Nếu Giây Phút Ấy Ta Không Gặp Nhau

Chương 2-1: Một số chuyện khiến tôi cả đêm chưa về

Chúng tôi trong đêm lái xe chạy về Ô Trì, đến lúc hừng đông mới về tới nơi. Vừa lên đến đường lớn chuyên dụng, tôi bắt đầu hoảng sợ. Mục Thích Dương an ủi: "Chúng ta thương lượng xong rồi mà, đúng không? Chỉ cần chúng ta trăm miệng một lời, bọn họ sẽ không biết chúng ta đi đâu làm gì." Tôi gật nhẹ đầu, cố gắng điều hoà hơi thở. Xe chuyển đến lối rẽ ngoặt, chúng tôi đã nhìn thấy ánh đèn chiếu sáng trên tường viện. Chạy qua trạm gác, lập tức có thể nhìn thấy trong nhà đèn đuốc sáng trưng ở đại sảnh. Bây giờ trong nhà còn bật tất cả đèn như thế này, chỉ có thể là chuyện lớn xảy ra, tôi biết, chuyện lớn này chính là tôi đi một đêm chưa về nhà.

Tôi sắp khóc đến nơi. Mục Thích Dương vỗ vỗ lưng tôi, thấp giọng nói: "Đừng sợ, chúng ta tử chiến đến cùng." Tôi cố gắng giữ thẳng người, hít một hơi thật sâu. Xe chạy đến trước cổng chính thì dừng lại, chủ nhiệm Lương tự mình mở cửa xe, vừa nhìn thấy tôi liền thở một hơi, "Đại tiểu thư."

Tôi nhẹ nhàng gật đầu, xuống xe cùng Mục Thích Dương, cùng đi vào phòng khách. Tôi cố hết sức nuốt nước bọt. Cha khoanh tay đứng trong phòng khách, trên mặt một tia biểu cảm cũng không có. Bác Lôi đứng phía sau cha, còn có chủ nhiệm Sử, thư ký Du, ông Mục, bác Hà... Bọn họ đều chằm chằm nhìn hai người chúng tôi, nhất là cha, ánh mắt của cha quả thực như con dao sắc nhọn, như muốn róc thịt trên người tôi thành những lỗ nhỏ. Tôi nghe thấy Mục Thích Dương trầm thấp gọi một tiếng: "Tiên sinh." Cha hung tợn nhìn anh chằm chằm, cho tới bây giờ tôi chưa thấy qua cha dữ tợn như thế, gân xanh trên trán đều nổi lên, dưới ánh đèn nhìn thật sự là đáng sợ. Cha nghiến răng nghiến lợi, nói: "Giỏi! Hai người các người giỏi lắm!" Cha nhìn chằm chằm Mục Thích Dương, giống như muốn dùng ánh mắt gϊếŧ chết anh, "Cậu thực sự rất giỏi.""

Tôi rùng mình, thanh âm của cha vang lên như tiếng sấm nổ bên tai: "Bé con! Theo cha lên đây!"

Tôi kinh hoàng muốn tìm cứu viện. Thế nhưng bác Lôi không dám giúp tôi, bởi vì Mục Thích Dương là cháu trai của bác. Bác Hà vừa mới gọi một tiếng: "Tiên sinh..." Cha liền hung tợn trừng mắt với bác, bác cũng không dám nói gì nữa. Cha quay người lên lầu, tôi cũng không thể làm gì khác ngoài chậm chạp bước lên theo. Tôi len lén nhìn Mục Thích Dương, anh nháy mắt, cổ vũ tôi.

Cha bước vào thư phòng, tôi cũng đành chậm rãi đi theo vào. Cha hỏi: "Tự con nói, con đã chạy đi đâu?"

"Được rồi, hai cha con nói chuyện làm sao mà nóng giận như thế? Bác sĩ Trình nói anh huyết áp cao, bảo anh tránh tức giận." Thanh âm mềm mại ở đằng sau tôi vang lên, bỗng dưng quay đầu lại, là bà ấy! Bà ấy vẫn mặc sườn xám màu xám, vải có hình hoa màu lam sẫm, cổ áo bên trên cài ghim băng đính một viên đá quý. Bà ấy chậm rãi đi đến, vẫn là khuôn mặt tươi cười như thế, "Đại tiểu thư trở về rồi."

