[PUBG] Cướp Cò

Chương 10: Nhan Nhất Thiên Bảo Bảo, em đừng trêu ghẹo anh

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

— “Em, em sẽ không chạy.”

Giang Miểu giống như mèo nhỏ co rụt lại trong tường rồi dùng ánh mắt sáng ngời nhìn hắn qua kẽ ngón tay. Cậu chớp chớp mắt, cũng không biết phải rời ánh mắt đi thế nào.

Trong cổ họng hắn vừa ngứa vừa khô.

Yết hầu của Nhan Nhất Thiên giật giật.

Muốn…

Trong lòng hắn đang mạnh mẽ tự khinh bị chính mình, sau đó kiềm chế ham muốn cúi xuống hôn cậu một lần nữa của bản thân mà chỉ đưa tay khẽ vuốt tóc Giang Miểu rồi dùng chất giọng khàn khàn nói: “Bảo Bảo, em đừng trêu ghẹo anh.”

Giang Miểu ngẩng đầu lên, trong ánh mắt có chút tủi thân: “Em không có…”

Với ánh mắt đó thì làm sao hắn có thể kiềm chế được?!

Nhan Nhất Thiên cố kìm nén: “Đêm nay anh không qua được, ngày mai phải thi Squad. Anh sợ mình sẽ làm phiền em.”

Cái chính là hắn sợ bản thân nhịn không được.

Không biết thế nào mà hắn lại đọc được ánh mắt của Giang Miểu có chút thất vọng. Cậu nhóc gục đầu xuống, ngay cả sợi tóc mái trên trán cũng mất tinh thần mà rũ xuống: “Vậy, Nhan ca ca mau về đi thôi, phải nghỉ ngơi thật tốt.”

“Ừm.” Nhan Nhất Thiên gật đầu rồi đưa Giang Miểu về phòng trước, sau đó xuống tầng trở về phòng mình rồi xoay người ‘rầm’ một tiếng đóng cửa lại.

Ngày hôm sau đấu Squad.

Các chiến đội đến từ Trung Quốc đã tới khu vực chờ từ trước. Để giải đấu thú vị hơn, lối vào của các chiến đội dù khác nhau nhưng đều được ngăn cách bằng những tấm kính trong suốt. Các đội có thể nhìn thấy tình huống gươm súng sẵn sàng của bên đối diện nhưng lại chẳng nghe thấy người bên đó nói gì. Khán giả cũng sẽ cảm thấy mãn nhãn.

Các chiến đội Trung Quốc được xếp chỗ ngồi ở gần nhau. Giang Miểu nhìn sang chỗ Nhan Nhất Thiên, Nhan Nhất Thiên cũng nhìn qua rồi đưa tay vẫy vẫy Giang Miểu.

Bên kia Giang Miểu cũng vẫy tay với hắn nhưng chỉ một giây sau, cậu đã bị các thành viên khác của TCO che khuất tầm nhìn.

Diệp Húc: “Không được nhìn, không được nhìn qua đó. Đội trưởng, hôm nay chúng ta và FT là kẻ địch, là đối thủ của nhau!!”

Chu Thiên: “Đúng thế, đội trưởng, đừng để tên yêu nghiệt của chiến đội nhà bên câu mất hồn phách!!”

Lâm Ngôn Túc: “Mặc dù tôi cũng không tin đội trưởng sẽ có gì đó với Nhan thần nhưng mà, đừng nhìn là được rồi!!”

Ngược lại, Giang Miểu lại rất muốn nhìn. Chẳng qua ba người này cứ nhảy lên nhảy xuống, cố sức ngăn tầm mắt của cậu lại. Đợi tới khi ba người họ nhảy mệt rồi thì Nhan Nhất Thiên đã không còn ở đó. Cách đó không xa, các nhân viên công tác cũng đã bắt đầu gọi các chiến đội khác tiến vào sàn đấu.

Đèn trên sàn đấu sáng lập loè, thoắt sáng thoắt tối, kèm theo đó là làn sóng hò reo của các fan hâm mộ.

Chiến đội FT ra sân sau TCO một lượt. Lúc lên đấu trường, Nhan Nhất Thiên đi tới bên Giang Miểu.

Giang Miểu đang đối mặt với khán đài mà đứng thẳng người, giữa cậu và Nhan Nhất Thiên có một lớp kính khá dày. Nhan Nhất Thiên cười với Giang Miểu, sau đó ngoắc ngoắc ngón tay gọi cậu.

