Nhiếp Chính Vương Gạ Vợ Mỗi Ngày

Chương 80: Nhiếp chính vương trở thành nghịch tặc*

Biên tập: Thị Mộc

* nghịch tặc: kẻ phản lại triều đình.

Giữa điện, Kiều Dư nghiêm túc làm một lễ bái với các vị Thượng thư của sáu bộ.

Sắc mặt của mọi người biến đổi, không nhịn được bước tới hai bước. Nhưng nàng là Nhiếp chính vương phi, nam nữ thụ thụ bất thân [1], họ muốn đỡ nàng dậy nhưng lại không dám đỡ nàng.

“Vương phi đang làm gì vậy!?” Thôi Hộ căng thẳng hỏi.

Sau khi hành lễ, Kiều Dư trịnh trọng nói: “Lần này mời các vị đại nhân tới đây là do bổn Vương phi có chuyện quan trọng muốn nhờ các vị. Chuyện bệ hạ mất tích vô cùng quan trọng, nếu truyền ra ngoài nhất định sẽ khiến dư luận xôn xao, lòng dân lo sợ.”

“Ý của Vương phia là muốn chúng thần tạm thời giấu chuyện bệ hạ mất tích sao?”

Kiều Dư lắc đầu.

Có một số việc dù muốn giấu cũng không giấu được. Nếu tiểu Hoàng đế rơi vào tay của Trình Hi, nàng e là y sẽ muốn chiêu cáo thiên hạ.

“Bổn Vương phi mong rằng các vị đại nhân sẽ đồng tâm hợp lực, quản lý quan lại dưới bộ của mình thật tốt. Nếu các ngài có thể đảm bảo lòng người không loạn thì triều đình tất sẽ không loạn, lấy an trị đô.”

Tiểu Hoàng đế vẫn còn nhỏ tuổi, công vụ tiền triều không tới lượt cậu xử lý. Chỉ cần văn võ bá quan không nảy sinh tâm tư khác khi nghe thấy tiểu Hoàng đế mất tích thì bộ máy vương triều vẫn sẽ hoạt động như thường, không có gì thay đổi cả.

Thôi Hộ dẫn đầu mọi người, nói: “Vương phi yên tâm, lão thần nhất định dốc toàn lực quản lý Lại bộ.”

Thôi Hộ vốn là Lại bộ Thượng thư, trong tay cầm quyền thăng quan hoặc tước đi chức vị của một người, cho nên trong lục bộ, tiếng nói của ông cực kỳ có trọng lượng.

Sau khi Thôi Hộ nói xong, Trương Tự cũng bày tỏ thái độ của mình, “Vương phi yên tâm, trên dưới Lễ bộ nhất định sẽ không tạo thêm phiền phức.”

Sau đó là Binh bộ Thượng thư.

Tuy Kiều Dư chưa tiếp xúc với Binh bộ đương triều, nhưng một bộ quan trọng như vậy, Nguỵ Đình nhất định sẽ không để người ngoài nắm giữ, cho nên Binh bộ Thượng thư cũng là tâm phúc mà hắn vô cùng tín nhiệm.

Cứ như vậy, ba trong sáu bộ đã nghe theo lệnh của Kiều Dư.

Thấy họ nhất quán thái độ, các Thượng thư còn lại cũng không dám yên lặng, ai nấy đều tuân theo ý của nàng, hứa rằng sẽ quản thúc tốt quan lại dưới bộ của mình, không để họ nảy sinh ý đồ xấu.

Kiều Dư lại hành một đại lễ nữa với các vị Thượng thư, bày tỏ lòng biết ơn khôn cùng của mình.

Sau khi bàn chuyện xong, Kiều Dư xuất cung, định trở về phủ Nhiếp chính vương.

Hai người Nguỵ Cửu và Nguỵ Thất bảo vệ xung quanh xe ngựa của nàng, đúng lúc này, Nguỵ Cửu bỗng thấy một bóng đen vọt tới. Hắn duỗi tay ném một vật tới…

Là một hộp gấm có hoạ tiết mạ vàng.

