[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh

Chương 6: Hắc Tuyên Dực

Edit + Beta: Leslie aka Cơm nhỏ

Ô Tiền Thanh lập tức sai người hầu mời Hắc Tuyên Dực vào, sau đó, lại sai một người khác đến học đường Ô gia gọi Ô Trúc và Ô Hi quay về Thư Thanh Viện.

Nghĩ đến lát nữa gặp mặt con rể, Quản Đồng đặc biệt khẩn trương, nàng đứng lên sửa sang lại y phục của mình và trượng phu.

Ô Nhược híp mắt, trong lòng tính toán thời gian, chờ lúc Hắc Tuyên Dực gần đi vào Thư Thanh Viện, y liền đứng dậy ra cửa viện nghênh đón.

Không lâu sau, người hầu Thư Thanh Viện hồi báo: “Lão gia, vị hôn phu của thiếu gia đã đến”

Liền sau đó, một bóng người cao lớn, y phục đen huyền, hàn khí toàn thân vững vàng rảo bước tiến vào viện. Theo sau hắn là một đoàn hộ vệ cao tráng, mang đến cảm giác một vị quân vương. Không khí bỗng chốc trở nên vô cùng nghiêm túc, nhóm người hầu trong viện không dám thở mạnh, ngay cả mí mắt cũng không dám nâng.

Hắc Tuyên Dực khoác áo choàng da chồn màu đen đi đằng trước, tóc dài đen như mực được buộc thành đuôi ngựa cao buông xuống ở sau lưng, được cố định bằng phát quan huyết ngọc. Ngũ quan hắn cương nghị, ánh mắt sắc bén lạnh lùng, đôi môi mỏng nhạt, thế nhưng, làn da lại giống vẩy cá màu đen trông có vẻ quỷ mỵ, đặc biệt làm cho người ta sợ hãi.

Ô Nhược nhìn thấy toàn thân Hắc Tuyên Dực cường hãn quý khí, suy nghĩ của y không khỏi mà bay tới đời trước. Khi đó, y không hề muốn gặp Hắc Tuyên Dực, cho nên, ngày lại mặt y liền la hét không muốn thấy người này, cũng không cho cha mẹ mời người này vào cửa. Thế nhưng, Hắc Tuyên Dực vẫn kiên trì đi vào kính trà cha mẹ cho y rồi mới rời đi.

Hiện tại, sống lại lại lần nữa thấy người này, cảm chán ghét trong lòng Ô Nhược giảm bớt rất nhiều. Có lẽ là bởi vì đời trước, khi y chết Hắc Tuyên Dực đã chạy tới Ô gia, bất chấp tất cả để cứu hắn. Ít nhất, vào khoảnh khắc đó cái nhìn của Ô Nhược đối với người này có một tia biến đổi.

Hắc Tuyên Dực dừng lại trước mặt Ô Nhược, ánh mắt đạm mạc dừng ở khuôn mặt mập mạp của y, tầm mắt để lộ ra màu phức tạp, mi tâm có chút khẽ động không thể nhận ra.

Ô Nhược lấy lại tinh thần, ánh mắt y dừng trên gương mặt đáng sợ trước mắt.

Đời trước, y từng bị khuôn mặt này dọa sợ vài lần, sau đó, y mới biết được làn da che kín vảy chẳng qua là miếng da giả trên mặt hắn. Chỉ đến sau khi bị phát hiện, người đời mới biết được người này khôi ngô đến nỗi không tìm được từ để miêu tả hắn. Ô Nhược cảm thán rằng, trên đời này không thể tìm ra người nào soái hơn Hắc Tuyên Dực.

Bởi vậy, ngay cả đến khi bản thân bị giết chết, Ô Nhược vẫn không thể hiểu được người xuất chúng như Hắc Tuyên Dực lại  nguyện ý thành thân cùng y. Hơn nữa, người này từ đầu tới đuôi cũng không hề có ý ruồng bỏ y.

Ô Nhược giơ bàn tay như tay gấu của mình đến trước mặt Hắc Tuyên Dực.

Hắc Tuyên Dực có chút khó hiểu, hắn lưỡng lự trong chốc lát, cuối cùng mới thử nắm lấy tay Ô Nhược. Trong nháy mắt, lực chú ý của hắn đã bị lòng bàn tay trắng nõn mềm như bông này hấp dẫn toàn bộ. Hắc Tuyên Dực vừa véo véo vừa vuốt vuốt, cảm giác rất vui thích. Thẳng đến khi bị Ô Nhược liếc một cái mới ngừng ý muốn đùa giỡn.

Hộ vệ của Hắc Tuyên Dực đặc biệt thức thời, dẫn người hầu của Ô Nhược đến nơi không thể nghe được cuộc trò chuyện của bọn họ.

Ô Nhược quét mắt chung quanh nhìn bọn họ người hầu, hạ giọng nói: “Phiền ngươi lát nữa giả như bắt mạch cho phụ thân ta”

Ô Nhược vẫn chưa biết kẻ thần bí đã sai khiến Nguyễn Trì Tranh giết y là ai, càng không biết thực lực của đối phương thế nào. Cho nên, y tuyệt đối sẽ không tiết lộ sự việc mình trùng sinh cho bất kỳ ai biết, càng không thể cho người thân mình biết mình đột nhiên biết y thuật.

Về phần Hắc Tuyên Dực, y căn bản không cần lo lắng bởi vì kẻ thần bí kia tựa hồ rất kiêng kị Hắc Tuyên Dực, tất nhiên sẽ không dám tùy ý tiếp cận hắn. Hơn nữa, y tin Hắc Tuyên Dực cũng sẽ không tiết lộ chuyện của y.

Hắc Tuyên Dực cũng không hỏi nguyên nhân, lại tiếp tục vuốt vuốt bàn tay Ô Nhược, kéo người đi vào viện.

Khóe miệng Ô Nhược co rút, nhanh chóng nói tình trạng kinh mạch của Ô Tiền Thanh cho Hắc Tuyên Dực.

—– Hết chương 6 —–