Nhà Có Đô Đô

Chương 17: Kết hôn

Chạng vạng, trời chiều chiếu ánh nắng vàng nhạt dịu dàng xuống mặt đất, trong khu chung cư không khí mát mẻ mang theo chút hương vị cây cỏ, Cảnh Lỗi sớm cho Đô Đô ăn cơm chiều, sau đó dẫn nhóc đi ra ngoài tản bộ.

Anh hai thong thả đi phía trước, tạo nên một bóng dáng đẹp trai cao ngất, Đô Đô ở phía sau cưỡi xe đạp – một chiếc xe ba bánh của con nít, để theo sát được Cảnh Lỗi, hai cái chân mập mạp phải đạp a, đạp hết công suất, mới miễn cưỡng đuổi kịp. Lúc hai người đi ngang qua bồn hoa, đã xảy ra một “sự cố” nhỏ, Đô Đô đạp xe tông thẳng vào bụi hoa, Cảnh Lỗi nhanh chóng nâng người và xe lên, chuyển sang mặt đường rộng lớn vững vàng.

Một lớn một nhỏ, cứ như vậy đi chuyển trong công viên, Cảnh Lỗi thường xuyên quay về phía sau, lo lắng kỹ thuật lái xe đạp của Đô Đô.

Lúc hai người sắp đi ngang qua một căn nhà có sân vườn rộng, “Ny Ny!” Giọng trẻ con của Đô Đô vang lên cao vút, từ trên xe ba bánh đạp nhanh hai vòng.

Trong cánh cửa màu xanh lá cây cạnh cây hoa tử đằng có một đứa nhóc ngồi trên xích đu, tóc thắt bím chứng tỏ là một cô nương, đang ở thời kì thay răng, cười lên chỉ thấy hai cái răng cửa, coi như giữ cho chủ nhân một chút thể diện. Mắt nhỏ, mặc cái váy in nhiều hoa, không hề xinh đẹp, gầy teo, cái tay cái chân dài nhỏ, nhưng nhìn tổng thể cũng có vẻ đáng yêu. Thấy bọn họ, mắt nhỏ chợt loé, bỗng nhiên nhảy từ xích đu xuống, chạy thẳng vào nhà không xuất hiện trở ra.

“Bé gái kia tại sao lại chạy trốn?” Cảnh Lỗi nhớ Ny Ny này là bạn rất thân của Đô Đô, cũng là người duy nhất trong khu chung cư này bằng tuổi Đô Đô, có thể trở thành bạn bè.

“Ny Ny xấu hổ xấu hổ, sợ gặp chồng.” Đô Đô quay xe ba bánh lại trả lời anh hai.

Chồng?! Cảnh Lỗi cảm giác một chút rét lạnh, hai người bao nhiêu tuổi rồi a! Quay đầu lại nhìn chằm chằm Đô Đô mập mạp, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, giống như nhìn một con tiểu sắc lang đang lớn.

Đô Đô không thể lý giải được ánh mắt của anh hai, tiếp tục chuyên tâm đạp xe.

Đô Đô vừa trắng lại vừa tròn, mềm mềm non non, giống y như bánh bao, Ny Ny vừa cao lại gầy teo, giống như cây tre, Cảnh Lỗi trong lòng trước tiên nhất quyết không đồng ý chuyện này, hai người thật không xứng.

“Anh hai, ừ... Ny Ny nói lúc nàng kết hôn, cho em đứng sau nâng váy cưới.” Đô Đô làm hoa đồng nên nghiện, Mẹ Tô cùng Ba Cảnh lúc kết hôn, Đô Đô được làm hoa đồng, một thân mặc lễ phục tinh xảo, nhu nhuận đứng phía sau nâng váy cưới dùm mẹ Tô, đáng yêu đến không chịu nổi, phần đông những người dì cậu tham dự lễ đều đối với Đô Đô thèm thuồng. Khi sinh con đều nghĩ muốn sinh đứa nhỏ giống như vầy a.