Nguỵ Thất lập tức đuổi theo kẻ mặc áo đen vừa ném hộp gấm kia.

“Xảy ra chuyện gì?” Nhận thấy động tĩnh bên ngoài, Kiều Dư xốc mành xe lên, hỏi.

Nguỵ Cửu đáp: “Vương phi, có người ném cái này tới đây.”

Dứt lời, cậu liền đưa hộp gấm qua cửa sổ xe cho Kiều Dư.

Vừa thấy hộp gấm quen thuộc này, Kiều Dư lập tức chấn động, rõ ràng mấy ngày trước, nàng đã lệnh cho Xuân Lan vứt nó đi rồi mà!?

Bây giờ, nó lại xuất hiện trước mặt nàng lần nữa, vậy thì không cần nói, Kiều Dư cũng biết người đã nhặt nó lại là ai!

Lúc này, Nguỵ Thất quay lại, y nhìn Kiều Dư, lắc đầu bẩm báo: “Kẻ đó chạy đi rất nhanh, thuộc hạ vẫn không bắt được.”

Nguỵ Cửu hỏi: “Vương phi, vật đó nên giải quyết như thế nào đây ạ?”

Kiều Dư mở hộp gấm ra…

Quả nhiên trong đó vẫn là cây trâm Hồ Điệp Song Phi.

Nàng định vứt đi, nhưng đúng lúc này, trên đầu đôi bướm của trâm vang lên tiếng ‘lạch cạch’, sau đó rơi xuống mặt đất, trong tay Kiều Dư chỉ còn lại thân trâm.

Bấy giờ, nàng mới phát hiện thân trâm ruột rỗng, bên trong có một cuộn giấy nhỏ màu trắng.

Kiều Dư rút cuộn giấy đó ra, trong đó viết: Buổi trưa hôm nay, giao long ra biển.

Hàm ý chính là chúng định đưa tiểu Hoàng đế rời khỏi Tây Kinh!

Giao long ra biển… Vậy là chúng sẽ đi bằng đường thuỷ.

Nếu muốn rời khỏi Tây Kinh thì khả năng lớn nhất là phải đi qua bến tàu Thành Nam.

Không đầy mười lăm phút nữa là buổi trưa, nếu nàng phái người thông báo cho Hứa Thận và lệnh cho ông điều binh tới bến tàu thì cũng không kịp nữa. Kiều Dư đành phải tạm phái người báo cho Hứa Thận, còn mình thì dẫn người chạy tới bến tàu trước để kéo dài thời gian.

Bến tàu quả nhiên có thuyền đậu lại, là một thuyền chở hàng, lúc Kiều Dư đuổi tới nơi, kiện hàng hoá cuối cùng vừa hay được dọn lên thuyền.

Mắt thấy có người đang thu neo, căng buồm để chuẩn bị xuất bến, Kiều Dư vội sai người đi khống chế chiếc thuyền đó lại để điều tra xem trên thuyền có bóng dáng của tiểu Hoàng đế hay không.

Người nàng dẫn theo có hạn, lúc này đa số họ đã lên thuyền kiểm tra, bên cạnh nàng chỉ còn lại hai người.

Kiều Dư đứng bên bờ biển, chờ đợi kết quả.

Đột nhiên, hai hộ vệ bên cạnh nàng kêu lên một tiếng rồi ngã xuống đất.

Kiều Dư nhìn thoáng qua, chợt thấy giữa lưng của họ là một cái phi tiêu bông tuyết cắm vào.

Là Tiêu Như Mặc!

Kiều Dư siết chặt nắm đấm, lập tức cảnh giác lên.

Tiếp theo là một giọng nam vui sướng truyền tới, “Vương phi, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Kiều Dư nhìn qua.

Tiêu Như Mặc mặc y phục màu tím, quạt xếp trong tay nhẹ phe phẩy, dáng vẻ vô cùng thoải mái.

