Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ

Quyển 1 - Chương 1: Nam chủ ngước luyến tình thâm bị đào thải - Xin chào nam chính, gặp lại nam chính

“Mau! Mau che chở nữ lang chạy trốn!” một hộ vệ lớn tiếng gào lên, giơ kiếm ngăn lại một sơn phỉ lao đến tập kích.

Được các hộ vệ vây quanh, trên xe bò, nữ lang sắc mặt trắng bệch mang mũ có rèm, còn có một người vú già cường tráng. Nghe thấy hộ vệ hô to, một người hộ vệ đứng trên càng xe kéo mành xe ra, nôn nóng nói: “Nữ lang, xin mau xuống xe, để chúng ta hộ tống ngài rời đi!”

Vú già cường tráng nhanh chóng đỡ nữ lang mang mũ có rèm xuống xe bò, cõng ở sau lưng, được mấy hộ vệ mở đường, che chở trốn ra khỏi vòng chiến.

Mấy hộ vệ mang theo hai người nhanh chóng rời khỏi nơi hỗn chiến, có mấy sơn phỉ muốn đuổi theo, lại bị các hộ vệ khác vội vàng ngăn lại.

Cảnh chém giết rõ ràng ở trước mắt, mùi máu tươi và thi thể nằm trên mặt đất cùng với phần còn lại của chân tay đã bị cắt cụt, làm nữ lang mang mũ có rèm cảm thấy khó chịu quay đầu đi. Người hộ vệ to cao cầm kiếm ở bên cạnh thấy thế, thô thanh nói: “Nữ lang yên tâm, chỉ cần chúng ta đến quan đạo, thoát khỏi chỗ sơn phỉ này là không có việc gì.”

Nữ lang mang mũ có rèm khẽ ừ một tiếng, lại nói: “Có phải có sơn phỉ đuổi theo hay không?”

Hộ vệ nói: “Những sơn phỉ đó đều đã bị kiềm chế, sẽ không nhanh đuổi theo như vậy.”

Nữ lang lại nói: “nói không chừng có mai phục, vẫn là cẩn thận cho thỏa đáng.”

Hộ vệ nghe theo, nhưng mắt thấy quan đạo đã không xa, hắn thả lỏng không ít. Nữ lang mũ có rèm ghé vào sau lưng vú già cường tráng, ỷ vào mũ có rèm che, những người khác không nhìn thấy, yên lặng trợn trắng mắt. Giờ này khắc này, nội tâm nàng đã điên cuồng hô to lên —— Chó má thế nào lại đột nhiên bắt đầu cốt truyện như vậy? Hoàn toàn không kịp phản ứng lại a!

Xuyên qua đến thế giới này, biến thành một tiểu cô nương đã sắp tám năm, từ khi biết đây là mộtquyển tiểu thuyết chính mình đã từng xem, nàng vẫn luôn tự hỏi lúc cốt truyện bắt đầu thì làm sao bây giờ, ai biết cốt truyện lại đột nhiên buông xuống như vậy, bất quá là đi huyện bên cạnh thăm ông ngoại, trên đường trở về thế lại gặp phải sơn phỉ, trời biết chỗ này từ lúc nào xuất hiện một đám sơn phỉ, mấy năm nay nàng đi qua con đường này cũng không biết bao nhiêu lần, nhiều lần đều không có việc gì, cố tình hôm nay xảy ra chuyện.

Đúng vậy, không sai, quyển tiểu thuyết kia, nam nữ chủ tương ngộ chính là bởi vì nữ chủ gặp phải sơn phỉ tập kích, ngoài ra lại không viết cụ thể nữ chủ ngày nào đó đi nơi nào trở về gặp phải sơn phỉ, cho nên nàng may mắn mà nghĩ khẳng định không phải lúc này đâu, lại còn mang theo không ít hộ vệ, sao có thể nghĩ đến sơn phỉ ngày càng nhiều hơn. nói đạo lý một chút, một cái đỉnh núi rách nát nho nhỏnhư vậy vì sao lại nhiều sơn phỉ như thế?

Véo ——

một mũi tên đột nhiên từ trong đám cây cối lao đến, một hộ vệ đứng ở phía bên phải đột nhiên khôngkịp phòng ngừa, bị bắn trúng ngực, lập tức ngã xuống.

