Nhất Phẩm Ngỗ Tác (Nữ Ngỗ Tác)

Quyển 1 - Chương 51: Ngươi luôn kiêu ngạo như thế!

“Ta muốn theo quân!”

Phó tướng của Tây Bắc quân Lỗ Đại mở to miệng, cằm thiếu chút nữa rớt xuống, nhìn chằm chằm thiếu niên trước mặt.

Ở bên ngoài đám người, mành xe ngựa đột nhiên bị xốc lên mạnh mẽ, đám người vây xem che khuất bóng dáng thiếu niên, cũng che khuất vẻ mặt âm trầm biến ảo của nam tử.

Cây quạt trong tay Ngụy Trác Chi lạch cạch rơi xuống thảm gấm trên xe ngựa, lời nói không thành câu, “Nàng… Nàng…”

Gã sai vặt kinh sợ, sau khi phản ứng lại muốn chạy đến kéo Mộ Thanh, chợt nghe Lỗ Đại cười to một tiếng!

“Ha ha! Là tiểu tử ngươi!”

“Đúng vậy, tướng quân. Tướng quân sẽ không đuổi ta chứ?” Mộ Thanh cười cười, nói.

“Lão tử là hạng người nhỏ mọn như vậy sao? Ngươi không cùng lão tử chơi đã ba ván đã thắng của lão tử ba ngàn lượng, lão tử vẫn thoải mái cho ngươi, hôm nay ngươi muốn theo lão tử đi Tây Bắc giết quân Hồ Lỗ, lão tử sao có thể làm khó ngươi được?” Lỗ Đại hào sảng cười, vỗ vai Mộ Thanh một cái thật mạnh, “Tiểu tử! Có cốt khí! Cha ngươi thực biết đặt tên, Nhị Đản, vừa nghe đã thấy con mẹ nó có dũng khí! So với đám bất nam bất nữ đằng sau kia mạnh hơn nhiều!”

Người của Mỹ Nhân Tư nghe vậy mới phản ứng lại, vung tay áo tiếp tục chửi mắng, nhưng quân Tây Bắc lại không để ý đến bọn họ, một đám hán tử đen sì do phơi nắng nhiều vây quanh Mộ Thanh, giống như thấy nhân vật nổi tiếng.

“Tướng quân, tiểu tử này chính là Chu Nhị Đản?”

“Chính là tiểu tử thắng tướng quân trong sòng bạc?”

“Đúng! Chính là tiểu tử này!” Lỗ Đại nhấn bả vai Mộ Thanh, xoay người nàng lại, mặt hướng về phía chúng tướng sĩ Tây Bắc đang vây quanh, cười nói, “Đừng xem thường bộ dạng của tiểu tử này, xấu xí nhưng rất có bản lĩnh! Trên chiếu bạc có thể thắng lão tử, ngoại trừ đại tướng quân, hắn là kẻ đầu tiên!”

“Ồ ồ ồ!” Lúc này có mấy hán tử vuốt cằm, lộ ra thần sắc nóng lòng muốn thử.

Lỗ Đại thấy thế nhướng mi, “Lão tử cảnh cáo các ngươi, không cho phép kéo tiểu tử này chơi bài bạc! Thân thể của hắn thế này sao chịu được ba mươi quân côn của Cố lão đầu, người còn chưa tới được Tây Bắc giết địch đã bị người trong nhà đánh cho tàn phế! Nói rõ trước, nếu ai lôi kéo hắn đánh bạc, thì đừng trách lão tử!”

Vài hán tử lộ vẻ tiếc nuối, lại nhìn thân thể Mộ Thanh, quả thật quá gầy yếu, không khỏi nhíu mày, “Với thân thể này cũng muốn tòng quân ư? Sợ là ngay cả đao cũng cầm không nổi.”

“Không cầm nổi thì luyện tập! Các ngươi đánh chém Hồ Lỗ vài năm, đã quên mất bộ dạng của mình khi mới đầu quân rồi sao!” Lỗ Đại nhìn về phía Mộ Thanh, mắt sắc như đao, tựa gió mạnh cắt người ở Tây Bắc, “Lão tử nói cho ngươi biết, khi luyện binh lão tử cũng sẽ không nể cũ tình, nếu không lên Tây Bắc, ngươi sẽ phải chết dưới đao của người Hồ! Nếu sợ chết, văn điệp thân phận này cho người cầm trở về, hôm nay cũng đừng tiến vào cửa nha môn Binh Tào này.”

Mộ Thanh nghe vậy, mày cũng không động, không đáp, chỉ xoay người nhảy qua cửa lớn của nha môn Binh Tào.

Đám người yên tĩnh, Lỗ Đại cười lớn một tiếng, “Được! Có cốt khí!”

Hắn bị quân côn đánh thũng mông, khập khiễng bước vào, đập lên bả vai Mộ Thanh, một đường nói liên miên, “Áo choàng này của tiểu tử ngươi không tồi nha, tiền thắng lão tử cầm đi ăn chơi hết rồi mới đến báo danh tòng quân đúng không? Thật ra ngươi cũng rất thông minh, đến Tây Bắc, bạc là thứ vô dụng, cả ngày ngoại trừ thao luyện thì là đi giết bọn Hồ Lỗ, một cái thôn trấn nhỏ cũng không thấy, càng không cần nói đến nữ nhân!”

“Ngươi tới coi như đúng lúc, qua nửa tháng nữa, tân quân sẽ xuất phát lên Tây Bắc.”

“Ngươi ở tạm tại nha môn đây một chút, qua trưa sẽ có người đưa các ngươi ra khỏi thành, ngoài thành trăm dặm là doanh trại của tân quân.”

“Đừng hy vọng lão tử sẽ chiếu cố ngươi, chuyện này chính là thứ bị xem thường trong quân nhất! Ở trong quân chỉ có một đạo lý —— ai chặt được đầu bọn người Hồ nhiều sẽ được kính trọng! Với thân thể này của ngươi, đến quân doanh phải chịu khó thao luyện.”

Lỗ Đại đi bên cạnh Mộ Thanh, lời nói càng lúc càng xa.

Thiếu niên dần dần biến mất khỏi tầm mắt đám người, bóng dáng dứt khoát, quyết tuyệt.

Một đường, chưa từng quay đầu…

*

Hành cung, Càn Phương điện.

Cửa điện đóng chặt, ánh mắt của thị vệ ngoài điện sắc bén như đao, nhóm cung nhân cúi đầu đứng ở ngoài điện, thở cũng không dám thở lớn.

Bệ hạ nhốt mình ở trong cung một ngày…

Không có ai biết được chuyện gì đã khiến mặt rồng tức giận, chỉ biết đêm qua bệ hạ cùng Chu mỹ nhân tắm chung ở Hợp Hoan điện, sáng sớm đi ra, trong điện chỉ có một mình bệ hạ, Chu mỹ nhân không biết đã đi nơi nào. Có lẽ là hầu hạ không chu toàn, để bệ hạ chán ghét, nửa đêm bị đánh nhốt vào lãnh cung.

