Người Tình Oan Gia

Chương 34: Tình Nhân Đấu Đá

Tưởng Quang Long không lên

tiếng, nhàn nhạt đi ra cửa chính cầu

thang, đi tới chiếc Rolls-Royce…

Đông Anh cũng ngồi vào xe,

nhìn về phía Tưởng Quang Long

nhắc nhở: “Tối hôm nay xảy ra nhiều

chuyện như vậy, Diệu Hiền tiều thư

vẫn im lặng, cũng không đi bệnh viện

thăm Hà tiểu thư, không biết… Có thể…”

Tưởng Quang Long im lặng

không lên tiếng, nói: “Về khách sạn.”

Trong không gian u ám, tràn vào.

từng luồng gió biển man mát.

Cửa hơi mở ra, bóng đèn chiếu vào!

Tưởng Quang Long đứng ở cạnh

cửa phòng Tổng Giám đốc, nghỉ ngờ

nhìn, anh biết cô luôn không thích

bóng tối, mặc kệ đi đâu, cô đều mở

sáng rực, anh một mình đi vào phòng

khách, nhẹ cởi xuống cúc áo âu

phục, gọi nhỏ: “Diệu Hiền.”

Một tờ giấy thỏa thuận từ trên

cầu thang xoắn ốc, nhẹ nhàng rơi

xuống, rơi tới bên chân của Tưởng

Quang Long.

Tưởng Quang Long cúi đầu,

xuyên qua ánh sáng màu xanh lam

trong phòng khách, ngưng mắt nhìn

tờ giấy thỏa thuận này, im lặng

không lên tiếng.

Diệu Hiển mặc váy dây màu

xanh dương thanh nhã, mái tóc xoăn

hấp dẫn, móng tay sơn màu xanh

sáng bóng, nhẹ đỡ tay vịn cầu thang

xoắn ốc, từng bước từng bước đi

xuống…

Bàn tay nhẹ nhàng trượt lên

thanh sắt bóng loáng, giống như

vuốt ve bả vai cường tráng của

người đàn ông.

Tưởng Quang Long nghe tiếng

váy kéo lê, liền ngầng đầu lên nhìn

Diệu Hiền im lặng đi xuống, tao nhã

Xinh đẹp đứng ở trước mặt của mình,

trên mặt lộ ra nụ cười, hai mắt lại hơi

lạnh lùng.

Tưởng Quang Long nhìn ánh mắt cô.

Xuyên qua ánh sáng màu xanh

Ê nhạt, Diệu Hiền nhìn khuôn mặt kiên

“nghị của Tưởng Quang Long, hai mắt

thâm thúy ẩn, sống mũi cao thẳng,

thật sự rất hấp dẫn, lúc cười, khóe

miệng khẽ cong, vô cùng hấp dẫn,

cô lưu luyến nhìn mặt của anh, nhìn

thật lâu thật lâu, rốt cuộc tao nhã

đưa ra ngón tay ngọc thon dài tới

trước người của anh, cúi đầu khẽ mở

cúc áo âu phục cho anh, cởi ra cúc

thứ nhất…

Tưởng Quang Long cúi đầu, nhìn

ngón thon dài của cô đã cởi đến cúc

áo thứ hai, anh lại ngẩng đầu nhìn

cô.

“Em làm sao vậy?” Rốt cuộc

Tưởng Quang Long nhìn cô, không

hiểu hỏi.

Diệu Hiền sâu kín nhìn anh, lặng

lẽ thật lâu, nhẹ nhàng nói: “Anh còn

nhớ rõ ba năm trước, chúng ta đã

gặp nhau ra sao không?”

Tưởng Quang Long hơi rũ mắt

suy nghĩ một chút, liền im lặng gật

đầu.

Diệu Hiền hơi lộ ra dịu dàng, có

chút không tin nhìn anh cười nói:

“Thật… nhớ sao?”

“Tại sao năm đó muốn viết giấy

thỏa thuận?” Tưởng Quang Long

chậm rãi hỏi.

“Bởi vì khi đó em cũng đã biết

anh chính là chồng chưa cưới mà

cha em chỉ định.

Em biết anh sẽ

không yêu thích em.

Em chỉ có thề

dùng cách đó giữ anh lại…” Diệu

Hiền lại dán vào Tưởng Quang Long,

sâu kín nói.