“không ổn, còn có mai phục!” Hộ vệ cả kinh nói, đúng lúc này, từ trong rừng cây lại liên tiếp bắn ra mấy mũi tên, đánh tan mấy hộ vệ, tiếp theo từ rừng cây chui ra mấy sơn phỉ, trong đó một người bên hông đeo đại đao, ánh mắt liếm quá một lượt ở trên người nữ lang mang mũ có rèm, cười dữ tợn nói: “Nữ nhi của Liêu sứ quân, mỹ nhân danh chấn Hà Hạ? Ha ha ha ha, các ngươi thức thời đi, lưu nàng lại thì tha cho các ngươi một đường!”

“Tặc tử đừng vội nhiều lời!” Hộ vệ gầm lên, rút kiếm tiến lên xử lý.

Tiếng đao kiếm leng keng cùng với tiếng người bị chém trúng gào thảm, vú già cường tráng cũng là mộtnữ trung hào kiệt, mắt thấy hộ vệ khác đều thoát không nổi, tình thế không thể lạc quan, bà không nóihai lời, một mình cõng nữ lang mang mũ có rèm tiếp tục chạy trốn. Hoảng hốt không chọn đường, lung tung chạy xuống, phía sau tiếng hét hò càng ngày càng xa, còn không chờ vú già yên lòng, một sơn phỉ đột nhiên đuổi theo tới. Vú già đành phải buông nữ lang trên lưng, đẩy nàng một cái, “Nữ lang chạy mau!” Chính bà tùy tay nhặt một chạc cây trên mặt đất muốn chống đỡ sơn phỉ kia.

Nhưng mà nữ lang mũ có rèm nhanh chóng bắt lấy tay bà, không nói hai lời lôi kéo bà cùng trốn về mộthướng.

Phía sau sơn phỉ càng ngày càng gần, gần đến có thể nghe được tiếng thở hổn hển thô suyễn trong miệng hắn, vú già muốn hy sinh thân mình đi cản hắn lại, tìm một đường sống cho nữ lang, nhưng nữ lang kéo bà chặt như vậy, bà lại không thể tránh thoát, đành phải tiếp tục đi theo chạy trốn về phía trước, mắt thấy nữ lang nhu nhược nhà mình có vẻ cố hết sức, liền nửa kẹp nửa kéo nàng chạy như điên ở trong rừng cây.

Mà vị nữ lang này họ Liêu tên Đình Nhạn, đang ở trong lòng mắng to, giày đế mềm này đi vào xác thậtthoải mái, nhưng cũng thật không thích hợp chạy trốn, chỉ một đoạn đường ngắn, nàng cảm giác lòng bàn chân đều sắp rách. Tiểu thư nhà quan ở chủ nghĩa phong kiến vạn ác, làm nàng trình diễn chạy trốn cực khổ trong rừng cây, không phải vô nghĩa sao!

Tuy rằng nàng cũng không muốn bắt đầu cốt truyện, nhưng đều đã như vậy, cứ dựa theo nguyên cốt truyện, nam chủ có phải nên xuất hiện anh hùng cứu mỹ nhân rồi không?

đang nghĩ như vậy, nàng chỉ cảm thấy tiếng gió ào ào, trên đại thụ bên cạnh đột nhiên có một bóng đen nhảy xuống, tiếp theo chỉ nghe thấy một tiếng kêu, sơn phỉ bị nam nhân đột nhiên xông ra đánh choáng, ngã trên mặt đất.

Vú già kinh hồn chưa định, cảnh giác nhìn thanh niên một thân bố y, đồng thời bảo hộ nữ lang nhà mình ở sau người.

Thanh niên trong tay cầm một thanh đao chặt củi, sau lưng đeo một cây cung, xem hình dạng là một kẻ bình dân tầm thường, nhưng diện mạo thập phần tuấn lãng, mặc bố y cũng khó nén khí chất xuất chúng trên người hắn, vai rộng lưng rộng, thân hình đĩnh bạt, ánh mắt thanh chính, khí chất trầm ổn, cực kì dễ dàng làm nhân tâm sinh ra hảo cảm. Nhan giá trị này có khác với người qua đường Giáp bình thường, Liêu Đình Nhạn nháy mắt xác định, thằng nhãi này khẳng định chính là nam chủ.

Thấy rõ ràng quần áo và dung mạo của hắn, vú già thoáng yên tâm chút, hành lễ nói: “Đa tạ vị nghĩa sĩ này cứu giúp.”

Thanh niên cười nói: “không cần cảm tạ, ta xem người này tựa hồ là sơn phỉ, nói vậy quanh đây cũng không chỉ có một mình hắn, chỉ sợ nơi đây không an toàn, nhị vị không ngại đi cùng ta, ta dẫn các người đi lên quan đạo. Đúng rồi, còn chưa giới thiệu, ta là Trần Uẩn, là một người thợ săn ở trong Trần thôn gần đây, hôm nay vào trong núi săn thú.”

