Quái Phi Thiên Hạ

Chương 24: Mỹ Nam Và Nguyệt Thần

Ngày hôm sau, Dạ Dao Quang vẫn dậy sớm theo thói quen, vừa dùng xong bữa sáng, Hà tam gia đã mang đến một chiếc xe chất đầy đồ.

“Dạ cô nương, cô nương quả thật thần kỳ, kẻ hèn này dẫn người đi theo hướng cô nương chỉ, quả đúng tìm được tên trộm đó ở bên bờ sông trong rừng phía tây bắc, cũng đã lấy lại được thứ cần.” Hà tam gia gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, vừa bước vào đã chắp tay với Dạ Dao Quang, hành một lễ lớn, sau đó đưa cho Dạ Dao Quang một chiếc rương báu nhỏ: “Dạ cô nương, đa tạ cô nương chỉ điểm, nếu không phủ hèn chắc chắn gặp đại họa, một chút lòng thành, mong cô nương hãy nhận lấy, ngoài ra, phủ hèn lập nghiệp từ tơ lụa, kẻ hèn đã chuẩn bị cho Dạ cô nương một ít vải do phủ tự sản xuất, còn có một số vật dụng nhỏ, mong Dạ cô nương không chê.”

Rương báu nhỏ này lớn hơn chiếc của người mua kinh Phật, nếu bên trong là vàng thì tuyệt đối không dưới một ngàn lượng, mà trên rương báu nhỏ có một tờ đơn đỏ, hiển nhiên là ghi chép những món quà Hà tam gia chuẩn bị cho cô, xem ra món đồ mà Hà tam gia sơ ý bị mất tuyệt đối không tầm thường, nhưng diện tướng Hà tam gia không phải người gian ác, Dạ Dao Quang cũng lười hỏi, do đó cô đã nhận hết những món quà này.

Vì Dạ Dao Quang là nữ nhi, đã mười hai tuổi, Hà tam gia tuy muốn bắt chuyện nhưng cũng không dám nói nhiều, do đó đã mời Dạ Dao Quang sang phủ làm khách, Dạ Dao Quang lấy lý do hôm nay chuẩn bị khởi hành về nhà để từ chối, Hà tam gia cảm thấy rất tiếc, chỉ đành hỏi nơi ở của Dạ Dao Quang rồi cáo từ.

Phu phụ Tiền viên ngoại năm lần bảy lượt cố tình giữ lại, nên Dạ Dao Quang đành ở lại dùng thêm bữa trưa, sau đó rời khỏi. Khi đi, Tiền phu nhân cho Dạ Dao Quang một chiếc ví khá lớn, chiếc ví nhẹ tênh, còn Tiền viên ngoại thì tặng thêm Dạ Dao Quang một bộ đồ sứ thượng hạng, còn một số rượu trà văn phòng tứ bảo... Do đó, Dạ Dao Quang trở về mới bốn cỗ xe ngựa khí thế hào hùng.

Là người mê tiền, đương nhiên là xe ngựa vừa khởi hành, Dạ Dao Quang liền xem ngay chuyến đi này của mình kiếm được bao nhiêu. Trước tiên cô mở rương báu nhỏ của Hà tam gia, bên trong quả nhiên là vàng, mỗi đĩnh mười lượng, tổng cộng hai mươi đĩnh, tức hai ngàn lượng bạc trắng. Còn chiếc ví Tiền phu nhân cho Dạ Dao Quang, không ngờ bên trong lại là hai tấm ngân phiếu năm ngàn lượng! Quả thật khiến Dạ Dao Quang giật mình run tay!

Một vạn lượng bằng ba triệu Nhân dân tệ, Tiền gia không hổ danh họ Tiền, giàu thật!

Từ phủ thành đến Thái Hòa trấn, cần đi ngang ba huyện thành, mười trấn. Đi đường ba ngày, ra khỏi Phong thành, sắp đến địa giới Lô Lăng huyện, trời nhá nhem tối, cách nơi có thể dừng chân nghỉ ngơi ba canh giờ đi đường, Dạ Dao Quang bèn bảo nhị quản sự của Tiền gia nghỉ chân ở Hòa Phong trấn.

Vì là trấn qua đường, Hòa Phong trấn cũng được gọi là người ra người vào tấp nập, dù trời đã tối, nhưng có người khởi hành, cũng có người vừa đến. Buổi tối Dạ Dao Quang không bảo tiểu nhị mang thức ăn đến phòng mà tự đến đại đường, nhị quản sự họ Lý của Tiền phủ đối xử với cô rất khách sáo, tựa như cô chính là chủ nhân của ông vậy.

Nghĩ đến đây, Dạ Dao Quang nghĩ đến việc sắp tới về nhà cô cũng phải mua vài người hầu, trong nhà cần dọn dẹp, sau này khách sẽ ngày càng nhiều, không thể ngay cả một người tiếp đón, bưng nước rót trà cũng không có chứ? Còn nấu cơm nữa! Dạ Dao Quang quả thật căm thù nấu nướng, mùi vị bình thường thì cũng không nói làm gì, quan trọng là quá khó, nhất định phải mua một người nấu ăn giỏi!

“Mời Lý quản sự ngồi, ở bên ngoài không cần câu nệ quá, ông gọi nhiều như vậy một mình ta cũng ăn không hết.” Dạ Dao Quang nhìn Lý quản sự đứng bên cạnh, chỉ vào vị trí đối diện mình nói.

