Phương Nam Có Cây Cao

Chương 4: Người đàn ông trong quán bar

Nam Kiều bước vào thang máy, tay ấn vào tầng 15, chợt phát hiện cái nút không phát sáng.

Nam Kiều bèn từ tầng B3 ấn đến tầng 24, phát hiện tầng 16 sáng lên.

Hóa ra đây chính là thang máy dành riêng cho Lucid Dream. Nam Kiều vẫn còn đang mãi suy nghĩ về tầng này, bên trong đã vang lên một giọng nam trầm:

“Lucid Dream”

“Hoan nghênh bạn đã đến Thanh Tỉnh Mộng Cảnh”

“Lucid Dream”

“Hoan nghênh bạn đã đến Thanh Tỉnh Mộng Cảnh”

“Lucid Dream”

“Hoan nghênh bạn đã đến Thanh Tỉnh Mộng Cảnh”

Thêm ba lần như vậy nữa, ánh đèn cùng lúc cũng chớp sáng. Nam Kiều ngẩng đầu, không biết âm thành này từ đâu đến, như có như không, hệt như nhà thôi miên đang nói chuyện vậy.

Đèn thôi nháy, Nam Kiều mới nhìn thấy rõ bức họa “Cá và Chim” được trang trí trên thang máy, kết hợp theo nguyên lý hình học phi Euclid[1]. Chim và cá cùng sinh tồn, cùng dung hợp, dần biến hóa. Thiết kế như vậy khắp sáu mặt thang máy, khiến Nam Kiều hoa cả mắt.

Thang máy vừa mở, tiếng ầm ĩ đã đập vào mặt, xen lẫn cả tiếng đàn ông vui cười, tiếng phụ nữ thét chói tai.

Một nhân viên ăn mặc lịch sự nho nhã lập tức tiến đến đón: “Tiểu thư có đặt chỗ trước không?”, đó là một cậu trai trẻ rất anh tuấn.

Nam Kiều lấy ra danh thiếp, nhân viên phục vụ mỉm cười cúi người chào, dẫn cô vào bên trong. Bên cạnh có hai ba phụ nữ đang túm tụm lại, một người véo một cái vào hông của nhân viên phục vụ, cười ha hả. Người nhân viên nghiêng người tránh bị véo lần nữa, cúi đầu khom lưng cười nói: “Xin lỗi, đụng phải quý cô”.

Lúc âm nhạc tạm ngưng, Nam Kiều hỏi: “Sao cậu lại xin lỗi”.

Nhân viên phục vụ thấp giọng nói: “Đây là quy định của ông chủ. Chỗ chúng tôi là chỗ ăn chơi có nề nếp, nhưng cũng không thể nào đắc tội khách được”.

Nam Kiều nhìn quanh bốn phía, quầy bar quả thực rất lớn, ở giữa có một sân khấu hình chữ thập, sô pha và rượu quây thành nửa vòng tròn. Sàn nhảy về đêm vẫn chưa bắt đầu, chỉ có mấy người đàn ông cường tráng và phụ nữ dáng vẻ nóng bỏng đang vặn vẹo bên trên câu dẫn tuyến thượng thận của những người ở dưới đài.

A12 cách vũ đài hơi xa, nhưng góc nhìn vừa đủ. Hai người Hầu Dược và Cơ Minh đều đã đến, uống đã được mấy bình, tai nóng rần cả lên. Họ mặc áo polo, tướng mạo cũng xem như là đoan chính. Hầu Dược thảnh thơi, Cơ Minh dựng thẳng cổ áo, tóc dùng keo xịt, bóng loáng.

Họ vừa thấy Nam Kiều, liền nhiệt tình bắt chuyện, kéo cô xuống ngồi chính giữa. Nói là bắt chuyện, chi bằng gọi là ép buộc. Cơ Minh rót cho cô một ly rượu đầy, Hầu Dược đặt tay lên lưng cô, ngón tay không an phận vuốt vuốt mái tóc dài của cô.

