Nhất Phẩm Quý Thê

Chương 48: Đến Kinh

Trong thư phòng, Lục Thịnh nhìn thấy Tôn lão cũng chấn động.

Hắn vốn ở kinh thành, tự nhiên biết chuyện của Tôn lão, nhưng không rõ lắm, chỉ biết bốn năm trước, thân là viện chính Thái Y Viện, Duệ Thân Vương phủ vừa xảy ra chuyện liền xin từ chức, lúc ấy kim thượng không đồng ý, sau đó không biết vì sao lại đồng ý.

Toàn bộ Thịnh Kinh đều biết, quan hệ giữa Tôn lão và Duệ Thân Vương phủ không bình thường, hơn nữa Tôn viện chính thường kỳ đi Duệ Thân Vương phủ, nói chuyện phiếm uống trà với Vương gia.

Nghe Tôn lão nói tình hình sức khỏe Bùi Cẩm Triều, biểu tình Lục Thịnh cũng trở nên ngưng trọng.

“Đa tạ Tôn lão có thể ở bên cạnh Thần Ngọc, hiện giờ Thần Ngọc có thể trở về, lại không nghĩ đến thân mình vô dụng như thế, Tôn lão cũng biết, về sau con đường của Thần Ngọc chỉ sợ càng ngày càng gian nan, nếu có Tôn lão ở bên cạnh, chúng ta mới có thể yên lòng.

Bùi Cẩm Triều nhìn Lục Thịnh, hỏi: “Huynh tới làm gì? Khi nào về kinh?”

“Có chút lương tâm được không? Huynh chính là phí một bút bạc rất lớn đó.

Mấy năm nay đệ không ở Thịnh Kinh, rất nhiều người đã ngầm gom tiền bốn phía, Tôn lão hẳn rất rõ Triệu Hoành làm người, huynh không chuẩn bị cho đệ, kết quả có thể đoán được.

Tôn lão vừa nghe tên quan chủ khảo lần này, tức khắc đồng cảm như bản thân mình cũng bị, gật gật đầu nói: “Không nghĩ tới kim thượng sẽ phái Triệu Hoành làm quan chủ khảo thi hương, lần này nhưng thật ra tiện nghi hắn, được tiền tài không nói, còn có thể được một nhân tài.

Bùi Cẩm Triều tự nhiên hiểu ý Tôn lão nói những lời này.

Lục Thịnh lại cười lạnh nói: “Hắn cũng không tính thông minh, vẫn là huynh phải nói thẳng với hắn, lại đưa năm trăm lượng bạc, hắn nhưng thật ra làm bộ làm tịch chống đẩy một phen, nhưng lúc lấy tiền lại không nương tay chút nào, chờ đến lúc về kinh, có lẽ hắn sẽ tuyên dương bốn phía.

“Như vậy cũng là chuyện tốt với Thế Tử gia, có thể nổi danh, hơn nữa học vấn của Thế Tử tự nhiên là cực kỳ xuất sắc, cũng chịu được khảo nghiệm.

” Tôn lão nói: “Hiện tại kim thượng cũng là cầu tài như khát, có thể thuyết minh Thế Tử chọn lựa thời điểm thực tốt.

Bùi Cẩm Triều lại nhàn nhạt cười nói: “Không phải hắn cho, là ý trời.

Thời gian kế tiếp, mỗi ngày Tôn lão đều tới bắt mạch cho Bùi Cẩm Triều, mà không thể không nói, y thuật của Tôn lão xác thật rất cao, khí sắc của Bùi Cẩm Triều càng ngày càng tốt.

Nửa tháng sau, tin vui truyền đến, Bùi Cẩm Triều khảo trúng thi hương đệ nhất, mà bài thi còn bị dán công khai trên bảng thông báo, rất nhiều người không phục sau khi xem, tức khắc á khẩu không trả lời được.

Văn chương viết không phải dõng dạc hùng hồn, nhưng ngắn gọn rõ ràng hàm súc, không a dua xu nịnh, nhưng từng chữ thành khẩn, trong lòng vài người ghen ghét cho rằng, đây là cách nịnh nọt cao minh nhất.

Đêm đó Đường Mẫn làm một bàn bữa tối phong phú, khao Bùi Cẩm Triều.

Say rượu nhẹ nhàng vui vẻ, tiễn Tôn lão và Lục Thịnh trở về, hắn về phòng liền nhìn thấy Đường Mẫn đã dùng xong cơm chiều, lúc này đang vẽ quần áo trong thư phòng.

“Mẫn Mẫn, năm ngày sau chúng ta đi thuyền thượng kinh.

” Hắn ngồi xuống trường kỷ bên cạnh, “Lục Thịnh chuẩn bị ngày mai hồi kinh, sẽ đến sớm hơn chúng ta mấy ngày, hắn sẽ tìm cho nàng một cửa hàng nằm trên đoạn đường tốt, cũng sẽ giúp nàng tìm tú nương.

Đường Mẫn nghe thế liền tới tinh thần, gác xuống bút than trong tay, cười hỏi: “Nói như vậy, rốt cuộc ta có thể làm lão bản nương rồi?”

“Có thể nói như vậy, trong kinh thành có rất nhiều phường thêu, tú nương có tay nghề may vá tốt cũng không ít, nhân mạch của Lục Thịnh ở kinh thành rất rộng, chuyện này giao cho hắn là thích hợp nhất, còn về tòa nhà, ta đã dặn Lục Thịnh sai người thu thập, chúng ta đến đó có thể trực tiếp vào ở.