Giang Miểu hiếu kì tiến lại gần.

Chỉ thấy Nhan Nhất Thiên cũng cúi đầu xuống rồi chậm rãi tới gần.

Qua lớp cửa kính, hắn nhắm ngay vị trí môi Giang Miểu nhẹ nhàng hôn xuống rồi dùng khẩu hình nói với cậu: “Cố lên.”

Hô hấp phả lên trên mặt kính tạo thành một lớp sương trắng mờ.

Trái tim Giang Miểu nổ ‘bùm’ một tiếng, dường như nụ hôn đó là một cái hôn thực sự áp lên môi, rồi tới khoé miệng cậu. Một nụ hôn nóng bỏng như vậy.

Tai cậu không tự chủ được mà nóng bừng lên.

Cậu cúi đầu, đầu ngón tay vô thức bóp chặt. Thẳng đến khi nhân viên công tác tới thúc giục thì cậu mới ngẩng đầu lên nói với Nhan Nhất Thiên: “Cố lên.”

Đây là lần đầu tiên TCO tham gia loại giải đấu lớn như vậy. Dù gì thì đội bọn họ cũng chỉ mới thành lập được khoản một năm, trước đó cũng chỉ tham gia các giải đấu nhỏ trong nước. Giải đấu lớn nhất mà bọn họ từng tham gia là PCPI, cũng từng bị vô số người dè bỉu, chê bai rằng chiến đội này đã tàn rồi nhưng hôm nay, TCO bọn họ lại có thể đại diện cho Trung Quốc để tới tham gia giải đấu toàn Châu Á.

Không thể nói là bọn họ không hồi hộp được.

Nhưng lúc bọn họ nhìn đội trưởng của mình thì thấy cậu vẫn giữ nguyên nét, đầu ngón lạnh lùng, đầu ngón tay cậu chỉ hơi chạm vào bàn phím rồi nói với bọn họ: “Chúng ta sẽ giành được cúp vàng.”

“Ừm!” Ba người gật đầu.

Đội trưởng nói có thể thì nhất định bọn họ sẽ làm được.

Một năm vừa qua, không một ai có thể gắng sức hơn bọn họ được.

Sau khi chờ một lúc thì buổi đấu Squad cũng bắt đầu.

Đường bay nối từ Rozhok tới sân bay Sosnovka. (*1)

Mục tiêu của bọn họ là cúp vàng, vì vậy Giang Miểu trực tiếp đánh dấu vị trí nhảy dù trên khu quân sự Sosnovka.

“Tôi cùng Húc sẽ vào nhà, Túc giữ dù trên cao quan sát, Chu Thiên lái xe.”

Lâm Ngôn Túc nói: “Có bốn đội hạ cánh ở sân bay, một đội chỉ có hai người nhảy xuống tháp tín hiệu Novorepnoye. Bên tháp viễn thông cũng có một đội bốn người.” (*2).

Giang Miểu và Diệp Húc nhảy xuống toà nhà chữ C, mỗi người một toà.

Toà nhà chữ C là nơi tương đối giàu tài nguyên.

Giang Miểu nhặt được một khẩu SCAR-L(*3) và Red Dot (*4). Diệp Húc thì may mắn hơn một chút, nhặt được Kar98K và tiểu liên UMP45(*5), chẳng qua không tìm được ống ngắm.

Cậu ta đưa Kar98K cho Giang Miểu.

Có tiếng bước chân vang lên ở nhà bên cạnh, hai người.

Giang Miểu đi tới gần cửa sổ thì thấy ở có bóng người chợt loé lên bên cửa sổ toà bên.

Diệp Húc cũng nghe được tiếng động liền ném một quả nade vào trong.

Người ở trong nhà bị dính nade, họ lại vừa loot hết cả toà nhà rồi nên trực tiếp chọn cách nhảy cửa sổ thoát ra ngoài.

Giang Miểu lắp Red Dot vào Kar98K.

“Pằng—”

【TCO-Miao đã hạ gục SDNF-33 với Kar98K】

Diệp Húc ôm UMP45 ngồi xổm trong góc, vẫn chậm rãi nhìn kẻ địch bò lại vào trong toà nhà chữ C mà không giết ngay.

