Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu

Chương 78

Qua mấy ngày, Nguyễn Hạ đột nhiên nhận ra nhà trẻ thực sự là nơi lấp lánh có thể cứu cô.

Sáng sớm nhóc đi, chiều về chỉ cần cơm nước cho cậu xong chơi cùng cậu một hai tiếng là được.

Hiện tại gần đến quốc khánh, cô và Tống Đình Thâm cùng nhau bàn bạc, quyết định sau bảy ngày nghỉ sẽ đưa Vương Tử đi nhà trẻ lại. Theo tính toán, cô sẽ làm mẹ thêm mười ngày nữa, Nguyễn Hạ không nhịn được cảm thán.

Mẹ đúng là một siêu nhân.

Hôm nay, Nguyễn Hạ quyết định nghỉ ngơi một ngày. Sáng sớm bảo Vượng Tử chuẩn bị sang nhà ông bà ngoại. Hôm nay, cô muốn cho nạp năng lượng cho mười ngày tới, cô không biết mình có thể vượt qua được không. Tóm lại, phải cho bản thân thời gian nghỉ ngơi.

Vừa may ông bà ngoại cũng gọi điện nói muốn gặp cháu ngoại. Để hai ông bà chăm cháu là chuyện hoàn toàn hợp lệ, Nguyễn Hạ cũng yên tâm gửi con cho họ.

Dù Vượng Tử chỉ ở nhà họ Nguyễn lúc ban ngày nhưng mang rất nhiều đồ.

Vượng Tử đeo chiếc ba lô nhỏ của câu, đeo thêm chiếc kính râm, nắm tay Nguyễn Hạ đi về phía gara.

Sau khi lên xe, Vượng Tử nói: “Hôm nay chỉ có mình con ở nhà ngoại thôi sao?”

Nguyễn Hạ gật đầu: “Chúng ta đều cho nhau một ngày nghỉ ngơi. Mẹ có một ngày thư giãn, Vượng Tử cũng được thư giãn một ngày. Con cảm thấy thế nào?”

Vương Tử suy nghĩ một chút: “Vây hôm nay con có thể ăn kem, ăn cánh gà rán sao?”

“Nếu như ông ngoại là cho con, vậy con có thể ăn. Nhà ông bà con có thể thoái mái ăn uống, hơn nữa ba và mẹ lại không nhìn thấy. Ông bà ngoại rất chiều con vì vậy con rất thích đi sang nhà ông bà ngoại.”

Nguyễn Hạ ngày bé cũng là một đứa trẻ. Cô biết, nghiêm khắc quá là một cách giáo dục không tốt, không cho cái này, không cho cái kia sẽ khiến con cảm thấy khó chịu trong lòng. Thi thoảng cũng nên cho chúng thoải mái một chút, mua sắm một chút.

Vương Tử vỗ tay một tiếng: “Vậy thì tốt quá rồi!”

Sau đó thậm chí, cậu bắt đầu giục Nguyễn Hạ lái xe nhanh lên: “Mẹ, mẹ tập trung lái xe đi, nhanh nhanh, con nhớ ông bà ngoại!”

“…”

Nhà họ Tống và họ Nguyễn ở hai khu khác nhau, hơn nữa hiện tại đang là giờ cao điểm. Bình thường đi xe mất ba mươi phút nhưng hôm nay phải lái xe hơn bốn mươi phút mới đến.

Ông bà ngoại đã sớm làm xong các món ăn ngon ở nhà đợi con gái cùng cháu ngoại đến. Vượng Tử vừa vào cửa, bà ngoại liền ôm lấy cậu, hôn lấy hôn để như thể cậu là kho báu vậy. Nguyễn Hạ đứng trước cửa mà nổi hết cả da gà.

“Hạ Hạ, sao con không vào?” Ông lấy dép đi trong nhà cho cô hỏi.

“Con có việc nên không ở lại. Đợi đến chiều con sẽ quay lại đón Vượng Tử.” Nguyễn Hạ dừng một chút, lại nhắc ông: “Ba đừng cho thằng bé ăn quá nhiều kem nhé. Không nó sẽ bị tiêu chảy.”

“Được.” Tuy không muốn nhưng ông vẫn đành phải tiễn Nguyễn Hạ xuống tầng.

Ông cũng như những người bố khác, khi ở trước mặt con gái không quen nói nhiều. Chỉ nói đi nói lại vài câu, dặn cô đi đường chú ý cẩn thận, đi đúng luật, không vượt đèn đỏ.

Ở chân cầu thang, Nguyễn Hạ suy nghĩ một chút, lấy tư trong ví ra một cái thẻ đưa cho ông: “Đây là thẻ mua đồ siêu thị. Bên trong có khoảng nắm ngàn tệ mà con lại không dùng. Ba, ba cầm đi, để thỉnh thoảng mua đồ ăn ngon, bỏ đi thì lại phí.”

Mặc dù mỗi tháng nguyên chủ đều gửi vài ngàn tệ cho cha mẹ lấy làm tiền sinh hoạt phí nhưng ba mẹ cô không sử dụng đến. Lúc còn trẻ họ đã quen ăn nay, lo ngày mai dù đến tuổi này có thể dựa vào con gái, mỗi tháng đều biếu họ đầy đủ tiền sinh hoạt phí nhưng họ lại tích kiệm. Vốn dĩ Nguyễn Hạ muốn mỗi tháng biếu họ tiền sinh hoạt phí nhưng lại sợ họ không nỡ tiêu. Nên đưa đồ vật sẽ tốt hơn ví dụ như thẻ mua đồ chẳng hạn.

Cha cô sững sờ, vội vàng từ chối: “Không cần, không cần. Con giữ lấy cái này mà dùng, cha mẹ không thiếu tiền.”

“Cái thẻ này thật ra là ba của Vượng Tử đưa, con đi siêu thị cũng rất ít. Ba, ba cầm lấy mà dùng.” Nguyễn Hạ cầm thẻ nhát vào tay ông, không cho ông từ chối: “Thôi không nói nữa, con đang có hẹn, phải đi bây giờ. Ba, ba lên nhà cẩn thận.”

Nói xong, cô liền đi ra, vừa đi vừa lấy chìa khoá xe từ trong ví.

Cha cô đứng tại chỗ, nhìn cái thẻ, cười. Cũng không để ý đứng bao lâu, hàng xóm từ bên ngoài đi qua thuận miệng hỏi: “Ông Nguyễn, sao ông lại đứng đây?”

“Tôi vừa tiễn con gái.” Ông cất cái thẻ đi, thở dài một cái, ung dung đi, thậm chí ông còn khẽ hát.

Hàng xóm vui vẻ hỏi: “Sao hôm nay lại cao hứng thế?”

Ông lại đắc ý nói: “Không nói cho ông biết.”

Nguyễn Hạ lái xe tới nơi giáo viên nước ngoài của trung tâm hẹn. Vừa dừng xe bước xuống, cô liền nhìn thấy một chiếc xe màu đen dừng cạnh chỗ cô, cô đợi cho chiếc xe đi rồi đi qua. Không ngờ chiếc xe tiến lại chỗ cô, chủ xe trực tiếp bước xuống, trên tay cầm một bó hoa hồng đi đến trước mặt cô.