Phía sau gã còn có mấy tên nam nhân cường tráng.

Kiều Dư thấy tình hình không ổn, vội chạy tới chỗ thuyền hàng. Nơi đó có hộ vệ của nàng, khi tới được chỗ họ, chưa chắc nàng sẽ không địch nổi mấy gã cường tráng bên cạnh Tiêu Như Mặc.

Thấy vậy, Tiêu Như Mặc xếp quạt lại, ánh mắt lạnh đi. Gã bước nhanh tới trước mặt Kiều Dư, chẳng mấy chốc đã khống chế được nàng. Mấy tên sau lưng Tiêu Như Mặc cũng đuổi tới, lấy dây thừng ra trói nàng lại.

“Ngươi dám bắt cóc bổn Vương phi? Ngươi cho rằng ngươi sẽ thoát được sao?” Kiều Dư dùng hết sức bình sinh để thét về hướng thuyền hàng.

Bấy giờ, hộ vệ mà nàng dẫn theo đã phát hiện có chỗ bất thường.

Tiêu Như Mặc liếc nhìn bên đó một cái, cười hỏi: “Vương phi muốn họ tới cứu mình đúng không? Được thôi, vậy thì Vương phi nhìn rõ một chút, đây chính là lễ vật mà Tiêu mỗ muốn tặng cho người.”

Giọng nói của gã vừa dứt, trời đất bỗng ‘Rầm’ vang, là một tiếng nổ cực mạnh.

Kiều Dư thấy con thuyền cách đó không xa vỡ tan tành, khói bụi xen lẫn thuốc nổ quện cả vào nhau, rất nhiều người bị áp lực hất văng, ngã xuống boong tàu, đồng thời là từng đợt âm thanh kêu rên vang trời.

Nước biển cũng bị nhuộm đỏ…

Sau khi phát nổ, toàn bộ con thuyền đều phừng cháy, ánh lửa nóng rực dâng cao như có thể nuốt hết những người gần đó vào. Tuy ở trên bờ những Kiều Dư vẫn có thể biết được vụ nổ này mạnh tới nhường nào.

Nhìn thế lửa… nàng có thể lường được người ở đó sẽ chết thảm ra sao…

Lửa giận trong lòng phực lên, Kiều Dư trừng mắt nhìn Tiêu Như Mặc, căm hận mắng: “Ngươi khốn nạn!”

Bỗng, có tiếng vó ngựa truyền tới, cả tiếng áo giáp cọ xát vào nhau.

Đã lường trước Kiều Dư sẽ phái binh cứu viện nên Tiêu Như Mặc chỉ híp mắt cười khẽ, “Xem kịch xong rồi, chúng ta nên đi thôi Vương phi à.”

Dứt lời, gã tháo cây trâm trên đầu Kiều Dư rồi nhẹ ném đi.

Cây trâm đó bị con thuyền đang rực lửa chôn vùi.

Kiều Dư trừng mắt, vừa định nói gì đó nhưng sau gáy của nàng bất ngờ đau điếng.

Cả người lập tức mất đi ý thức.

Trong mơ hồ, Kiều Dư cảm nhận được một đôi tay đang vuốt ve khuôn mặt của mình, sau đó nhẹ nhàng vén lại sợi tóc bay loạn ra sau tai nàng.

Đôi tay ấy mang theo sự dịu dàng mà lưu luyến, cuối cùng nó dừng trên môi của Kiều Dư, rất lâu sau cũng không có động tác gì nữa.

Bị xúc cảm này đánh vào, ý thức của Kiều Dư dần trở về, nàng tỉnh táo lại.

Kiều Dư mở mắt ra, lập tức thấy được Trình Hi đang nhìn mình chằm chằm.

Mà đôi mắt của y lại chẳng hề che giấu sự thâm tình trong đó…

Còn tay của y thì đang đặt trên môi nàng.

Kiều Dư không khỏi ghê tởm khôn cùng.