Giang Miểu cũng nhẹ nhàng tới gần. Bọn họ đã đoán được vị trí kẻ địch qua tiếng bước chân, nade cũng ném ra rồi. Lúc lựu đạn nổ tung cũng không giết chết được bên địch, có lẽ là do bọn họ nghe được tiếng lựu đạn rơi xuống đất nên mới tránh đi được, nhưng cũng bị nổ cho chỉ còn một chấm máu.

Giang Miểu cùng Diệp Húc trực tiếp cầm súng xông vào rồi hạ thấp trọng tâm bắn thẳng vào kẻ địch.

【TCO-Miao đã tiêu diệt SDNF-33 với SCAR-L】

【TCO-Miao đã tiêu diệt SDNF-KP với SCAR-L】

Cùng vào chung một toà nhà mà hai người này giàu hơn bọn họ nhiều, không chỉ có giáp 3, ống ngắm 4x (*4) mà còn có một số loại vật dụng y tế khác.

Sau khi loot đồ xong, Giang Miểu và Diệp Húc cũng sang lục soát toà nhà bên cạnh. Có tiếng súng nổ liên tục ở phía nhà kho và tháp tín hiệu Novorepnoye nhưng rất nhanh, cuộc hỗn chiến đã lắng xuống. Giang Miểu dùng Kar98K cướp được một số kill, Diệp Húc cũng tiêu diệt được hai người.

Thông báo tiêu diệt cái này nối tiếp cái kia nhảy ra trên màn hình.

Tiếng súng đã dừng lại, Lâm Ngôn Túc nói: “Đội trưởng, có một đội vừa lái xe rời khỏi khu quân sự Sosnovka và chạy tới cảng Novorepnoye. Bọn họ muốn bắn người xong thì chạy.”

Lâm Ngôn Túc đứng ở trên tháp vệ tinh nên nhìn thấy rất rõ. Chu Thiên liền lái xe tới toà nhà chữ C để đón hai người bọn họ.

Vòng bo thứ hai, cảng Novorepnoye tạm thời nằm trong khu vực an toàn, nhưng nhất định vòng bo thứ ba sẽ co lại ở bờ bên kia. Những người này sẽ phải đi qua cầu.

Giang Miểu nói: “Đếm số.”

Đây là cách báo vật dụng y tế mà mình có, lần lượt là bịch máu, thuốc giảm đau và nước tăng lực.”

Giang Miểu: “2 – 3 – 2”

Diệp Húc: “1 – 0 – 3.”

Lâm Ngôn Túc: “3 – 2 – 0”

Chu Thiên: “1 – 1 – 2”

Giang Miểu chia đều các vật dụng y tế và phụ kiện cho mọi người ngồi lên vị trí ghế lái: “Thu phí qua đường.”

Những đội kia đã tham lam loot ở căn cứ quân sự Sosnovka xong lại chạy tới cảng Novorepnoye loot tiếp, nhất định bọn họ sẽ rất giàu.

Trên đường, TCO điều khiển ba chiếc xe ô tô chạy lên cầu rồi dừng lại, sau đó dùng ba chiếc xe đó chắn lối ra của cầu.

Lâm Ngôn Túc và Chu Thiên quan sát kĩ trên cầu. Giang Miểu đã nhặt được ống ngắm 8x (*4) nên cậu để ý phần mặt biển để đề phòng đội kẻ địch ngồi thuyền vào bo.

Đội kia loot hết đồ ở cảng Novorepnoye xong, đang chuẩn bị lái xe qua cầu thì đã thấy ở đầu cầu bên kia có ba chiếc xe chặn ngang cầu như đang nói với bọn họ, có người camp cầu.

Cực kì kiêu ngạo.

Muốn kiêu ngạo cũng phải đủ trình mới kiêu ngạo được.

Những người kia vừa mới xuống xe thì đã có một tiếng súng vang lên. Giang Miểu đã headshot một người với Kar98K. Cùng lúc, Diệp Húc, Lâm Ngôn Túc và Chu Thiên cũng đồng thời nổ súng, bắn nổ chiếc xe của đội bọn họ. Vụ nổ cũng hạ gục một người.

Sau khi đội ở đầu bên kia núp sau vật cản thì vẫn chậm chạp không có thêm động tác gì nữa, rõ ràng là bọn họ đang cứu người bơm máu.