Nam Kiều chỉ cảm thấy vị trí chính giữa này ngồi chẳng khác gì bàn chông, không nhịn được dịch về trước. Lúc này âm nhạc về đêm đã vang lên những tiếng lớn, đâu đâu cũng vang lên những tiếng hoan hô đến đinh tai nhức óc. Hầu Dược nhân cơ hội dựa sát lại gần, môi dường như dán sát vào tai cô, lớn tiếng nói: “Thật không ngờ Nam tiểu thư lại xinh đẹp như thế! Trước chỉ luôn thấy Ôn tổng ra gặp đối tác đầu tư, có phải là khinh thường chúng tôi không?”

Nam Kiều lại dịch về phía trước, Hầu Dược ngồi sát bên cạnh. Cô miễng cưỡng thuận theo nói: “Không hề có ý này”.

Hầu Dược tai đến miệng cô, la lớn: “Nam tiểu thư cô nói cái gì? Tôi không nghe rõ!”

Nam Kiều ngửi ra được mùi rượu khắp thân anh ta, cái tai mập đo đỏ, cảm thấy vô cùng ghê tởm, dứt khoát hướng vào tai anh ta quát: “Tôi nói tôi không có ý đó!”

Hầu Dược cười to, Cơ Minh rót hai ly rượu trước mặt cô: “Nam tiểu thư cũng xem như là ôm đàn tỳ bà che đi nửa mặt, ngàn hô nghìn gọi mới chịu lộ diện, không uống hai ly rượu này, vậy thật là khinh thường chúng tôi. Mấy người đầu tư như chúng tôi đây cũng khổ lắm, người nào lập nghiệp cũng liên hệ chúng tôi để đầu tư, chúng tôi cũng phải xem xét một chút chứ. Nhưng mà người sáng lập lại chẳng chịu đứng ra, lại phái cánh tay của mình ra đàm phán, chúng tôi cũng thật khó mà xử lý, Nam tiểu thư, cô thấy có đúng hay không?”

Nam Kiều nhìn hai ly rượu giống như nhìn hai ly nước vậy, bên trong còn nổi cả đá. Cô nhìn chằm chằm vào bình rượu kia, trên đó viết “Vodka”.

Nam Kiều cũng không biết số độ của Vodka này là nhiều hay ít, nhưng đã đến cái nơi này rồi, cô cũng không biết nói sao để giải vây.

Có thể vào lúc này, phụ nữ chỉ cần nhõng nhẽo một chút, tỏ vẻ yếu đuối một chút, cầu xin một chút, chuyện này hẳn sẽ qua. Thế nhưng Nam Kiều là một người ngay thẳng, không khom cúi dẫu chỉ một chút.

Cô phiền muộn uống hết một hơi hai ly Vodka trong yên lặng, sảng khoái uống sạch, đá trong ly vẫn còn chưa tan hết.

Hầu Dược và Cơ Minh nhìn nhau, ngay lập tức gọi nhân viên phục vụ: “Rót rượu, rót rượu!”

Nam Kiều lúc ngước đầu lên đã bắt đầu muốn xỉu. Rượu nhập khẩu này rất đậm, khí nóng dưới bụng chợt lan ra toàn thân, toàn bộ thần kinh bị kích thích hưng phấn, sự hưng phấn này khiến cô không cách nào khống chế được, khắp người bỗng trở nên nhẹ bỗng.

Bên giá thập trên vũ đài, ba người đàn ông Đông Âu trang điểm kỳ dị, bàn chân thô to, quần lụa đen, nửa người trên quấn một lớp áo da màu đen, để lộ ngực trần. Họ vừa múa vừa hát, vô cùng mạnh mẽ, khiến cho bầu không khí bỗng chốc như thiêu đốt.

“Kazuky! Kazuky! Kazuky!”, dưới sân khấu, trai gái hét khèn cả giọng, điên cuồng nhảy múa theo.

Nam Kiều cảm giác như bản thân sẽ chết chìm giữa những tiếng gầm thét này mất.

Lúc này có một nhân viên phục vụ có vẻ khác với người thường bước đến, mang âu phục tây trang, là một người đàn ông khá tuấn tú. Nam Kiều không hề biết ở cái nơi như Lucid Dream này có mức tiêu chuẩn xài tiền, sẽ được quán bar chiếu cố, quản lý sẽ đến tự mình tiếp đãi.