Nhưng… dường như không có người nhìn thấy Chu mỹ nhân đi ra khỏi Hợp Hoan điện, bị mang đến lãnh cung.

Chu mỹ nhân mất tích, thực kỳ quái!

Nhưng không có ai dám nhắc đến việc này, cũng không có ai nói rõ, điều tối kỵ nhất trong cung chính là biết nhiều chuyện.

Một ngày bệ hạ không truyền lệnh, tổng quản thái giám Phạm Thông cũng không dám vào điện nhắc nhở, chỉ đứng ở trước cửa cung với gương mặt như của người chết, dáng người như gậy tre, mặt trời chiếu lên, bóng người dài rồi lại ngắn, ngắn rồi lại dài, cho đến tận khi hành lang đại điện thắp đèn, bóng người vẫn đứng đó.

Một cung nữ bỗng nhiên vội vã đi tới, đánh vỡ một ngày lo lắng yên lặng.

“Tổng quản đại nhân!” Cung nữ quỳ gối xuống trước bậc thang, nhóm cung nhân vẫn không dám giương mắt, nhưng nghe giọng nói kia có thể xác nhận là nữ quan Thái Nga hầu hạ Chu mỹ nhân ở Tây điện.

Thái Nga đem một vật giơ lên cao quá đầu, cánh tay hơi run. Ánh mắt âm u của Phạm Thông liếc đến, dừng lại trên vật kia, đi xuống bậc thang nhận lấy trong tay, ánh mắt rơi xuống, thần thái trong mắt có sắc thái khác thường.

Đó là một phong thư, trên giấy trắng gấp thành phong thư có viết năm chữ —— Bộ Tích Hoan thân mở.

“…” Tục danh của bệ hạ, trên đời này dám gọi thẳng có mấy người, khó trách Thái Nga kinh hãi như thế.

“Phát hiện khi nào?”

“Mới vừa rồi, khi nô tỳ dọn dẹp trong điện, phát hiện ở dưới gối Chu mỹ nhân.”

Phạm Thông cầm thư bước lên bậc thang, thân mình vừa cúi, còn chưa mở miệng, cửa điện đã mở rộng, trong điện không đốt đèn, một bóng người màu đỏ đứng ở trong bóng tối, duỗi tay đoạt lấy phong thư kia, hai ba lần mở ra.

Chữ viết trong thư thanh tú, đầu bút lông tung hoành như thấy rồng bay phượng múa, không mềm mại uyển chuyển như nữ tử, mà lại mang khí khái trác tuyệt, tiêu sái ung dung, rất nhiều nam tử thế gian không theo kịp.

“Bộ Tích Hoan, xưa nay người muốn nắm được thiên hạ, trước phải trị quốc, người muốn trị quốc, trước phải tề gia, muốn tề gia, trước phải tu thân, muốn tu thân, trước phải chính tâm. Tâm chính rồi sau đó mới tu thân, tu thân rồi thì tề gia, tề gia rồi sau đó trị quốc, quốc trị mới bình được thiên hạ. Lần này đi Tây Bắc, không biết ngày về, mong quân bảo trọng.”

Thư ngắn gọn, nói về chuyện của mình thì chỉ ít ỏi mấy chữ, “gặp thư như gặp người”, nàng vẫn luôn ít lời như thế.

Ánh mắt nam tử dừng ở mấy chữ “không biết ngày về”, đèn cung đình chiếu sáng nét mực bay lượn để thư lại, áo bào đỏ tươi trong bóng tối nhuốm màu chàm, tựa như nỗi lòng phức tạp, không chịu tán đi.

Không biết bao lâu, tay áo nam tử buông xuống, dấu nét mực vào trong tay áo, người như dải mây đỏ, bỗng nhiên nhảy ra khỏi hoa điện, vút lên không trung…

*

Sau trưa Mộ Thanh được đưa ra ngoài thành, theo nàng ra khỏi thành còn có trăm người, đều là tân quân ở thành Biện Hà gia nhập quân Tây Bắc.

Những người này đa số là thiếu niên, áo cũ giày nát, nhìn qua có thể thấy xuất thân cùng khổ, Mộ Thanh là người duy nhất mặc hoa bào giữa bọn họ, dọc theo đường đi chọc đến không ít ánh mắt.

Chế độ cấp bậc của Đại Hưng nghiêm ngặt, giới sĩ tộc hưng thịnh, chọn lựa quan viên vẫn theo dòng dõi, những chức quan trọng yếu trong triều đình đều bị giới quý tộc thế gia lũng đoạn, càng lên cao càng không có người trong tầng lớp dân thường. Đây là do cao tổ kiến quốc khi phong công thần gây ra, lúc đó một nhóm danh môn thế gia được trọng thưởng hậu hĩnh, sau này trở thành công thần mấy đời nối tiếp nhau, họ hàng trải khắp thiên hạ, con cháu làm quan rất dễ. Trải qua sáu trăm năm, hình thành nhiều thế hệ quý tộc làm quan cũng tạo ra không ít đám đệ tự xa xỉ dâm dật. Sĩ tộc xa xỉ, khác gì thiên tai, sáu trăm năm hoàng triều hưng thịnh đã ngửi thấy mùi nát mục.

Mà con cháu hàn môn (hàn môn: gia đình dân chúng bình thường, nghèo hèn) có thể gia nhập vào giới sĩ tộc, hoặc là do lo lót, hoặc là có quan hệ mật thiết, được sĩ tộc tiến cử làm quan. Nhưng nếu không thể, hoặc là cả đời vô duyên với đường làm quan, hoặc là tòng quân, phó thân nơi biên quan, dùng tính mạng mua một tiền đồ sống chết không rõ.

Hai giai cấp không ngồi chung một chiếu, không thể thông hôn, cấp bậc cực nghiêm.

Nhóm thiếu niên mặc dù không nhìn được vải vĩ cẩm trên người Mộ Thanh chỉ có ở trong cung, nhưng vẫn biết được quần áo của nàng là vật liệu quý báu, vì thế đi đường đều cách xa nàng.

Tính tình Mộ Thanh vốn lạnh lùng, không có người kết bạn với nàng, ngược lại nàng càng cảm thấy yên tĩnh, cứ như vậy một đường theo đội ngũ đến doanh trại của tân quân.

Đường đi trăm dặm, khi đến quân doanh đã là nửa đêm. Doanh trại của tân quân đóng ở dưới chân núi Mân, lều trại đốt đèn đuốc sáng rực trải ra trước mắt, một cảnh tượng bao la hùng vĩ làm người ta kinh hãi, liếc mắt trông không thấy đầu, chỉ cảm nhận được có ngàn vạn người!

Đưa đám người Mộ Thanh đến đây là một tiểu giáo, dù không khôi ngô, nhưng rất cường tráng, màu da bị gió Tây Bắc thổi đến đen bóng, ánh mắt khi cười rộ lên thì sáng ngời, “Hai tháng không đến đây, tân quân đã báo danh gần năm vạn người, Giang Nam đúng là có không ít hán tử có chí khí!”