Đương nhiên ngày đó Cảnh Lỗi cũng đẹp trai đến bất tỉnh. Lễ phục màu đen cùng áo vest đen, làm cho khí chất của hắn trở nên lạnh lùng, hơn nữa vốn có bề ngoài thật anh tuấn, một lớn một nhỏ, so với chú rể cùng cô dâu gây sự chú ý nhiều hơn.

Nhưng mà bây giờ chuyện này không quan trọng, trọng điểm là, Ny Ny kết hôn, Đô Đô như thế nào lại làm hoa đồng.

“Đô Đô ngoan, đi giúp Ny Ny nâng váy.”

Giúp nàng nâng váy sẽ không cùng nàng kết hôn, nói sau thì đến lúc đó Đô Đô đã lớn, không thể làm hoa đồng được a. Không phải nghĩ chuyện này hơi sớm sao.

“Không cùng Ny Ny kết hôn sao.” Cảnh Lỗi lo lắng tiếp tục hỏi.

“Anh hai, em không kết hôn cùng Ny Ny!”

“Vì cái gì?” Sao lại như thế này.

“Ny Ny nói, nói em không phải người đó.”

Người đó? Sao câu chuyện không có ănhớp gì với nhau hết.

“Nàng kia nói phải kết hôn với ai?” Nhìn xung quanh bốn phía, trừ hai người bọn họ, không còn người nào khác.

“Cùng anh hai!”

“Ai? Anh?”

Cảnh Lỗi ngạc nhiên, dở khóc dở cười, sao chú rể lại chuyển sang hắn rồi.

“Vì cái gì phải gả cho anh?” Hiện tại con nít trưởng thành quá sớm. Cảnh Lỗi cũng quên mất chính hắn cũng là trưởng thành sớm, nhưng không đến mức này đi.

“Ny Ny nói... Nói thích, không cần biết quan tâm anh có thích hay không!” Đô Đô đang cố nhớ lại những lời Ny Ny nói.

“Ny Ny nói... Ân...Ny Ny nói... Ân...” Đô Đô thở phì phò, âm thanh đứt quãng nói.

Cảnh Lỗi đứng lại, kiên nhẫn nhìn nhóc, “Không cần phải gấp gáp, chậm rãi nói, Ny Ny nói cái gì?” Hắn bữa trước có đọc trong tạp chí, viết rằng con nít ở độ tuổi này nếu không thể nói nên lời, sau này rất dễ bị cà lăm, nhất định phải khuyến khích trẻ nói hết câu.

“Nàng... Nàng là ừ... em gái lớn (Thật chất Ny Ny nói MM tức là mỹ nữ, còn Đô Đô hiểu MM là muội muội)... Anh hai mở cửa xe ô tô lớn, kéo gió thổi tới... Hoa, cầm hoa... Quỳ xuống chân nàng, hai người liền kết hôn! Bước vào nhà thờ, Đô Đô được cho nâng váy...” Đạp không nổi nữa, thở phì phò, Đô Đô nghĩ nửa ngày cũng không nhớ được. Cảnh Lỗi đại khái nghe cũng hiểu được một chút.

Cảnh Lỗi run một cái, cái tiểu nha đầu này không phải bắt chước trong phim tình cảm sao. Kéo theo gió thổi tới sao? Hắn còn muốn kéo luôn sấm chớp kèm theo mưa đá tới nữa là.

Ừ một tiếng, sau đó nói với Đô Đô, “Đô Đô, anh hai sẽ không kết hôn với Ny Ny.”

Đô Đô ngồi trên xe ba bánh ngẩng lên nhìn thân ảnh to lớn của anh hai, anh hai không muốn cùng Ny Ny kết hôn, vậy việc nâng váy của nhóc tính sao bây giờ?!

“Ừ...”Đô Đô ngập ngừng, “Anh hai... Anh hai, Ny Ny...” Đầu nhỏ suy nghĩ không biết muốn biểu đạt cái gì.