Hai mắt Tưởng Quang Long lóe

lên một cái, nhẹ đầy ra thân thể của

cô, dừng lại động tác nhìn cô.

Diệu Hiền ngẩng đầu lên nhìn về

phía Tưởng Quang Long, dịu dàng

cười nói: “Thế nào? Điều bí mật này

cất giấu trong lòng em đã năm năm

rồi.

Tối nay nói cho anh biết, không

thể được sao?”

Tưởng Quang Long vẫn chăm

chú nhìn cô.

Đôi tay của Diệu Hiền ôm cổ của

anh, rất lưu luyến nhìn khuôn mặt mê

người của anh, sâu kín nói: “Em biết,

Hà Tuệ Trinh vừa kết hôn, trái tim của

anh trĩu nặng.”

Ánh mắt Tưởng Quang Long hơi

lóe lên.

“Cha em nói với em muốn tìm

cho em một người chồng hứa hôn,

em thà bán tất cả đồ trang sức, đi du

lịch vòng quanh thế giới, dựa vào

năng lực của mình mà kiếm sống,

cũng không chấp nhận bị sắp xếp

như thế.” Diệu Hiền bước nhẹ đôi

chân, cùng anh nhẹ nhàng khiêu vũ,

sâu kín nói tiếp: “Nhưng trong

khoảnh khắc em nhìn thấy anh, trái

tim của em đập mạnh, cho đến khi lại

gặp anh ở trong quán bar, em đã

biết, cuộc đời của em đã bị vây hãm

vào trong thế giới của anh…”

Tưởng Quang Long nhẹ nắm eo

nhỏ của cô, nhìn người vợ chưa cưới

phách lối, kiêu ngạo chưa bao giờ dễ

dàng bộc lộ tâm sự, tối nay lại xúc

động như thế, anh vẫn trầm mặc,

càng suy tư nhìn đôi mắt quyến rũ

động lòng người trong bóng tối…

“Nhưng hôm đó lúc em thấy anh

mắng Ngọc Lan chết không có gì

đáng tiếc, em cảm giác mình đã quá

hèn mọn.” Diệu Hiền nhìn về phía

Tưởng Quang Long thật lòng nói:

“Giống như trong thế giới của anh,

tất cả phụ nữ chúng tôi cũng nên

chết đi, chỉ có cô ấy xứng đáng còn sống.”

“Diệu Hiền.” Tưởng Quang Long gọi cô.

Diệu Hiền đột nhiên mỉm cười,

cúi xuống, mặt tựa vào trước lồng

ngực của anh, cố nén nổi lòng chua

xót nói: “Đều là lỗi của em, em không

nghĩ tới, anh yêu một người, yêu quá

sâu sắc, yêu quá cố chấp.

Rõ ràng

không chạm vào cô ấy, vẫn muốn

đến gần cô ấy… Vì cô ấy dốc hết suy

nghĩ, vì cô ấy bỏ ra tất cả tình yêu

trong cuộc đời anh, để lại cho em

Vĩnh viễn chỉ là bóng lưng lạnh lùng…

Thậm chí quen biết anh nhiều năm,

anh vẫn không hôn em lần nào…”

Nét mặt Tưởng Quang Long

căng thẳng, ôm khẽ cô.

“Em nên vui mừng vì tình cảm

của anh hay đau lòng vì tình cảm của

anh?” Diệu Hiền đau lòng nói: “Tối

nay em nhìn thấy anh, em thật sự lo

lắng cho anh, giống như một giây kế

tiếp, anh sẽ nhảy xuống biển theo cô

ấy! Em thật sự không hiểu, một

người như anh, tại sao để cho một

tình yêu phát triển như vậy? Mỗi tối

về, cô ấy nằm ở bên cạnh một người

đàn ông khác, anh làm sao chịu được?”

“Diệu Hiền.” Tưởng Quang Long

lại bất đắc dĩ nhìn cô.

“Anh đừng nói nữa, em sẽ

không nghe.” nói rồi, cô bỏ lên lầu,

trong lòng một mảnh oán hận.

“Cảm ơn cô hôm đó đã cứu tôi.”

Hà Tuệ Trinh khẽ khàng nói.

“Không có gì, đó là chuyện nên

làm.” Lại Ngọc Lan nhẹ nhàng đáp,

thâm ý nhìn cô ta trên giường bệnh.

