Phế Sài Truy Mỹ Ký

Chương 10

Chương 10

Đi đến cửa thư phòng, nhẹ nhàng gõ cánh cửa, sau đó chợt nghe thanh âm tràn đầy uy nghiêm của lão gia tử từ bên trong truyền ra.

"Vào đi."

Lê Mộc đẩy cửa ra, chỉ thấy Lê lão gia tử ngồi trên ghế dựa ở thư phòng nhắm mắt dưỡng thần, nhưng lại hơi hơi nhăn mày có thể thấy được hiện tại trong lòng lão gia tử cũng không có bao nhiêu bình tĩnh.

"Gia gia, người tìm con có chuyện gì a?" Nói xong Lê Mộc liền tự mình ngồi xuống chỗ đối diện Lê lão gia tử.

Lão gia tử hơi hơi thẳng người dậy, mở mắt nhìn về phía Lê Mộc, nói: "Ta lần này đến, là để nói về hôn sự của ngươi."

Hôn sự? Xem ra là bởi vì nguyên nhân hôm nay Lãnh Huyên kia trở về, ta thật muốn nhìn Lãnh Huyên kia có thể đùa giỡn ra cái gì.

Lê Mộc bộ dáng làm bộ như không chút để ý, nói: "Hôn sự của con?"

"Ờ, hôm nay chuyện Lãnh gia nha đầu trở về có lẽ ngươi cũng đã biết." Lê lão gia tử dừng một chút, sau đó đăm đăm nhìn Lê Mộc, nói tiếp: "Sau khi nàng về đến nhà cùng phụ thân cũng chính là Lãnh gia gia chủ nói bản thân ở nước ngoài đã có người mình thích, hơn nữa đề nghị cùng ngươi giải trừ hôn ước."

Cái gì? Giải trừ hôn ước, đây chẳng phải là Lê Mộc tha thiết ước mơ sao, ha ha ha ha ha, Lê Mộc không nghĩ tới đơn giản thế thôi liền giải quyết một nan đề lớn như vậy.

Lê Mộc chỉnh chỉnh vạt áo, sau đó vẻ mặt chính nghĩa nói: "Gia gia! Người yên tâm, nếu nàng đã có người thích ta nhất định sẽ không cưỡng cầu! Huống hồ nàng lại là cháu gái của lão chiến hữu ngài, nàng hạnh phúc con liền hạnh phúc, cho nên hôn ước gì đó nàng muốn giải trừ con không ngại." Rõ ràng trong lòng đều vui đến nở hoa, nhưng mặt ngoài lại giống như chiến sĩ xả thân vì mọi người ra tiền tuyến đi hy sinh vậy.

Gừng càng già càng cay, điểm ấy bảng cửu chương trong lòng Lê Mộc Lê lão gia tử sao có thể đoán không ra.

Bất quá giải trừ hôn ước là chuyện hai người đều nguyện ý, hơn nữa vốn ở thời điểm Lê Mộc mười tám tuổi, Lê lão gia tử tìm đến vị hôn thê này cũng chỉ là muốn cho Lê Mộc khai thông đầu óc, để cho hắn đừng cùng tiểu tử họ Hàn kia hỗn cùng một chỗ nữa.

Đúng lúc ấy lão gia tử liền gặp được Lãnh gia nha đầu, vừa thấy mặt đã thích vô cùng, căn cứ nguyên tắc nước phù sa không chảy ruộng ngoài, Lê lão gia tử liền sớm đem cửa hôn nhân này lấy về, ai mà ngờ, đến hiện tại hai bên đều không vui, Lê lão gia tử ở hai bên không gặp vui, cũng sẽ không lại tự làm mất mặt, tạm thời thuận theo tâm nguyện của hai người trẻ tuổi này đi.

Chỉ cần Lê Mộc không giống như phía trước cùng Hàn gia tiểu tử cùng một chỗ nữa, Lê gia nhà hắn thiếu Lãnh gia một mối hôn sự cũng không kém gì.

"Tiểu tử ngươi a, thật sự là không biết tốt xấu, Lãnh nha đầu kia là một hảo cô nương, hôm nay là ngươi không có phúc phận mới cưới không được nàng, hôm nay đáp ứng thống khoái như vậy, về sau cũng đừng hối hận đến cầu xin ta a ~~~" Lê lão gia tử vẻ mặt tiếc hận lắc lắc đầu nhìn Lê Mộc.

"Sẽ không sẽ không, cảm ơn gia gia!" Lê Mộc rốt cục che giấu không được bộ mặt vui sướng.

"Tốt lắm tốt lắm, đi ra ngoài đi, ta phải gọi điện thoại cho Lãnh Huyên ba ba."

Nhẹ nhàng đi ra thư phòng, đóng cửa lại.

Lúc này Lê Mộc tâm tình đã sớm không biết bay đến chỗ nào, chuyện vị hôn thê rốt cục giải quyết xong rồi, bất kể Lãnh Huyên nàng bộ dạng đẹp đến đâu ta cũng không thèm, nàng thích ai thì thích đi.

Phải rồi, ngày mai Tiểu Triều cùng Hồ Tử bọn họ hẹn ta đi ra ngoài chơi, vừa lúc ta cũng buồn bực đã nhiều ngày, rốt cục có thể đi ra ngoài hít thở không khí ha ha ha.

--------

Edit: uh giải hôn rồi cười cho đã đi =)))))))) ^ↀᴥↀ^