Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ

Quyển 9 - Chương 190: Toàn bộ nữ chính 5

—— “Chúc mừng các vị thuận lợi đi đến nơi này, Ma Vương Lục Bá Thiên đã ở không xa phía trước!”

—— “Nhưng mà, Lục Bá Thiên phi thường lợi hại, trước mắt các cô đánh không thắng hắn, cho nên trước khi đi vào, các cô còn cần trang bị kỹ năng.”

Quách Nhung ôm cánh tay: “Hử? Trang bị như thế nào, cứ việc tới, chị đây thích nhất chơi trò chơi.”

—— “Các cô mỗi người đều sẽ được một tấm thẻ bài thân phận, thẻ bài này có thể trang bị kỹ năng.”

Hiển nhiên, nếu có thể được thẻ bài có tác dụng, lực lượng càng cường đại, phần thắng sẽ càng lớn hơn.

Đường Lê hỏi: “Như vậy, thẻ bài kỹ năng có được như thế nào?”

—— “Đánh bài thắng Lục Bá Thiên thì được.”

Mọi người cùng kêu lên: “Cái gì?”

Lục Bá Thiên không phải Ma Vương nàng phải đánh ngã ở trạm kiểm soát cuối cùng sao? Làm thế nào đối phó hắn lấy thẻ bài kỹ năng, muốn dựa vào đánh bài cùng hắn để thu lấy, cái giả thiết này là đùa các nàng chơi sao?

Khương Vũ Triều ánh mắt lóe lóe, thế giới này tuy rằng quỷ dị không thể hiểu được, nhưng đối với các nàng dường như không có ác ý, càng như đang vui đùa cùng các nàng, đối với việc đánh bài cùng BOSS của trạm cuối cùng, nàng không sợ, rốt cuộc nàng có bài kỹ cao siêu.

Quách Nhung và nàng nhìn nhau một cái. cô ấy làcao thủ trò chơi, đánh bài cũng thực am hiểu, rốt cuộc đánh bài cũng là một loại trò chơi.

Những người nòn lại nhìn nhau, Đường Lê tiến lên một bước nói: “Được, vậy khi nào bắt đầu, quy tắc là gì.”

Bên cạnh các nàng xuất hiện bảy cái ghế dựa.

—— “Mời vác vị ngồi, bài cục kế tiếp cũng không phải các cô đánh.”

Liêu Đình Nhạn: “Vậy thì?” Nàng có dự cảm không tốt.

—— “Để người yêu của các cô đánh.”

Khương Vũ Triều bưng kín mặt mình, phát ra một tiếng rên rỉ; Quách Nhung ế một tiếng, chợt lại lộ ra thần sắc cảm thấy hứng thú; Liêu Đình Nhạn đã không hề có chiến ý nằm liệt xuống; Đường Lê trong mắt mang một ít hứng thú; Bạch Lăng ôm đầu hô một câu tổn thọ; Ân Như Hứa thở dài, có chút lo lắng; Tân Tiểu Lộ sắc mặt bình tĩnh, nhìn không ra cái gì.

Đồng thời với lúc các nàng ngồi xuống, trong một không gian khác, bảy nam nhân cũng ngồi trên vị trí của từng người.

“Các nữ nhân của các ngươi nhìn dáng vẻ cũng không cảm thấy các ngươi có thể thắng đâu.” nam nhân áo lục ngồi một mình một bên nói.

Bên kia ngồi bảy nam nhân bề ngoài thần thái khác nhau, bọn họ nhìn biểu hiện của người mình yêu hiện ra ở không trung, có người lắc đầu, có người trợn trắng mắt, có người bật cười, có người sắc mặt nghiêm nghị, có người lo lắng, nhưng cũng chưa có vẻ gì sợ hãi.

Bảy người đám Đường Lê bên kia thứ tự ghế phân biệt là Đường Lê, Quách Nhung, Ân Như Hứa, Liêu Đình Nhạn, Khương Vũ Triều, Bạch Lăng, Tân Tiểu Lộ, bên nàt bảy nam nhân cũng theo vị trí đối ứng, Tốn Nô, Thuần Vu Tức, Ốc Đột, Tư Mã Tiêu, Hề Thiếu Nguyên, Lục Lâm Sinh, Tân Yến Lai.

Lúc này nam nhân áo lục định mở miệng, Tư Mã Tiêu đang đối diện cùng hắn liền cười lạnh một tiếng, “Vô nghĩa còn rất nhiều.”

