Người Thần Bí Bên Gối: Boss, Mượn Cái Thai!

Chương 2: Mùng 1 và 15

Thẩm Vu Quy vội vàng xoay người xuống giường, lúc chân cô chạm xuống đất, chân cô mềm nhũn, suýt nữa đã ngã xuống đất. May mà cô kịp thời đỡ cạnh giường, thân thể khó chịu khiến cô dừng lại một chút, lúc này mới mặc quần áo xong, đuổi theo.

Cô mở cửa phòng, chạy đến đầu bậc thang liền thấy Phí Nam Thành đi ra ngoài.

Bên mặt anh ngũ quan rõ ràng, vô cùng tuấn mỹ, nhưng giờ phút này hàm dưới kéo căng, vẻ mặt lạnh lùng, không nói chuyện, quanh người tản ra khí tức bén nhọn, để cho người ta vừa nhìn đã biết anh nổi giận.

Mắt thấy anh đi tới chỗ cửa liền muốn rời đi, quản gia chỉ có thể kiên trì nói: “Tiên sinh.”

Phí Nam Thành dừng bước, ánh mắt sắc bén lại lạnh lùng.

Quản gia ho khan một tiếng: “Buổi sáng hôm nay lão phu nhân gọi điện thoại tới, nói để cho hai người bồi dưỡng tình cảm, sau này mỗi tháng mùng 1 và 15, cô ấy đều đến ở cùng cậu một đêm.”

Mỗi chữ ông ta nói ra, ông ta đều có thể cảm nhận được tầm mắt của người đàn ông kia càng lúc càng lạnh hơn, mãi cho đến khi nói xong, trên trán quản gia đều là mồ hôi lạnh, ông ta nuốt một ngụm nước miếng: “Sức khỏe lão phu nhân không tốt, bác sĩ nói nhất định phải nghe theo bà ấy, nếu không…”

Phía sau không cần nói, Phí Nam Thành cũng hiểu, trên mặt anh càng thêm không kiên nhẫn, một đôi mắt hung ác nham hiểm đến đáng sợ.

Quản gia và người hầu bị dọa sợ, ngay cả thở mạnh cũng không dám, trong phòng có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi, giống như yên tĩnh trước khi mưa báo đến.

Một lúc sau.

Phí Nam Thành lạnh lùng ngẩng đầu nhìn lên trên lầu.

Cô gái đứng ở kia, bởi vì cách quá xa, mông lung không thấy rõ lắm, nhưng tư thế này rất giống…

Vừa nghĩ tới đây, Phí Nam Thành lập tức lạnh mặt.

Ánh mắt kia của Phí Nam Thành khiến cho Thẩm Vu Quy còn chưa có xuống lầu đã kinh hồn bạt vía. Nếu như ánh mắt có thể giết người, cô cảm thấy mình vừa bị thiên đao vạn quả!

Sau đó, cô nghe thấy anh nghiến răng nghiến lợi nói: “Như vậy thời gian còn lại đừng để cho cô ta xuất hiện trước mặt tôi!”

Giọng nói chán ghét khiến Thẩm Vu Quy ngây ngẩn cả người.

Anh đã chán ghét cô như thế, vì sao tối qua lại đụng vào cô!

………………

Bên ngoài truyền đến tiếng khởi động xe của Phí Nam Thành, lúc này đám người hầu trong nhà mới thở phào nhẹ nhõm, tụ tập lại nhỏ giọng bát quái.

“Phí tiên sinh thật đáng sợ…”

“Nói nhảm, ánh mắt tiên sinh cao như thế, nhiều năm như vậy cũng không có cô gái nào vào mắt anh ấy, kết quả lão phu nhân lại sắp xếp cho anh ấy một người phụ nữ xấu như thế. Chẳng qua cô nói xem, Thẩm tiểu thư sao lại gặp may như thế, làm sao lại chiếm được yêu thích của lão phu nhân?”

“Chuyện này ai mà biết được.”

Nghe thấy tiếng nói chuyện của người hầu,Thẩm Vu Quy vô thức đưa tay sờ lên má phải của chính mình.

Nói ra chỉ sợ đám người này không tin.

Tối hôm qua là lần đầu tiên cô gặp Phí Nam Thành, hơn nữa đối với vị lão phu nhân “hết lần này đến lần khác sủng ái cô”, cô càng chưa từng gặp mặt!

Sở dĩ cô đồng ý tới nới này là bởi vì dựa vào Phí gia là cơ hội duy nhất của cô.

Chính cô cũng không hiểu, một lão phu nhân hết lòng yêu thương Phí Nam Thành, muốn ôm chắt trai, vì sao lại lựa chọn một ‘người quái dị’ như cô?

Nghĩ tới đây, sau lưng có tiếng chuông di động truyền đến.

Là điện thoại của cô.

Thẩm Vu Quy quay lại phòng ngủ, cầm di động lên nhìn thấy tin nhắn mẹ gửi đến: “Vu Quy, con không bị lộ chứ?”

Tin nhắn này khiến Thẩm Vu Quy vô thức ngẩng đầu lên nhìn về phía gương.

Vết bớt trên mặt cô, trải qua một đêm, màu sắc cũng nhạt đi mấy phần…