“Đô Đô muốn cùng Ny Ny kết hôn sao?” Anh hai hỏi lại Đô Đô, Đô Đô liền lắc lắc cái đầu.

“Em muốn cùng mẹ Tô kết hôn... Mẹ Tô nói kê kê của Đô Đô quá nhỏ không thể kết hôn.” Đô Đô cố gắng nhớ lại lời mẹ Tô nói, kết hôn chính là vĩnh viễn ở cùng một chỗ, nhóc nhất quyết không thể ly kkhai khỏi mẹ cho nên luôn nghĩ đến việc sẽ vĩnh viễn ở một chỗ với mẹ.

Cảnh Lỗi nghe được mặt liền đen lại, mẹ Tô cũng thật là, cùng Đô Đô nói chuyện này để làm gì, không phải có lớn hay không, vấn đề là bọn họ là mẹ con, làm sao có thể kết hôn, như vậy không phải loạn luân thì là cái gì.

“Anh hai! Anh hai!” Cái miệng nhỏ nhắn không ngừng nói: “Em nói cho Ny Ny, kê kê của anh hai rất lớn, có thể kết hôn, vậy mà Ny Ny nói em là ác ma!...”

Cảnh Lỗi mặt càng đen thêm, như thế nào có thể đem chuyện riêng tư tuỳ tiện nói cho người khác nghe? Nhưng vì Đô Đô còn quá nhỏ, lại không hiểu chuyện, cho nên không thể trách nhóc được.

Ác ma? Chắc là lưu manh đi?! Cảnh Lỗi rốt cuộc cũng dắt Đô Đô về gần tới nhà.

“Ny Ny, Ny Ny không chịu ở lại cho nên em lấy vịt con cho nàng xem, nàng mới không đi...” Đô Đô còn nói.

Cảnh Lỗi nhớ lại ngày đó hai đứa nhóc gặp nhau ở hàng rào, hình như là có chuyện như vậy xảy ra. Cảnh Lỗi rùng mình, ngày đó nội dung nói chuyện của bọn họ thật phong phú, gì mà kết hôn rồi còn sinh con, cái gì cũng không thiếu.

Đô Đô khả ái ngây thơ, trong chốc lát trong mắt Ny Ny liền biến thành tiểu lưu manh, chốc lát trong mắt anh hai liền biến thành tiểu sắc lang, ô ô, thiên lý ở đâu, ở đâu a!

“Đô Đô...” Cảnh Lỗi tiến đến xe ba bánh Đô Đô đang ngồi, cuối người thấp xuống nói, “Không được đem chuyện của anh hai nói cho người khác nghe, bằng không không cho ăn kẹo nữa.”

Đe doạ kiểu này thật sự có uy lực. Đô Đô sợ tới mức nhanh chóng gật đầu.

“Còn nữa, Đô Đô, anh hai sẽ không cùng Ny Ny kết hôn.” Cảnh Lỗi tuy biểu tình không quan tâm, nhưng ngữ khí lại rất nghiêm trọng, có một số việc nói với Đô Đô nhóc cũng không hiểu.

Hai người tiếp tục đi bộ trong khu chung cư, Cảnh Lỗi đi phía trước, Đô Đô đạp xe ba bánh ở phía sau, ly khai thật xa nhà của Ny Ny.

“Anh hai, em đã biết!” Đô Đô chân đạp đạp, bỗng nhiên bừng tỉnh, bộ dạng như thông suốt.

“Những người ở chung một nhà mới có thể kết hôn... Ân, mẹ Tô cùng ba Cảnh kết hôn, ba Ny Ny cùng mẹ Ny Ny cũng kết hôn, anh hai cùng Ny Ny không ở chung nhà nên không thể kết hôn...”

Cảnh Lỗi đứng lại, xoay người, biểu tình thực bình thường trả lời, “Giống như vậy.”

“Anh hai! Đô Đô cùng anh ở chung một nhà...” Ân, anh hai gật đầu.

“Anh hai, ân... Ân...” Đô Đô tạm thời quên hôn ước giữa nhóc và mẹ Tô.