“Rất mong cô, hôm đó nghe

thấy chuyện gì, cũng nên quên hết

đi, tôi sẽ thật lòng hậu tạ.” Tuệ Trinh

đầy ần ý nói ra lời này.

“Tôi không phải là loại người

kiếm lợi trên chuyện không vui của

người khác.” Lan đáp, “Tiểu thư hãy

yên tâm.”

“Được, cảm ơn cô.” Hà Tuệ

Trinh yên tâm thở hắt ra.

Cánh cửa phòng bệnh mở ra,

Tưởng Quang Long bước vào, nhìn

hai người phụ nữ ở cạnh nhau, trong

lòng có chút cảm xúc rối rắm.

“Trinh, đã đến giờ tiêm thuốc.”

anh ta tránh ánh mắt của Ngọc Lan,

tiến tới nói với Hà Tuệ Trinh.

Lại Ngọc

Lan nhìn hai người họ một phen, sau

đó thức thời lui về sau một bước,

“Cảm ơn Hà Tuệ Trinh tiểu thư đã

nghĩ đến tôi, bây giờ có lẽ tôi xin

phép.”

“Được, cô về đi.“ Hà Tuệ Trinh

vừa nói xong, bác sĩ đã bước vào,

Ngọc Lan bước ra vừa hay sượt qua

người bác sĩ đeo khẩu trang kín mít,

làm cánh tay vị bác sĩ kia khẽ động,

khay thuốc men trên tay cũng có

chút chếnh choáng.

“Xin lỗi.” cô tế nhị nói, khẽ nhìn

bình thuốc trên khay bị đổ ra ngoài

một chút, chất lỏng không màu sóng

_ sánh chảy trên mặt khay sắt, tỏa ra

mùi hương hăng hắc.

Vị bác sĩ đột

nhiên hốt hoảng nhìn bình thuốc bị

đổ ra, trên trán cũng chảy ra mồ hôi,

bộ dạng lấm lét vừa hay bị cô quan

Sát thấy.

“Không có gì.” nói rồi ông ta đi

Vào phòng của Hà Tuệ Trinh.

Lại Ngọc Lan cảm thấy vị bác sĩ

này có chút kì lạ, nghĩ đến chai thuốc

trong suốt lúc nãy, mùi hương hăng

hắc đó, đột nhiên có chút nghỉ ngờ,

quay trở ngược lại phòng bệnh của

Hà Tuệ Trinh, vừa hay đúng lúc tên

bác sĩ đã ở bên giường của cô ta,

đang tiêm thuốc vào kim tiêm trên

tay.

“Khoan đã…” cô lên tiếng dõng

dạc, ba người trong phòng đều

hướng cô nhìn chằm chằm.

Nhất là

tên bác sĩ thấy biểu cảm trên mặt cô

liền vô cùng chột dạ, cứng ngắc thân

hình.

“Chuyện gì vậy?” Tưởng Quang

Long nhìn cô nghỉ hoặc.

“Bác sĩ, ông đang định tiêm cho

Hà tiểu thư loại thuốc gì vậy?” cô lên

tiếng, từng chữ như xoáy sâu và

không khí căng thẳng.

Tên bác sĩ lập tức hốt hoảng,

“Cô, cô nói gì? Đây đương nhiên là

thuốc an thần của Hà tiểu thư.”

“Thật không?” Ngọc Lan nhàn

nhạt nhếch mép, khứu giác của cô

chưa bao giờ sai được.

Tưởng Quang Long lập tức khẩn

trương đứng bật dậy, hướng về phía

tên bác sĩ kia nói, “Đây là thuốc gì?”

Hà Tuệ Trinh cũng căng thằng

nhìn tên bác sĩ giấu mặt kia.

Hắn ta thấy tình thế đã không

ổn, nhớ lại lời dặn dò, lập tức co giò

chạy mất, ra đến cửa còn đẩy Ngọc

Lan một cái, làm cô loạng choạng

một phen.

“Đó là thuốc độc, mau bắt hắn

lại.” cô la to.

Mấy tên vệ sĩ đứng gần

đó thấy tên khả nghi kia vọt ra khỏi

phòng, liền gấp rút chạy theo, rút

súng đe dọa.