Cứu người mất 10 giây, bơm máu mất 6 giây. Không cần bàn về các vấn đề khác, ít nhất trong mười mấy giây này lực chiến đấu của đội bên kia sẽ giảm đi một nửa.

Giang Miểu lập tức nói với bọn Diệp Húc một câu rồi lên xe vọt thẳng tới đầu bên kia, sau đó nhảy xuống xe cúi người xả đạn, trực tiếp tiêu diệt một đội bốn người.

TCO cũng bị đội ngũ này ship đồ cho phát mập.

Những vòng bo sau đó cũng rất suôn sẻ, bọn họ may mắn không đụng độ phải chiến đội Trung Quốc nào khác.

Trận thứ nhất kết thúc, TCO ăn gà, được 17 kill. Tổng điểm 710.

Mà Nhan Nhất Thiên bên chiến đội FT thì bị kẻ địch nằm dưới đất phục kích lúc đang chạy bo cuối nên chỉ xếp hạng 4, tổng điểm 445.

Trận thứ hai thì không suôn sẻ như vậy, ở vòng bo thứ ba, hai chiến đội đến từ Trung Quốc đã gặp nhau.

Trên màn hình lớn của sàn đấu, hai bình luận viên và các khán giả đang theo rõi qua góc nhìn của Thượng Đế khi nhìn thấy hai chiến đội Trung Quốc giáp mặt nhau đã hoan hô reo hò liên tục, mà hai chiến đội bọn họ thì không hề hay biết gì. Phải tới khi thông báo tiêu diệt hiện lên trên màn hình thì Giang Miểu mới ý thức được, mình đã gặp Nhan Nhất Thiên.

【FT-Aday đã hạ gục TCO-Sunday với M416】

Bên kia, Nhan Nhất Thiên cũng ngẩn người.

Không nghĩ tới bọn họ lại gặp nhau sớm như vậy.

Hắn nhìn sang cái cây gần đó thì thấy có một cái đầu nhô ra rồi nhanh chóng rụt lại.

Trên thân đeo Kar98K với ống ngắm 15x, là Giang Miểu.

Lần này là Nhan Nhất Thiên phát hiện ra Giang Miểu trước.

Ánh mắt hắn lập tức nghiêm túc lên rồi chỉ huy, nói: “Sau cái cây ở hướng 45o Tây có người. TCO đã bị thương một người, còn một người nữa không có hành động gì là đang cứu Sunday.”

“Vòng ra sau, tấn công Miao”

Dù kĩ thuật của Giang Miểu có trâu bò thế nào đi chăng nữa cũng không thể địch lại bốn người liền bị đạn bắn thành cái hộp.

Cũng không phải là Nhan Nhất Thiên muốn nhằm vào Giang Miểu.

Tuy chiến đội TCO có lực chiến đấu mạnh nhưng lại có một phần thiếu hụt.

Chiến thuật của bọn họ là tập trung vào Giang Miểu, lấy Giang Miểu làm trung tâm. Nếu Giang Miểu xảy ra chuyện thì chiến thuật này sẽ thất bại.

Chiến thuật này chẳng qua sẽ chỉ tạm thời ổn định mà thôi. Dù sao đội TCO này cũng chỉ mới thành lập được một năm, lại rất trẻ tuổi nên sẽ không thể nào ăn ý, hay có kinh nghiệm nhiều như chiến đội hạng A khác được. Bởi vậy nên nếu chỉ sử dụng chiến thuật dùng một người làm nòng cốt của đội trong thời gian ngắn, sau đó luyện tập nhiều để tăng thực lực thì hiệu quả sẽ khác.

Mặc dù mỗi ngày Giang Miểu và Nhan Nhất Thiên đều gọi điện thoại cho nhau nhưng cả hai vẫn có đạo đức nghề nghiệp nên sẽ không đề cập tới kế hoạch của chiến đội nhà mình.

Trên sàn đấu, chiến đội TCO chỉ còn hai người là Diệp Húc và Chu Thiên.

Diệp Húc và Chu Thiên thừa dịp bốn người của chiến đội FT đang vây đánh Giang Miểu liền tìm một bụi cỏ để nằm sấp xuống. Sau khi nhân vật trong trò chơi của Giang Miểu chết đi thì cậu cũng không rời khỏi trò chơi ngay mà bắt đầu quan sát trò chơi qua góc nhìn của Diệp Húc và Chu Thiên.