Ánh mắt hắn lược qua trên người nữ lang trầm mặc ở phía sau vú già, không chú ý nhiều. Còn Liêu Đình Nhạn, phát hiện cái tình huống này rồi, càng thêm cẩn thận túm chặt mũ có rèm của mình, che mặt mình đến kín mít.

Cảm tạ thiên cảm tạ địa, cảm tạ nam chủ không có hứng thú với nàng. Nàng nhớ rõ ràng trong nguyên tác nam nữ chủ sơ ngộ một màn này, nam chủ giết chết sơn phỉ đuổi theo nữ chủ, quay người lại, vừa vặn mũ có rèm trên đầu nữ chủ bị nhánh cây kéo rớt, hai người đúng lúc chạm mắt, lúc ấy nam chủ đãbị kinh diễm, sau đó nữ chủ đã bị nhìn đến đỏ mặt, gian tình của hai người cứ như vậy bắt đầu.

Mặt khác, nguyên văn nơi sơ ngộ này chỉ có nam nữ chủ hai người, không có vú già. Nhưng Lư cô chiếu cố Liêu Đình Nhạn hai năm, Liêu Đình Nhạn cũng không có khả năng để bà đi tìm chết giống nguyên tác, cơ hồ dùng ra toàn bộ sức lực giữ bà lại, hiện giờ tốt xấu cũng là bảo vệ được một cái mạng.

Làm một nữ chủ nửa đường bị xuyên qua, Liêu Đình Nhạn tỏ vẻ GET không được tâm lý của nguyên nữ chủ, nam chủ xác thật rất tuấn tú không sai, nhưng nàng ta mới vừa trơ mắt nhìn nhiều người chết ở trước mắt như vậy, còn đang chạy trốn, hiện tại chân mềm nhũn, đầu lại choáng váng còn muốn nôn, nếu không phải cắn răng chịu đựng hiện tại đã có thể ngất xỉu đi rồi, thật sự không có tâm tình nóichuyện yêu đương.

Mấu chốt là biết được cốt truyện, nàng cũng không dám cùng nam chủ yêu đương.

Nghĩ đến cốt truyện cẩu bức một đường ngược tim ngược phổi, Liêu Đình Nhạn liền hận không thể mộtgiây cùng với nam chủ đường ai nấy đi, mọi người cách nhau càng xa càng tốt.

Ai có thể nghĩ đến, người nam chủ này hiện tại vẫn là bình dân, chỉ không lâu sau sẽ dẫn dắt quân khởi nghĩa, cuối cùng một đường lên làm hoàng đế khai quốc. Mà nàng cái thân phận này, đệ nhất mỹ nhân danh chấn Hà Hạ, nữ nhi của Liêu sứ quân, nữ lang tiêu chuẩn quý tộc, chính là nữ chủ, ngày sau sẽ là Hoàng Hậu. Kết cục tuy rằng là HE không sai, nhưng ở phía trước, nàng cùng với nam chủ hai người yêuđương lại chia tay, chia tay lại hảo hợp, bị nữ xứng chen chân, trên đường sinh ra vô số hiểu lầm, còn sinh non. Nam chủ này cùng nữ chủ yêu nhau nhưng bởi vì binh quyền của nhà nữ xứng hỗ trợ, bất đắc dĩ cưới nữ xứng, làm ra hài tử, tóm lại nam nữ chủ hai người dây dây dưa dưa, ngược luyến tình thâm, lúc trước nàng xem đến cảm thấy tim đau thắt, nếu không phải vì theo cốt truyện nữ xứng cuối cùng bị ngược, nàng nhất định không thể tiếp tục đọc hết.

A, kết cục là nữ xứng rốt cuộc cũng chết, con của nữ xứng cũng chết, sau đó nữ chủ tha thứ cho nam chủ, con của hai người trở thành hoàng đế đời kế tiếp, hết truyện.

Chỉ cần hồi tưởng một chút nữ chủ trải qua phong phú đủ các loại bị ngược, Liêu Đình Nhạn đều nhịn không được run rẩy, cho nên cự tuyệt đi theo cốt truyện mà nói chuyện luyến ái. Xuyên đến loại triều đại hư cấu không biết ở thời không nào đã đủ tâm tắc, chỉ muốn an an phận phận ăn no chờ chết, cốt truyện cẩu huyết đáng chết đều tránh ra.