Tên bác sĩ giả kia chạy

thục mạng trong hành lang, cảm

thấy sắp bị vệ sĩ tóm cổ tới nơi liền

ấn đại một thang máy đề chui vào,

vừa hay chạm mặt một cô gái trong

đó, hắn ngay lập tức ấn nút đóng

cửa thang máy lại, sau đó giả vờ bình

thường.

Diệu Hiền đầu tiên là hoảng

hốt nhìn hắn, sau đó nghe thấy tiếng

đặc cảnh rầm rập ngoài cửa, liền

nhận ra tình thế, trong lòng lo lắng

không biết chuyện đã thành hay chưa.

“Tên ngu này.” cô ta khẽ chửi thầm.

Một lát sau, đặc cảnh vây kín

thang máy ở tầng trệt, chỉ chờ tên

bác sĩ giả mạo kia xuất hiện là tóm

ngay, không ngờ rằng thang máy

vừa mở ra, đi ra từ bên trong là một

cô gái.

“Diệu Hiền tiểu thư…“ đặc cảnh

kêu lên, bên trong thang máy không

còn ai.

“Hắn, hắn ta là ai vậy?” cô hốt

hoảng kêu lên, nước mắt lưng tròng,

“Các người làm ăn kiểu gì vậy? Sao

lại để một tên côn đồ như thế xuất

hiện trong bệnh viện, hắn ta dám kề

dao vào cồ tôi để uy hiếp.

Còn làm gì

nữa vậy, đi bắt hắn đi, hắn đã xuống

ở tầng hai rồi.”

“Xin lỗi tiểu thư, chúng tôi đuổi

theo hắn đến đây thì bị mất dấu, hắn

ta là kẻ vừa cố ý hạ độc Hà tiều thư.”

“Vậy cô ấy có sao không?” Diệu

Hiền sốt sắng.

“Không, may có Lại tiểu thư và

Tưởng tổng ở đó đã ngăn cản kịp

thời.” tên vệ sĩ cau mày, “Chúng tôi

lập tức đi bắt hắn ngay, mong tiểu

thư chú ý an toàn.”

Nói rồi, đám đặc cảnh đều chạy

đi lũ lượt, Diệu Hiên nắm lại hai bàn

tay đầy mồ hôi, “Lại Ngọc Lan, cô đã

phá hỏng chuyện hay hai lần rồi, cô

sẽ không yên với tôi đâu.”

Tưởng Quang Long không lên

tiếng, nhàn nhạt đi ra cửa chính cầu

thang, đi tới chiếc Rolls-Royce…

Đông Anh cũng ngồi vào xe,

nhìn về phía Tưởng Quang Long

nhắc nhở: “Tối hôm nay xảy ra nhiều

chuyện như vậy, Diệu Hiền tiều thư

vẫn im lặng, cũng không đi bệnh viện

thăm Hà tiểu thư, không biết… Có thể…”

Tưởng Quang Long im lặng

không lên tiếng, nói: “Về khách sạn.”

Trong không gian u ám, tràn vào.

từng luồng gió biển man mát.

Cửa hơi mở ra, bóng đèn chiếu vào!

Tưởng Quang Long đứng ở cạnh

cửa phòng Tổng Giám đốc, nghỉ ngờ

nhìn, anh biết cô luôn không thích

bóng tối, mặc kệ đi đâu, cô đều mở

sáng rực, anh một mình đi vào phòng

khách, nhẹ cởi xuống cúc áo âu

phục, gọi nhỏ: “Diệu Hiền.”

Một tờ giấy thỏa thuận từ trên

cầu thang xoắn ốc, nhẹ nhàng rơi

xuống, rơi tới bên chân của Tưởng

Quang Long.

Tưởng Quang Long cúi đầu,

xuyên qua ánh sáng màu xanh lam

trong phòng khách, ngưng mắt nhìn

tờ giấy thỏa thuận này, im lặng

không lên tiếng.

Diệu Hiển mặc váy dây màu

xanh dương thanh nhã, mái tóc xoăn

hấp dẫn, móng tay sơn màu xanh

sáng bóng, nhẹ đỡ tay vịn cầu thang

xoắn ốc, từng bước từng bước đi

xuống…

Bàn tay nhẹ nhàng trượt lên

thanh sắt bóng loáng, giống như

vuốt ve bả vai cường tráng của

người đàn ông.

Tưởng Quang Long nghe tiếng

váy kéo lê, liền ngầng đầu lên nhìn

Diệu Hiền im lặng đi xuống, tao nhã

Xinh đẹp đứng ở trước mặt của mình,

trên mặt lộ ra nụ cười, hai mắt lại hơi

lạnh lùng.

