Quái Phi Thiên Hạ

Chương 16: Nhận Thêm Một Mối

Dạ Dao Quang vừa nhắc, Mạnh Bát cô nương liền hồi tưởng lại, từ lúc quen biết đến nay, giữa họ lúc nào cũng gặp trắc trở, mà lần nào cũng là cô liên lụy người đó, càng nghĩ càng đau lòng, cuối cùng cô khóc nức nở.

Dạ Dao Quang nhìn cô ta với ánh mắt bất lực, cảnh tượng này kiếp trước cô đã từng trải vô số lần, sớm đã không còn cảm giác. Cô lãnh đạm nhìn hai nha hoàn an ủi Mạnh Bát cô nương, bỗng chốc đã trôi qua nửa canh giờ, có lẽ do đã khóc mệt, Mạnh Bát cô nương cuối cùng cũng nín, nhưng đôi mắt sớm đã sưng đỏ.

“Dạ cô nương, không có cách nào để hóa giải sao?” Mạnh Bát cô nương nức nở, giọng nói khàn khàn yếu ớt.

“Trừ phi nghịch thiên cải mệnh.” Dạ Dao Quang nói theo sự thật: “Chuyện gì cũng có cách hóa giải, chỉ có điều phải xem có trả giá nổi không, Bát cô nương có học thức hiểu lý lẽ, nên biết sẽ không ai đi làm trái ý trời, vì cái giá phải trả quả thật quá đau đớn.” Dừng một lúc, Dạ Dao Quang lại động viên thêm một câu: “Bát cô nương, trên đời không có ai có thể chuyện gì cũng được như ý muốn, cô nương là người thông suốt, cô nương đã có mọi thứ rất nhiều nữ tử trên đời khát khao, nhi nữ của chính thê, phụ mẫu song toàn, địa vị trong gia đình cực cao, có huynh trưởng ở trên giúp đỡ, có đệ đệ ở dưới nhường nhịn, từ khi vừa chào đời đã có đầy đủ phú và quý. Người, phải biết thỏa mãn mới có thể sống vui vẻ. Cuộc đời cô nương không phải chỉ sống vì một người, hãy yêu thương trưởng bối và thủ túc. Nếu cô nương vẫn một mực muốn đến với chủ nhân bát tự này, chắn chắc sẽ phải cắt đứt quan hệ với phụ mẫu và thủ túc, không lẽ nam nhân này quả thật đáng để cô nương từ bỏ những người thương yêu nhất mười mấy năm nay?”

Từng chữ từng chữ trong lời nói của Dạ Dao Quang nện vào tâm khảm Mạnh Bát cô nương, đè mạnh lên trái tim vốn dĩ đã trĩu nặng nhói đau của cô, cô bất chợt ngỡ ngàng nghiêm túc suy nghĩ, đổi lấy kết cục này thực sự đáng sao?

Dạ Dao Quang nhún vai rồi đứng dậy, không làm phiền Mạnh Bát cô nương, cô rời khỏi căn phòng của mình, sau đó tiếp tục tiến hành kế hoạch du ngoạn của mình, về mặt tiền công, Mạnh Bát cô nương là người thông minh, chắc chắn sẽ không quỵt!

Quả nhiên, đúng như Dạ Dao Quang dự đoán, sau khi cô đi dạo một vòng trở về, Mạnh Bát cô nương đã không ở đây nữa, nhưng Lâm Đào vẫn còn, trên tay bưng một chiếc hộp vuông vức có điêu khắc hoa văn, vừa nhìn thấy Dạ Dao Quang liền bước đến, cúi người hành lễ với Dạ Dao Quang rồi đưa chiếc hộp cho cô: “Dạ cô nương, cô nương của nô tỳ bảo nô tỳ giao cho người, cô nương, đa tạ người đã chỉ bảo.”

Dạ Dao Quang nhận lấy mà không hề khách sáo, sau đó gật đầu ra hiệu, Lâm Đào bèn rời khỏi.