Tôi xoay đầu lại, sắc mặt của cha càng xấu đi, "Tại sao vào mà không gõ cửa? Không có phép tắc!"

Phu nhân có chút hậm hực, lại nhìn tôi một chút, cười nói: "Bé con, đi chơi vui không? Chơi vui thế nào mà quên cả đường về nhà, cùng một đứa con trai ở ngoài cả đêm, chậc chậc..."

Thật sự là bỏ đá xuống giếng, lửa cháy đổ thêm dầu. Ánh mắt cha lại giống như dao róc thịt, thấy vậy trong lòng tôi lạnh run. Cha hung dữ trừng mắt với tôi một cái, xoay mặt lạnh lùng nói với phu nhân: "Cô ra ngoài, con gái tôi không cần cô lo." Lời này làm mặt mũi bà ấy gượng gạo, nhất là tôi cũng đang ở đây, càng là thẹn quá hoá giận, giọng nói sắc bén chói tai, "Mộ Dung Thanh Dịch, tôi không thua anh đâu! Anh cũng đừng bày ra bộ dạng này hù doạ tôi! Có ý tốt đến quan tâm con gái bảo bối của anh, còn không biết tốt xấu."

Lần này cha nhất định bùng lửa giận, thế nhưng cha ngược lại cong khoé miệng cười, nụ cười này làm tôi rùng mình. Tôi biết đây là dấu hiệu cha đã nổi giận đến đỉnh điểm, chỉ cần phát tác, đây sẽ là một trận lôi đình vạn quân nổi giận. Cha tức giận, giọng Tô Châu cũng nói hết ra, "Không hiểu sự tình gì thì đừng biến người khác thành kẻ ngốc."

"Tôi có gì không hiểu?" Miệng bà ấy cứng lại, nhưng không dám nhìn thẳng cha, "Anh nói đi!"

Cha "Hừ" một tiếng, cũng không nói gì thêm. Lá gan của bà ấy càng lớn, liếc tôi một cái, châm chọc khiêu khích nói: "Đúng thế, tôi cái gì so ra cũng kém người ta, không xinh đẹp như người ta, không có thủ đoạn, không có câu dẫn được anh, thế nhưng cuối cùng là tôi không thay anh nuôi một đứa con hoang."

Lời còn chưa dứt, cha đã một bàn tay đánh cho bà ấy nửa bên mặt sưng phồng lên. Phu nhân bị đánh đến ngơ ngẩn, một lúc mới bật khóc. Cha tức giận đến toàn thân phát run, "Cô cút đi cho tôi! Cút cho xa vào! Về sau nếu như lại để cho tôi nghe thấy mấy lời này, tôi sẽ lột da cô, lột da cả huấn luyện viên tennis đó của cô!"

Phu nhân bị dọa đến toàn thân phát run, vậy mà không nói câu nào biện bạch. Tôi từ trước tới nay chưa từng thấy cha hung ác như thế, tôi nghĩ cha nói được thì sẽ làm được, tôi rùng mình một cái, vừa nãy bà ấy nói... mẹ của tôi... Không! Không phải như bà ta nói! Nhất định còn có ẩn tình!

Bà ấy ra ngoài, âm thanh cửa đóng sầm một cái dọa tôi kêu lên một tiếng, tôi ngẩng đầu, bộ dạng cha tôi vô cùng đáng sợ. Cha đột nhiên thuận tay rút thước trên bàn sách ra, "Hôm nay tao phải đánh chết mày, cái đồ không hiểu chuyện." Tôi sợ đến ngây ngốc, khi kịp phản ứng thì trên người sớm đã bị đánh mấy cái, đau rát từng đợt truyền đến, tôi nức nở dùng tay đưa ra chắn, cha tức giận quát lớn: "Đồ không hiểu chuyện! Mày đủ lông đủ cánh rồi đúng không? Dám trốn người chạy ra ngoài chơi? Tao nói mày thế nào, đều là gió thoảng bên tai đúng không?" Tôi nức nở oà khóc, lại bị đánh hai roi. Tôi một câu cũng không dám biện bạch, cha càng đánh càng tức hơn, xuống tay càng ngày càng nặng, "Tao đánh chết mày! Tránh để mày làm mất mặt! Cùng một đứa con trai qua đêm bên ngoài! Tuổi còn nhỏ đã học được của ai thói hạ lưu như vậy!"