Thấy nàng tỉnh lại, Trình Hi vui mừng hỏi: “A Dư? Nàng tỉnh rồi sao? Tạ ơn trời đất, cuối cùng nàng cũng tỉnh rồi.”

Dứt lời, y còn định cúi người ôm lấy nàng.

Kiều Dư vội đẩy Trình Hi ra, sau đó chống người ngồi dậy, rồi vươn tay tát vào mặt y một cái.

Chát! – Một tiếng này trong trẻo vừa vang dội.

Khuôn mặt trắng nõn của Trình Hi lập tức hằn đỏ lên.

Y thu tay về, sờ sờ bên má bị nàng đánh, sắc mặt có hơi không thể tin được.

Kiều Dư quan sát xung quanh.

Nàng đang nằm trên một cái giường, mành che thêu trăm ngàn con bướm bay giữa rừng hoa.

Đồng tử của nàng hơi co lại.

Nàng lập tức nhìn cách bài trí của căn phòng, lư hương khắc hình hoa Lan, bức bình phong đính ngọc khắc hình núi sông tươi đẹp, tủ đồ chạm trổ hoa lê,… Tất cả đồ đạc trong phòng đều giống hệt với khuê phòng của nàng trước khi xuất giá.

Nàng đang ở đâu?

Kiều gia, hay là nơi nào khác?

Trình Hi vốn đang tức giận vì Kiều Dư tát mình, nhưng khi thấy dáng vẻ hoang mang của nàng, trái tim của y không khỏi mềm ra.

“Thế nào? Nàng thích không? Ta cố tình phái người tới Kiều gia lấy đồ của nàng tới đây rồi bài trí theo sở thích của nàng đấy.”

Kiều Dư không trả lời y, chỉ hỏi: “Đây là đâu?”

Trình Hi đáp: “Phủ Thứ sử Vân Châu, A Dư, đi một vòng lớn như vậy, cuối cùng nàng vẫn trở về bên cạnh ta.”

Kiều Dư không tin, vội đẩy cửa phòng rồi nhìn ra ngoài.

Trong sân là hồ nước phản chiếu tán hoa đào tuyệt đẹp, từng đàn cá hoa đỏ trắng đua nhau vẫy đuôi, cạnh tường hồ là rừng trúc cao thẳng lừng lững, thoạt nhìn rất có phong thái.

Khi còn bé, Kiều Dư từng ở phủ Thứ sử Vân Châu một thời gian, cho nên địa hình của phủ Thứ sử đã được nàng nắm rõ trong lòng bàn tay.

Lúc này, Kiều Dư mới tin được bản thân đang ở phủ Thứ sử Vân Châu.

Nhưng nàng vẫn còn nhớ rõ, thuyền hàng bị nổ, mãnh vỡ tung toé, nước sông bị nhuộm đỏ và… cây trâm Tịnh Đế Hải Đường bị ném vào biển lửa!

Trước khi bị Tiêu Như Mặc đánh ngất, nàng vẫn còn ở Tây Kinh, sao m bây giờ đã tới Vân Châu xa xôi ngàn dặm thế này?

“Ta ngủ bao lâu rồi?” Kiều Dư hỏi.

“Hơn một tháng,” Trình Hi dịu dàng đáp: “Vì sợ giữa đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên Tiêu Như Mặc đã hạ thuốc mê với nàng.”

Kiều Dư siết chặt lòng bàn tay lại.

Nàng đã sớm lường tớt khả năng này.

Kiều Dư lại hỏi: “Bệ hạ cũng đang ở trong tay các ngươi đúng không?”

Trình Hi gật đầu, “Nguỵ Đình ngang ngược, làm việc độc đoán chuyên quyền, bệ hạ không muốn chịu cảnh hắn áp bức nữa nên đã cầu xin sự giúp đỡ của ta, giúp vương thất, diệt nghịch tặc.”

Giúp vương thất, diệt nghịch tặc!