Hắn đem lệnh bài đưa cho tướng quân coi doanh trại, dẫn đội ngũ vào trong quân doanh.

Ban đêm ở quân doanh ồn ào những tiếng huyên náo, hoàn toàn không thấy hình ảnh của quân đội thép. Tiểu giáo dẫn mọi người tới một lều lớn lĩnh quân phục, mỗi người hai bộ, cộng thêm hai đôi giày. Tiểu tướng phát quân phục có lẽ đã làm chuyện này nhiều năm, ánh mắt sắc bén lão luyện, liếc mắt nhìn người một cái đã biết số đo, không mất bao nhiêu thời gian, cả trăm người đã nhận được quân phục và giầy.

Khi phân công đội ngũ thì càng đơn giản, năm người một đội, tùy tiện chia những người đứng cùng nhau thành một đội, chia lều trại, sau đó thì điểm danh nghỉ ngơi.

Trước khi Mộ Thanh vào trong lều trại được phân công, cảm giác có người kéo ống tay áo của nàng, khi quay lại bắt gặp tiểu giáo kia đang cười chớp mắt với nàng, Mộ Thanh dừng bước, đứng ở bên ngoài lều trại.

“Trước khi đi Lỗ tướng quân không cho ta chiếu cố ngươi, trong quân không có luật nhận người quen, chỉ nhận được nắm đấm, nếu như Lỗ tướng quân chiếu cố ngươi, sẽ khiến người khác không phục. Ngươi đừng trách hắn, vào quân doanh này, phải tự dựa vào bản thân.” Tiểu giáo kia nhỏ giọng nói.

Mộ Thanh nghe vậy gật gật đầu, đèn đuốc ngoài trướng chiếu lên con ngươi nàng hơi ấm, đều nói quân Tây Bắc là nam nhân chính trực, quả thực không giả.

“Đa tạ tướng quân chỉ điểm.” Nàng nói.

Tiểu giáo kia bị gọi là tướng quân, tức khắc ngượng ngùng gãi đầu, mặt hơi đỏ, “Đừng gọi ta là tướng quân, Lỗ tướng quân mà biết, không đá nát mông ta mới lạ.”

Mộ Thanh cúi mắt, nở nụ cười yếu ớt.

“Sáng sớm ngày mai sẽ bắt đầu thao luyện, chiến sự ở Tây Bắc gấp rút, tân quân đến Tây Bắc sẽ lập tức phải ra chiến trường, trên đường sẽ vừa hành quân vừa thao luyện. Lỗ tướng quân nói rất đúng, với thân thể này của ngươi phải luyện tập cho thật nghiêm túc, bằng không lên chiến trường, sợ cánh tay của ngươi còn không cầm nổi đao lớn. Trên đường chịu khó luyện tập, sớm ngày lập quân công, mọi người chịu phục ngươi, khi đó chúng ta nói chuyện sẽ tiện hơn.”

Mộ Thanh chỉ là thắng bạc Lỗ Đại một lần, cũng chẳng lộ ra bản lĩnh nào khác, tiểu giáo này đã nhận định nàng có tiền đồ, đối đãi như người một nhà.

Thẳng thắn như vậy, không hề có vẻ tính toán lừa gạt, khiến nàng như nghe thấy tiếng gió Tây Bắc tự do.

Tây Bắc… Có lẽ thật sự thích hợp nàng, tuy rằng, đó cũng không phải mục đích cuối cùng của nàng.

“Đa tạ tướng quân.” Mộ Thanh nói một tiếng, sau đó vén mành vào trong lều.

Nghe tiểu giáo kia ở bên ngoài lầm bầm lầu bầu, “Đã nói đừng gọi tướng quân, tiểu tử này không hiểu hay sao? Về sau tránh xa một chút, tránh để Lỗ tướng quân đá…”

Mành lều buông xuống, ngăn cách giọng nói thầm bên ngoài, bên trong lều vốn có tiếng người, thấy Mộ Thanh tiến vào, bỗng nhiên yên tĩnh.

Mộ Thanh quét mắt nhìn quanh, thấy bốn hán tử cởi trần, đang cười ha hả đổi quân phục. Tầm mắt nàng cũng không kiêng dè, cấu thành của thân thể đều giống nhau, khi giải phẫu nàng đã thấy qua rất nhiều lần.

Lều ở doanh trướng chẳng qua chỉ là bạt vải, đất là bãi cỏ, bên trên đặt năm cái chiếu, điều kiện đơn sơ. Mộ Thanh là người cuối cùng vào trướng, những nơi tốt đều bị chọn rồi, chỉ còn lại một chiếc sát ngoài vách lều, hở không nói, thời tiết Giang Nam mưa nhiều, nếu ban đêm trời mưa, chỗ này sao có thể tránh, căn bản không có cách nào ngủ được.

Mộ Thanh cũng không quá để ý, ôm quần áo giầy đặt lên chiếc chiếu còn lại trong lều, khi xoay người gặp bốn hán tử kia đang nhanh chóng mặc quân phục, tuổi tác khí độ không giống nhau.

Một người hơi lớn tuổi, ước chừng cũng phải ngoài ba mươi, là một hán tử khỏe mạnh. Ba người còn lại đều là thiếu niên, một tiểu tử mặt đen, một thư sinh mặt trắng, còn có một người mặc quân phục rất có khí độ võ tướng, tướng mạo tuấn tú, ánh mắt sắc bén.

“Vị huynh đài này, tại hạ là người Biện Hà tên Hàn Kỳ Sơ, bên cạnh là đồng hương của tại hạ, tên Chương Đồng, xin hỏi tên họ của huynh đài?” Thư sinh mặt trắng kia mở miệng cười hỏi.

Thiếu niên tuấn tú có khí chất võ tướng tên Chương Đồng, nghe vậy lạnh mặt nhíu mày, trong lời nói không giấu sự châm chọc, “Hàn huynh cần gì phải hỏi hắn? Con cháu hàn tộc như chúng ta, sao xứng biết tên họ người ta?”

Hán tử trung niên thoạt nhìn có chút hàm hậu, tiểu tử mặt đen lại có vẻ ngại ngùng, hai người đều không nói lời nào, trốn ở một bên.

Mộ Thanh không nhìn Chương Đồng, chỉ khẽ gật đầu với Hàn Kỳ Sơ, “Huyện Cổ Thủy, Chu Nhị Đản.”

Lời nói của nàng ngắn gọn, vẻ mặt không chút thay đổi, bốn người trong trướng lại run rẩy khóe miệng, ánh mắt cổ quái.

Nhị Đản, tên này thường xuyên nghe thấy ở những thôn xóm nghèo, cũng không có gì, chỉ là một thiếu niên hoa phục sang quý lại có tên này, trái ngược đến mức không thể không khiến người khác cảm thấy kỳ quái.

