Người Tình Oan Gia

Chương 20: Sự Tình Bất Ngờ

“Cái quái gì thế này!“ Tào Ngọc

không hiểu ra sao, nhất định lần này

Tổng Giám đốc bao che cho bọn

người Trần Mạn Hồng! Xem như có

thể không truy cứu tội của Lại Ngọc

Lan nhưng rõ ràng bọn họ rõ ràng đề

cho nhân viên làm càn, mà Tổng

Giám đốc không hề trách phạt.

Trần Mạn Hồng chỉ vào bảng

thông báo, đắc ý nhìn Tào Ngọc cười

nói: “Quả nhiên Tổng Giám đốc rất

sáng suốt! Biết chúng tôi đều là

nhân tài, sẽ không vì một hai chuyện

nhỏ mà gạt bỏ công lao trước đây.

Ông trời trên cao cũng có thể cảm

nhận được năng lực và chân thành

của chúng tôi, không giống như vài

người, làm đồng nghiệp nhiều năm

như vậy cũng chỉ có lòng dạ nhỏ

nhen! Hừ! Vận số của chị đây chưa

hết, Quản lý Tào phải cần thận!”

Tào Ngọc tức giận muốn nồ phổi

nhìn Trần Mạn Hồng, vừa muốn tiến

lên một bước tranh cãi với cô, không

ngờ sau lưng có tiếng nói ngọt ngào

vang lên: “Tôi chờ cô đã lâu…”

Mấy người đồng thời xoay người

nhìn thấy Đông Anh mặc đồng phục

phòng thư kí khách sạn màu trắng,

mỉm cười cùng với ba người phụ tá

đi tới trước bảng thông báo, cử chỉ

nhanh nhẹn đi qua bọn họ, đến quầy

rượu nhìn Lại Ngọc Lan rồi cười nói:

“Đi thôi.

Tôi dẫn cô đi làm thủ tục

nhận việc.”

Trần Mạn Hồng có chút giật

mình nhìn Đông Anh: “Thư kí Đông

Anh… Cô tự mình đưa cô ấy đi làm

thủ tục?”

Đông Anh mỉm cười: “Đúng vậy!

Tôi tự mình đưa cô ấy đến bộ phận

nhân sự ký hợp đồng, đến bộ phận

rượu tiếp nhận công việc mới.”

“Công việc mới?” Mọi người

dùng cùng nhau ngạc nhiên kêu lên.

Lại Ngọc Lan cũng có chút tò

mò nhìn Đông Anh, hỏi: “Cô nói công

việc mới của tôi là…”

Đông Anh nhìn Trần Mạn Hồng

cười tiếp tục giải thích: “Bắt đầu từ

hôm nay, cô phụ trách tất cả công

việc khu vực phục vụ rượu đỏ phòng

ăn chính!”

“À?“ Lại Ngọc Lan cùng tất cả

mọi người có chút giật mình nhìn

Đông Anh.

“Đi thôi! Đi theo tôi… Tôi dẫn cô

đi làm thủ tục…” Đông Anh dẫn Lại

Ngọc Lan bước di.

Trần Mạn Hồng và Tào Văn Kiệt

cũng rối rít tò mò nhìn theo Lại Ngọc

Lan, một cô gái nhỏ bé tầm thường,

tại sao nhanh chóng được thu dụng

như vậy, chẳng lẽ là có tài năng chôn

giấu? Tào Ngọc có chút nghi ngờ

nhìn về phía Nhã Tuệ, suy nghĩ con

bé đáng chết này không đơn giản.

Tòa nhà Hành chính.

Lại Ngọc Lan hưng phấn cúi

đầu, nhìn tiền lương của mình ghi

trên hợp đồng là ba mươi triệu đồng

mỗi tháng! Hai mắt của cô đỏ lên,

hoàn toàn không dám tin tưởng, cả

người nhẹ tênh, cảm giác giống như

đang nằm mộng.

Cặp mắt cô đỏ

bừng nhìn tên mình trong hợp đồng,

nước mắt muốn lăn xuống nhưng

ngại người ta chê cười, hít mũi một

cái, cố nuốt nước mắt trở vào, rốt

cuộc cười vui vẻ, giống như mơ ước

mất di lại có thể vươn tay vén áng

mây mù…

“Tốt.

Bắt đầu từ bây giờ, cô

chính thức trở thành một thành viên

của Khách sạn Á Châu chúng ta.

Hi

vọng cô có thể ở khách sạn phát huy

sở trường, tương lai mở rộng! Sau

khi chính thức nhận việc, phải vừa

làm việc, vừa tiến hành học bồ túc

công việc trong một tháng, Mặt

khác, nếu cô có chí hướng, có thể

lúc tan việc đề nghị quản lý cho học

thêm ngoại ngữ!“ Đông Anh mỉm

cười nói với Lại Ngọc Lan.

Lại Ngọc Lan cúi người cảm

kích, “Cám ơn cô! Tôi sẽ cố gắng!”,

nhưng trong lòng không yên, đành

liều mình hỏi: “Thư kí Đông Anh, tôi

có chuyện muốn hỏi cô…”

Đông Anh đứng ở bên cạnh

thang máy, mỉm cười nhìn cô hỏi:

“Cái gì?”