Lý quản sự vội khoát tay: “Không dám không dám, tiểu nhân đi xem họ đã sắp xếp ổn thỏa đồ của Dạ cô nương chưa.”

Nói xong Lý quản sự lập tức rời khỏi, sợ rằng Dạ Dao Quang lại bảo ông ngồi xuống cùng dùng bữa.

Dạ Dao Quang thấy vậy cũng không miễn cưỡng, cầm đũa lên bắt đầu ăn. Món ăn nơi này kém xa so với Dương phủ và Tiền phủ, không phải do nguyên liệu mà là do tài nghệ nấu nướng, nhưng so với món cô nấu thì cũng không tồi, do đó, một Dạ Dao Quang xưa nay vẫn không quá khắt khe việc ăn uống bèn không soi mói nữa.

Đang ăn vui vẻ, Dạ Dao Quang vừa ngẩng đầu lên, ngay sau đó lập tức ngẩn người, đũa cắn trong mồm nhưng mắt lại không thể chuyển động, vì một nam tử người tràn ngập ánh trăng vừa bước vào.

Nam tử khoảng hai chục tuổi, ngũ quan đẹp không tì vết, đôi mày mỏng dài hếch về phía tóc mai, cặp mắt sinh động, mũi thẳng thanh tú, cặp môi hơi nhợt nhạt nhưng không dày không mỏng. Thân hình cao rắn rỏi, làn da trắng nõn khỏe mạnh, dù dưới ánh đèn hoàng hôn cũng có thể ánh lên tia sáng như ngọc.

Gần trung thu, trời mặc dù đã hơi lạnh, nhiều người đã mặc áo kép, nhưng nam tử này chỉ khoác một chiếc áo khoác da cáo lộng lẫy màu tím nhạt, nam tử từ ngoài cửa bước vào, dưới sự đan xen giữa ánh trăng và ánh đèn, tỏa ra từng vòng sáng dập dờn, khiến nam tử trông như Nguyệt Thần hiện thế.

“Nhìn nữa ta sẽ móc mắt người ra!”

Dạ Dao Quang đang ngắm nhìn say đắm, đột nhiên có một thanh kiếm đặt trên cổ cô, một nữ tử mặc y phục đen, gọn gàng sạch sẽ, trông cũng khá oai phong nhíu mày lạnh lùng nhìn cô.

Dạ Dao Quang cúi đầu nhìn thanh kiếm kề trên cổ, hai ngón tay dồn khí ngũ hành, búng nhẹ, lưỡi kiếm vang lên tiếng ong ong, cổ tay nữ tử đột nhiên tê rần, thanh kiếm từ trên tay rơi xuống đất.

Dạ Dao Quang giơ chân ra, cẳng chân vừa hay đón được thanh kiếm đang rơi, cô đá nhẹ, thanh kiếm bay ngược trở lên, bay về phía nữ tử, sức lực ẩn chứa trong đó khiến nữ tử sợ hãi lùi về phía sau.

Lúc này, một cánh tay trần cơ bắp cuồn cuộn giơ đến, nắm lấy thanh kiếm, trên khuôn mặt kiên nghị, đôi mắt có thần khiến người ta cảm thấy có áp lực nhìn Dạ Dao Quang: “Cô nương còn nhỏ tuổi mà võ công quá tuyệt.”

“Tam ca, cô ta mạo phạm công tử...”

Hắc y nữ tử chưa dứt lời đã bị nam tử cường tráng ngăn lại, sau đó nam tử chắp tay nói với Dạ Dao Quang: “Muội muội ta còn nhỏ, mong cô nương lượng thứ.”

“Còn nhỏ? Còn nhỏ thật, chẳng qua chỉ lớn hơn ta sáu bảy tuổi thôi.” Dạ Dao Quang gật đầu giả vờ như sự thật đúng là như vậy, sau đó không thèm quan tâm bộ dạng xám xịt của nữ tử, cười híp mắt nói: “Nói ta mạo phạm công tử của các người, là ta đã chọc ghẹo hay thất lễ với công tử các người?”

“Ngươi!”

“Mục Tứ.”

Nữ tử nghe xong những gì Dạ Dao Quang nói vừa định động thủ, một giọng nói mát lạnh như dòng nước chảy xuống từ núi cao vọng đến, giọng nói đó chứa đựng tia sáng trên núi cao, còn có sự mượt mà của dòng nước, xuyên thấu tâm hồn.

Dạ Dao Quang bản tính... mê trai lại nổi lên, cánh tay đang cầm đũa chống cằm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mỹ nam trong sáng như ánh trăng đó.

Nguyệt Thần! Nguyệt Thần! Tại sao chàng lại rơi xuống phàm trần chứ? Thật khiến người ta khó có thể kiềm chế!

“Công tử...”

Thì ra hắc y nữ tử tên Mục Tứ, cô ta muốn nói gì đó nhưng nhìn thấy ánh mắt nhàn nhạt của mỹ nam Nguyệt Thần, cô ta liền nhanh chóng lùi về phía sau, tất nhiên trước khi đi không quên hung hăng liếc Dạ Dao Quang một cái. Điều đáng ghét nhất là, cô ta còn đứng trước mặt Dạ Dao Quang, che mất tầm ngắm mỹ nam của cô.

Quả thật không thể tha thứ!

Dạ Dao Quang lập tức cầm chén ngồi về bên trái, tiếp tục nhìn ngắm mỹ nam Nguyệt Thần, cảm nhận được ánh mắt của đối phương, cô không quên nháy mắt một cái.