Phương Nam Có Cây Cao

Chương 1: Người đàn ông dối trá

Nam Kiều cúi đầu liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay trái: 17 giờ 43 phút 24 giây.

Đã qua giờ hẹn giữa Thường Kiếm Hùng và cô 3 phút 24 giây.

Nhưng Thường Kiếm Hùng vẫn chưa xuất hiện. Điều này khiến Nam Kiều nhíu mi.

Từ khi Nam Kiều mười sáu tuổi đã qua Đức du học, cô và Thường Kiếm Hùng cũng chẳng mấy gặp nhau. Tính đến hiện tại, cũng đã mười năm có dư rồi.

Thời gian trước, Thường Kiếm Hùng có gửi tới cô một email, nói với cô rằng anh đã kết thúc thời hạn năm năm nghĩa vụ ở Tây Tạng, sau đã đổi sang công tác tại công ty vận chuyển vũ trang của bố cô rồi.

Nam Kiều không thích giao tiếp lắm, thậm chí phải nói là chán ghét. Dẫu cho có đơn phương gặp, đối với cô mà nói cũng là một áp lực lớn.

Cũng may, Thường Kiếm Hùng cũng không tính là người ngoài. Anh đến Bắc Kinh hẹn gặp cô, cô cũng không từ chối.

Cái nơi Thế Mậu Thiên Giai này là do Thường Kiếm Hùng chọn, Nam Kiều ở Bắc Kinh đã ba năm nhưng lại chưa từng đến những khu CBD như này, mặc dù chồng sắp cưới của cô là Chu Nhiên công tác ngay tại tòa cao ốc thương mại trong nước.

*CBD (Centre Business District): Khu trung tâm thương mại dịch vụ

Lúc này, bốn phía mênh mang mờ mịt, sắc trời u ám, trời nổi gió, từng hạt tuyết rơi xuống mặt đất khô ráo, rơi cả vào trong cổ áo cô. Cô hơi do dự, cuối cùng vẫn cài cổ áo bông lại.

Nam Kiều liếc nhìn di động, bắt đầu hối hận vì đã không lưu số của Thường Kiếm Hùng.

Sắp đến đêm giáng sinh, người đến Thế Mậu Thiên Giai càng nhiều hơn.

Bên cạnh vang lên một giọng nói trong trẻo: “Mẹ ơi, mẹ xem chị gái kia kìa, vẫn còn dùng Nokia!”

Nam Kiều: “…”

Cô không biết nên vui vì đứa trẻ kia gọi cô là chị gái, hay là nên buồn vì dùng di động lỗi thời.

Người mẹ trẻ vỗ vỗ quở trách đứa trẻ, hướng ánh mắt áy náy về phía Nam Kiều.

Đúng vậy, vào cái thời kỳ dùng toàn điện thoại cảm ứng như này, mà cô vẫn còn dùng Nokia 3120 thì đúng là kỳ dị.

Thế nhưng, nếu như có người chú ý đến chiếc đồng hồ trên cổ tay trái của cô, tất sẽ biết cô gái trẻ trung cao gầy này, không những không lỗi mốt mà ngược lại còn đeo chiếc đồng hồ có kỹ thuật khoa học tối tân nhất của Geek.

Nam Kiều theo thói quen ấn cho điện thoại sáng lên, màn hình trống trơn, không có bất kỳ tin nhắn gì từ Chu Nhiên.

Đêm Giáng Sinh này, Chu Nhiên nói với cô anh phải tăng ca.

Cô biết Chu Nhiên làm ở những cơ quan quốc tế, một tuần làm trên trăm tiếng đồng hồ là chuyện bình thường, mà đêm giáng sinh phải tăng ca cũng chẳng phải việc gì lạ. Huống chi cô cũng bận chuyện của riêng mình, hai người liền vui vẻ thành giao.

Chiếc điện thoại di dộng này là bảy năm trước lúc Chu Nhiên bắt đầu theo đuổi cô đã mua, bên trên đó cũng chỉ có số của Chu Nhiên.

Cô lười biếng, bình thường rất ít khi đặt khóa màn hình, lúc muốn liên lạc với Chu Nhiên, chỉ cần ấn vào chỗ liên hệ khẩn cấp.

Thường Kiếm Hùng vẫn chưa đến.

Nam Kiều rúc vào áo bông, thong thả bước giữa những cột đá cẩm thạch, bỗng thấy ở phía trước có một chiếc Audi A8 lướt đến, rồi lại nhanh chóng phanh lại giữa trong gió tuyết, dừng trước khu vực cấm.

Nam Kiều kinh ngạc.

Cô không chỉ quen thuộc tiếng phanh xe phóng khoáng sắc bén này, thậm chí ngay cả chiếc xe kia, cả biển số xe, cô cũng đều rất quen thuộc.

Chu Nhiên?

Bước xuống xe là một người đàn ông anh tuấn, hiên ngang, nở một nụ cười ôn nhu mê người.

Chỉ là lúc này, nụ cười này không phải bởi nhìn thấy cô.