Hầu Dược và Cơ Minh cười ha hả, đẩy Nam Kiều qua: “Chúng tôi lúc nãy đều đã xem rồi, bây giờ đến lượt Nam tiểu thư!”

Lúc đứng lên, Nam Kiều bỗng đầu váng mắt hoa, suýt thì ngã nhào vào người quản lý quầy bar. Một đôi tay ấm áp đỡ dưới xương sườn cô, dìu cô dậy.

“Cẩn thận”, người quản lý kia lãnh đạm nói, thanh âm trầm thấp, nhưng trong huyên náo lại vô cùng rõ ràng.

Hơi thở mát mẻ của người đàn ông lướt qua mặt cô, mang theo mùi hương bạc hà, cô nhạy cảm nghe ra được còn có chút vị thuốc lá.

Nam Kiều khá kém trong việc khống chế bản thân lúc say, liền cười mấy tiếng ha ha.

Người quản lý quầy bar vẫn duy trì nụ cười lịch sự tao nhã, nhưng có thể nhìn ra được, nụ cười của Nam Kiều khiến anh ta cảm thấy kỳ quái.

Nam Kiều một tay ôm bụng, một tay lắc lắc: “Thất lễ rồi… Anh đừng chạm vào tôi, thật sự…Nhột chịu không nổi”.

Những lời này bị tiếng nhạc hãm xuống, Hầu Dược và Cơ Minh ngẩn người nhìn quản lý quầy bar và Nam Kiều, còn tưởng người quản lý đang kể chuyện cười gì.

Nam Kiều mở to mắt nhìn người quản lý quầy bar này, liền cảm giác người này cũng không tồi.

Nếu nói Chu Nhiên trưởng thành tuấn tú, người này so ra còn đẹp trai hơn mấy lần.

Bởi trên người anh ta không hề có nửa điểm “tận tâm” nào, mà lại thoải mái, thông thấu, chỉnh tề.

Cái cảm giác “tận tâm” này, cả người sẽ cảm thấy ngấy, giống như khi sờ một cái, trên tay dính đầy dầu vậy.

Nam Kiều nói: “Tôi hình như đã từng gặp anh”.

Người quản lý quầy bar cười nhạt nói: “Vậy sao?”

Nam Kiều khó nhọc nhớ lại, nói: “…nhưng thật sự không nhớ là gặp ở đâu”.

Cô bỗng nhiên ý thức được bản thân có chút ngớ ngẩn, đây rõ ràng là bắt chuyện mà?

Nam Kiều đời này vậy mà lại đi bắt chuyện người ta?

Cảm giác đầu tiên chính là có chút xấu hổ, may mà trên mặt phủ một tầng rượu, không nhìn ra được vẻ ngượng ngùng.

Người quản lý quầy bar rất nhanh liền hóa giải cảm giác xấu hổ này của cô. Anh giơ tay ra: “Thời Việt”.

Nam Kiều cũng giơ tay ra: “Nam Kiều”.

Đầu ngón tay vừa chạm, tay của Nam Kiều không tự chủ được liền run lên một cái, loại động chạm này có chút nhột, tay cô bỗng như vô lực.

Thời Việt đưa menu cho cô. Nam Kiều lật xem, bỗng như bị điện giật.

“Có thể nào rẻ chút hay không?”

Trên người cô mang theo ba nghìn đồng. Ôn Địch khi đó đã kín đáo đưa cho cô, cô xem đó như là phí chiêu đãi lớn.

Một bình rượu ở đây còn mắc hơn cả hệ thống điều khiển máy bay cô cực nhọc nghiên cứu ba năm trời, lúc này Nam Kiều đã có chút say, rất muốn mượn rượu ân cần hỏi thăm mười tám đời tổ tông của ông chủ quán bar này.

Thời Việt cũng không vì thế mà thay đổi sắc mặt, vẫn tao nhã nở nụ cười, đổi rượu cho cô.

Ba nghìn đồng, chỉ là giá của một chai rượu hạng trung. Nước trái cây ở đây cũng phải mấy trăm một ly, nhưng tất nhiên không thể nào thỏa mãn được hai kẻ đầu tư kia.