Ôm chiếc hộp, Dạ Dao Quang vui vẻ đến phòng Ôn Đình Trạm, trong phòng đã bày xong bữa trưa, là phần ăn của ba người, vừa nhìn đã biết ngay là Ôn Đình Trạm cố ý lấy thêm một phần cho cô.

Đặt chiếc hộp lên bàn, cô ngồi xuống cầm đũa lên rồi bắt đầu ăn.

“Dao Dao, ta vừa hỏi Nguyên Ân đại sư, đại sư bảo người tiết lộ quá nhiều thiên cơ sẽ dễ bị trời phạt, nàng...” Hiếm khi Ôn Đình Trạm lại lên tiếng trên bàn ăn, cậu nhìn Dạ Dao Quang với vẻ mặt lo lắng.

“Yên tâm đi, muội biết cái gì được làm, cái gì không được làm, hơn nữa muội còn có tu luyện, sau này chúng ta làm thật nhiều việc thiện là có thể tích lại công đức, như vậy sẽ không cần phải sợ gì nữa.” Dạ Dao Quang vừa ăn vừa nói không kiêng dè: “Còn nữa, chàng phải làm quan cho đàng hoàng, khi mệnh của chàng càng quý giá sẽ càng có thể bảo vệ cho muội.”

“Thật sao?” Ánh mắt Ôn Đình Trạm sáng rực, gần đây hay bị Dạ Dao Quang đả kích, cậu cảm thấy bản thân sắp trở thành người vô tích sự, không ngờ thì ra cậu cũng có thể giúp đỡ cho cô.

“Tất nhiên là thật rồi.” Dạ Dao Quang khẳng định: “Muội có cứu được bao nhiêu người đi nữa, thì cũng chỉ là một người, một gia đình, bức quá là một gia tộc, còn nếu chàng làm quan, tạo phúc cả một vùng, công đức sẽ vô cùng to lớn.”

Còn một câu Dạ Dao Quang không nói. Nếu Ôn Đình Trạm có thể quyền khuynh thiên hạ, tạo phúc bách tính thiên hạ, lúc đó sẽ công đức vô lượng. Dưới vòng sáng công đức của cậu, dù thỉnh thoảng có làm một việc nghịch ý trời cũng có thể tránh khỏi kiếp nạn.

Tuy nhiên, chỉ cần câu trước đó thôi cũng đã đủ để kích động sâu thêm hùng tâm tráng chí của Ôn Đình Trạm, cậu không nói gì nữa, nhưng ánh mắt trong trẻo càng kiên định hơn, sau đó bắt đầu dùng bữa với động tác nho nhã.

Sau bữa cơm, Dạ Dao Quang chờ Mạnh gia phái người đến đưa cô về nhà. Vì cô tưởng người Nguyên Ân nhắc đến chính là Mạnh Bát cô nương, nhưng chưa đến một khắc, đã có một tiểu sa di dẫn theo một phụ nhân trung nhiên ăn mặc phú quý đến, bên cạnh phụ nhân chỉ có một bà lão khoảng năm chục tuổi nhưng trông vẫn rất khỏe mạnh.

“Dạ thí chủ, đây là vị khách chủ trì phương trượng bảo tiểu tăng dẫn đến.” Tiểu sa di nói với Dạ Dao Quang.

“Tiểu sư phụ, đây chính là người đại sư nói có thể trị bệnh cho tiểu thư nhà ta sao?” Dạ Dao Quang chưa kịp mở miệng, lão ma ma đã lên tiếng trước, ngữ khí rất kinh ngạc.

“Đúng vậy.” Tiểu sa di trả lời.

“Nhưng... nhưng một cô nương nhỏ như vậy...”

