Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 59

Chương 59 Tham dự

Cô xoay người nhìn về phía cửa.

Doãn Nhụy nhíu mày tiến vào.

Không có gõ cửa, không nói chuyện

mà chỉ có tiếng bước chân nặng nà.

Ánh mắt cô ta lại nhìn chằm chằm

vào Bạch Nhược Hy.

Bạch Nhược Hy trước tiên là cả

kinh, rồi sau đó đứng bật dậy. Nhìn

thấy ánh mắt sắc bén của Doãn

Nhụy, cô liên cảm thấy bản thân

giống như là kẻ cắp vậy.

Sau khi tiếng bước chân dừng lại,

Kiều Huyên Thạc mới nắm tay lại,

tức giận hét một câu: “Đi ra ngoài.”

Giọng nói ra lệnh này dọa Bạch

Nhược Hy một trận, sững sờ nhìn về

phía Kiều Huyền Thạc.

Chương 59 Tham dự

Cô vào lâu như vậy rồi, thoa thuốc

băng bó, giải thích xin lỗi với anh

mà anh lại hoàn toàn không để ý.

Vậy mà Doãn Nhụy vừa bước vào,

anh đã muốn mau chóng đuổi cô đi

sao?

Doãn Nhụy im lặng không phát ra

tiếng, hoàn toàn không sợ hãi gì

mệnh lệnh của Kiều Huyền Thạc. Cô

ta chỉ im lặng nhìn Bạch Nhược Hy.

Ánh mắt cũng lạnh lùng như vậy.

Bạch Nhược Hy nhìn nhìn Kiều

Huyền Thạc nằm trên giường không

động đậy, lại nhìn Doãn Nhụy. Cô

cảm thấy bản thân giống như người

ngoài nên ngại ngùng đi qua bên

người Doãn Nhụy.

Lúc đi ngang qua nhau, Doãn Nhụy

mới thấp giọng nói một câu: “Lúc đi

Chương 59 Tham dự

ra ngoài thì đóng cửa lại.”

Bạch Nhược Hy không trả lời lại mà

bước nhanh rời khỏi.

Kiêu Huyền Thạc nắm chặt tay lại

nghe thấy tiếng bước chân là của

Bạch Nhược Hy.

Đột nhiên anh ngồi bật dậy. Ánh

mắt mơ hồ nhìn ra cửa nhưng đã

muộn rồi, Bạch Nhược Hy đã đóng

cửa lại. Trong phút chốc sắc mặt

anh đen tới cực điểm. Doãn Nhụy

nhìn ánh mắt thất vọng của Kiều

Huyền Thạc, khí lạnh đang lan tràn

khắp cả phòng.

Cô ta lạnh nhạt mở miệng: “Rất rõ

ràng, Bạch Nhược Hy tưởng người

anh muốn đuổi đi là nó.”

Kiêu Huyền Thạc từ từ hít sâu một

hơi, nâng tay được băng bó lên rồi

nhíu mày nhìn.

Quả nhiên liếc mắt nhìn một cái liên

biết không phải là người học y. Chỉ

là vết thương nhỏ mà còn có thể

băng bó giống như xác ướp vậy?

Không thoáng khí cũng sẽ ảnh

hưởng đến sự phục hồi của vết

thương.

Kiêu Huyền Thạc từ từ gỡ băng tay

ra, lạnh nhạt hỏi: “Tìm tôi có chuyện

gì?”

“Lúc em vừa bước vào hình như

nghe thấy Bạch Nhược Hy nói gì đó

với anh. Xem ra em đã làm phiền

hai người rồi.” Sắc mặt Doãn Nhụy

lạnh nhạt, giọng điệu cũng không hề

có chút độ ấm nào.

Kiêu Huyền Thạc gỡ băng y tế trong

tay ra. Anh đứng dậy đi đến bên

cạnh bàn tìm kéo cắt một cái. Cắt

đến phân nửa mới vừa buộc vừa

nói: “Đã biết làm phiền thì tôi kêu ra

ngoài sao còn ở lại làm gì?”