Ngồi ở bên cạnh hắn, Ốc Đột một thân thô ngông cuồng tức, đại mã kim đao cũng cười ra tiếng, nói với Lục Bá Thiên: “Lão bà của người khác, không có việc gì ngươi cứ nhìn cái gì.”

Thuần Vu Tức xinh đẹp nhất trong bảy người gõ cái bàn: “Loại trò chơi đánh bài này, tôi tương đối am hiểu.”

Vị trí thứ 2 đếm ngược phía bên phải, Lục Lâm Sinh một thân bạch y, dáng vẻ thư sinh đầy người văn nhược: “Nếu không thắng thì đoạt.” hắn tựa như một đóa tiểu bạch hoa, lời nói lại so với Bạch Lăng còn táo bạo hơn.

Tân Yến Lai đẩy đẩy mắt kính, “Vừa rồi bên kia các cô ấy nhắc tới qua một cửa cuối cùng là đánh bại Lục Bá Thiên, nếu Lục Bá Thiên đã ở trước mặt chúng ta, từ chỗ chúng ta đây đánh bại hắn, vậy Tiểu Lộ các cô ấy sex không cần tiếp tục nữa?” hắn lo lắng cho em gái Tiểu Lộ nhu nhược văn tĩnh của mình.

Bên cạnh Lục Lâm Sinh nghe xong lời này, nhìn về phía Lục Bá Thiên ánh mắt liền khác thường, tròng mắt màu đen mang lên màu đỏ tía.

Lục Bá Thiên tùy ý phẩy tay: “Tùy các ngươi, nếu các ngươi động thủ ở chỗ này, đánh vỡ cái không gian này, ta sẽ cảm tạ các ngươi.”

Ngồi ở vị trí đầu bên trái nhất Tốn Nô tiếng nói ảm ách lãnh túc: “Chư vị xin bình tĩnh, ta xem biểu tình của người này, tựa hồ hắn giống chúng ta cũng bị lực lượng mạc danh nhốt ở chỗ này. Nếu nói thân bất do kỷ, tất cả mọi người đều giống nhau, chỉ sợ dù chúng ta lúc này ở chỗ này nháo tiếp, đối với A Lê các nàng cũng không có chỗ tốt.”

Hề Thiếu Nguyên đồng dạng ôn hòa mở miệng: “Tôi cũng cảm thấy như thế, hơn nữa tôi cảm thấy người sau lưng tựa hồ chỉ muốn xem náo nhiệt, mà chúng ta chỉ sợ đang ở trên ‘sân khấu’ nào đó. Nếu không có thủ đoạn đối kháng loại lực lượng thần bí này, vẫn không nên dễ dàng đánh vỡ quy tắc, nếu không không chỉ chúng ta, Vũ Triều các cô ấy cũng sẽ bị liên lụy.”

Tư Mã Tiêu không kiên nhẫn, “một khi đã như vậy, mau chóng bắt đầu đi.” hắn lại nhìn hình ảnh trong không trung, một không gian khác Liêu Đình Nhạn dựa vào phía trên xoay đầu nói chuyện cùng Đường Lê, cười đến đặc biệt sáng lạn.

“Đó là người nhà ai?”

Tốn Nô gật gật đầu với hắn, “Đó là nội tử.”

Tư Mã Tiêu, “Nàng tự đút loạn thức ăn cho Hoàng Hậu của trẫm.”

Tốn Nô: “Ngươi lo lắng nhiều, nàng ấy thiện lương ôn nhu, rất biết chiếu cố người khác.”

Ốc Đột chụp Thuần Vu Tức bên cạnh một phen: “Huynh đệ, đó là thê tử của ngươi đi, Khiếu Khiếu nhà ta cái gì cũng không biết, ít nhiều có thê tử nhà ngươi chiếu cố, cảm tạ.”

Thuần Vu Tức mặt không đổi sắc: “không cần khách khí như vậy, Quách Nhung gia hỏa này chính là tự quen thuộc, hơn nữa nhìn thấy ai lớn lên xinh đẹp thái độ liền tốt, anh xem cô ấy ở bên kia đối với ai không tốt.”

Ốc Đột: “Ha ha ha ha! Cái trò đánh bài này, mới vừa nói những quy tắc đó ta cũng không phải thực hiểu rõ, thế nào, có nguyện ý nói cho ta một chút không?”

Thuần Vu Tức: “Đương nhiên có thể.” hắn nói xong lại hỏi Tốn Nô bên cạnh: “Vị bằng hữu này, nhìn cách ăn mặc hẳn là cũng không am hiểu đánh bài đi, cùng chỉ cho anh luôn?”