Nam Kiều đứng sau cột đá cẩm thạch, nhìn Chu Nhiên đi vòng qua phía bên kia. Vì lạnh mà sắc mặt cô đã tái nhợt đi, bấy giờ lại phủ thêm một mảnh âm u.

Chu Nhiên mở cửa xe, hai tay che mắt một cô gái trang điểm trong suốt, dẫn cô ta bước xuống xe.

Cô gái đó mặc một chiếc áo khoác phớt hồng, môi đỏ như anh đào, cả người toát ra hơi thở thanh xuân phóng khoáng.

Chu Nhiên ôm chặt cô ta từ phía sau, che hai mắt lại, cô ta dùng tay gỡ tay Chu Nhiên ra, khanh khách cười: “Anh làm gì vậy! Đáng ghét!”

Chu Nhiên vô cùng thân mật ấn cô gái đang giãy nãy vào trong lòng, ghé môi sát tai cô ta thầm nói:

“Mười, chín, tám, bảy…”

“Bốn, ba, hai, một”

Nam Kiều cúi đầu tiếp lời, lẳng lặng nhìn người đến người đi tới Thiên Giai.

“Một”, môi chưa khép lại, Chu Nhiên đã thả tay khỏi đôi mắt cô gái.

Trong khoảnh khắc, hai bên Thiên Giai đèn hoa rực rỡ phát sáng theo một thứ tự nhất định, tạo nên một khung trời huyền ảo.

Khúc nhạc “Love is all around” vang lên, dưới màn trời, người đi đường vốn rời rạc phân tán, bỗng như được âm nhạc đánh thức linh hồn, đối mặt với Chu Nhiên và cô gái, ngay ngắn trật tự, cùng nhau hát ca nhảy múa.

“I feel it in my fingers,

“and so the feeling grows…”

Hát ca vui vẻ hệt như trong bộ phim Giáng Sinh “Love actually.  Không khí lễ hộiễ hội của Thế Mậu Thiên Giai bỗng chốc được khuấy động. Bầu trời không ngừng rơi xuống từng đợt hoa tuyết, rơi xuống cây thông Noel treo đầy quà, trên xe trượt tuyết và con tuần lộc của ông già Noel…

Người qua đường đều dừng chân lại, giơ máy lên chụp ảnh liên tục. Ngạc nhiên nhất tất nhiên vẫn là cô gái kia. Nam Kiều chăm chú nhìn cô ấy, nhìn thấy sự kinh ngạc vui sướng dần biến thành sùng bái đắm say trong mắt cô ta, cô ta xoay người lại vươn hai tay lên ôm cổ Chu Nhiên, khắp khuôn mặt đều tràn ngập nhu tình mật ý.

Tiếp sau đó họ hôn nhau.

Nam Kiều không cần nghĩ cũng biết Chu Nhiên đang nói những gì bên tai cô gái kia.

“You know I love you I always will,

My mind’s made up by the way that I feel,

There’s no beginning, there’ll be no end…”

Nam Kiều cảm thấy thật buồn cười, rất nhiều năm về trước, vào cái đêm Chu Nhiên thổ lộ với cô, và đêm nay, cũng không khác nhau là bao.

Không ngờ đến đã qua nhiều năm như thế, anh ta vẫn còn dùng lại chiêu này.

Cô gái trẻ này đây vẫn ăn trúng phải cái vỏ ấy.

Nam Kiều cảm giác được dưới tận sâu đáy lòng có một loại bóng tối, đang lan tràn một sự mục nát ủ thối. Cô nghe được tiếng loảng xoảng của chiếc hộp Pandora bị mở ra.

Cô ngửi được thứ mùi đó, là thứ mùi vị đố kị, phẫn nộ, xen lẫn cả cừu hận.

Những thức mùi này đối với cô thật xa lạ. Cô sắp sống tròn hai mươi bảy năm, cũng chưa từng mạnh mẽ cảm giác được những cảm xúc này, nhưng không có nghĩa là chúng chưa từng tồn tại.

Phụ nữ luôn tình nguyện tin tưởng người mình yêu.

Vì vậy việc khiến trái tim phụ nữ đổ vỡ, đó là chính mắt nhìn thấy người mình yêu làm những chuyện đã làm với bản thân mình, lần nữa làm lại với một người khác.

Nếu như tình yêu cũng có thể sao chép, vậy còn có thể gọi là tình yêu sao?

Nếu như sự thân thiết này không phải là của riêng cô và anh, vậy thì cô chẳng qua cũng chỉ là một trong những phụ nữ anh ta từng chơi qua mà thôi.

Nam Kiều là một người phụ nữ lạnh lùng. Nhưng cũng không có nghĩa là cô không có tâm tình phức tạp.

Đó là tính người, cũng là bẩm sinh, cũng là hạn chế của mỗi một người phụ nữ.

Nam Kiều không phải là thần tiên, cũng không phải thánh mẫu, sao có thể đè nén được cơn giận khi nhìn người đàn ông chỉ còn một tháng nữa sẽ kết hôn với mình cùng một người phụ nữ khác thân thiết bên nhau.