Sau khi chiến đội FT tiêu diệt được Giang Miểu rồi thì họ lập tức đi tìm hai người còn lại.

Diệp Húc và Chu Thiên cũng tự biết là mình chạy không nổi, đánh hai chọi bốn thì bọn họ cũng không thể thắng được nên họ họ dứt khoát nằm xuống mặt cỏ, chờ lúc chiến đội FT đi qua thì điên cuồng xả súng. Trước khi chết bọn họ cũng kéo theo hai người chết cùng.

Trận thứ hai, chiến đội TCO đứng thứ 8, được 8 kill, tổng điểm 975. Chiến đội FT đứng thứ hai, được 15 kill, tổng điểm 1080.

Ngày đầu tiên đấu Squad đã kết thúc. Trên bảng xếp hạng, chiến đội FT đứng hạng nhất, EST của Nhật Bản xếp thứ hai, TCO xếp thứ ba và 604 xếp thứ năm.

Sau khi cuộc tranh tài kết thúc, TCO phân tích lại trận đấu ngày hôm nay. Có lẽ là do ván đầu tiên quá thuật lợi, có chút nhẹ nhàng nên bọn họ có thể chỉ ra ngay những lỗi đáng ra không nên sai ở trận hai. Sau khi phân tích xong thì cũng đã là một giờ sáng.

Ở ván thứ hai, nhược điểm của TCO đã trực tiếp lộ ra trước mắt công chúng, chủ đề này cũng được thảo luận trên Weibo và các diễn đàn khác. Đương nhiên Giang Miểu cũng biết khuyết điểm này của đội mình. Sau một năm rèn luyện, vấn đề này vẫn rất khó giải quyết. Gần đây bọn họ cũng đang bàn với huấn luyện viên để đề ra chiến thuật mới.

Giang Miểu rửa mặt xong thì nằm trên giường lên Weibo. Cậu chỉ để ý tới những bài viết của các blogger đã nghiêm túc phân tích kĩ trận đấu ngày hôm nay.

Cậu đọc một hồi cũng cảm thấy chán. Lúc cậu đang chuẩn bị rót nước vào cốc thì đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên. Tay cậu run một cái khiến nước đổ ra mặt bàn. Người bên ngoài không gõ cửa tiếp nữa. Giang Miểu đợi một lúc, trong lúc chờ thì cậu lấy khăn giấy lau khô mặt bàn.

Lúc này, người ngoài cửa lại gõ cửa tiếp. Tiếng kêu khóc của Nhan Nhất Thiên vang lên phía bên ngoài: “Bảo Bảo, anh sao rồi!! Mở cửa cho anh đi mà!! Đừng để anh ngủ đầu đường xó chợ!!”

Giang Miểu: “?”

- o0o-

Chú thích:

(*1) Đường bay Rozhok – Sosnovka Military Base:

(*) Địa điểm trên đảo Sosnovka:

+ Tháp tín hiệu Novorepnoye (Novorepnoye Radio): Vị trí này thường chứa đủ đồ cho một người nhưng dễ công khó thủ vì không có chỗ ẩn nấp.

+ Tháp viễn thông (Scaffold/ Duga Radar): Có một số đồ rất ngon dọc theo cầu thang lên đến trên tháp nhưng không có chỗ ẩn nấp. Trèo lên đây ngắm bắn cẩn thận thì được nhưng dễ bị địch ở dưới đất bắn trúng.

(*3) SCAR-L: Một loại súng trường sử dụng đạn 5.56 mm. Khi lắp băng đạn mở rộng có thể nạp được 40 viên. Khá dễ dùng vì đỡ giật hơn M416 nhưng có tốc độ đạn bắn ra chậm hơn.

(*4) Các loại ống ngắm xuất hiện trong chương này:

  • Ống ngắm 8x

  • Không ống ngắm

  • Red Dot

  • Ống ngắm 4x

  • Ống ngắm 8x

  • Không ống ngắm

Không ống ngắm

(*5) UMP45: Một loại súng tiểu liên sử dụng đạn.45 ACP. Khi lắp băng đạn mở rộng có thể nạp được 35 viên đạn. Là loại súng tiểu liên có lực sát thương đứng thứ hai, chỉ sau tiểu liên Thompson.