ cảnh giác nhìn chấm chẩm cô.

ta, giọng nói yếu ớt: “Hàn Công Danh và Lâm.

Minh Thư sẽ nhanh chóng quay lại đây:

Cô bí mật lấy điện thoại di động ra, khó khăn

bấm số của ai đó.

Hà Nguyên Phương cười chế nhạo, nói một

câu không rõ ràng: “Hạ Nhược Vũ, cô đừng nghĩ

nữa, bọn họ sẽ không quay lại đâu”

Ánh mắt cô ta nhanh chóng nhận ra hành.

động nhỏ của Hạ Nhược Vũ, lập tức đi lên đá

văng điện thoại của cô: “Còn muốn tìm người đến

cứu cô sao? Nắm mơ đi”

Điện thoại nằm trên mặt đất vẫn đang rung

lên, Hà Nguyên Phương trực tiếp dùng giày cao.

gót mỏng manh đập vỡ màn hình trước mặt cô,

ch trong chốc lát, điện thoại hoàn toàn đen kịt,

không còn rung nữa.

Trái tim của Hạ Nhược Vũ chùng xuống,

khuôn mặt giả vờ bình tĩnh nói: “Hà Nguyên

Phương, cô đừng làm loạn nữa, ở đây còn có.

những người khác”

Trong người cô có một lưỡng nhiệt ngày càng

cao đang dáng lên, nếu cô không dùng sức véo

mạnh vào đùi để giữ tỉnh táo thì lúc này cô đã ngã

lăn ra đất không nói được lời nào nữa rồi.

Cô không biết Hà Nguyên Phương đã cho cô

uống loại thuốc gì, cô cũng nghĩ rằng đó có thể là

thuốc kích dục, nhưng liệu thuốc kích dục có thể

giữ cho cô tỉnh táo được không?

“Hạ Nhược Vũ, cô nhìn xung quanh đi, vì cô.

mà hôm nay tôi đã bỏ hết vốn liếng, tìm mấy con

vịt đến để hầu hạ cô đó” Hà Nguyên Phương đắc ý nói.

Lúc này Hạ Nhược Vũ mới nhận ra không biết

từ lúc nào có bốn người đàn ông vạm vỡ, khuôn

mặt dữ tợn đứng xung quanh cô, trong đó có một

người là bạn cùng lớp với cô.

“Nhược Vũ, tôi đã nhớ thương cậu từ lâu lắm

rồi” Người đàn ông lưu manh đưa tay chạm vào.

khuôn mặt nhỏ nhắn mịn màng của Hạ Nhược Vũ.

“Vương Mạnh Hùng, cậu đừng có làm bậy,

cậu có biết đây là phạm pháp không?”

Nguy rồi, toàn thân không còn chút sức lực,

cảnh tượng trước mắt trở nên hỗn loạn.

Nồng quá, khát quát

‘Vương Mãnh cười dâm tà: “Hề hề, phạm tí

cái gì chứ. Đây là chuyện cậu tình tôi nguyện mà,

chúng tôi có nhiều người như vậy, nhất định có

thể làm cậu thỏa mãn, nhất định sẽ phục vụ cho

cậu sướng như điên”

Anh ta quay đầu cười dâm với mấy người đàn

ông khác: “Phát đầu tiên là của tôi, mấy người xếp

hàng lại đi”

“Được” Bốn người còn lại trả lời một cách hèn mọn.

Hà Nguyên Phương hơi mất kiên nhẫn: “Đừng

có nói nhảm nữa, muốn làm gì thì làm nhanh lên”

©ô ta lấy một chiếc máy quay từ tủ bên cạnh

ra, ác độc nói: “Hạ Nhược Vũ, cô đừng trách tôi

độc ác, muốn trách thì trách gia đình cô. Cô yên

tâm, tôi nhất định sẽ quay lại chuyện này, sau đó.

gửi cho người nhà cô, truyền thông, trường học,

để cho mọi người cùng nhìn thấy khuôn mặt dâm

đấng của cô”

“Đừng mà..” Hạ Nhược Vũ nghiến răng, cố

gắng gạt tay Vương Mạnh Hùng ra, nhưng bàn tay

mà cô cổ hết sức vươn lên, còn chưa chạm được

ng quần của anh ta thì đã hết sức rơi xuống.

Cô chưa từ bỏ ý định, muốn bò ra cửa.

Nhưng cô còn chưa di chuyển thì đã bị anh ta

kéo lại một cách thô bạo.

Đôi tay thô ráp buồn nôn của người đàn ông,

hướng về phía trước, mùi mồ hôi khiến người

khác bưồn nôn cũng theo tới. Hạ Nhược Vũ cảm

thấy rất khó chịu nhưng không thế nào tránh

được, cô dùng sức nghiêng người, cái trán trực

tiếp đập vào góc bàn bên cạnh.

Nhưng có không cảm thấy đau, cô chỉ muốn

chạy khỏi đây.

Trong lòng chỉ có một ý nghĩ, tuyệt đối không

thế đế bọn họ thành công.

Dù sao cô cũng chỉ là một cô gái, lại còn bị

người ta bỏ thuốc, cho dù có biết chút cách tự vệ,

cũng biết lợi dụng lúc người khác chưa chuẩn bị

đế khuất phục họ, nhưng bây giờ cô cùng lúc đối

mặt với năm người đàn ông.

Ngay sau đó đã có người bắt đầu cởi cúc

quần của cô, có người bắt đầu kéo áo sơ mỉ của cô.

Cuối cùng Hạ Nhược Vũ cũng cảm nhận được sự hoảng hốt

và sợ hãi cô giấy dụa như điên, nhưng thuốc đã bắt

đầu phát huy tác dụng.

“Đừng mà… Van xin mấy người… Thả tôi ra đi mà,

Cô không thể bị những người này xâm phạm,

không được. Nước mắt bị cô chảy ra, trong lòng

vô cùng hối hận vì đã không nghe lời Mạc Du Hải.

Bây giờ cô phải đối mặt với hậu quả đáng sợ.

Bồng nhiên dây thắt lưng bị nới lỏng, người

đàn ông vừa cởi nút cho cô vừa định kéo xuống

Hạ Nhược Vũ dùng hết sức hét lên: “Mạc Du

Hải! Anh mau đến cứu tôi?

“Ha ha, tôi đã sắp xếp xong hết từ lâu rồi, sẽ

không có ai đến cứu cô đâu, cô nên từ bỏ suy nghĩ.

khi nghe thấy tiếng hét của cô gái

y đi” Hà Nguyên Phương càng cười lớn hơn

Hạ Nhược Vũ vô cùng tuyệt vọng khi nhìn

thấy dục vọng trần trụi trong mắt người đàn ông,

thật sự không thể thoát khỏi đây sao? Lẽ nào có

thật sự sẽ bị xâm hại bởi những tên cặn bấ này?

Không, không được.

Mạc Du Hải, không phải anh lợi hại lắm sao?

Cầu xin anh, hãy mau chóng đến cứu tôi đi mà,

chỉ cần anh xuất hiện, bất kể sau này anh nói gì,

tôi cũng sẽ nghe lời anh