Từng câu từng chữ của cha đều lọt vào trong tai, trong lòng tôi đang rỉ máu, cây thước kia đánh vào người nóng bỏng đau rát, tôi đau đến muốn ngất đi, rốt cục nhịn không được kêu một câu: "Cha đánh chết con đi!"

Cha giận dữ, "Tao không dám đánh chết mày à? Không có mày thì thanh tịnh biết bao nhiêu! Không có thứ hạ lưu như mày, tao cao hứng bao nhiêu!" Thanh âm quát mắng của cha quanh quẩn trong phòng, tôi nghe thấy thư ký Du ở ngoài gõ cửa, gọi: "Tiên sinh! Tiên sinh!" Cha quát: "Mấy người các người ai dám bước vào!"

Thư ký Du thấy tình hình nguy nan, vẫn xông vào, chú quá sợ hãi chạy tới giữ chặt cha. Cha giống như sư tử đang nổi giận, lập tức đẩy thẳng thư ký Du sang một bên. Thư ký Du lại chạy ra ngoài, cha túm chặt tôi quất xuống mấy cái thật mạnh. Thư ký Du, bác Hà, bác Lôi, ông Mục, bọn họ vội vàng xông vào, cha càng đánh nặng tay. Các bác xông về phía trước ôm lấy cha: "Tiên sinh! Tiên sinh! Amh đừng đánh." Cha giãy dụa, gầm lên: "Hôm nay tôi phải đánh chết cái thứ nghiệp chướng này!"

Tôi khóc đến mức cổ họng nghẹn lại, đau đến không muốn sống, âm thanh nghẹn ngào: "Để cha đánh chết cháu cũng tốt! Dù sao cháu giống mẹ, đều hạ lưu! Dù sao cháu cũng không phải do cha sinh ra!"

Trong phòng đột nhiên yên tĩnh, tất cả mọi người trợn to mắt nhìn tôi. Mặt cha trắng bệch, không có một tia huyết sắc, khóe miệng run rẩy, giơ tay chỉ thẳng tôi, tay phát run, "Mày..."

Cha lập tức ngã về phía sau. Trong phòng náo loạn, bác Lôi mặt trắng đến dọa người, cuống quít mở nút cổ áo của cha, thư ký Du dậm chân kêu lớn: "Người đâu, mau tới!"" Chủ nhiệm Sử vội nối điện thoại: "Nhanh! Cho tôi gặp bác sĩ!"

Đám người hầu chạy vào, tôi cũng bị dọa đến mơ hồ, muốn qua nhìn cha, bọn họ ngăn cản tôi, cưỡng ép đưa tôi ra khỏi thư phòng, về phòng của mình. Tôi nghe thấy tiếng xe trong viện, tiếng nói chuyện, tiếng bước chân vội vàng loạn lên. Bác sĩ của tôi rất nhanh đã chạy đến, xử lý vết thương cho tôi. Tôi hỏi ông ấy: "Cha cháu đâu? Cha cháu đâu?" Ông ấy lắc đầu, nói: "Tôi không biết, bác sĩ Trình đã đến." Tôi khóc lóc muốn gặp cha, giãy dụa muốn xuống giường, bác sĩ hoảng hốt, y tá đè tôi xuống. Tôi nghe được bác sĩ nói: "Tiêm thuốc an thần!" Tôi lại khóc lại gọi, bọn họ tiêm thuốc vào. Trước mắt bắt đầu mơ hồ, tôi nức nở, cuối cùng thiếp đi.

Lúc tỉnh lại, trời đã tối. Đầu giường của tôi có một cái đèn ngủ bật lên, một người y tá ở bên giường chợp mắt. Trong phòng yên tĩnh một cách chết chóc, yên tĩnh thật đáng sợ. Đèn ngủ màu lam nhạt lóe lên, lòng tôi co thắt lại. Tôi rút ống truyền dịch ở cổ tay, ngồi dậy, không tìm được dép lê, đành chân trần xuống giường.

Tôi đi ra khỏi phòng, hành lang cũng yên tĩnh. Chỉ có ánh đèn cô tịch trên tường. Tôi đi qua hành lang, chạy đến phòng ngủ chính, bên trong tối đen như mực. Tôi bật đèn, trong phòng mọi thứ chỉnh tề, trên giường cũng chỉnh tề, không có người. Tôi quay đầu chạy đến thư phòng, cũng không có người. Mồ hôi lạnh từng giọt từ trên trán xuất hiện, tôi chạy xuống lầu, dưới lầu cũng không có cha. Chủ nhiệm Lương từ hành lang đầu kia đi tới, "Đại tiểu thư."