Tốn Nô gật gật đầu với hắn, “Đa tạ, làm phiền.”

Lục Bá Thiên đè đè cái trán, có chút nhịn không nổi: “Ta nói các ngươi là anh em cột chèo gặp mặt, cùng nhau ăn tết à.” hắn hừ một tiếng thật mạnh, một tay nhấn một cái ở trên bàn trước mặt. Bảy tấm thẻ bài bay đến đối diện trước mặt bảy người.

—— “Thẻ bài thân phận, xin lựa chọn.”

Bảy lá bài hoàn toàn không có văn tự, chỉ có hình ảnh. Chúng nó không ngừng xoay tròn ở trước mặt bảy người, cho bọn họ chọn lựa, sau khi đếm ngược kết thúc bọn họ phải lựa chọn thẻ bài thân phận thích hợp cho người yêu của mình.

Tốn Nô trước hết vươn tay ra, hắn lấy là một là bài màu xanh lục, nữ nhân trên mặt lá bài ôn nhu mỹ lệ, gieo rắc mưa móc cam lộ, vạn vật sinh trưởng.

Lục Lâm Sinh cơ hồ đồng thời duỗi tay với hắn, chính là lấy một lá bài khác vẽ cự chùy, vừa thấy cự chùy đó hắn liền nghĩ đến Bạch Lăng, nàng thích loại vũ khí đơn giản này.

Tân Yến Lai là người thứ ba, hắn lấy lá bài đó, trên đó có một người đứng ở giữa trận pháp phát ra quang mang, sau lưng trào ra vô số quái vật dữ tợn.

Thuần Vu Tức lấy là bài là một bộ cung tiễn. Quách Nhung chơi game thích dùng nhất chính là cung tiễn và thương.

Hề Thiếu Nguyên lấy là bài là màu tím đen, bên trên vẽ một con mèo đen nhanh nhẹn cùng một đôi mắt giấu ở trong đêm tối.

Ốc Đột lấy bài có chút giống Hề Thiếu Nguyên, vẽ chính là một con lang.

Cuối cùng Tư Mã Tiêu cầm một lá bài cuối cùng, trên lá bài chính là vẽ…… một con rùa đen dữ tợn.

……

Liêu Đình Nhạn: “Tôi cảm thấy Tư Mã Tiêu khẳng định đang chơi tôi.”

Đường Lê sờ sờ đầu nàng, “không cần suy nghĩ quá nhiều, cô là đang lo lắng hắn đi?”

Liêu Đình Nhạn: “……” không phải, là thật sự, loại cảm giác này đặc biệt mãnh liệt.

Loại cảm giác này vào lúc các nàng bắt được thẻ bài thân phận của từng người đã trở thành sự thật, nhìn xem những người khác là lá bài nhân vật xinh đẹp, vũ khí khí phách, động vật đáng yêu, nhìn nhìn lại bài rùa đen dữ tợn trong tay mình.

Liêu Đình Nhạn: Bạo quân này không thể yêu nữa.

“Kỹ năng chính là cái ngôi sao này sao?” Quách Nhung trước tiên sờ soạng những lá bài, “Tôi có thẻ năm ngôi sao, hẳn là có năm kỹ năng.”

Đường Lê xem của mình: “Ba ngôi sao.”

Ân Như Hứa: “Ta cũng ba ngôi sao.”

Bạch Lăng và Tân Tiểu Lộ cùng với Khương Vũ Triều là bốn ngôi sao.

“Đình Nhạn, cô đâu?”

Liêu Đình Nhạn ánh mắt thực một lời khó nói hết, xòe một vòng lá bài rùa đen của mình.

“Sáu sao!” Quách Nhung cười ra tiếng: “Trời ạ, so với lão bản nhà tôi còn nhiều hơn một ngôi sao, lão bản cái đồ quỷ thua rắm thối này.”

Liêu Đình Nhạn thật không nghĩ tới Tư Mã Tiêu đánh bài lợi hại như vậy, hắn biết đánh bài sao?