“Nhũ-nương.” Quý phụ trung niên ngắt lời lão ma ma, sau đó nhìn Dạ Dao Quang nói với ngữ khí điềm đạm: “Nếu cô nương đã là tiểu hữu của Nguyên Ân đại sư, ắt hẳn có chỗ hơn người, ngoại tử (1) họ Dương, Dạ cô nương có thể gọi ta là Dương đại thái thái.”

“Dương đại thái thái.” Dạ Dao Quang nghe theo: “Xin mời vào.”

Dẫn hai người chủ tớ Dương đại thái thái vào phòng, sau đó ngồi xuống rồi rót trà xong Dạ Dao Quang mới lên tiếng: “Chẳng hay Dương đại thái thái gặp phải chuyện lạ gì? Xin hãy nói rõ ràng.”

“Tại sao cô nương biết ta gặp phải chuyện lạ?” Dương đại thái thái không nói, mà là hỏi ngược lại.

Dạ Dao Quang khẽ nhếch môi: “Vì ta chỉ xử lý chuyện lạ.”

Dương đại thái thái nghe xong bèn gật đầu rồi nói: “Ta có một nhi nữ, vẫn bình an lớn lên đến năm sáu tuổi, nhưng từ lúc vừa qua khỏi sinh thần sáu tuổi thì thường xuyên bị bệnh, từng mời vô số đại phu nhưng vẫn không thể nào trị dứt. Đại phu nào cũng nói tiểu nữ không phải bệnh gì nghiêm trọng, nhưng đã chữa trị nhiều lần vẫn cứ không thể nào dứt hẳn, thấy tiểu nữ ngày càng ốm yếu, ta quả thật lòng đau như cắt, bèn đến miếu cầu phúc, vừa hay gặp Nguyên Ân đại sư, được đại sư chỉ điểm tìm cô nương hóa giải.”

“Chẳng hay cô nương nhà thái thái sinh vào năm nào tháng nào?” Dạ Dao Quang hỏi, bị bệnh tật triền miên, thường là do bát tự bị xung.

“Tiểu nữ sinh vào năm Nhâm Thìn tháng Kỷ Mão.” Dương đại thái thái trả lời.

“Xin hỏi thái thái điều này trước, cô nương trước khi bị bệnh có được sắp xếp thêm người hầu hạ bên cạnh?” Dạ Dao Quang lại hỏi.

“Không. Nha hoàn và nhũ nương hầu hạ đều đã được sắp xếp từ hai năm trước, bây giờ vẫn là những người đó.” Dương đại thái thái trả lời.

Vậy thì không phải là người khắc, Dạ Dao Quang gật gù, Nhâm Thìn tuổi rồng, sinh tháng hai, ngũ hành thuộc mệnh trường lưu thủy (2). Nhâm Thìn, nước từ đập chứa nước, kỵ kim đến phá, phương vị thuộc hướng đông nam, phương vị này tuyệt đối không thể có gì sai sót, nếu không sẽ cực kỳ dễ bị bệnh tật triền miên.

“Thái thái, hướng đông nam phòng ngủ của cô nương nhà thái thài từ sau sinh thần năm sáu tuổi, có phải đã đặt vật bằng vàng?” Dạ Dao Quang đại khái đã có kết luận, bèn mỉm cười hỏi, ánh mắt vô cùng chắc chắn.

Vừa dứt lời, Dương đại thái thái và lão ma ma đều trợn tròn mắt, Dương đại thái thái thất thần gật đầu: “Sinh thần sáu tuổi của tiểu nữ, cữu phụ tiểu nữ có tặng một chuỗi lục lạc vàng, tiểu nữ suốt ngày treo bên góc giường, đúng là hướng đông nam, tiểu nữ lại vì vậy mà bệnh tật triền miên? Tại sao?”

Dạ Dao Quang cũng không giấu giếm, nói lại một lượt cho Dương đại thái thái nghe.

***

(1) Ngoại tử: Cách xưng chồng mình khi nói chuyện với người khác.

(2) Trường lưu thủy: Nước chảy dài.