Tôi bám chặt chú, hỏi: "Cha cháu đâu? Cha cháu ở đâu? Mọi người đưa cha cháu đi đâu rồi?" Người tôi hơi lung lay, mắt nổ đom đóm. Tôi thực sự hoảng sợ. Sợ chú nói ra một câu trả lời mà tôi không muốn nghe nhất. Chú nói: "Tiên sinh đi sang Song Kiều rồi."

Tôi thật sắp điên đến nơi rồi, tôi hỏi: "Cha thế nào rồi?"

"Không có chuyện gì. Bác sĩ Trình nói anh ấy chỉ là quá tức giận, huyết áp cao. Tiêm vào là không sao rồi..."

Tim tôi muốn rơi xuống đất... Trời đất quay cuồng, tôi mơ hồ ngã xuống...

Sau đó tôi ngoan ngoãn ở yên trong nhà, kể từ sau ngày đó, cũng ít có cơ hội gặp mặt cha. Tôi áy náy vô cùng, cha dường như cũng không muốn nói nhiều với tôi. Về nhà cũng chỉ như chuồn chuồn lướt trên nước, một lúc lại đi. Mặc dù trong lòng tôi khổ sở, thế nhưng cha cũng không còn hỏi tôi đêm hôm đó đi nơi nào nữa. Chỉ là Mục Thích Dương vì tôi mà liên luỵ, tôi nghe nói bác Lôi điều anh đến căn cứ môn bộ, còn giáng anh sáu cấp, sung quân đi làm một tham mưu trưởng nhỏ. Tôi ủ rũ, nhiều ngày không gượng dậy nổi tinh thần. Cô tư đến thăm tôi, tôi nhờ cô cầu xin cha cho Mục Thích Dương. Cô tôi không chịu đáp ứng, nói: "Cha con đang tức giận, con còn dám nhổ lông trên đầu cọp?" Trong lòng tôi băn khoăn, anh hoàn toàn bị tôi làm liên lụy. Tôi buồn buồn nói: "Môn bộ xa như vậy, lại gian khổ như vậy, anh ấy còn bị giáng cấp, nhất định sống không dễ dàng gì. Đều là con không tốt." Cô tư kinh ngạc nhìn tôi. Tôi cau mày nói: "Dù sao anh ấy cũng là bị con hại chết rồi. Bị cha lửa giận nướng cháy cá trong chậu."

Cô tư cười, nói: "Cũng đừng có mà nói lời này trước mặt cha con, cam đoan anh ấy càng điên lên, sợ là sẽ đem con cá trong chậu kia lấy ra lại nướng một lần nữa. Con mà còn đi cầu tình, cô đánh cược nó bị giáng đến Java luôn."

Tôi nhụt chí, "Cha chỉ biết đánh người vô tội." Cô tư chỉ cười, "Trên đời này, bất kỳ một người cha nào nhìn thấy một tên tiểu tử thối mang con gái mình đi suốt một đêm không về, không muốn đem đi gϊếŧ luôn cho thống khoái mới gọi là hiếm có. Cha con còn cho Mục gia mặt mũi, bộ trưởng Lôi lại là người hiểu chuyện, không đợi cha con nói gì, đã đem nó điều đến môn bộ."

Tôi nhớ tới đêm đó, lúc ấy vào thời điểm cha trừng mắt với Mục Thích Dương, trong mắt thật sự có sát khí. Tôi không khỏi rùng mình. Cô tư nói: "Cô vừa nghe nói, liền giật mình kêu lên. Con không biết, năm đó cha con chính là..." Cô đột nhiên im ngay, tôi kinh ngạc nhìn cô. Có phải cô vừa lỡ miệng? Tôi biết cô vừa lỡ miệng! Cha năm đó làm sao? Năm đó phát sinh sự tình gì? Có liên quan đến mẹ tôi hay không?

Tôi gọi một tiếng "Cô tư.", sắc mặt cô cực kỳ khó coi, nói: "Bé con, cô không biết. Cô cái gì cũng không biết." Tôi nắm lấy tay cô, cầu khẩn: "Cô út, cô hiểu rõ con nhất. Từ nhỏ con cũng quý cô nhất. Cô nói cho con, đến cùng là có chuyện gì, con có quyền được biết. Là có liên quan đến mẹ con, đúng không?" Cô tư lắc đầu, tôi khổ sở cầu xin: "Con lớn thế này rồi, các người không nên lừa gạt con nữa. Cô không nói cho con, con sẽ lại suy nghĩ lung tung."