Các nàng tiến vào một cửa cuối cùng chuẩn bị đánh BOSS, thẻ bài thân phận tự động trang bị, kỹ năng cũng có thể cảm giác được, sắc mặt Liêu Đình Nhạn lại thay đổi mấy lần. Sáu kỹ năng của nàng, có năm cái là phòng ngự, hơn nữa cái bài rùa đen này, bản thân chính là phòng ngự tối cao, hơn nữa nhiều phòng ngự như vậy chồng lên…… Nàng nằm yên là được rồi, tuyệt đối có thể bò đến cuối cùng, còn có một kỹ năng là phản thương, nói cách khác, mặc kệ ai đánh nàng, đều có một bộ phận thương tổn bắn ngược.

Những người còn lại vây xem nàng một chút, sôi nổi tỏ vẻ bạo quân của nàng thật là ý nghĩ rõ ràng, đơn giản thô bạo.

Đồng dạng đơn giản thô bạo còn có Bạch Lăng, kỹ năng của nàng toàn bộ thêm ở công kích.

“không tồi, hiểu được tôi thích cái gì.” Bạch Lăng vừa lòng gật đầu.

không chờ các nàng tiếp tục nói, đại ma vương Lục Bá Thiên mang theo cười tàn nhẫn xuất hiện ở trước mặt các nàng —— đội một cái thanh máu màu xanh lục, trên đầu Đường Lê các nàng chính là thanh máu màu đỏ.

“Vừa rồi nam nhân của các ngươi hợp với nhau đối phó ta, hiện tại ta nên trút giận trên người các ngươi.”

Các nàng thật giống như tiến vào một trò chơi đối chiến chân thật, Đường Lê bỏ thêm các loại BUFF cho mọi người, Liêu Đình Nhạn trực tiếp phòng ngự lên sân khấu, Bạch Lăng chủ công, Quách Nhung đánh xa, Ân Như Hứa và Khương Vũ Triều phụ công, Tân Tiểu Lộ lại từ dưới chân tràn ra một mảnh huyết trì, triệu hồi ra rất nhiều quái vật kỳ quái.

Lục Bá Thiên đặc biệt ghi hận Liêu Đình Nhạn, cũng không biết có phải bởi vì lúc đánh bài bị Tư Mã Tiêu kích thích tới hay không. Nhưng hắn công kích đánh tới Liêu Đình Nhạn, một chút phản ứng đều không có, nàng cũng không rớt đến nửa giọt máu, còn bắn ngược thương tổn. hắn sửa chủ ý đi đánh Khương Vũ Triều, Bạch Lăng cuồng hóa xông lên đập, đánh gãy công kích của hắn. Đổi mục tiêu, đi đánh vú em Đường Lê phía sau, lại bị bọn quái vật biển máu của Tân Tiểu Lộ cản trở, quả thực đánh đến hắn nén giận không thôi.

Hai bên đánh đến kịch liệt, Lục Bá Thiên BOSS này tuy rằng không địch lại bảy người tổ chức thành đoàn thể xoát quái, nhưng hắn có thể thêm máu cho chính mình, còn rất có tâm cơ mà kéo thời gian, né tránh Bạch Lăng công kích, ưu khuyết hai bên dần dần trở nên không rõ ràng, Lục Bá Thiên lộ ra một cái cười âm u. Bạch Lăng không đủ nhanh nhẹn, đánh không trúng hắn, Ân Như Hứa và Khương Vũ Triều nhanh nhẹn lại không đủ lực lượng, đánh trúng cũng không thể tạo thành thương tổn quá lớn.

“Ta muốn đánh chết hết các ngươi.” Lục Bá Thiên cười ha ha.

Chính là lúc lượng máu của hắn chỉ còn một nửa, bỗng nhiên kỹ năng bị động chợt lóe, trong sân xuất hiện một tiểu quái. Lục Bá Thiên đang cười to lập tức liền nghẹn lại.

“Cái xuất hiện ở trước mặt đại BOSS chính là tiểu quái sao?” Đường Lê hỏi.

“Đúng không, dựa theo kinh nghiệm của tôi hẳn là đánh nó trước.” Quách Nhung giơ cung tiễn, “Nhưng hình như là một em gái nhỏ xinh, tôi không xuống tay được a.”

Mới vừa nói không hạ thủ được, giơ tay chính là một mũi tên.

Lập tức bắn chết tiểu quái đột nhiên toát ra kia.

Quách Nhung: “Ách, da giòn như vậy, có ích lợi gì sao?”

Tiếp theo BOSS liền cuồng hóa, trực tiếp đánh chết Quách Nhung.

Quách Nhung: “Éo!”

Kỹ năng của Đường Lê liền lóe lên, cứu nàng sống lại. Đồng thời tiểu quái bên kia bị Quách Nhung chọc chết lại lần nữa xuất hiện.