Lại Ngọc Lan nhớ tới ánh mắt

lạnh lùng của Tưởng Quang Long,

thật sự có chút nghi ngờ hỏi: “Tại

sao Tổng Giám đốc phải giúp tôi? Có

phải là hai người đã nhận ra…”

Đông Anh nhìn Lại Ngọc Lan

mỉm cười nói: “Nhận ra gì?”

Lại Ngọc Lan sửng sốt nhìn

Đông Anh.

“Không, không có gì.” cô vội

chữa lời.

“Ý định của Tổng giám đốc, tôi

cũng không rõ, nhưng đến tôi cũng

có thể nhìn ra, cô là người có tài,

ngài ấy cũng không ngoại lệ.”

Đông Anh nói xong, thấy cửa

thang máy mở ra, một mình cô đi

vào, xoay người nhìn Lại Ngọc Lan

nói: “Công việc của tôi đã hoàn

thành rồi, hi vọng cô có thể ở khách

sạn làm việc vui vẻ.

Cố gắng lên.”

“Tôi biết rồi.

Cám ơn cô!”

Ngày hè thật sự rất nóng, ánh

mặt trời chiếu xuống rất chói chang!

Lại Ngọc Lan che cây dù màu

xanh dương, lau mồ hôi trên trán, đi

tới một tiệm tạo mẫu, nhìn thấy tiệm

tạo mẫu cao cấp trước mặt đã mở

cửa, có không ít các cô gái nồi tiếng

sang trọng ở bên trong trang điểm

cho mình, những nhà tạo mẫu với

hình tượng hết sức mới đẹp mắt,

cùng mặc áo sơ mi màu trắng, quần

đen, bận rộn trong ngoài, chỉ không

nhìn thấy bóng dáng kia…

Một khăn tay màu xanh nhạt kẻ

ô đưa tới trước mặt của Lại Ngọc

Lan, giọng nói đầy từ tính vang lên:

“Thời tiết nóng như vậy, đến tìm ai?”

Lại Ngọc Lan sửng sốt, xoay

người nhìn thấy Trần Đức Viễn mặc

sơ mi trắng sọc đen, rất phong độ

đứng dưới trời nắng, vẻ mặt tươi

cười nhìn mình…

Lâu rồi Lại Ngọc Lan không nhìn

thấy Trần Đức Viễn, khuôn mặt của

cô đỏ lên, có chút ngượng ngùng cúi

đầu.

“Vào đi.” Trần Đức Viễn mỉm

cười đi vào trong tiệm, Lại Ngọc Lan

nhìn theo bóng lưng cao gầy của

anh rồi vội vàng xếp dù, đi vào trong

tiệm tạo mẫu quen thuộc, có vài

nhân viên trong tiệm đã nhận ra Lại

Ngọc Lan, dùng ánh mắt rất mập mờ

nhìn cô, mặt của cô lại ửng đỏ, đi

theo Trần Đức Viễn lên lầu hai…

Mới tới cửa lầu, phụ tá Lucas

nhìn thấy ông chủ và khách đã di lên

liền nói với Mary nói: “Ông chủ và

khách đã lên lầu rồi, tại sao cô không

đi lên phục vụ?”.

“Hư…” Mary khẽ nói: “Anh phải

biết cô gái này là một người rất quan

trọng của ông chủ.

Mọi người đồn cô

ấy và ông chủ đang có quan hệ mập

mờ dấy.”

“Không thể nào?“ Lucas cười

nói: “Ông chủ chúng ta cũng dính tới

phụ nữ sao? Cho tới bây giờ tôi còn

chưa nhìn thấy anh ấy và phụ nữ nói

chuyện với nhau, ngay cả nữ nhân

viên cũng không giao tiếp.”

“Anh tới nơi này lâu như vậy có

khi nào nhìn thấy ông chủ cắt tóc

cho người ta chưa? Vậy mà thậm chí

anh ấy đã tự mình gội đầu cho cô ấy

đấy.

Mary thần bí nói.

“Cái này kì lạ à.”

Phòng VIP Lầu hai.

“Hôm nay tôi không tự mình cắt

tóc cho cô được, tôi bố trí một nhà

tạo mẫu khác cắt nhé.“ Trần Đức

Viễn đi lên lầu, ngồi ở trong đại sảnh

sang trọng, cầm lên bình trà thủy

tỉnh trong suốt xinh đẹp.

Lại Ngọc Lan cần thận ngồi ở

bên cạnh anh, nhìn anh cầm ly trà

uống một hớp nhỏ, sắc mặt vẫn rất

bình tĩnh, cô có chút ngạc nhiên hỏi:

“Tại sao?“

Trần Đức Viễn cũng có chút

ngượng ngùng, cười nói: “Hôm qua

tôi thức đêm xem đá bóng, lúc nửa

đêm cảm thấy nhạt miệng nên muốn

ăn sushi, lúc làm tôi bất cần nên cắt

phải ngón tay.”