Tưởng Quang Long nhìn ánh mắt cô.

Xuyên qua ánh sáng màu xanh

Ê nhạt, Diệu Hiền nhìn khuôn mặt kiên

“nghị của Tưởng Quang Long, hai mắt

thâm thúy ẩn, sống mũi cao thẳng,

thật sự rất hấp dẫn, lúc cười, khóe

miệng khẽ cong, vô cùng hấp dẫn,

cô lưu luyến nhìn mặt của anh, nhìn

thật lâu thật lâu, rốt cuộc tao nhã

đưa ra ngón tay ngọc thon dài tới

trước người của anh, cúi đầu khẽ mở

cúc áo âu phục cho anh, cởi ra cúc

thứ nhất…

Tưởng Quang Long cúi đầu, nhìn

ngón thon dài của cô đã cởi đến cúc

áo thứ hai, anh lại ngẩng đầu nhìn

cô.

“Em làm sao vậy?” Rốt cuộc

Tưởng Quang Long nhìn cô, không

hiểu hỏi.

Diệu Hiền sâu kín nhìn anh, lặng

lẽ thật lâu, nhẹ nhàng nói: “Anh còn

nhớ rõ ba năm trước, chúng ta đã

gặp nhau ra sao không?”

Tưởng Quang Long hơi rũ mắt

suy nghĩ một chút, liền im lặng gật

đầu.

Diệu Hiền hơi lộ ra dịu dàng, có

chút không tin nhìn anh cười nói:

“Thật… nhớ sao?”

“Tại sao năm đó muốn viết giấy

thỏa thuận?” Tưởng Quang Long

chậm rãi hỏi.

“Bởi vì khi đó em cũng đã biết

anh chính là chồng chưa cưới mà

cha em chỉ định.

Em biết anh sẽ

không yêu thích em.

Em chỉ có thề

dùng cách đó giữ anh lại…” Diệu

Hiền lại dán vào Tưởng Quang Long,

sâu kín nói.

Hai mắt Tưởng Quang Long lóe

lên một cái, nhẹ đầy ra thân thể của

cô, dừng lại động tác nhìn cô.

Diệu Hiền ngẩng đầu lên nhìn về

phía Tưởng Quang Long, dịu dàng

cười nói: “Thế nào? Điều bí mật này

cất giấu trong lòng em đã năm năm

rồi.

Tối nay nói cho anh biết, không

thể được sao?”

Tưởng Quang Long vẫn chăm

chú nhìn cô.

Đôi tay của Diệu Hiền ôm cổ của

anh, rất lưu luyến nhìn khuôn mặt mê

người của anh, sâu kín nói: “Em biết,

Hà Tuệ Trinh vừa kết hôn, trái tim của

anh trĩu nặng.”

Ánh mắt Tưởng Quang Long hơi

lóe lên.

“Cha em nói với em muốn tìm

cho em một người chồng hứa hôn,

em thà bán tất cả đồ trang sức, đi du

lịch vòng quanh thế giới, dựa vào

năng lực của mình mà kiếm sống,

cũng không chấp nhận bị sắp xếp

như thế.” Diệu Hiền bước nhẹ đôi

chân, cùng anh nhẹ nhàng khiêu vũ,

sâu kín nói tiếp: “Nhưng trong

khoảnh khắc em nhìn thấy anh, trái

tim của em đập mạnh, cho đến khi lại

gặp anh ở trong quán bar, em đã

biết, cuộc đời của em đã bị vây hãm

vào trong thế giới của anh…”

Tưởng Quang Long nhẹ nắm eo

nhỏ của cô, nhìn người vợ chưa cưới

phách lối, kiêu ngạo chưa bao giờ dễ

dàng bộc lộ tâm sự, tối nay lại xúc

động như thế, anh vẫn trầm mặc,

càng suy tư nhìn đôi mắt quyến rũ

động lòng người trong bóng tối…

“Nhưng hôm đó lúc em thấy anh

mắng Ngọc Lan chết không có gì

đáng tiếc, em cảm giác mình đã quá

hèn mọn.” Diệu Hiền nhìn về phía

Tưởng Quang Long thật lòng nói:

“Giống như trong thế giới của anh,

tất cả phụ nữ chúng tôi cũng nên

chết đi, chỉ có cô ấy xứng đáng còn sống.”