Quách Nhung: “không thể đánh tiểu quái kia, BOSS sẽ cuồng hóa!”

Liêu Đình Nhạn ngồi ở đó làm tấm chắn, bỗng nhiên kêu với Bạch Lăng: “Bạch Lăng, cô đi đánh tiểu quái!”

Bạch Lăng cũng không chần chờ, nghe lời mà một cây búa vung lên, còn chưa đánh tới tiểu quái đã bị Lục Bá Thiên chặn, lập tức xoá sạch một đoạn thanh máu của hắn. Cái gia hỏa giảo hoạt này lúc trước mỗi lần đều né tránh công kích của nàng, lúc này cuối cùng làm hắn thật thật tại tại ăn một nhát. Vì thế lập tức, nàng hiểu rõ ý tứ của Liêu Đình Nhạn, đánh không được BOSS thì đánh tiểu quái, chỉ cần không có thương tổn đến tiểu quái, BOSS sẽ không cuồng hóa, hơn nữa BOSS sẽ chắn cho tiểu quái, như vậy nàng có thể đánh được BOSS.

Thế cục lập tức xoay chuyển, Quách Nhung giơ ngón tay cái khích lệ: “Đình Nhạn quá xấu rồi.”

Liêu Đình Nhạn ngữ khí thâm trầm: “Người tâm tàn nhẫn chết vì đa tình, BOSS chết vì có tình.”

Cuối cùng, Lục Bá Thiên dưới các nàng hợp lực bị thu phục, trong sân đối diện các nàng chỉ còn lại tiểu quái. Tiểu quái xa xa cười với các nàng, thậm chí hữu hảo mà vẫy vẫy tay, cũng biến mất ở trước mặt các nàng.

—— “Chúc mừng, qua cửa thành công, đưa các ngươi trở lại thế giới lúc tới.”

……

Tư Mã Tiêu trong lúc ngủ mơ cảm giác cánh tay tê rần, đầy mặt lửa giận mà mở mắt ra, nhìn thấy Liêu Đình Nhạn một khuôn mặt càng thêm nổi giận đùng đùng.

hắn lật người tiếp tục ngủ.

Liêu Đình Nhạn: “Chàng đừng nghĩ ngủ a a a a, chàng nói ta là cá muối, còn nói ta là rùa đen.”

Tư Mã Tiêu: “Nàng đang nói lung tung rối loạn cái gì. Ngủ ngủ, sáng sớm nháo tính tình cái gì.” một tay nghẹn nàng vào trong chăn.

Liêu Đình Nhạn: “……” Mẹ nó tức giận a, nhưng mà hình như hắn hoàn toàn không có ký ức, đành phải thôi vậy.

Véo mông hắn hết giận!

……

Đường Lê cảm giác trên mặt có một chút ướt, mở mắt ra nhìn thấy con gái ghé vào bên cạnh, chu miệng lên hôn gương mặt nàng, “Nương, bánh bao nhân trứng sữa.”

Nàng cười rộ lên, vuốt vuốt tóc, bế con gái lên hôn trở về: “Được, nương dậy liền làm bánh bao nhân trứng sữa cho con.”

Tốn Nô ôm bé trai nhỏ cái đầu gật gà gật gù từ bên ngoài đi vào, tóc mai có chút ướt, đặt Tốn Đao trong tay lên trên giá bên cạnh, duỗi tay xoa xoa gương mặt Đường Lê, “Ta mang Linh Linh và đang đang cùng đi rửa mặt.”

“Ừ.” Đường Lê dắt dắt tay hắn, cũng giao con gái cho hắn.

……

Bạch Lăng nghe thấy tiếng đàn phượng leng ka leng keng, Lục Lâm Sinh đánh đàn càng ngày càng hay, nàng ngửi được mùi hương thảo Lục Lâm Sinh đeo, duỗi tay túm một cái.

Tiếng đàn phượng lập tức ngừng, nàng vươn tay bắt được một bàn tay ấm áp, nàng cảm giác mình được ôm lên.

“Hôm nay nàng ngủ đã lâu.” Lục Lâm Sinh nói với nàng.

Bạch Lăng chui đầu vào trong lòng ngực hắn, ôm eo hắn ô một tiếng.

……

Khương Vũ Triều mơ mơ màng màng nhìn thấy lão công, nâng cánh tay lên ôm một chút, mới phát hiện mình nằm ở bồn tắm.