Anh hai ngồi xổm xuống, cái bóng ngắn lại gần bằng Đô Đô ngồi trên xe ba bánh, hai tay nhỏ vịn tay lái xe, mắt to đen láy nhìn anh hai.

“Anh hai cho em ăn kẹo, em liền kết hôn với anh.” Thanh âm nhỏ nhẹ, biểu tình dụ dỗ.

Cảnh Lỗi khoé miệng có chút giương lên, “Được.”

“Muốn xem TV...”

“Được.”

“Muốn ăn kem...”

“Được.”

“Muốn ăn xảo lực...” [chocolate]

“Được.”

Còn cái gì nữa, Đô Đô đang suy nghĩ.

Rốt cuộc làm sao mới tốt đây, Cảnh Lỗi cũng không thể nói được. Chỉ biết bây giờ trong lòng cảm thấy thật ấm áp, trong đời rốt cuộc chờ mong điều gì nữa, Cảnh Lỗi cũng không biết, hắn cũng chỉ dựa vào cảm giác của chính mình.

Sau đó, Cảnh Lỗi hướng về phía trước, khẽ hôn lên cái trán trơn bóng mềm mại của Đô Đô.

Đô Đô cảm thấy được anh hai bây giờ không giống như trước, nhưng khác như thế nào, nhóc cũng không biết. Đô Đô mắt to lẳng lặng nhìn anh hai, sau đó hướng đầu nhỏ về trước dò xét một chút, Cảnh Lỗi cũng đưa đầu lên, một lớn một lớn tựa vào trán của nhau.

“Đô Đô không bao giờ đổi ý... Anh hai chờ em lớn lên... Sau khi lớn lên sẽ cùng anh hai...”

Anh hai không phải siêu nhân, anh hai sẽ biết cô đơn, anh hai cùng một chỗ với Đô Đô sẽ không cảm thấy cô đơn...

“Tốt lắm, Đô Đô, chúng ta đi về nhà thôi.” Quyết định xong rồi sao? Đô Đô đem hai chân để lên bàn đạp, hai tay nắm chặt tay lái, bắt đầu đạp... xe đứng yên, chân nhỏ tiếp tục đạp đạp, xe vẫn không động đậy!

Nhìn lại phía sau, Cảnh Lỗi đang cầm lấy đuôi xe, khuôn mặt anh tuấn, hàm răng trắng đều nhau, cười thật thoải mái, lộ ra sự giảo hoạt, “Đô Đô, anh hai mệt rồi, em chở anh về nhà.”

Đùa giỡn với nhóc thôi, nếu hắn thật sự leo lên ngồi, chiếc xe ba bánh yêu quý của Đô Đô chắc chắn sẽ tan nát, đạp được tới nhà chắc Đô Đô chỉ có thể ôm một đống đinh ốc linh kiện hài cốt của xe về.

“Haha, gạt em thôi. Đi về.” Nhìn Đô Đô sợ tới mức hai tay nhỏ bé gắt gao ôm lấy tay lái của chiếc xe. Cảnh Lỗi cười rốt cuộc cũng buông tay ra.

Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, hai người cùng nhau đi về nhà.

Mẹ Tô cùng ba Cảnh sắp trở về, ngày nghỉ của Cảnh Lỗi cũng gần hết, Đô Đô cũng gần tới ngày đi nhà trẻ.

Tương lai còn rất dài...

Một ngày khi đang ngủ trưa,

Ánh nắng không quá gay gắt, bị bức màn che khuất một nửa, trên cái giường lớn trong phòng.

Tiểu loã nam Đô Đô nằm đó, lộ thân thể đầy đặn thịt, thơm thơm, ôm mô hình máy bay chơi, Cảnh Lỗi nhìn nhóc, cảm thấy móng tay của ngón áp út dài quá, trở mình bước xuống giường, tìm xung quanh cái kiềm bấm móng tay nhỏ.

“Đô Đô, cắt móng tay.” Cảnh Lỗi trở lại trên giường, ngồi sát vào Đô Đô.