“Em có chuyện muốn nói với anh.”

“Nói đi.” Kiều Huyền Thạc lạnh lùng

phun ra một câu. Trong lòng rất

không thoải mái.

“Em cảm thấy chuyện Nhược Hy bị

bắt cóc có ẩn tình gì đó. Hình như

nó đang nói dối chúng ta.”

Kiều Huyền Thạc sững người,

ngừng tay lại. Ánh mắt cũng trở nên

xa cách, từ từ nhìn vê phía Doãn

„Thương 59 Tham dự

Nhụy: “Cô vào đây là muốn nói

chuyện này?”

“Chuyện này rất nghiêm trọng.”

“Cô ở đây làm khách. Không cần

quan tâm tới quá nhiêu chuyện như

vậy.

“Nó lãng phí của anh hết bao nhiêu

thời gian quân lực rồi?” Doãn Nhụy

tức giận nắm chặt tay, lại căm giận

bất bình bổ sung thêm: “Em không

hiểu nổi anh nhìn trúng loại phụ nữ

này ở điểm nào? Thân thế nó không

rõ ràng, miệng còn đầy lời nói dối.

Tính cách lại hướng nội, gió chiều

nào ngã chiều đấy. Cũng chỉ có một

mình em tình nguyện để ý tới nó mà

thôi. Nó còn có tiếng là sinh hoạt

bừa bãi…

hương 59 Tham dự

“Đủ rôi.” Kiều Huyền Thạc tức giận

hét một câu. Anh nắm chặt tay xoay

người nói với Doãn Nhụy một câu:

“Đừng có mà chỉ chỉ trỏ trỏ sau lưng

bạn bè cô. Đây cũng không phải là

hành vi của người cao quý, có học

thức nên có.

“Bạn bè?” Doãn Nhụy cưởi khẩy một

tiếng, rất châm chọc nói: “Nó còn

tính là bạn bè sao? Rõ ràng biết em

sắp kết hôn với anh rôi mà còn

nhúng tay vào.”

Kiều Huyên Thạc nheo cặp mắt

nguy hiểm lại, từ từ tiến lại gân

Doãn Nhụy. Giọng nói trâm thấp

như ma quỷ, lạnh lùng mở miệng:

“Tôi đồng ý nhất định sẽ cưới cô lúc

nào vậy?”

“f ”

… Doãn Nhụy im lặng, nắm chặt

tay. Cô ta cắn chặt môi nhìn Kiều

Huyền Thạc. Ánh mắt tràn đây hận

ý.

Kiêu Huyền Thạc hít sâu một hơi.

Giọng điệu cũng hòa hoãn lại. Bởi vì

biết ơn cứu mạng của cô ta nên anh

mới nhãn nhịn từ từ nói: “Cô biết

trong lòng tôi chỉ có một người con

gái, cũng biết tôi cả đời này không

lấy ai ngoài cô ấy. Tôi đã hứa với cô

trước ba mươi tuổi còn không lấy vợ

thì sẽ lấy cô. Trước khi tôi còn chưa

tới ba mươi tuổi, cô không nên kỳ

vọng quá nhiều.”

“Em biết…” Doãn Nhụy nỉ non, miệng

hơi run rẩy hít thở. Trong lòng rõ

ràng khó chịu đến nỗi hít thở không

thông: “Em chỉ muốn biết Bạch

Nhược Hy có chỗ nào so được với

em?”

Kiêu Huyền Thạc im lặng.

Doãn Nhụy không cam tâm. Mắt

rơm rớm nước mắt. Giọng điệu

cũng nặng nề hơn vài phần: “Rốt

cuộc anh yêu nó ở điểm nào?”

Kiều Huyền Thạc cười khổ. Giọng

điệu trở nên vô lực, thậm chí còn bi

thương hơn cả Doãn Nhụy: “Nếu

như tôi biết tôi yêu cô ấy ở điểm

nào vậy thì cũng không gọi là yêu.