“Diệu Hiền.” Tưởng Quang Long gọi cô.

Diệu Hiền đột nhiên mỉm cười,

cúi xuống, mặt tựa vào trước lồng

ngực của anh, cố nén nổi lòng chua

xót nói: “Đều là lỗi của em, em không

nghĩ tới, anh yêu một người, yêu quá

sâu sắc, yêu quá cố chấp.

Rõ ràng

không chạm vào cô ấy, vẫn muốn

đến gần cô ấy… Vì cô ấy dốc hết suy

nghĩ, vì cô ấy bỏ ra tất cả tình yêu

trong cuộc đời anh, để lại cho em

Vĩnh viễn chỉ là bóng lưng lạnh lùng…

Thậm chí quen biết anh nhiều năm,

anh vẫn không hôn em lần nào…”

Nét mặt Tưởng Quang Long

căng thẳng, ôm khẽ cô.

“Em nên vui mừng vì tình cảm

của anh hay đau lòng vì tình cảm của

anh?” Diệu Hiền đau lòng nói: “Tối

nay em nhìn thấy anh, em thật sự lo

lắng cho anh, giống như một giây kế

tiếp, anh sẽ nhảy xuống biển theo cô

ấy! Em thật sự không hiểu, một

người như anh, tại sao để cho một

tình yêu phát triển như vậy? Mỗi tối

về, cô ấy nằm ở bên cạnh một người

đàn ông khác, anh làm sao chịu được?”

“Diệu Hiền.” Tưởng Quang Long

lại bất đắc dĩ nhìn cô.

“Anh đừng nói nữa, em sẽ

không nghe.” nói rồi, cô bỏ lên lầu,

trong lòng một mảnh oán hận.

“Cảm ơn cô hôm đó đã cứu tôi.”

Hà Tuệ Trinh khẽ khàng nói.

“Không có gì, đó là chuyện nên

làm.” Lại Ngọc Lan nhẹ nhàng đáp,

thâm ý nhìn cô ta trên giường bệnh.

“Rất mong cô, hôm đó nghe

thấy chuyện gì, cũng nên quên hết

đi, tôi sẽ thật lòng hậu tạ.” Tuệ Trinh

đầy ần ý nói ra lời này.

“Tôi không phải là loại người

kiếm lợi trên chuyện không vui của

người khác.” Lan đáp, “Tiểu thư hãy

yên tâm.”

“Được, cảm ơn cô.” Hà Tuệ

Trinh yên tâm thở hắt ra.

Cánh cửa phòng bệnh mở ra,

Tưởng Quang Long bước vào, nhìn

hai người phụ nữ ở cạnh nhau, trong

lòng có chút cảm xúc rối rắm.

“Trinh, đã đến giờ tiêm thuốc.”

anh ta tránh ánh mắt của Ngọc Lan,

tiến tới nói với Hà Tuệ Trinh.

Lại Ngọc

Lan nhìn hai người họ một phen, sau

đó thức thời lui về sau một bước,

“Cảm ơn Hà Tuệ Trinh tiểu thư đã

nghĩ đến tôi, bây giờ có lẽ tôi xin

phép.”

“Được, cô về đi.“ Hà Tuệ Trinh

vừa nói xong, bác sĩ đã bước vào,

Ngọc Lan bước ra vừa hay sượt qua

người bác sĩ đeo khẩu trang kín mít,

làm cánh tay vị bác sĩ kia khẽ động,

khay thuốc men trên tay cũng có

chút chếnh choáng.

“Xin lỗi.” cô tế nhị nói, khẽ nhìn

bình thuốc trên khay bị đổ ra ngoài

một chút, chất lỏng không màu sóng

_ sánh chảy trên mặt khay sắt, tỏa ra

mùi hương hăng hắc.

Vị bác sĩ đột

nhiên hốt hoảng nhìn bình thuốc bị

đổ ra, trên trán cũng chảy ra mồ hôi,

bộ dạng lấm lét vừa hay bị cô quan

Sát thấy.

“Không có gì.” nói rồi ông ta đi

Vào phòng của Hà Tuệ Trinh.