Sau một lúc lâu Hàn Kỳ Sơ mới gượng cười, “Ách, tại hạ bất tài, thường xuyên đọc địa chí, cũng khá quen với địa lý dân phong, có điều huyện Cổ Thủy dường như không có đại tộc họ Chu.”

“Nhà bình thường.”

“Nhưng một thân quần áo này của huynh đài… Nếu như tại hạ nhìn không lầm, chính là vải vĩ cẩm.”

“Thắng bạc được.”

Trong trướng lại yên tĩnh, bốn người kinh ngạc, thật sự là như thế sao? Khó trách, công tử sĩ tộc hoàn toàn có thể làm quan, cần gì phải đi đến Tây Bắc liều mạng?

Công tử sĩ tộc dám làm những chuyện như thế, sợ chỉ có một người là Nguyên đại tướng quân.

Vẻ mặt của hán tử trung niên cùng tiểu tử mặt đen nhất thời buông lỏng, Mộ Thanh không phải là công tử thế gia, khoảng cách đối với bọn họ ngắn đi không ít.

Chương Đồng lại cười lạnh một tiếng, trào phúng nói: “Một khi đã như vậy, cần gì phải chưng diện trên người? Mặc một thân hoa phục, dù sao cũng không phải sĩ tộc thật sự, còn khiến người khác hiểu lầm, không dám tiếp cận!”

Mộ Thanh nghe vậy, sắc mặt lạnh lùng.

Hàn Kỳ Sơ vội vã hoà giải, “Chu huynh thứ lỗi, Chương huynh thẳng thắn, lời nói là thế nhưng cũng không có nhiều ý tứ.”

Mộ Thanh liếc mắt nhìn hắn một cái, xoay người cầm bộ quân phục và giầy, mang theo cả chiếc thau đồng ở trong trướng bước đi ra ngoài.

Khi gần đến cửa lại nghe thấy Hàn Kỳ Sơ ở phía sau giật mình hỏi: “A, Chu huynh muốn đi ra ngoài thay quần áo sao?”

“Trong lều có chó, không dám tiếp cận.” Nàng lạnh nhạt nói một tiếng, vén mành ra ngoài.

Trong trướng không một tiếng động, cuối cùng không biết là ai không nhịn được, bật cười, Chương Đồng nổi giận gầm lên một tiếng muốn lao ra, lại bị Hàn Kỳ Sơ ngăn cản. Trong lều ầm ầm không ngớt, Mộ Thanh đã đi xa.

*

Doanh trại dựng kề núi, rừng gần ngay trước mắt.

Mộ Thanh ra khỏi doanh trướng, chưa đi bao xa đã vào được một cánh rừng, vốn định đi sâu vào trong rừng thay quần áo, lại nghe nghe thấy phía trước có tiếng nước, cho nên bưng thau đồng đi đến bên cạnh.

Ánh trăng lành lạnh, chiếu rọi suối nhỏ, sóng nước nhỏ vụn, rừng sâu yên tĩnh.

Mộ Thanh thấy bên cạnh dòng suối có tảng đá lớn, liền bưng thau đồng đi đến bên cạnh, sau tảng đá là chỗ nước cạn, nàng nhìn chung quanh, thấy trong rừng không có người mới bắt đầu cởi vạt áo.

Ánh trăng chiếu lên tảng đá, che lấp thiếu niên, một lát đã thấy bóng dáng nhỏ nhắn mềm mại, không phải của một thiếu niên, rõ ràng là hồng nhan.

Mộ Thanh mới đến quân doanh, không dám chắc cánh rừng này sẽ không có người lui tới, bởi vậy không dám cởi tất cả quần áo, chỉ cởi áo ngoài, cúi người cầm lấy quân phục bên trong thau đồng. Đầu ngón tay vừa chạm đến thành thau, động tác của nàng bỗng nhiên dừng lại!

Trong thau đồng, có một bóng người đứng che ánh trăng!

Mộ Thanh cả kinh, thân thể chưa nâng lên, thuận theo tư thế cúi người rút ra đao bạc trong ống tay áo, nâng tay bắn ra ngoài!

Ánh đao đâm thủng ánh trăng, xoẹt một tiếng trong gió, mang theo khí thế sắc bén, đường đi lại chuẩn xác quyết tuyệt.

Mộ Thanh ngẩng đầu, thấy một người ở bên cạnh dòng suối đi tới, từng bước một, không chút để ý, tay áo lại nhiễm đỏ suối nhỏ, giống như cả đường đạp lên máu, giọng nói lười như mây ở chân trời, “Kế sách của ái phi rất hay, trẫm thật sự khâm phục.”

Mộ Thanh kinh sợ, nhìn thẳng người tới, nhất thời không một tiếng động.

Bộ Tích Hoan? Sao hắn lại ở chỗ này!

Núi Mân cách thành Biện Hà cả trăm dặm, trời tối hắn mới có thể ra khỏi cung, lúc này đã là đêm khuya, tuy hắn có thể đi ra ngoài trăm dặm, nhưng nơi này dù sao cũng là quân doanh, hắn đi vào như vào chỗ không người cũng thôi, nhưng sao có thể tìm được nàng ở trong rừng?

Bộ Tích Hoan nở nụ cười đi tới, con ngươi lại lạnh như nước, trong ánh mắt thoáng nét trào phúng, trên tay có cầm một vật sáng lạnh như tuyết, chính là đao bạc Mộ Thanh vừa mới ném qua.

Mộ Thanh không động, nàng biết trốn không thoát, sau khi kinh ngạc qua đi thì bình tĩnh trở lại, lạnh lùng nói: “Bản lĩnh tìm người của bệ hạ, cũng thật khiến thần khâm phục.”

“A.” Bộ Tích Hoan miễn cưỡng cười, thoáng cái người đã tới trước mặt nàng.

Nàng đứng ở trước mặt hắn, phía sau có đá, đường lui không còn, mà hắn ở trước người nàng, thấy được nàng, với tới nàng, khiến hắn có cảm giác an tâm.

Hắn vẫn thích loại cảm giác có thể nắm chắc trong tay như thế này.

Hắn cười duỗi tay, nắm lấy lọn tóc đang bay tán loạn của nàng, mềm nhẹ lưu luyến như vậy, nhưng trong con ngươi vẫn chỉ có lạnh lẽo, “Trẫm đường xa trăm dặm tới tìm ái phi, ái phi có kinh hỉ không?”

Mộ Thanh nhìn Bộ Tích Hoan, cười lạnh một tiếng, “Được rồi, không cần vòng vo. Ngươi muốn như thế nào, nói đi!”

“Trẫm muốn như thế nào?” Ý lạnh trong con ngươi của Bộ Tích Hoan như kết băng, ý cười nhạt đi, “Trẫm lại muốn hỏi ngươi, ngươi muốn như thế nào!”

“Như ngươi chứng kiến.” Mộ Thanh nói.