Chuyện bi ai nhất là tôi căn bản

không cảm thấy cô ấy có chút ưu

điểm nào mà vẫn yêu hết thảy mọi

thứ của cô ấy.”

Doãn Nhụy cắn môi, nước mắt rơi

đây mặt. Cô ta nắm chặt tay, móng

tay cắm sâu vào da thịt, hận không

thể bấm đến chảy máu.

Kiêu Huyền Thạc nâng tay lên, nhìn

vết thương đã được băng bó thì

thào nói: “Khờ tới nỗi ngay cả băng

bó cũng không biết. Tôi rất hưởng

thụ quá trình cô ấy chăm sóc cho

tôi. Cô lại tới cản đường.”

“Kiều Huyền Thạc, anh đúng là một

thằng điên.” Doãn Nhụy cắn răng,

tức giận không có chỗ bộc phát.

Giọng nói cũng lớn hơn vài phần,

gào thét: “Anh sẽ hối hận.”

Kiều Huyền Thạc cười khổ, cúi đầu

nhìn dải băng trên cánh tay, nhẹ

nhàng nói: “Mười năm trước tôi đã

hối hận rồi. Hối hận đã yêu Bạch

Nhược Hy nhưng không có ích gì.

Cho dù là người có ý chí kiên định

thế nào cũng không thắng được

khát vọng trong lòng.”

Doãn Nhụy đưa tay lau nước mắt

trên má. Cô ta ngẩng đầu nhìn trần

nhà hít thở sâu, bình tĩnh lại vài giây

mới nghiêm túc nhìn anh nói:

“Huyền Thạc, để em đợi anh có

được không? Đợi anh chán ghét

Bạch Nhược Hy. Loại con gái như

nó giống như cuốn sách không có

màu sắc gì. Bây giờ anh chỉ là có

không được nó mà thôi. Một khi

anh có được nó rồi sẽ phát hiện nó

chỉ là một đứa rất vô vị, đơn giản

ngốc nghếch, tầm thường dễ hiểu,

còn rất dễ dàng khiến người khác

cảm thấy nhạt nhẽo.”

Kiều Huyền Thạc lộ ra nụ cười cao

thâm khó lường nhìn Doãn Nhụy

hỏi: “Bình thường cô thích đọc sách

gì?”

Doãn Nhụy sững sờ, ngừng lại vài

Chương 59 Tham dự

giây rồi nói: “Mấy loại sách kinh

điển em đều thích. Còn có thơ, tản

văn với một số tác phẩm nổi tiếng.

Phạm vi đọc sách của em rất rộng.”

Kiêu Huyền Thạc cười cười, lãnh

đạm nói: “Tôi không thích đọc sách.

Nếu như muốn xem thì chỉ xem tiểu

thuyết thôi.”

Doãn Nhụy sững sờ, thân thể cứng

ngắc đứng im tại chỗ.

Kiều Huyền Thạc lướt qua bên

người cô, lạnh nhạt bỏ lại một câu:

“Đừng có đợi nữa. Cho dù không có

Bạch Nhược Hy, tôi cũng không

thích loại người như cô.”

Nói xong, anh rời khỏi phòng.

Lúc Kiều Huyền Thạc đẩy cửa

Chương 59 Tham dự

phòng Bạch Nhược Hy lần nữa, cô

đã ngủ say trên giường rồi.

Sáng ngày hôm nay, mọi người đều

đang ngủ bù.

Người đàn ông mệt mỏi nhất lại

đang đứng bên cạnh giường Bạch

Nhược Hy mà nhìn bộ dáng ngủ say

của cô.

Anh đúng lúc không dễ ngủ. Lúc cô

chạy tới đã khiến anh tỉnh lại, còn

nói với anh một hồi. Lúc anh còn

muốn tiếp tục nghe thì cô đã chạy

về phòng ngủ rồi?

Rốt cuộc muốn giải thích hiểu lầm

gì với anh?

Tại sao cô lại che giấu sự thật bị bắt

cóc?

Kiêu Huyền Thạc chống tay lên trán.

Mặt trời chiếu vào có chút đau đớn.