Cô cảm thấy rất rõ sự phẫn nộ đang lấn chiếm lấy bản thân cô, muốn biến cô trở thành một người cô không muốn trở thành, một người đàn bà méo mó, xấu xí, không ngừng khóc, chửi ầm lên, đánh nhau.

Cô chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đã thấy sợ.

Vì vậy Nam Kiều lựa chọn nhanh chóng rời đi.

Tuyết rơi.

Mọi người đều đang hoan hô.

Đúng thế, một đêm giáng sinh thật tốt, hẳn cũng nên hát bài hát đêm giáng sinh chứ, hẳn là nên chúc nhau rồi hôn nhau đêm giáng sinh chứ.

Nam Kiều gỡ mũ áo xuống, tháo nút cột trên cổ. Quần áo bên trong ba mùa đều mặc giống nhau, giản dơn đến cực điểm, áo sơ mi trắng, quần jean. Vào đông thì chỉ mang thêm một đôi ủng tuyết vừa tuy cũ nhưng rất êm.

Mặc đơn bạc như vậy để cô có thể bình tĩnh hơn.

Cô lấy di động ra, gọi vào số của Chu Nhiên.

Xuyên qua dòng người như nước chảy, cô vẫn có thể thấy được Chu Nhiên và cô gái kia đang ôm nhau.

Cô gọi ba lần, Chu Nhiên mới nhận máy.

“A lô”.

“Chu Nhiên”.

“Ừ?”

Nam Kiều ngừng thở, không nói gì. Cô dựa vào một nơi khuất nẻo ở Thế Mậu Thiên Giai, tiếng gió thét gào qua tai.

Chu Nhiên lúc này mới kịp phản ứng, đẩy cô gái kia ra một chút, dùng tay đè microphone hòng che đi tiếng người huyên náo, giọng nói bắt đầu trở nên dịu dàng.

“Tiểu Kiều, anh đang dùng cơm với đồng nghiệp ở ngoài, em đã ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi”. Nam Kiều lạnh lùng nhìn Chu Nhiên từ xa, nhàn nhạt nói.

“Ừm”.

Chu Nhiên ừm một tiếng, Nam Kiều ở phía xa xa, vẫn có thể lờ mờ thấy được nụ cười trên mặt anh. Cô gái kia bĩu môi, sốt ruột kéo kéo áo anh ta, liền bị Chu Nhiên giơ một ngón tay lên môi, ý bảo cô ta yên lặng một chút. Cô gái không vui, vươn bàn tay lạnh như băng cài nút cổ áo của anh lại.

Chu Nhiên bất ngờ không kịp đề phòng, lạnh đến mức “A” lên một tiếng.

“Anh sao thế?”, Nam Kiều hỏi.

“…Không có gì, vừa rồi có một đồng nghiệp đùa anh, lon Coca hơi lạnh chút”, anh ta dịu dàng cười nói, “Bọn anh tí nữa còn phải về công ty tăng ca, tối nay sẽ về hơi khuya. Em cũng đừng ở công ty quá lâu, trời đang đổ tuyết, lạnh lắm”.

“Ừm”, Nam Kiều nói. Ngừng một chút, lại lần nữa gọi tên anh ta: “Chu Nhiên”.

“Ừ?”

“Chia tay đi”.

“…”

Chu Nhiên bị dọa cho sợ hãi, lấy điện thoại xuống nhìn qua một lượt, xác định Nam Kiều không hề tắt máy, mới áp lại bên tai, luống cuống nói: “Tiểu Kiều, em nói gì thế?”

“Chia tay”, Nam Kiều đơn giản rõ ràng nói lại lần nữa.

“A!”, Chu Nhiên đau khổ thở dốc, “Em đùa gì vậy?”. Thần sắc ngưng trọng, cô gái kia không nhịn được nữa, bĩu môi, giậm chân, nhưng anh ta vẫn không để ý, liền tức giận vùng tay phải ra, bị Chu Nhiên nắm cổ tay kéo lại, áp đầu cô ta vào trong ngực vỗ về, cô gái lúc này mới ngoan ngoãn ôm lấy thắt lưng anh ta, không động đậy nữa.

Chu Nhiên vẫn cho rằng cô nói đùa: “Tiểu Kiều, em không phải là Tiểu Kiều đúng không?”. Anh ta cố làm ra vẻ ung dung cười nói, “Có phải là Âu Dương Khởi không? Lại lấy điện thoại của Tiểu Kiều chơi chứ gì?”

Gió thồi vù vù, một mảnh lạnh lẽo, một mảnh tưng bừng nhộn nhịp, tiếng người rôm rả.

Chu Nhiên dường như đã nghe được gì qua điện thoại, đẩy cô gái ra khỏi ngực, nhìn xung quanh bốn phía, nghiêm túc hỏi: “Tiểu Kiều, em đang ở đâu?”

“Anh đẩy nhẹ thôi”.

Nam Kiều lạnh lùng nói.