Bộ Tích Hoan cười, dường như càng thêm tức giận, “Như trẫm chứng kiến, tòng quân Tây Bắc? Trẫm thật sự không biết, nữ tử cũng có thể tòng quân.”

“Nữ tử có thể thẩm án, tất nhiên cũng có thể tòng quân.”

“Phải. Trước kia trẫm không biết nữ tử có thể thẩm án, nay đã biết, cho nên, ngươi thật sự khiến trẫm được mở rộng tầm mắt.” Bộ Tích Hoan cười, càng như tức giận hơn, “Ngươi còn nhớ rõ ước định với trẫm?”

“Nhớ rõ, chỉ là đã thanh toán xong.”

“Thanh toán xong?”

“Chẳng lẽ không đúng?” Mộ Thanh nhìn thẳng Bộ Tích Hoan, ánh mắt lẳng lặng, không chút nào trốn tránh, “Bệ hạ đưa ra gợi ý cho ta, ta thay bệ hạ làm việc. Hai lần nhắc nhở đổi lấy hai lần làm việc, hiển nhiên là đã thanh toán xong. Nay ta không còn cần gợi ý của bệ hạ nữa, vì sao còn phải ở lại bên cạnh bệ hạ?”

Nam tử dường như chấn động, trong con ngươi ẩn chứa đựng đau xót, vì ba chữ “không còn cần”.

Mộ Thanh túm lại sợi tóc của mình trong tay nam tử, liếc mắt nhìn quân phục trong thau đồng trên mặt đất: “Phiền bệ hạ tránh ra một chút, thần muốn mặc quần áo.”

Nàng đã cởi áo ngoài, chỉ mặc bộ quần áo bên trong. Áo lót bên trong là y phục ở trong cung, lụa mỏng xuyên thấu, trăng chiếu xuống dòng suối, phản chiếu ánh sáng lấp loáng lên y phục của nàng, dường như có thể thấy lớp vải quấn chặt ngực của cô gái, thân thể giống như ngọc bên trong ánh trăng trở nên yếu đuối, dung nhan lại lạnh lùng kinh người.

Bộ Tích Hoan nhìn, vẻ mặt bỗng nhiên hơi hoảng hốt.

Trong hoảng hốt, bỗng nhiên Mộ Thanh nắm lấy tay hắn. Bàn tay cô gái mềm mại, hắn đã nắm nhiều ngày, bình thường nàng không khó chịu trốn tránh đã là hiếm thấy, chủ động như thế này thì vẫn là lần đầu.

Bộ Tích Hoan lại ngẩn ra.

Chỉ một khắc hắn lơ đãng, trên tay Mộ Thanh bỗng nhiên dùng lực, giữ chặt tay hắn rồi đâm tới!

Trong tay hắn vẫn còn cầm đao của nàng, mới vừa rồi bởi vì nàng chủ động tiếp cận mà quên mất, hiện tại đao kia trên tay nàng đưa vào trong lồng ngực hắn, con ngươi Bộ Tích Hoan phát lạnh, cổ tay bỗng nhiên chấn động! Lòng bàn tay Mộ Thanh tê rần, vốn nên buông tay, nàng lại cố gắng dùng lực, quả quyết đẩy đao kia về phía trước!

Trong con ngươi của nam tử toát ra ý lạnh thấu xương, không thấy động tác của hắn như thế nào, chỉ nghe keng một tiếng dao nhỏ rơi xuống đất, cổ tay Mộ Thanh đau xót, cổ cứng ngắc! Bộ Tích Hoan giận dữ, bỗng nhiên duỗi tay, bóp lấy cổ nàng.

“Ngươi muốn giết trẫm? Mộ Thanh! Trẫm đã bạc đãi ngươi sao?” Bộ Tích Hoan càng siết chặt tay, bộ dạng ung dung lười nhác không chút để ý của ngày thường, giờ phút này đã biến mất hoàn toàn, đúng là thực giận.

Sắc mặt Mộ Thanh đỏ lên, nhưng ánh mắt vẫn không động. Nàng không muốn giết hắn, chỉ là muốn tổn thương chân hắn một chút, tìm cơ hội rút đi, không ngờ hắn phản ứng quá nhanh, khi tay nàng rút lại thì đao kia đã đến trước ngực hắn. Có điều, nàng muốn thương tổn hắn là sự thật, cho nên nàng không biện giải.

Cô gái nhìn chằm chằm nam tử, rõ ràng đã suy yếu vô lực, nhưng đôi mắt vẫn quật cường như trước, mặt đối mặt, hắn có thể thấy rõ nàng không hề có ý định biện giải, cũng không định cầu xin tha thứ.

Vẻ quật cường kia thiêu đốt trái tim hắn, đoạt lấy thần trí của hắn, hắn bỗng nhiên buông nhẹ tay, đưa lên phía trên, nắm lấy cằm của nàng, cúi đầu hôn xuống!

Ánh trăng bỗng nhiên trở nên mềm ấm, gió cũng nhẹ đi, đó là phong tình mà hắn chưa bao giờ trải qua, giống như thấy rừng trúc sâu thẳm, suối nhỏ róc rách, có con cá ở trong suối bơi qua bơi lại, mềm mại lạ thường. Hắn bừa bãi đuổi theo, bừa bãi quấy nhiễu, giống như muốn đem việc nàng bỗng nhiên rời đi, mấy chữ “không biết ngày về”, mũi đao nàng chĩa vào ngực hắn, tất cả những cảm xúc không biết tên khiến hắn đau đớn đều trả lại cho nàng.

Mộ Thanh kinh sợ, hơi thở quyện trên chóp mũi là hương tùng thoang thoảng, mùi hương kia thanh nhã, lại giống như rừng sâu mưa rền gió dữ, nàng đứng ở nơi cuồng phong kia, thân hình đơn bạc, chỉ biết phiêu diêu theo gió, để mặc cho người ta bừa bãi tàn phá.

Ánh trăng thực dịu dàng, trong rừng giống như cũng nhiều thêm hương vị của hơi thở ngọt ngào, hắn và nàng lại đang giao chiến ở bên ngoài nơi nhu hòa này, giống như có thứ gì đó đổ vỡ, ngổn ngang hỗn độn.

Những hỗn độn đó không biết bắt nguồn từ đâu, cũng không biết kết cục ra sao, chỉ biết trong rừng núi thăm thẳm, gió nhẹ thổi tới, hắn ôm nàng vào lòng, không thấy vẻ mặt, chỉ nghe thấy giọng nói ẩn chứa đau đớn, “Vì sao như thế?”

Mộ Thanh chợt tỉnh lại, “Bộ Tích Hoan! Ngươi phát điên cái gì!”

Nàng đẩy ra hắn, lửa giận trong đôi mắt bừng bừng, sáng quắc như có thể thiêu đốt người.

Hơi thở của nam tử vẫn quanh quẩn bên cạnh.

Hắn kinh ngạc nhìn nàng, trong con ngươi có vẻ đau đớn đan xen với quyến luyến, rõ ràng như thế, khiến nàng chấn động.

