Nhật Ký XiZ

Chương 13: Ngoại tình

Ngày… 

Đi công tác một tuần về, mình nhớ hắn nên gọi. 

- Anh đang ở đâu em qua nhìn mặt tí cho đỡ nhớ. 

- Đang đi đổ rác, nhanh còn kịp. 

Mình vội đeo khẩu trang, dắt chó ra đường. Chồng hỏi: 

- Đi đâu giờ này? 

- Đưa con Phốc đi dạo, hỏi gì nữa không? - Mình nguýt cho cái. 

- À, không!, chồng nói 

Ra đường, con Phốc đúng là hư, cứ nhè lũ chó cái hàng xóm mà lao vào làm mình chạy theo muốn đứt hơi. Đến ngõ nhà hắn, thấy một thằng bụng to quen quen, đội mũ vải (chắc của vợ), tay cầm xô rác đang đứng đợi mấy người dọn vệ sinh. Mình nhận ra hắn vì cái bụng giun và quả đầu gối củ lạc không lẫn vào đâu được. Hắn nháy mắt nói nhỏ “Vừa đi vừa nói chuyện cho tự nhiên”. Hắn đi trước, mình dắt con Phốc theo sau. Đến hàng rau, hắn mua bốn bó rau muống, xin thêm củ hành và ba quả ớt. Đến lúc trả tiền, hắn quay sang hỏi “Anh chỉ mang có 18k, cho anh mượn 10k mai anh trả cho”. Mình rút tờ 20k trong áo con ra, hắn đút tọt vào cạp quần luôn. Mình hỏi:

- Èo, anh mua gì lắm rau thế? 

- Cho ngày nay, cho ngày mai … cho 2 ngày sau - Hắn giơ 4 bó rau lên, vừa đi vừa hát. 

- Bài gì đấy? 

- “Bài ca xây dựng” của Hoàng Vân. 

Lúc đến ngõ, mình hỏi 

- Nhớ em không? 

- Nhớ chết đi được, sáng mai phòng 213, 5 giờ 45 phút nhé. - Hắn gật gật. 

Rồi tạm biệt nhau. Con Phốc vùng lên kéo mình xình xịch một đoạn, hắn nói với theo “Cho nó củ giềng”. 

Ngày… 

Năm giờ sáng, mình xách túi đựng vợt cầu lông ra khỏi nhà. Chồng đang cong đít quạt than tổ ong, bảo:

- Lúc về nhớ ghé qua chợ mua cho con hĩm lạng ruốc bông nhá. 

- Rồi, rồi! - Mình gắt! 

Ra công viên đợi mãi không thấy hắn đâu. Đang lơ ngơ thì thấy cái bụng giun khuỳnh khuỳnh vừa đi vừa chạy, miệng hét to “1…2…3… thể dục… khỏe…”, như duyệt đội danh dự! Ngang qua chỗ mình, hắn nói vào tai “Chạy một mạch ra nhà nghỉ luôn đê” rồi tiếp tục hô vang “1…2…3.. thể dục…khỏe”, đôi đầu gối củ lạc lúc lắc, lúc lắc nhìn tếu không đỡ được. 

Ngày… 

Hai tuần rồi mới gặp nhau. Lúc lao động trong nhà nghỉ mình đòi ba cái, hắn méo mặt bảo “Hai thôi, để một cái tối còn trả bài cho con ngan già không nó nghi”. Hắn kể hôm đi thể dục buổi sáng về, con ngan già cầm bát nước ấm đợi sẵn ở cửa, bắt nhúng “trym” vào xem có nổi váng không. Mình tái mặt hỏi “Thế có nổi không?”. Hắn cười rất gian “Nổi là nổi thế lào, lúc qua chợ anh đã mua quả chanh rồi. Tuy hơi xót tí nhưng yên tâm hết váng.” Hic, cứ như sắp làm món pín bò tái chanh, hehe. 

Ngày… 

Dạo này lão chồng nghi, nên hai đứa ít liên lạc. Mình mua thêm cái điện thoại cục gạch nhét vào cặp lồng mang đi làm cho chắc gạo, cứ về nhà là vứt trên bình nóng lạnh trong nhà tắm, nhớ quá thì gọi vài phút lúc đi vệ sinh, xong tắt nguồn. Hắn cũng có một cái cục gạch. Mình hỏi: 

- Anh để đâu mà con ngan già không biết? 

- Đi làm thì buộc vào cái dây vải rồi nhét trong sịp. Có hôm đi đái lôi nhầm mẹ nó cái điện thoại, gồng sức mãi mà không thấy nước ra, ngó xuống mới biết nhầm hàng. 

Ngày… 

À mà thôi, từ hôm nay không viết nữa. Ngày nào mà chẳng đổ rác, đánh cầu lông, chạy thể dục, nhà nghỉ… Con ngan già nhà hắn biết được chắc cái mặt mình khỏi phải đi thẩm mỹ Cát Tường luôn.