“Cắt thịt thịt! Cắt thịt thịt!” Đô Đô vừa thấy lập tức lắc đầu nguầy nguậy, âm thanh giống như động đất kêu lên, vẻ mặt hoàn toàn không vui. Máy bay cũng ném sang một bên. Mẹ Tô trong một lần cắt móng tay cho nhóc, không cẩn thận cắt trúng thịt. Đô Đô rất sợ đau, mắt to liền ngập nước, mẹ Tô phải mua một gói kẹo chocolate thật to, mới có thể dỗ nhóc được.

“Không cắt trúng thịt đâu, anh hai làm sao có thể cắt trúng thịt của em được, nằm xuống đừng nhúc nhích!”

Cầm lấy bàn tay nhỏ béo của Đô Đô, Đô Đô nằm trên giường mắt to nhìn chăm chú bàn tay to lớn của anh hai, khuôn mặt nhỏ nhắn mang biểu tình sợ hãi, Cảnh Lỗi sờ sờ đầu nhóc, “Đô Đô ngoan, anh hai sẽ không cắt trúng thịt em đâu, sẽ không đau, Đô Đô không việc gì phải sợ, tin tưởng anh hai.”

Anh hai bắt đầu cắt móng tay, ngay từ đầu Đô Đô có chút lo sợ, mắt to lắng nhìn động tác của anh hai, Cảnh Lỗi thật sự rất cẩn thận, phi thường cẩn thận cắt móng tay ở ngón áp úp của Đô Đô.

“Anh hai...” Đô Đô phối hợp thân thể, bàn tay còn lại đưa xuống vuốt tiểu kê kê. Kê Kê của Đô Đô rất nhỏ, khéo léo tinh xảo. Thời điểm thân thể trần truồng, Đô Đô theo thói quen sờ sờ nơi đó.

“Đô Đô, không được sờ kê kê.” Cảnh Lỗi lên tiếng.

Đô Đô nghe lời mà buông ra, trực tiếp ngón tay bỏ vào trong miệng mút.

Cảnh Lỗi vừa tính mở miệng nói nhưng không biết nghĩ đến cái gì, liền im lặng, tiếp tục cắt móng tay Đô Đô.

Móng tay quá nhỏ, Cảnh Lỗi phi thường cẩn thận, cắt xong bàn tay này chuyển sang bàn tay đang ngậm trong miệng Đô Đô, từ trong miệng nhỏ lấy ra ướt sũng nước miếng, Cảnh Lỗi lau miệng của nhóc, sau đó tiếp tục cắt móng tay.

Đổi tới bàn chân, anh hai tay to kéo lấy cẳng chân múp mít của Đô Đô, bắt đầu công việc, năm ngón chân Đô Đô ngắn ngủn, mập mạp. Trẻ nhỏ làn da rất tốt, làm sao đều trắng noãn, mềm mại.

Cảnh Lỗi cầm lấy bàn chân của nhóc, ngón tay ở giữa lòng bàn chân khều khều vài cái, lập tức thân hình béo của Đô Đô lắc lắc, cười khanh khách lên.

Anh hai cũng cười rộ lên, còn lấy răng nanh trắng tinh của mình cạp chân Đô Đô.

“Đô Đô, đừng lộn xộn. Lộn xộn có thể cắt trúng thịt.” Anh hai bắt đầu công việc cắt móng chân.

Đô Đô nào dám lộn xộn, chân yên ổn để anh hai nắm, một cử động cũng không dám. Sợ bị cắt trúng thịt. Đau lắm a.

... Cắt xong rồi, Đô Đô rốt cuộc cũng yên tâm.

Móng tay Cảnh Lỗi cũng có chút dài, sẵn có bấm móng tay ở đây anh hai cũng muốn thuận tiện cắt.

Đô Đô liền ngồi dậy, “Anh hai, Đô Đô cắt!” Đô Đô hai mắt to lóng lánh năn nỉ.

Cảnh Lỗi cười một chút, dám cho Đô Đô cắt mới là lạ.