Hề Thiếu Nguyên kéo tay áo ngồi ở bên cạnh, cầm một cái khăn tắm to đang chuẩn bị bế nàng lên tới. Thấy nàng tỉnh, Hề Thiếu Nguyên nâng đầu nàng lên dán vào cái trán nàng, “Trở về thấy em ở chỗ này ngủ rồi, có phải công tác quá hay không mệt mỏi? Nếu quá mệt mỏi, kỳ nghỉ này chúng ta không đi nữa, ở nhà nghỉ ngơi đi.”

Khương Vũ Triều: “không! Em không mệt, em muốn cùng ca ca đi nghỉ phép, hành trình em đã viết, phương án hẹn hò cũng làm năm bản!”

Hề Thiếu Nguyên bật cười, bọc nàng bế lên, “Được, chúng ta đây năm bản đều thử một chút.”

……

Quách Tiền thịch thịch thịch gõ vang cửa phòng mẹ ruột và cha kế của mình, gào vào bên trong: “Hai người động tĩnh nhỏ chút, chiếu cố tâm lý khỏe mạnh của trẻ vị thành niên được không?”

Bên trong truyền ra Quách Nhung cười mắng: “Tâm lý khỏe mạnh cái rắm, mẹ đang cùng lão bản đánh nhau.”

Quách Tiền hút sữa bò: “yêu tinh đánh nhau sao, con hiểu.”

Quách Nhung mở cửa lộ ra một cái đầu, tóc hỗn độn, “Quách Tiền, con nói thực đi, có phải co đi xem trang web không sạch sẽ hay không, sao cái gì cũng hiểu, mẹ nói cho con đừng xem trang web sắc tình trên máy tính ở nhà, thực dễ nhiễm virus……”

Nàng còn chưa nói xong, bị Thuần Vu Tức trong cửa lôi trở về. Quách Tiền chỉ mơ hồ nghe thấy thanh âm người mẹ không đáng tin cậy của mình đang hi hi ha ha, còn có lão bản thấp giọng nói cái gì với nàng, sau đó liền……

Ừ, thiếu nhi không nên nghe, tẩu vi thượng kế.

……

Ân Như Hứa bị Ốc Đột lắc tỉnh, “Khiếu Khiếu, sói con Tuyết sơn sắp sinh.”

Nàng lập tức bò dậy, Ốc Đột bọc áo choàng lên cho nàng, ôm lấy vai nàng ở trong gió tuyết đi đến túp lều nuôi sói. Sói mẹ trong lều là Ân Như Hứa nuôi lớn, hiện tại sắp sinh sói con, sáng sớm Ân Như Hứa đã chờ, không nghĩ tới lại vào nửa đêm muốn sinh, Ốc Đột thính tai, nghe được một chút động tĩnh liền tới đây nhìn xem trước, phát hiện tình huống, lúc này mới trở về mang Ân Như Hứa lại.

hắn thân thể cường tráng, nửa điểm không sợ gió tuyết rét lạnh, ôm Ân Như Hứa, hai người cùng nhau đứng ở đó nhìn sói mẹ sinh sói con.

“thật tốt.” Ân Như Hứa ngẩng đầu cười với Ốc Đột, bị Ốc Đột ập xuống hôn một trận.

“Vừa rồi lúc tỉnh, bỗng nhiên cảm thấy rất thích Khiếu Khiếu.”

……

“Tiểu Lộ, đem sữa bò uống hết.” Tân Yến Lai đánh thức người, lấy rương hành lý ra, thu thập quần áo cho nàng, “Ăn một chút, máy bay chúng ta năm giờ sau cất cánh, chờ lát nữa chúng ta sẽ xuất phát.”

Tân Tiểu Lộ buông sữa bò nóng, đi qua ghé vào trên lưng ca ca sữa bò, con mèo Sữa Bò bọn họ nuôi thò ra, meo một tiếng mềm như bông, dùng bộ lông mềm mại cọ mắt cá chân Tân Tiểu Lộ, lại ngọt ngấy mà cọ Tân Yến Lai.

trên lưng một cái, bên chân một cái, Tân Yến Lai thu thập hành lý cũng không nổi. hắn dứt khoát đứng lên, cõng Tân Tiểu Lộ treo ở phía sau mình lên, đi đến mép giường, hai người cùng nhau ngã vào.

“Chúng ta lại…… nghỉ ngơi một giờ?”

Mèo bị nhốt ở ngoài cửa, gãi cửa kêu meo meo.

(Phiên ngoại nữ chủ toàn viên xong)