Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!

Chương 20: Lấy lòng (1)

Quay lại với nó đã nha!!! ( cố tình troll độc giả)

Trong phòng bệnh, 2 người con trai chuẩn soái ca siêu ấm áp đang cố dỗ dành 1 thiên thần đang quằn quại trên giường bệnh...

- Ứ, em không ăn đâu!_ Nó dãy dụa

Ken hết lời khuyên bảo nó:

- Thôi Tiểu Vy Vy xinh đẹp, ăn đi!

Nó nằm dài, nhìn mấy món cơm trước mặt mà đã không nuốt nổi rồi, huống chi là ĂN vào. Hicc...hicc..

- Ken, em không muốn ăn mà!

- Haizz...hết lời với em, bây giờ em muốn ăn gì?_ Ken ôn nhu hỏi

Nó trưng bộ mặt ỉu xìu ra, nói:

- Tự nhiên em thấy mệt sao sao á! Chẳng muốn ăn gì cả, hic...ắt...xìiii...

Kin nhìn nó, đưa chiếc khăn giấy ra:

- Này, haizz...lại cảm rồi chứ gì, ai bảo chưa khỏi đã đòi ăn kem cơ...

- Tôi...

- Từ nay xưng hô anh-em đi! Nghe tôi tôi cô cô kì lắm!_ Kin cắt ngang lời nó

- Dạ..._ Nó

Ken đưa cho nó 1 đĩa hoa quả:

- Thôi, cố ăn hết chỗ này xem sao...

- Dạ..._ Nó cần mấy miếng hoa quả lên ăn

Ken và Kin nhìn nhau, lắc đầu...

____Biệt Thự Dương Hàn____

- Dì Hạnh, thế nào ạ?_ Hắn hồi hộp nhìn dì Hạnh đang nếm thử thành quả của hắn trong ngày hôm nay...

Bà ngước lên, mặt ra vẻ nghiêm trọng làm hắn giật thót. Hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn...

- Ùm...cậu chủ...quả thật là...e hèm...cậu nên tự nếm đi ạ!_ Dì Hạnh nói nhỏ nhẹ

Câu nói của bà càng khiến hắn bối rối hơn. Ngày mai là nó xuất viện rồi...nếu mà không làm cho nó hết giận hắn...thì...có lẽ sau này cũng chẳng còn cơ hội nữa!

Hắn từ từ cầm cây muỗng lên...và ăn...

- Dì Hạnh! Có vấn đề gì sao ạ?_ Hắn sau khi nếm thử, thấy không có vấn đề gì liền hỏi

- Haha...ý tôi là cậu chủ làm rất tốt! Tay nghề của cậu khá lên rất nhiều rồi đó! Hahaha..._ Bà cười hiền hậu

Hắn vui sướng ôm chầm lấy bà, kêu lên:

- Con cảm ơn dì nha! Cảm ơn dì!

Bà cười, lại hỏi hắn:

- Đâu có gì đâu. À mà này, cậu định nấu ăn cho ai thế? Cho già biết được không?

Hỏi đến đây, hắn lúng túng đỏ hết mặt, gãi đầu:

- Dạ...dạ...

Nhìn cái vẻ siêu baby của hắn, mà bà hạnh phúc thay. Đã lâu lắm rồi, lâu lắm rồi bà chưa nhìn thấy cậu chủ của bà lại cười tươi và lúng túng như vậy. Bà đoán mò:

- Có phải cho con dâu tương lai của ông chủ không ạ?

Hắn giật thót, lắp bắp không nên lời...

- Không...không phải...không phải đâu mà...

Dì Hạnh lại cười, vỗ vai hắn:

- Vậy là ai nè? Chắc chắn không phải cậu Hạo Thiên hay cậu Minh Khang rồi. Vậy ai nào?

Hắn bí họng, bèn kiếm đại lấy 1 cái cớ:

- Không có gì đâu dì! Con có lỗi với 1 người bạn...nên làm bạn ấy ốm rồi nên...con...

- Ahaha...được rồi không cần kể nữa. Ta hiểu cậu chủ mà!

Hắn cười ngượng ngập rồi cùng dì Hạnh ăn tối...

_________Next morning_______

Ken đang chỉnh đốn quần áo, móc điện thoại ra gọi cho hắn:

- Alo?_ Hắn nói với giọng còn đang ngái ngủ

Ken cười thầm, sắp có 1 vụ bạo động sức khỏe cho hắn rồi đây! kakaka...

- Phong à... bác sĩ bảo Vy Khánh hồi phục rất nhanh nên có thể xuất viện sớm. Tao đã cố gắng khuyên rồi mà em ấy cứ đòi về cho bằng được. Haizz...8h sáng nhóc con xuất viện đấy! Liệu mà...[bụm miệng cười]

Hắn đang mơ màng, nghe hết câu tự dưng tỉnh như sáo, hét vào trong điện thoại:

- CÁI GÌ? 8H? MÀY BIẾT BÂY GIỜ MẤY GIỜ RỒI KHÔNG? LÀ 7H ĐÓ?!!!!

Ken đưa cái điện thoại ra xa để tránh tình trạng xấu nhất có thể xảy ra. Haha...đáng đời mày lắm Phong à! Cho mày chết nha con!_ Ken nhủ thầm

- Thế tao mới nói nhanh lên! Liệu mà làm gì đi!

Tít...tít...tít...

Ken cười ha hả như vừa hay tin bố đẻ em bé vậy. Âm mưu này do anh bày ra cả. Đáng lẽ chẳng có gì mà hồi phục nhanh chậm gì đâu. Mà chính đáng nó được xuất viện vào sáng nay. Chỉ là anh muốn cho hắn nếm tí mùi thôi. Hahaha...

Nó đang ngủ, nghe điệu cười "khả ái" của Ken thì bừng tỉnh, ngáp ngắn ngáp dài, hỏi:

- Anh có gì mà cười dữ vậy?

Ken bây giờ mới để ý,anh nuốt nước bọt cái ỰC rồi cười đưa đà:

- Không, không có gì đâu em đừng để ý!

Nó ngao ngán...bụng đói meo rồi nè. Mà nó chẳng muốn ăn gì cả. Haizz...vụ gì đây???

_______Hết chap 20________