Nam Kiều khẽ cắn môi, lấy một chai Agave 2998 đồng. Sau đó lấy từ trong túi ra một xấp tiền giấy, đưa cho Thời Việt.

Thời Việt mỉm cười: “Qúy cô trả tiền?”

Nam Kiều gật đầu: “Tôi mời họ”.

Thời Việt cúi đầu cười. Đôi môi dày, khóe môi sắc sảo, môi dưới một đường lõm vào. Khi cười, khóe miệng liền vẽ ra một đường cong vi diệu.

Nam Kiều cảm giác choáng váng, cắt ngang nụ cười của anh, nói: “Không cần thối”.

Thời Việt ngẩng đầu vừa cười vừa tốt bụng nhắc nhở: “Nam tiểu thư, còn có 15% phí phục vụ nữa”.

“…”

Một đồng tiền khó làm nên anh hùng hảo hán. Nam Kiều rất ít khi tiêu tiền ở những nơi như thế này. Thi thoảng khi ra ngoài ăn cũng đều là do Chu Nhiên trả tiền, cô chưa bao giờ biết được những chuyện đơn giản này, nó khiến cô rơi vào tình huống ngượng ngùng.

Nam Kiều mở miệng rồi lại khép miệng, cố gắng vài lần, cuối cùng khó nhọc lên tiếng: “Vậy tôi chọn bình khác”.

Thời Việt khẽ cười, đóng nắp rượu lại, nói: “Nam tiểu thư lần đầu đến đây, phí phục vụ được miễn. Nếu để lại số điện thoại, trở thành hội viên VIP của chúng tôi, sau này sẽ thường xuyên được nhận những ưu đãi định kỳ và tin tức biểu diễn”.

Nam Kiều chần chừ một chút, nói: “Tôi không dùng điện thoại”.

Thời Việt cười nhạt, ánh mắt sâu đen thăm thẳm liếc nhìn cô, không miễn cưỡng nữa, đứng dậy đến chỗ Hầu Dược và Cơ Minh. Anh ta cùng với hai người kia chuyện trò vui vẻ, hoàn toàn khác với vẻ lịch sự và xa cách khi đối mặt với cô, cầm danh thiếp và số điện thoại của hai người họ.

Gần hai phần ba bình Agave bị rót vào bụng của Nam Kiều.

Nam Kiều mỗi khi muốn nhắc đến vấn đề đầu tư liền bị Hầu Dược và Cơ Minh ngăn lại. Đến cuối cùng cô cũng nhận ra, nói một câu: “Nam Kiều tôi tối nay uống nhiều đến thế, chẳng nhẽ còn thiếu thành ý sao? Bản kế hoạch hai vị cũng đã thấy từ trước rồi, mong hai vị có thể suy nghĩ”.

Nói xong, cô liền không nói thêm một câu nào nữa, mặc cho bọn họ uống rượu.

Uống nhiều rượu sẽ khiến con người ta nhớ đến nhiều chuyện ở quá khứ, ví như về Chu Nhiên. Chuyện quá khứ tràn về càng nhiều, cô cũng uống càng nhiều. Cứ như thế mơ mơ màng màng chẳng biết đến mấy giờ, Nam Kiều chỉ cảm thấy xung quanh đều như quỷ nhảy múa, còn cô thì lại giống một đám mây trắng bị vây hãm vậy.

Rốt cuộc thì cuộc vui cũng tàn, Hầu Dược và Cơ Minh đỡ cô ra ngoài, còn cô lại vô cùng trấn tĩnh, cự tuyệt bọn họ. Vừa mới giãy ra, ngay tức khắc cô liền ngã xuống sô pha.

Trước ghế sa lông có hai người đàn ông.

Một người trong số đó nói: “Anh Thời, cô gái này động chạm gì đến anh sao?”

[1] Hình học phi Euclid là bộ môn hình học dựa trên cơ sở phủ nhận ít nhất một trong số các tiên đề của Euclid. Hình học phi Euclid được bắt đầu bằng những công trình nghiên cứu của Lobachevsky và được phát triển bởi Bolyai, Gauss, Riemann.