“Vậy phủ thí thì sao?”

Phủ thí vẫn ở Kinh Châu phủ, hiện tại bọn họ rời đi thật sự có thể chứ?

“Chuyện này tự nhiên cũng đã giải quyết, Mẫn Mẫn không cần lo lắng.

Đường Mẫn gật gật đầu, nếu hắn nói không thành vấn đề, vậy tự nhiên không có vấn đề.

Mấy ngày kế tiếp, Đường Mẫn không ngừng đẩy nhanh tốc độ may xong quần áo cho Bùi Cẩm Triều.

Sáng sớm hôm nay, Đường Mẫn và Bùi Cẩm Triều ngồi xe ngựa tới bến tàu, mà Tôn lão mang theo hai rương gỗ lớn và hai tiểu dược đồng đã sớm đến.

“Tôn lão, ngài chờ thật lâu sao?” Bùi Cẩm Triều tiến lên, Thẩm Khang ở phía sau, thuê vài người dọn đồ vật linh tinh và mấy cái rương lên thuyền.

Đường Mẫn theo Bùi Cẩm Triều và Tôn lão cùng nhau đi lên thuyền, bên trong trong khoang thuyền đã đốt than, trên đó đặt một ấm đồng, ở giữa còn có một cái bàn vuông, trên đó có một bộ trà cụ.

Nàng mang theo hai nha hoàn trực tiếp đi một bên boong tàu.

Lúc này là tháng năm, khí hậu mát mẻ, thuyền bọn họ đi hẳn là Lục Thịnh chuẩn bị, một con thuyền chỉ có mấy người bọn họ, coi như là thuyền nhẹ giản lược.

Một đường đi thuyền thời gian dài thì nửa tháng ngắn thì mười ngày, trong lúc đó đi ngang qua sáu bảy châu phủ, không phải mỗi châu phủ bọn họ đều dừng, trừ phi cần mua gì đó mới dừng lại một chút.

Trên đầu thuyền, gió nhẹ thổi thổi quét quần áo màu xanh biếc và sợi tóc đen nhánh như mực của nàng, làm Bùi Cẩm Triều theo sau ra tới nhìn đến mức không rời được mắt.

“Nhìn cái gì vậy?” Tiến lên cùng nàng sóng vai mà đứng, nhìn nơi xa mặt nước gợn sóng.

“Suy nghĩ sau khi đến Thịnh Kinh, nên đặt tên cửa hàng trang phục là gì.

Bùi Cẩm Triều cười nói: “Mặc kệ tên gọi là gì, dựa theo bản vẽ của nàng, làm ra quần áo khẳng định có thể bán thực đắt.

“Nếu như vậy tự nhiên là tốt nhất, dù sao quần áo này rất rườm rà phiền toái, giá cả tự nhiên phải cao một chút.

” Đường Mẫn tự nhiên biết hàng tốt không tiện nghi.

Nửa tháng này, một đường xuôi gió xuôi nước, ngoại trừ có hai ngày rơi xuống mưa nhỏ sương mù mê mang, cũng không có lần nào mưa to, cực kỳ thông thuận.

Đến Thịnh Kinh đã là cuối tháng năm, vì lúc gần tới Thịnh Kinh gặp được hai lần kiểm tra, nên mới trì hoãn một chút thời gian.

Ở bến tàu, bọn họ thấy được Lục Thịnh chờ ở nơi đó.

Lục Thịnh vừa thấy Bùi Cẩm Triều, chính là một trận oán giận, “Mấy người ở trên đường trì hoãn dăm ba bữa, huynh cũng không biết khi nào các người đến, làm đường đường Thế Tử gia như huynh ở bến tàu dơ hề hề chờ mấy ngày? Nếu đã tới chậm, sao đệ không trước tiên đưa tin cho huynh chứ?”

Bùi Cẩm Triều như cũ lười lười nhác nhác nhìn hắn, “Huynh có thể không cần chờ ở chỗ này, chẳng lẽ đệ còn có thể lạc đường hay sao?”

Lục Thịnh nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn hắn, sau đó phất tay áo đi lên xe, “Lòng tốt bị coi như lòng lang dạ thú, hai ngày này kinh thành giới nghiêm, không có huynh mang theo vào thành, không biết mấy người phải ở bên ngoài trì hoãn bao lâu đâu.

Bùi Cẩm Triều và Tôn lão lên xe ngựa phía trước, Đường Mẫn mang theo hai nha hoàn ngồi xe phía sau.

“Phu nhân, phía trước chính là kinh thành sao?” Mấy ngày nay, hai đứa nhỏ tính tình cũng có chút rộng rãi hơn, đại khái là cảm thấy đi theo phu thê Đường Mẫn thật sự nhẹ nhàng.

Chỉ cần hai nàng làm tốt chuyện của mình, ngày thường khi rảnh chỉ là tâm sự với Đường Mẫn, hoặc là mua chút ăn vặt ở trong sân ăn ăn uống uống, rất nhàn nhã.

Đường Mẫn hơi hơi xốc lên màn xe, ngước mắt nhìn ra xa, thấy một tòa tường thành nguy nga trang nghiêm, cửa thành cực kỳ rộng mở, theo xe ngựa dần dần tới gần, hai chữ to khí thế trên tường thành liền ánh vào mi mắt: Thịnh Kinh.

Nàng biết, từ hôm nay trở đi, chính mình liền đi ra thôn trang nhỏ, bắt đầu tiến vào trung tâm quyền lợi Đại Vinh.

.