“Anh hai cho Đô Đô cắt! Đô Đô cắt dùm anh hai!” Nhìn bộ dáng hưng phấn của Đô Đô, xem ra Đô Đô phi thường muốn thử, Cảnh Lỗi không đành lòng làm mất hưng trí của nhóc, đành xả thân vì nghĩa.

“Được rồi, Đô Đô cắt đi.” Đưa kiềm bấm cho Đô Đô, Đô Đô nhanh chóng tiếp nhận lấy.

“Anh hai, nằm xuống.” Cảnh Lỗi hiểu ý tứ của nhóc, vừa rồi cắt móng tay cho Đô Đô là bắt nhóc nằm, không nghĩ Đô Đô lại nhớ, đành phải phối hợp nằm xuống.

Hai tay nhỏ bé của Đô Đô cầm lấy bàn tay to lớn của anh hai, sức lực nâng lên không nổi, Cảnh Lỗi đành phải nâng tay lên chủ động đặt lên bàn tay nhóc.

“Anh hai không được động đậy, lộn xộn liền cắt thịt!” Đô Đô bắt chước y chang giọng điệu, biểu tình nói với anh hai.

Cảnh Lỗi tuy không tin tưởng nhưng vẫn cổ động nhóc. Theo tầm mắt của anh hai, nhìn thấy Đô Đô nghiêng đầu, mắt mở to ra, chuyên chú nhìn chằm chằm ngón tay anh hai, lông mi thật dài, khuôn mặt trắng nõn có chút hồng hồng, cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận bởi vì đang chăm chú mà hơi chu ra. Khuôn mặt nhỏ nhắn biểu tình nghiêm trọng nhìn móng tay anh hai, xem ra là không biết cắt như thế nào.

Đô Đô nhất định sẽ cắt trúng thịt, bất quá Cảnh Lỗi không sợ đau, hắn suy nghĩ, nếu cắt trúng thịt thì về sau này sẽ bắt Đô Đô chịu trách nhiệm, khi đó nhóc con này sẽ giống như chuột bạch ngoan ngoãn chấp nhận. Cảnh Lỗi nhìn trời, trong lòng thật chờ mong.

Cảnh Lỗi nằm trên giường đợi nửa ngày không thấy động tĩnh gì. Đầu ngón tay có điểm lành lạnh, không chịu nổi, Cảnh Lỗi ngẩng đầu nhìn lên, thấy một quả cầu tròn đang ngồi quay lưng lại, hai cánh tay nhích tới nhích lui.

“Đô Đô...” Cảnh Lỗi ngồi dậy, thấy trên đùi Đô Đô đặt máy bay đồ chơi.

Đô Đô đang lúc không biết làm sao, liền nhìn thấy mô hình máy bay, ôm lấy chơi, đem anh hai quăng ra đằng sau.

“Đô Đô, không phải đòi cắt móng tay cho anh hai sao?” Cảnh Lỗi nhíu đôi mày rậm, bất đắc dĩ hỏi.

“Ừ... đồ cắt móng tay bị máy bay chở đi rồi...” Đô Đô trả lời

“Vậy anh hai làm sao bây giờ?”

“Anh hai nằm...” Đô Đô lại bắt đầu dụ dỗ anh hai, Cảnh Lỗi đen mặt nhưng vẫn phối hợp nằm xuống.

“Không được tranh cãi nữa, anh hai ngoan, ngủ!” Hai cánh tay mập mạp của Đô Đô kéo lấy chăn đắp cho Cảnh Lỗi. Chăn nhỏ quá ngắn, chỉ đắp đủ cái bụng anh hai.

Cảnh Lỗi nằm trên giường, nhất thời dở khóc dở cười.

HOÀN HOÀN HOÀN T^T

Câu chuyện về sau: Ngày nghỉ đã hết nên anh hai phải quay về trường học, ba Cảnh mẹ Tô đều ở nhà, Đô Đô trở lại cuộc sống hạnh phúc =]]