Trong nguyên tác vốn dĩ hai người ái muội đã biến thành ba người, không khí phi thường đứng đắn nghiêm túc, giữa nam nữ chủ cách một vú già cường tráng có thể tay không giết heo, hai người mộtchút hoa lửa cũng không sát ra, sau đó bọn họ thành công tới quan đạo, thành công ngăn lại một vị phủ binh tuần tra, lấy ra tín vật cho thấy thân phận, thực nhanh liền có phủ sứ quân phái người tới đón.

Cho đến khi được đỡ lên xe bò, Liêu Đình Nhạn cũng chưa nói một lời cùng với Trần Uẩn, biểu diễn đến vô cùng nhuần nhuyễn một nữ lang trầm mặc là quý tộc hoàng kim.

Có lễ phép hay không cũng không quan trọng, quan trọng nhất chính là không cần làm cho nam chủ bất luận có cái hứng thú hay hảo cảm gì. Thực tốt, tuy rằng cốt truyện bắt đầu, nhưng đã bị nàng làm lệch đi.

……

Bởi vì trong lúc vô tình cứu được Liêu nữ lang nổi danh đại mỹ nhân kia, Trần Uẩn được Liêu gia cảm tạ, đại quản sự Liêu gia tự mình mang theo hậu lễ đi tới nhà hắn nói lời cảm tạ, đưa tới vô số người vây xem.

Ở Trần thôn này đó là tin tức oanh động, các thôn dân xung quanh đều nhịn không được tới hỏi thăm Trần Uẩn.

“Thất Lang, nghe nói hôm qua ngươi cứu nữ lang Liêu gia kia, Liêu gia tặng cho ngươi tạ lễ phong phú, chính là sự thật?”

Trần Uẩn bất đắc dĩ cười, “Chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức mà thôi, đảm đương không nổi tạ lễ nhiều như vậy, ta đã uyển chuyển từ chối.”

Người hỏi chuyện đầy mặt không tin, “Sao có thể, kia chính là thù lao phong phú có thể làm ngươi áo cơm vô ưu nửa đời sau a, nào có ai ngu ngốc như vậy, toàn bộ cự tuyệt hết, ngươi không muốn nói thậtthì thôi, hà tất lấy loại lời nói này tới dọa ta!”

Bên cạnh một người khác nói: “Những người khác thì không sai, Thất Lang lại không là như thế, mọi người ai lại không biết Thất Lang làm người, làm sao nói dối gạt người. Nhưng thật ra Thất Lang, ngươi có thể nhìn thấy Liêu nữ lang kia, có đúng là mĩ mạo như trong đồn đãi không?”

Trần Uẩn nhớ tới nữ lang trầm mặc hôm qua kia, có chút thất thần. Tuy rằng nàng mang mũ có rèm, nhưng lúc được đỡ lên xe bò, vừa lúc có gió thổi mở ra non nửa tấm lụa trắng, lộ ra nửa khuôn mặt. Da như ngưng chi, sáng trong như minh châu, dù chưa từng thấy toàn bộ dung mạo, mặc dù chỉ có mộtthoáng nhìn, cũng khiến Trần Uẩn ấn tượng khắc sâu.

Xác thật là mỹ nhân như trong đồn đãi, giống như minh châu.

“Thất Lang? Sao lại không nói lời nào, ngươi cũng thấy thật?”

Trần Uẩn chần chờ một lát, vẫn nói: “Liêu nữ lang mang mũ có rèm, ta vẫn chưa thấy dung mạo của nàng, việc này đối với nữ lang mà nói cũng không phải chuyện gì tốt, vẫn là không cần đàm luận nữa.”

Đám người tản ra, Trần Uẩn cõng con mồi mình mới bắt được, chuẩn bị đi vào thành bán.

Tác giả có lời muốn nói: không cần đưa vào bất luận tiểu thuyết nào! không cần đưa vào bất luận tiểu thuyết nào! không cần đưa vào bất luận tiểu thuyết nào!

Bởi vì áng văn này là rất nhiều chuyện ngắn tập hợp lại, cho nên nam chủ của nguyên cốt truyện đều pháo hôi, nam hai hoặc là vai ác giả thiết theo nguyên cốt truyện mới là nam chủ thật. Cho nên các nam chủ thật có thể là biến thái, khả năng tam quan bất chính, có thể là sa điêu, xin tự mình cảnh giác, tác giả không phụ trách báo động năng lượng cao phía trước.

Editor nói thêm: Nam nữ chủ bộ này là một dị bản cổ đại khác của bộ Cá mặn cũng đang được edit trênCung nhé (cùng một tác giả).