Hắn…

Chuyện này xảy ra lúc nào?

Mộ Thanh có chút giật mình, trong lòng hỗn loạn, không biết là tự trách tại sao mình không nhận ra sớm, hay là có thứ cảm xúc khác, nàng ngoảnh mặt sang chỗ khác, vốn muốn buông lời mắng chửi nhưng lời nói ra khỏi miệng, lại thay đổi: “Ta… không muốn giết ngươi, chỉ muốn rời đi.”

Nam tử đứng yên không nói gì, hồng y bay theo gió như mây, đẹp đẽ chói mắt, lại mang đau đớn khôn cùng.

“Rời đi?” Hồi lâu, hắn hỏi, “Ngươi muốn rời đi như vậy?”

“Muốn.” Nàng nói.

Dứt khoát thế sao, hắn cười giận, nhưng lại thấy có chút gì đó hờn dỗi nghẹn ở ngực, đè nén đến đau tức.

“Không muốn báo thù cho cha?”

“Muốn.”

“Thế vì sao!”

“Vì sao? Bệ hạ hẳn phải biết rõ chứ.” Mộ Thanh nhìn Bộ Tích Hoan, “Tự mình điều tra hung thủ, từng bước gian nan, vấp phải trắc trở khắp nơi, thế đơn lực cô, nhưng sẽ không bị bệ hạ quản chế.”

“…”

“Cha ta chết liên quan đến rất nhiều người, đầu tiên là Trần Hữu Lương, sau đó là Liễu phi, Thái hoàng thái hậu, càng tra càng sâu, hung phạm không rõ! Nhưng có thể khẳng định, hung thủ không phải người hiện tại ta có thể giết. Nếu như thế, ở lại bên cạnh bệ hạ, tra ra hung phạm rồi sau đó thế nào? Chẳng lẽ muốn bệ hạ giúp ta báo thù?”

“…”

“Bệ hạ đưa ra gợi ý hung thủ giết cha cho ta, ta vì bệ hạ làm việc để trao đổi. Nếu bệ hạ giúp ta báo thù, ta có thể dùng cái gì để đổi?”

“…”

“Thiên Tử giận giữ, trăm người mất đầu, máu chảy thành sông. Thứ dân giận giữ, hai người ngã xuống, máu tươi năm bước. Bệ hạ giận dữ có thể gọi người trong thiên hạ đến xả giận, thứ dân tức giận cũng chỉ có hai tính mạng của mình và kẻ thù, nhưng dù chỉ hai tính mạng, cũng là tâm huyết của thứ dân. Ta cho dù có mất mạng, cũng muốn tự tay báo thù cho cha! Nhưng hiện tại ta thế đơn lực cô, dùng cái gì để báo thù? Ta chỉ có một con đường lên Tây Bắc, dùng tính mạng của mình đổi lấy quân công, ngày trở về được ban thưởng, đó là lúc ta có thể bằng năng lực của bản thân tra ra hung thủ! Khi đó, cho dù trăm ngàn người cản trở, ta vẫn có thể lấy đầu của hắn!”

Núi rừng sâu thẳm, giọng nói của cô gái âm vang, nam tử nghe, nhìn, thần sắc giận dữ dần thay thế bằng vẻ chấn động, rồi lại chuyển thành vẻ mặt xa lạ, giống như đêm nay mới thật sự hiểu nàng.

Nàng ngay cả một tên thủy phỉ muốn hại nàng cũng không nhẫn tâm giết chết, lại nhẫn tâm bỏ hắn mà đi, bỏ đi ngay trước mặt hắn, một đường không quay đầu lưu luyến. Nàng vì hắn mà hun khói cổ họng, lại không quên giao dịch kia. Nàng tra án là thế gian độc nhất, cương thường khó dung thứ, hắn dung thứ nàng, nàng lại cảm thấy hắn đang vây hãm nàng.

Cuối cùng là hắn nhìn lầm nàng, nghĩ nàng đã mềm lòng, nghĩ nàng trọng tình, lại chưa từng thấy rõ tính tình của nàng có phần quyết tuyệt, cứng cỏi cùng kiêu ngạo như thế.

Hắn vốn chưa nhìn rõ tình cảm của mình, nhưng nàng đã nhẫn tâm rời đi, mấy chữ “không biết ngày về” kia, mũi đao nàng đâm về phía hắn kia, lại khiến hắn đau đớn, nói cho hắn nhận ra, tình chưa thấy đã sâu.

Bộ Tích Hoan nhắm mắt lại, ánh trăng lạnh lẽo, chiếu lên dung nhan thế gian hiếm có, lại đong đầy đau khổ của nhân gian, “Ngươi có biết, Tây Bắc là nơi thế nào? Đại Mạc hoang vu, ngút ngàn không có người ở, Ngũ Hồ quấy rầy, làm bạn với sói, gió lốc bão cát, bao nhiêu tướng sĩ chôn mình nơi đó, không sống nổi đến khi về triều thụ phong? Nếu như ngươi ở lại bên người trẫm, rồi sẽ có một ngày biết được hung thủ giết cha, nếu cố ý đi Tây Bắc, làm mồi cho miệng sói, làm lễ tế trên lưỡi đao Hồ Lỗ, táng thân trong cát bụi, vừa không thể trở về, lại không thể biết được hung thủ, báo thù cho cha ngươi! Như thế, ngươi vẫn muốn đi Tây Bắc sao?”

Con ngươi của cô gái trẻo như sao xa, sâu không thấy đáy, chỉ nói một câu, “Không sợ ngàn nan vạn hiểm!”

Nam tử chấn động, thoáng chốc không nói gì, hồi lâu lại nhắm mắt, thở dài, “Ngươi… quả thực luôn kiêu ngạo như thế.”

Một nữ tử chưa bao giờ muốn dựa dẫm vào nam nhân, tâm cao ngất, so với binh sĩ còn kiêu hơn.

“Đi đi!” Bộ Tích Hoan bỗng nhiên xoay người, rời đi dọc theo bờ suối như khi đến, cũng giống như nàng sáng nay nàng rời đi một đường không quay đầu, nhưng cuối cùng hắn vẫn thua lòng bình, tay áo tản ra tung bay trong gió, trong bóng đêm ba vệt sáng lạnh rơi xuống bên cạnh dòng suối, tinh tế nhìn kỹ, đó chính là ba thanh đao bạc!

Đó là đao giải phẫu của Mộ Thanh, một thanh vừa rồi nàng dùng để đâm Bộ Tích Hoan, đang ở ngay dưới chân, ba thanh kia chính là khi nàng dùng để đối phó với người bịt mặt ở ngõ nhỏ sau khi thắng bạc, bị hắn thu lại, nàng từng nhìn thấy ở phủ Thứ Sử đêm đó, nhưng hắn vẫn luôn giữ, tối nay lại trả cho nàng.

“Còn sống trở về!” Giọng nói của nam tử theo gió đêm bay tới, “Nếu như ngươi chết ở Tây Bắc, thiên hạ này máu chảy thành sông!”