“Không cần quan trọng đâu, tôi

thế nào cũng được.”, Lan mỉm cười.

Trần Đức Viễn hớp nhẹ một

ngụm trà, giống như lơ đãng hỏi:

“Công việc mới là gì?”

Lại Ngọc Lan nghe hỏi, có chút

vui vẻ cười nói: “Phụ trách hầm rượu

của nhà hàng tây ở Khách sạn Á

Châu.

Quản lý rất tốt, đồng nghiệp

rất tốt.

Tiền lương rất tốt.

Hôm nay

tôi còn đi đo đồng phục, phát tất cả

đồ dùng làm việc.”

Trần Đức Viễn nghe vậy, ánh

mắt chợt lóe, gật đầu một cái nói:

“Vậy thì tốt.

Ba năm nay, cô ẩn nấp ở

dưới ánh mặt trời lâu như vậy.

Rốt

cuộc bây giờ có thể tìm được một

công việc tốt không dễ dàng.

Phải

thật quý trọng.”

“Tôi hiểu rồi.

Cám ơn anh.” Lại

Ngọc Lan cười nói.

Trần Đức Viễn mỉm cười cầm ly

trà hớp một ngụm nhỏ, nhìn thấy nhà

thiết kế lên tới, anh nói: “Cắt tóc cho

cô này, phải làm thật khéo!”, rồi xoay

lưng bỏ đi.

“Ách…” Lại Ngọc Lan có chút

ngây ngốc nhìn Trần Đức Viễn đã đi

lên lầu, ở một lúc nào đó anh luôn rất

dịu dàng, cũng ở một lúc nào đó, rất

khó hiểu.

Phòng làm việc lầu ba.

Kệ sách bằng gỗ xếp dựa vào

trên mặt tường phòng làm việc,

trước kệ sách để vài khung hình cô

gái, mặc dù nhìn từ xa, không thấy rõ

mặt mũi lắm nhưng cũng có thể cảm

thấy cô cười rất rạng rỡ.

Trần Đức

Viễn lật một tờ tài liệu, nhìn chăm

chú, ung dung cầm lên diện thoại,

bấm số điện thoại nhà.

“Cậu chủ.” Có một giọng nói

truyền đến, là giọng nói của quản

gia.

Trần Đức Viễn dừng lại động

tác, nhàn nhạt hỏi: “Tình hình của

chị tôi thế nào?”

“Ngày hôm qua trên bữa tiệc bị

hoảng sợ một chút.

Hiện tại không

sao.

Cậu yên tâm.” Quản gia nói.

Trần Đức Viễn suy nghĩ một lát

mới nói: “Quản gia, chăm sóc tốt cho

chị tôi.

Thân thể của chị ấy vẫn

không tốt lắm.”

“Vâng.” Quản gia lên tiếng trả

lời, lại hỏi: “Cậu chủ, ông chủ và bà

chủ cùng tiểu thư muốn biết lúc nào

cậu về nhà ăn một bữa cơm.

Bọn họ

đều rất nhớ cậu.”

Trần Đức Viễn không lên tiếng,

tiếp tục cúi đầu xem tài liệu, vừa xem

vừa nói: “Có thời gian rồi nói.

Tôi cúp

trước, rất bận.”

Anh nhíu mày, tiếp tục chăm chú

nhìn tài liệu, thời gian anh chăm chú

từng giờ trôi qua, cho đến khi điện

thoại bàn vang lên lần nữa, anh nhận

lấy điện thoại nghe Jack nói: “Ông

chủ, tôi đã cắt tóc cho khách xong

rồi, cô ấy nói anh bận rộn, không

dám quấy rầy anh, trả tiền xong đi

rồi.”

Anh đứng dậy nhìn ra ngoài cửa

sổ, cứ chăm chú nhìn bóng dáng vừa

đi xuống đường như vậy, nhớ tới

nhiều năm trước, có một bóng dáng

đáng thương, cô khóc quỳ gối trước

mặt của mình, vỗ vào gương mặt bị

hủy của mình, cầu xin: “Cầu xin anh,

cứu gương mặt của em đi! Em không

muốn gương mặt này! Đổi cho em đi!

Em muốn sống lại lần nữa! Em cầu

xin anh!”

Nhớ lại chuyện cũ, hai mắt Trần

Đức Viễn ứa nước, chỉ hận một nỗi

không thể quên được tình cảnh đó.

Lại Ngọc Lan một mình đi dưới

| ánh mặt trời, mang theo mùi thơm

nước hoa đặc biết ở trong tiệm của

Trần Đức Viễn, từng bước từng bước

mỉm cười đi về phía trước.

Bả vai bị người nhẹ nhàng nắm chặt.

Cô ngạc nhiên xoay người nhìn

Trần Đức Viễn đứng ở trước mặt của

mình dưới trời nắng, có chút chân

thành, nói: “Buổi trưa, cùng đi ăn

cơm chung di.”

Lại Ngọc Lan có chút ngạc nhiên.

Trần Đức Viễn nhìn cô, cười dịu dàng.