Đây vốn là sáu chữ mà tiên đế đã hạ chiếu thư bằng máu để cầu xin Thứ sử các châu hợp sức bình loạn Đổng Nghiêm. Không ngờ, hôm nay Nguỵ Đình lại bị con trai của chính ông ta dùng để nói về mình!

“Bệ hạ đâu, ta muốn gặp nó!”

“Được.” Trình Hi đồng ý.

Y ra ngoài cửa huýt sáo về hướng trạm canh gác, rất nhanh, Trình Dễ đã có mặt.

Trình Hi cất giọng: “Dẫn bệ hạ tới đây.”

Không bao lâu sau, Tiêu Như Mặc dẫn theo tiểu Hoàng đế tới.

“Tiểu Ngư cô cô…” Tiểu Hoàng đế rụt rè kêu.

“Đừng gọi ta là Tiểu Ngư cô cô!” Kiều Dư lạnh lùng nói.

Nhìn khuôn mặt trắng nõn của đứa nhỏ trước mặt, Kiều Dư cố gắng giữ cho mình kiên định, không để lộ ra bất kỳ sự dịu dàng nào, “Ta hỏi bệ hạ, yêu cầu Vân Châu Trình gia xuất binh để giết nghĩa phụ đã nuôi mình lớn lên chính là ý của ngài thật sao?”

“Ta…” Tiểu Hoàng đế vừa mở miệng, Tiêu Như Mặc đã ngắt lời, “Đương nhiên là ý của bệ hạ rồi. Nguỵ Đình lòng lang dạ sói, ngấp nghé ngôi vua, nên diệt.”

“Ta chỉ muốn nghe bệ hạ nói.” Kiều Dư liếc gã bằng một ánh mắt sắc lẹm, sau đó nhìn tiểu Hoàng đế, “Ngài là bệ hạ, chỗ này sẽ không có ai dám làm hại ngài.”

Dù cho trước giờ tiểu Hoàng đế chưa từng được Trình Hi tôn trọng, nhưng bản thân y sẽ không dám giết cậu. Mọi người đều biết tiểu Hoàng đế đã tới Vân Châu, nếu lúc này cậu xảy ra chuyện gì, Vân Châu sẽ trở thành nguồn cơn cho mọi người chỉ tội.

Kiều Dư hi vọng cậu có thể hiểu được ý tứ sau lời nói của mình.

Nhưng Tiêu Như Mặc lại ‘hừ’ cười một tiếng, véo véo bàn tay của tiểu Hoàng đế.

Tiểu Hoàng đế gật đầu, sau đó nói với Kiều Dư, “Đúng vậy, cữu cữu nói đó là ý của ta.”

“Nếu đã vậy, ta và bệ hạ không còn gì để nói nữa.” Chất giọng của nàng vô cùng lãnh đạm, không hề thương tiếc dời mắt đi, không nhìn cậu nữa.

“Vậy Tiêu mỗ xin đưa bệ hạ trở về.” Tiêu Như Mặc lôi kéo cánh tay nhỏ bé của tiểu Hoàng đế ra bên ngoài.

Cậu quay đầu nhìn Kiều Dư, kêu một tiếng, “Tiểu Ngư cô cô…”

Nhưng mà rất nhanh, cậu đã bị Tiêu Như Mặc lôi đi mất.

Kiều Dư véo lòng bàn tay của mình…

Tuy vừa rồi, sắc mặt của tiểu Hoàng đế rất đáng thương và có vẻ bất đắc dĩ, nhưng từ khi cậu lựa chọn phối hợp với Tiêu Như Mặc bày ra thế cục này, toàn bộ tình thương mà Kiều Dư dành cho cậu đều hoá thành hư không.

Hoàng đế chính miệng gán cho Nguỵ Đình cái danh nghịch tặc, vậy thì xét về đạo nghĩa…

Nguỵ Đình đã rơi xuống thế hạ phong!

_____

[1] Nam nữ thọ thọ bất thân: xem tại phongtuc.vn