Cô tư lắc đầu, "Cô không thể nói." Tôi nhìn cô, lẳng lặng nhìn, nhìn đến nỗi cô hoảng sợ. Cô cố hết sức gọi: "Bé con!" Tôi trầm mặc nói: "Con biết. Con biết con không phải con ruột của cha. Con là sự sỉ nhục của gia tộc này, cũng là sự sỉ nhục của cha. Cha hận con, chán ghét con, hận không thể gϊếŧ con."

Cô tư kêu lên sợ hãi: "Sao con có thể nghĩ như vậy? Đứa trẻ ngốc! Sao con lại suy đoán như thế? Kỳ thật cha con thương con nhất, quan tâm con nhất... Chỉ là... con không biết thôi." Tôi lắc đầu, "Con không nhìn ra được. Con chỉ biết cha chán ghét con."

Cô tư kéo tôi vào trong lồng ngực, "Bé con, cha con không phải là chán ghét con. Anh ấy chỉ là không muốn nhìn thấy con, con không biết đâu, con giống mẹ con đến thế nào... Ngay từ đầu anh ấy luôn luôn nói với cô: 'Đứa bé kia, đứa bé kia có đôi mắt thật sự rất giống cô ấy, anh không muốn nhìn thấy.' Anh ấy nhớ tới mẹ của con sẽ khó chịu, con không biết cha con đau lòng biết bao nhiêu."

Tôi nửa tin nửa ngờ, nói: "Bởi vì con không phải con của cha, cho nên cha không muốn đối mặt với sỉ nhục này?" Cô tư nói: "Nói bậy!" Cô dùng sức ôm sát tôi, "Con là viên minh châu của Mộ Dung gia, là bảo bối của cha con." Tôi buồn buồn nói: "Thế nhưng... cha nói muốn đánh chết con."

Cô nhìn tôi chăm chú, trên trán của tôi còn có vết thương bầm tím nhàn nhạt, cô nhẹ nhàng hôn lên vết thương đó, nói: "Bé ngoan, cha con lúc đó tức điên, đúng không? Người ta ở thời điểm nóng giận, chuyện gì cũng có thể làm được, không có lý trí. Huống chi con không biết, khi cô tới, con đã ngủ, cha con vừa tỉnh, bác sĩ nói cha con phải tĩnh dưỡng, anh ấy không nghe, muốn đi xem con, mấy người đều ngăn không được. Cô dìu anh ấy đi, nhìn thấy con ngủ say ở đó, mới bằng lòng trở về... Con không biết anh ấy có nhiều sợ hãi, sợ hãi gương mặt của con vô cùng..." Cô đột nhiên lại im ngay, tôi muốn cô còn lỡ miệng, buồn bã mà nhìn cô. Cô nhắm mắt lại, "Bé con... Con giống mẹ con như vậy..."

Trong lòng tôi rối loạn cực độ, cô nói tôi không tin, nhưng lại hi vọng là thật. Cha... uy mãnh như cha... cha cũng biết sợ sao? Tôi không tin! Cha tôi cho tới bây giờ là ngạo nghễ trước thiên hạ, chưa từng sợ cái gì. Chỉ có người ta sợ cha, Mục Thích Dương thông minh như vậy, có bản lĩnh như vậy còn sợ cha. Cha có thể sợ cái gì chứ?

Cô tư cùng tôi ăn cơm xong mới đi. Trời vừa tối, tôi một mình ở đó suy nghĩ lung tung . Một lúc sau thì ngủ, lúc tôi mơ mơ màng màng tỉnh lại, đêm đã rất khuya rồi. Tôi không kéo rèm cửa, đã nghe thấy tiếng xe ô tô, còn có mấy vệt sáng lóe lên trên tường. Là cha đã về.

                                       *****

—————Truyện mình chỉ đăng trên truyenwiki1.com @Vannhantuy. Nếu như bạn đang đọc dòng này ở bất kỳ trang web nào khác, xin hãy ngừng lại, đừng tiếp tay cho bọn ăn cắp reup truyện. Hãy ủng hộ mình ở truyenwiki1.com. Cảm ơn——————