Mộ Thanh nhìn phía trước, thấy bóng dáng nam tử đỏ rực ở nơi sâu nhất trong rừng, nàng thật lâu không thu lại ánh mắt, không biết đứng yên bao lâu, cuối cùng khẽ nói một câu, “Đa tạ.”

Nàng nghĩ tối nay hắn sẽ cố chấp ép nàng trở về, không ngờ hắn lại buông tha.

Mộ Thanh cụp mắt, ra khỏi doanh trướng đã lâu rồi, nàng không thể trì hoãn thêm nữa. Áp chế các loại cảm xúc trong lòng xuống, nàng lấy quân phục trong thau đồng ra mặc. Quân phục cũng có áo lót, Mộ Thanh vẫn không bỏ đi áo lót đang mặc trên người, cứ thế trực tiếp mặc cả áo lót và áo ngoài của bộ quân phục vào, đổi giầy, sau đó mới tiến lại nhặt lấy ba thanh đao bên cạnh dòng suối, buộc lại trong tay áo, sau đó bước đi.

Nàng không quay đầu nhìn lại trong rừng, bưng thau đồng ra khỏi cánh rừng.

Mà ở nơi sâu thăm trong rừng, nam tử vẫn đứng im ở chỗ đó, cho đến tận khi thấy người đi rồi, mới cất tiếng gọi: “Nguyệt Sát.”

Trong rừng, một bóng đen hạ xuống, yên lặng không một tiếng động, quỳ gối phía sau Bộ Tích Hoan…

*

Khi Mộ Thanh trở lại lều trại, bốn người trong trướng quả nhiên đồng loạt nhìn về phía nàng.

Hàn Kỳ Sơ nhẹ nhàng thở ra, “Chu huynh trở về là tốt rồi, mới vào quân doanh, trong quân quá nhiều lều trại, chúng ta còn tưởng rằng ngươi không tìm được, đang định đi tìm Mạch trưởng đến.”

Biên chế bộ binh của Đại Hưng, năm người một Ngũ, mười người là một Thập, trăm người là một Mạch. Ngũ có Ngũ trưởng, Thập có Thập trưởng, Mạch có Mạch trưởng, từng người coi quản các tiểu đội được phân công. Vốn trong năm người bọn họ phải có một người làm Ngũ trưởng, nhưng bởi vì năm người đều là tân binh, chưa từng thao luyện, cũng không có quân công, cho nên không thăng ai làm Ngũ trưởng. Cố lão tướng quân cùng Lỗ phó tướng dẫn theo một đội ngũ ba ngàn người đến Giang Nam chiêu binh, những người liền được sắp xếp chỉ huy các đội.

Mạch trưởng trong lời nói của Hàn Kỳ Sơ hiển nhiên là lão binh Tây Bắc quân.

“Bị táo bón, vào trong rừng đi.” Mộ Thanh cúi đầu, đi đến bên chiếu của mình, đem thau đồng buông xuống.

Chương Đồng hừ lạnh một tiếng, “Hoa phục của đám sĩ tộc mặc không quen, cho nên không thể thích ứng được chứ gì?”

Mộ Thanh lật áo choàng nàng vừa cởi ở trong rừng đang phủ trên thau đồng ra, lộ cả một thau đầy cành cây và cỏ xanh, là vừa rồi trên đường trở về nàng tiện đường bẻ về. Nghe Chương Đồng nói thế, nàng cũng không có phản ứng gì, bưng chậu tiến đến nơi khe hở của lều bạt, bên cạnh chiếu của nàng, phủ một tầng cành cây, rồi lại lấy cỏ xanh lấp lên, lại chèn một tầng cành cây, và một lớp cỏ xanh, cuối cùng đem áo choàng phủ lên đám cỏ, che kín khe hở.

Thấy Mộ Thanh không tiếp lời, Chương Đồng có chút kinh ngạc, còn tưởng rằng tiểu tử sẽ nói lời độc miệng nào đó, đang muốn tìm cơ hội giáo huấn hắn, không ngờ hắn lại không lên tiếng.

Ba người còn lại lại kinh ngạc nhìn động tác thuần thục nhanh nhẹn của Mộ Thanh, công tử sĩ tộc cơm ngon áo đẹp, sao có thể làm như thế? Lại nhìn hắn sau khi đổi quân phục, mi thô mắt nhỏ, mặt vàng người gầy yếu, nhìn thế nào cũng thấy cùng một dạng như bọn họ, đều là tiểu tử nhà nghèo, hán tử trung niên và tiểu tử mặt đen lúc này mới thả lỏng tâm tình.

“Chu tiểu đệ bao nhiêu tuổi rồi? Ta năm nay ba mươi hai, quê ở Giang Bắc, trong nhà làm ruộng, trong năm người, ta lớn nhất, tên là Thạch Đại Hải.” Hán tử trung niên nói, giọng nói đặc tiếng Giang Bắc.

“Mười sáu.” Mộ Thanh vẫn đáp lại ngắn gọn như trước, đáp xong lập tức nằm xuống, ngửa mặt nhìn lên đỉnh lều.

“Qua một năm nữa thì đệ sẽ bằng tuổi Chu huynh bây giờ, đệ tên là Lưu Hắc Tử.” Thiếu niên mặt đen nói.

Thạch Đại Hải ngốc ngốc cười, “Cái gì mà qua một năm nữa, ngươi nói thẳng ngươi mười lăm không phải được rồi sao?”

“Như thế không phải thành nhỏ nhất sao?” Lưu Hắc Tử gãi đầu, nụ cười có chút ngại ngùng.

“Ngươi có nói như vậy, vẫn là ít nhất.” Hàn Kỳ Sơ ôn hòa cười nói.

Chương Đồng không nói lời nào, mặt lạnh xoay người nằm lên chiếu ngủ.

Mộ Thanh cùng Chương Đồng cũng dễ ở chung, tính tình Thạch Đại Hải hàm hậu thành thật, Lưu Hắc Tử dễ xấu hổ, Hàn Kỳ Sơ muốn giúp Chương Đồng hoà giải cho nên ngồi xuống mở đề tài, “Vì sao Thạch đại ca muốn theo quân lên Tây Bắc?”

“Ta ư? Ruộng nương trong nhà ta bị sơn tặc chiếm hết, quan huyện phái người đi diệt cướp, nhưng bộ khoái không đánh lại nổi, ruộng nương không thể lấy trở lại, trong nhà còn mẹ già, con nhỏ phải ăn cơm, ta nghe nói Nguyên đại tướng quân thương quân như con mình, cũng không bạc đãi người có có thể giết Hồ Lỗ. Bản lĩnh khác thì ta không có, chỉ có chút sức lực, theo quân giết vài tên Hồ Lỗ, lĩnh chút bổng lộc, nhờ người mang quê nuôi sống gia đình.”