Lại Ngọc Lan cảm thấy vị bác sĩ

này có chút kì lạ, nghĩ đến chai thuốc

trong suốt lúc nãy, mùi hương hăng

hắc đó, đột nhiên có chút nghỉ ngờ,

quay trở ngược lại phòng bệnh của

Hà Tuệ Trinh, vừa hay đúng lúc tên

bác sĩ đã ở bên giường của cô ta,

đang tiêm thuốc vào kim tiêm trên

tay.

“Khoan đã…” cô lên tiếng dõng

dạc, ba người trong phòng đều

hướng cô nhìn chằm chằm.

Nhất là

tên bác sĩ thấy biểu cảm trên mặt cô

liền vô cùng chột dạ, cứng ngắc thân

hình.

“Chuyện gì vậy?” Tưởng Quang

Long nhìn cô nghỉ hoặc.

“Bác sĩ, ông đang định tiêm cho

Hà tiểu thư loại thuốc gì vậy?” cô lên

tiếng, từng chữ như xoáy sâu và

không khí căng thẳng.

Tên bác sĩ lập tức hốt hoảng,

“Cô, cô nói gì? Đây đương nhiên là

thuốc an thần của Hà tiểu thư.”

“Thật không?” Ngọc Lan nhàn

nhạt nhếch mép, khứu giác của cô

chưa bao giờ sai được.

Tưởng Quang Long lập tức khẩn

trương đứng bật dậy, hướng về phía

tên bác sĩ kia nói, “Đây là thuốc gì?”

Hà Tuệ Trinh cũng căng thằng

nhìn tên bác sĩ giấu mặt kia.

Hắn ta thấy tình thế đã không

ổn, nhớ lại lời dặn dò, lập tức co giò

chạy mất, ra đến cửa còn đẩy Ngọc

Lan một cái, làm cô loạng choạng

một phen.

“Đó là thuốc độc, mau bắt hắn

lại.” cô la to.

Mấy tên vệ sĩ đứng gần

đó thấy tên khả nghi kia vọt ra khỏi

phòng, liền gấp rút chạy theo, rút

súng đe dọa.

Tên bác sĩ giả kia chạy

thục mạng trong hành lang, cảm

thấy sắp bị vệ sĩ tóm cổ tới nơi liền

ấn đại một thang máy đề chui vào,

vừa hay chạm mặt một cô gái trong

đó, hắn ngay lập tức ấn nút đóng

cửa thang máy lại, sau đó giả vờ bình

thường.

Diệu Hiền đầu tiên là hoảng

hốt nhìn hắn, sau đó nghe thấy tiếng

đặc cảnh rầm rập ngoài cửa, liền

nhận ra tình thế, trong lòng lo lắng

không biết chuyện đã thành hay chưa.

“Tên ngu này.” cô ta khẽ chửi thầm.

Một lát sau, đặc cảnh vây kín

thang máy ở tầng trệt, chỉ chờ tên

bác sĩ giả mạo kia xuất hiện là tóm

ngay, không ngờ rằng thang máy

vừa mở ra, đi ra từ bên trong là một

cô gái.

“Diệu Hiền tiểu thư…“ đặc cảnh

kêu lên, bên trong thang máy không

còn ai.

“Hắn, hắn ta là ai vậy?” cô hốt

hoảng kêu lên, nước mắt lưng tròng,

“Các người làm ăn kiểu gì vậy? Sao

lại để một tên côn đồ như thế xuất

hiện trong bệnh viện, hắn ta dám kề

dao vào cồ tôi để uy hiếp.

Còn làm gì

nữa vậy, đi bắt hắn đi, hắn đã xuống

ở tầng hai rồi.”

“Xin lỗi tiểu thư, chúng tôi đuổi

theo hắn đến đây thì bị mất dấu, hắn

ta là kẻ vừa cố ý hạ độc Hà tiều thư.”

“Vậy cô ấy có sao không?” Diệu

Hiền sốt sắng.

“Không, may có Lại tiểu thư và

Tưởng tổng ở đó đã ngăn cản kịp

thời.” tên vệ sĩ cau mày, “Chúng tôi

lập tức đi bắt hắn ngay, mong tiểu

thư chú ý an toàn.”

Nói rồi, đám đặc cảnh đều chạy

đi lũ lượt, Diệu Hiên nắm lại hai bàn

tay đầy mồ hôi, “Lại Ngọc Lan, cô đã

phá hỏng chuyện hay hai lần rồi, cô

sẽ không yên với tôi đâu.”