Nhờ người mang về quê? Tây Bắc cùng Giang Nam cách nhau xa ngàn dặm, chiến sự ở biên quan căng thẳng, đường đưa tin chỉ mang vật trong quân, cho dù tiện thể gửi thư nhà cũng chưa chắc đã tới được, huống chi bạc?

Hàn Kỳ Sơ muốn mở miệng nói chuyện, cuối cùng lại thở dài, nói không nên lời.

“Có điều, nếu ta có giết được nhiều người Hồ, lập chút quân công, biết đâu có thể làm một tiểu tướng quân? Đến lúc đó về quê, cũng coi như làm rạng rỡ tổ tông, để cho mẹ già có cơm ăn, hai đứa nhỏ trong nhà cũng có chút tiền đồ.” Thạch Đại Hải nhếch miệng cười cười, quay đầu hỏi Lưu Hắc Tử, “Còn ngươi? Vì sao muốn lên Tây Bắc?”

“Nhà của đệ đánh cá, mấy năm nay quan phủ thu thuế má quá nặng, Thủy phỉ cũng đến thu bạc, cha mẹ đệ mất sớm, ca ca tẩu tử không nuôi nổi, bảo đệ đi lên Tây Bắc.”

“Người đi lên Tây Bắc có đến tám chín phần là không trở về, cho người đi học làm nghề cũng tốt hơn lên Tây Bắc.” Hàn Kỳ Sơ nhíu mày nói, Lưu Hắc Tử mới mười lăm tuổi, ca ca tẩu tử của hắn cũng thật nhẫn tâm.

“Không.” Lưu Hắc Tử cúi đầu, “Là tự đệ muốn đi đến Tây Bắc, nam nhi… phải vì nước.”

Thiếu niên ôm đầu gối ngồi ở trong chiếu, cúi đầu xuôi mắt, giọng nói hơi thấp, bả vai đơn bạc lại chợt khiến người ta cảm thấy kiên cường.

Trong trướng yên lặng, Hàn Kỳ Sơ cùng Thạch Đại Hải thật không ngờ, thiếu niên này cũng có khát vọng.

“Hàn lão đệ thì sao?” Yên tĩnh một lát, Thạch Đại Hải hỏi Hàn Kỳ Sơ.

“Tại hạ là văn nhân, theo quân cũng không thể giết Hồ Lỗ, chỉ hi vọng mưu kế trong lồng ngực có đất dụng võ, vươn lên làm phụ tá trong quân.” Văn nhân là người thanh cao, mưu sĩ nói thẳng như vậy cũng không nhiều, Hàn Kỳ Sơ lại không kiêng kị, ngay cả chuyện của Chương Đồng cũng nói ra, “Còn tổ tiên của Chương huynh từng là võ tướng, thương pháp gia truyền tinh diệu, chỉ là bị người trong triều hãm hại, gia cảnh sa sút, cho nên mới phải tự đi Tây Bắc mưu sinh.”

Thạch Đại Hải cùng Lưu Hắc Tử nghe vậy quay đầu nhìn Chương Đồng, trên mặt đều lộ ra thần sắc hâm mộ, người mang võ nghệ chịu đầu quân giết địch, tốt hơn rất nhiều so với bọn họ.

Bốn người đều đã nói rõ thân thế cùng tâm nguyện bản thân, chỉ có Mộ Thanh vẫn im hơi lặng tiếng.

“Chu huynh thì sao?” Hàn Kỳ Sơ hỏi, Thạch Đại Hải cùng Lưu Hắc Tử đều quay đầu nhìn lại.

Mộ Thanh đưa lưng về phía ba người, không nói gì, nhắm mắt ngủ.

Ba người thấy Mộ Thanh không nói gì cho nên quay sang hàn huyên với nhau vài câu, rồi cũng đi ngủ.

Trong lều yên tĩnh, đèn đuốc chiếu lên khuôn mặt Mộ Thanh, nàng nhắm hai mắt, nhưng hiển nhiên không ngủ. Ánh nến vàng rực, chiếu lên mặt hơi ấp, môi kia cũng hồng nhuận. Mộ Thanh nhíu mày, chợt thấy ánh nến kia thật khiến người ta chán ghét, nhảy nhót ở bên ngoài mí mắt, ánh sáng kia thật giống ánh trăng loang lổ phản chiếu trong dòng suối, lại cảm thấy như mùi cỏ xanh tẩm vào mũi, thoang thoảng thấy hương tùng.

Mí mắt Mộ Thanh nhíu lại, dần siết chặt với nhau, tâm tư trong lòng rối như tơ vò.

Nàng hô một tiếng ngồi dậy, ánh mắt sắc lạnh, liếc mắt nhìn ánh nến trong lều. Nghĩ tới môi mình vẫn còn hơi sưng, lại hừ một tiếng nằm xuống, lật người quay sang một bên.

Phía sau, Hàn Kỳ Sơ, Thạch Đại Hải cùng Lưu Hắc Tử vẻ mặt khó hiểu, Chương Đồng xoay người nằm ở đối diện, không nhìn thấy, nếu không nhất định lại lạnh lùng chế giễu.

Mộ Thanh một lần nữa nằm xuống, lại không lại nhắm mắt, chỉ âm thầm hít sâu, bình ổn lại cảm xúc trong lòng, nhưng mà tâm tình vẫn loạn thành một vòng, sóng nước nhỏ vụn, hương tùng thoang thoảng lại hiện ra trong đầu. Không biết bao lâu, phía sau truyền đến tiếng ngáy rung trời của Thạch Đại Hải, mà nàng nằm ở trên chiếu, bên ngoài tiếng ếch tiếng côn trùng lọt rõ vào tai.

Đêm rất dài, khi đó sóng nước mới từ trong đầu nàng đi xa, bên tai lại vẫn truyền đến tiếng nói của nam tử.

“Còn sống trở về! Nếu như ngươi chết ở Tây Bắc, thiên hạ này máu chảy thành sông!”

Mộ Thanh đột nhiên lắc đầu, lại nghĩ đến “Đại Mạc hoang vu, ngút ngàn không có người ở, Ngũ Hồ quấy rầy, làm bạn với sói, gió lốc bão cát, bao nhiêu tướng sĩ chôn mình nơi đó, không sống nổi đến khi về triều thụ phong…

Năm người các nàng đều vì tiền đồ mà lên đường đi Tây Bắc, kết quả là sẽ có mấy người có thể sống sót từ Đại Mạc hoang vu trở về Thịnh Kinh phồn hoa?

Nàng mở to mắt, ánh mắt sáng lạn như sao xa, khuôn mặt kiên nghị như đá.

Nàng nhất định, mặc áo giáp về kinh!

—— Nói ngoài lề ——

Bệ hạ: Ngỗ tác đã nhập Vip, trẫm muốn vé tháng.

Độc giả: Muốn bao nhiêu?

Bệ hạ: Có bao nhiêu muốn bấy nhiêu, không có cũng phải đi tìm cho trẫm.

Mộ Thanh: Phát điên cái gì!

Bệ hạ: Hôn quân, tùy hứng.